Thiên Tài Đọa Lạc


- Rống... Phá!


Trong lòng có một tia khinh thường, Phó Thư Bảo

rống to một tiếng như sấm động, trong tích tắc liền khiến đám phân thân

ảo giác chấn động kêu la, hình ảnh lại hơi mờ đi và rung động. Nhưng chỉ một tiếng rống to như vậy đã kinh động bọn họ tới mức gần sụp đổ, thế

thì quyền cước của bọn họ công kích lên người cũng chẳng tạo thành

thương tổn chính thức được!


- Hừ! Ngươi cho rằng Bách Hồ Biến Thân của ta không chịu nổi một đòn như vậy sao? Lúc này mới chỉ là bắt đầu thôi!


Hồ Nguyệt Thiền đột nhiên yêu kiều quát:


- Phóng hương!


- Cái gì?


Phó Thư Bảo tưởng mình nghe nhầm. Mục đích của hai bên là đánh ngã đối

phương, thế thì phải là phóng ám khí hay gì đó chứ? Sao lại là phóng

hương hả? Phóng hương từ chỗ nào được chứ?


Hắn chưa nghĩ ra nhưng mùi thơm đã ập tới rồi. Mỗi một phân thân ảo giác đều vỗ tay nhè nhẹ,

tiếng động giống như nhạc sư gõ lên khánh ngọc vậy. Cả vùng đất trống,

thậm chỉ cả khu vực lớn lập tức tràn ngập âm thanh như mộng như huyễn.

Mà càng quỷ dị hơn chính là một trăm ảo giác biến thân này vỗ tay xong,

trên bàn tay bọn họ dường như có một cái túi thơm, mỗi cái vỗ lại khiến

phấn khô trong túi thơm tỏa ra. Trong nháy mắt, không khí đã tràn ngập

mùi hương. Mùi thơm như hoa lan, như hoa hồng, lại giống như thứ hoa dại không biết tên trên núi. Làn hương lơ lửng bay trong không khí, gió

thổi cũng không tiêu tan, từng tia quấn tới, khiến cho người ta mơ màng

buồn ngủ!


Tiếng vỗ tay như mộng như huyễn làm thần trí người ta

mơ màng. Cộng thêm mùi hương quỷ dị, vậy hiệu quả đã được tăng lên mấy

lần!


Đặt mình trong tiếng động đầy mộng huyễn và không gian đầy

mùi hương này, Phó Thư Bảo không chỉ cảm thấy tâm thần mệt mỏi, vô cùng

bao nhiêu mà bụng dưới còn có một ngọn lửa bùng lên. Nhìn đám phân thân

Hồ Nguyệt Thiền đang mỗi người một vẻ, hắn lại có cảm xúc như muốn vọt

tới phát tiết một phen!


Hồ Tộc đúng là Hồ Tộc, Bách Hồ Biến Thân

này chỉ là một thủ đoạn quyến rũ mạnh hơn mà thôi. Dù cảnh tượng tráng

lệ thế này, uy lực lớn tới đâu thì cũng không tách rời phần mị hoặc.


- Hừ! Cho ngươi biết sự lợi hại của ta! Tiến công!

- Hừ! Cho ngươi biết sự lợi hại của ta! Tiến công!


Thân thể tuyệt đẹp của Hồ Nguyệt Thiền nhoáng lên. Một luồng kình khí vô

hình lập tức khuếch tán ra bốn phía, thổi đi tầng tầng, khiến cát bay đá chạy!


- Ảnh Thối Thức, Vô Ảnh Thối, phá cho ta!


Cắn lưỡi

một cái, khiến tâm thần nhất thời khôi phục tới trạng thái tỉnh táo, cơ

thể Phó Thư Bảo đột nhiên bắn ra giống như mũi tên rời dây cung, vọt về

phía đám phân thân của Hồ Nguyệt Thiền. Hai đùi hắn nhoáng lên, giống

như đại đao, lại giống như lôi chùy, biến hóa trăm ngàn dạng, tấn công

trăm ngàn kiểu. Trong khoảnh khắc, chỗ hắn đi qua, đám phân thân ảo giác đều lắc qua lắc lại, rối rít tản ra, biến mất trong hư vô.


Trong nháy mắt, một trăm phân thân đã ngã xuống hơn phân nửa. Số lượng một trăm chỉ còn lại có mười mấy.


- Ngươi có chơi nữa không?


Một chân đá tạt qua đầu một phân thân, sau đó nhìn nó tiêu tán như mây

khói, Phó Thư Bảo thu chân đứng lại, không đếm xỉa tới thế bao vây của

đám phân thân bên cạnh mình, ngược lại nhìn Hồ Nguyệt Thiền cười nói.


- Ta... Chỉ là còn chưa quen đó thôi!


Cắn nhẹ đôi môi, bị tên nam nhân đáng giận kia trêu chọc, Hồ Nguyệt Thiền vừa tức vừa buồn, dáng vẻ khả ái mười phần.


- Ha ha... Thua thì nhận thua đi. Ngươi dù đã đạt tới tu vi lực lượng cấp cấp Thánh Linh nhưng so với ta thì vẫn còn kém một chút. Rõ ràng rồi

mà.


Phó Thư Bảo nói.


- Ta còn chưa thua đâu!


- Hả?

Chẳng lẽ ngươi còn trông cậy vào mười mấy phân thân lưu lại đánh thắng

ta sao? Ta không cần dùng thủ đoạn công kích lợi hại như Ảnh Thối Thức,

chỉ tùy tiện tát một cái là cũng đánh ngã một phân thân ngay.


Phó Thư Bảo cười nói.


- Đáng giận... Cởi cho ta!


Thẹn quá hóa giận, Hồ Nguyệt Thiền đột nhiên rống lên một tiếng.


- Hả?

- Hả?


Phản xạ có điều kiện, miệng Phó Thư Bảo mở lớn, giống như bị sét đánh ngay đầu, đứng sững ra đó.


Lúc trước là phóng hương, mê loạn tâm thần, giờ... Không ngờ còn muốn cởi!


Cởi thì cởi. Mười phân thân ảo giác còn lại đột nhiên cởi hết quần áo trên

người xuống, trở nên lõa thể. Bọn họ cho dù năng lượng lực lượng biến

thành nhưng biến y hệt cơ thể chân thật của Hồ Nguyệt Thiền. Cho dù năng lượng kỳ lạ trên người nàng, cho dù hư huyễn nhưng cũng có sức hút

giống hệt nàng. Thậm chí làn da trắng bóc, mùi thơm cơ thể, thần thái,

tất cả đều giống hệt bổn tôn của nàng!


Một Hồ Nguyệt Thiền không

mặc quần áo cũng có thể lấy mạng người ta rồi. Mười mấy Hồ Nguyệt Thiền

không mặc quần áo, như vậy không chết cũng toi mạng, đến cả bảy hồn sáu

phách cũng bị lấy mất thôi!


Mỗi một phân thân Hồ Nguyệt Thiền đều đung đưa cơ thể hoàn mỹ động lòng người, không chút che dấu. Bộ ngực

của thánh nữ vươn thẳng hiện ra. Phó Thư Bảo ngẩn ra như gà gỗ, cử động

cực kỳ khó khăn. Càng kỳ diệu hơn chính là khi đám phân thân ảo giác này cử động, ngọc nữ phong đung đưa lên xuống, vùng bụng như cuộn sóng,

tầng tầng lớp lớp khiến người ta hoa cả mắt. Càng tuyệt vời hơn đó là

đám lông tơ màu vàng giữa hai đùi nàng đung đưa theo gió, sống động linh hoạt.


- Ta ực...


Phó Thư Bảo nuốt một ngụm nước bọt. Đáng tiếc là cổ họng hắn đã khô khốc rồi.


- Đánh tên háo sắc, hạ lưu này cho ta!


Ào. Mười mấy Hồ Nguyệt Thiền lõa thể lao tới. Trong tích tắc, chân mềm tay

phấn đánh tới, soàn soạt sinh phong, ngàn hoa rơi rụng.


Bang bang bịch! Một loạt tiếng vang khi nắm quyền va vào da thịt truyền tới. Phó

Thư Bảo ngẩn ngơ không kịp phản ứng, bị mười mấy phân thân Hồ Nguyệt

Thiền không mặc gì đánh cho ngã lăn ra đất. Chẳng qua năng lượng lực

lượng thuần túy, hơn nữa Hồ Nguyệt Thiền sử dụng lần đầu, căn bản là

chưa quen. Phó Thư Bảo lại có một thân thể mạnh mẽ hơn cả trâu và trường lực lượng bảo vệ nên trận đòn này đối với hắn cũng không tạo thành

thương tổn gì, chỉ đột nhiên trở nên rất chật vật mà thôi.


- Hừ hừ... Đã biết sự lợi hại của ta chưa?


Hy sinh lớn như vậy, bị ép phải vận dụng tuyệt chiêu, Hồ Nguyệt Thiền cuối cùng cũng giải được cục tức trong lòng. Nhưng ngay khi lời này vừa

thoát khỏi miệng, nàng đột nhiên thấy Phó Thư Bảo bật dậy khỏi mặt đất.


- Trảo Nãi Long Trảo Thủ!

- Trảo Nãi Long Trảo Thủ!


Rống to, tinh thần phấn chấn, không còn chút chật vật vì bị đánh như vừa

rồi, hai bàn tay to của Phó Thư Bảo vươn ra nhanh như điện, bắt rất

chuẩn lên ngọc nữ phong của một phân thân. Chợt hắn lại vui sướng kêu

lên:


- A ha! Thần kỳ thật. Không ngờ còn mềm mại đàn hồi chứ!


Phụt, Hồ Nguyệt Thiền suýt nữa là hộc máu ngã xuống đất.


- Nguyệt Thiền muội tử, ngươi làm thế nào vậy? Ngươi nhìn đi, dù ta có bóp thế nào thì bầu ngực này cũng không tiêu tán này!


Hồ Nguyệt Thiền không nói gì, khóe miệng thật sự có một tia gì đó đang chảy ra...


- Nguyệt Thiền muội tử, phân thân này của ngươi không đủ nhìn đâu. Nếu

muốn đánh bại ta thì tự ngươi xông lên đi! Ca ca chờ ngươi đó!


Còn ca ca nữa chứ. Hồ Nguyệt Thiền cuối cùng không chống đỡ nổi, hai chân mềm nhũn ra, ngã lăn ra đất...


Mười mấy phân thân trong khoảnh khắc cũng biến mất hết. Cảnh tượng giờ chỉ

như một nam nhân điên cuồng chiến đấu với kẻ địch hư vô.


Chẳng

qua trong lòng nàng cũng vui mừng vạn phẩn, bởi ngay lúc chuẩn bị bỏ

cuộc thì nam nhân kia lại đang vội vàng dùng ngón giữa tập kích hai đùi

của một phân thân.


Nếu như để đầu ngón tay hắn đâm vào thì cảm

giác giống như thật kia có khác nào đâm vào cơ thể nàng đâu? Nếu để cho

chuyện đó xảy ra, chỉ nghĩ một chút thôi là nàng đã xấu hổ muốn tự đập

đầu tới chết rồi...


Gió đêm thổi, một nam nhân trở về.


Ngay lúc này, quốc gia đại sự gì đó, tu luyện lực lượng đối với hắn chỉ là

phù vân. Hắn vẫn đang nhớ lại cảm giác trong nháy mắt trên đầu ngón tay

kia...


Tốc độ rút lui của Hồ Nguyệt Thiền làm sao sánh nổi với tốc độ của hắn được chứ?


Hắn thành công rồi.


Chẳng qua bởi vậy nên hắn mới cảm thấy tiếc nuối.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận