Thiên Tài Cuồng Phi- Phế Vật Tam Tiểu Thư


Bởi vì ngự y trong cung hôm nay đều tới Đại phủ, cho nên vừa nghe nói hôn mê Đỗ Tình Yên lần nữa, Nhan Quốc Công ngay cả xe ngựa cũng không kịp ngồi, vô cùng lo lắng chạy về.

"Mau mời ngự y tới Đỗ phủ!"

Câu nói này một truyền mười, mười truyền một trăm, thời gian ngắn ngủi, tất cả mọi người đều biết hẳn là Đỗ Tình Yên mắc bệnh.

Quân Lan Phong nghe vậy hơi nhíu lông mày, chớp mắt nhìn Lạc Vân Hi.

Thần sắc Lạc Vân Hi nhạt nhẽo, nói: "Ngươi đi xem sao đi, tốt xấu gì cũng là biểu muội ngươi, thân thể lại không tốt, hôm nay cập kê, liền kéo theo thân thể, hôn mê cũng là điều bình thường."

Nàng nhìn ra cái nhìn kiêng kỵ của Quân Lan Phong.

Chỉ có điều, hắn còn không nói ra, Lạc Vân Hi đã nghĩ tới rồi.

"Ừm, ta đi một lát rồi về." Hắn thấp giọng nói, liền lên xe ngựa của Đỗ Học Sĩ. Chờ vài ngự y mồ hôi đầm đìa chạy ra khỏi phủ, xe ngựa hai nhà Nhan Đỗ mang theo bọn hắn đều chạy đi thật nhanh.

Lạc Vân Hi đứng ở trước cửa phủ, nhìn từ xa, gió thổi lên màn xe màu đen, gương mặt lãnh khốc Quân Lan Phong thò ra, giơ ống tay áo với nàng.

Nàng cười thầm.

Tân khách trong sảnh đều cuống cuồng muốn đến Đỗ phủ, lại bị Đoan Mộc Kỳ trước cửa ngăn cản, nói Đỗ Tình Yên cần yên tĩnh, tất cả mọi người đừng qua đấy.

Hắn khuyên đám người về, vừa nghiêng đầu, nhìn thấy Lạc Vân Hi bên này, nhanh chóng cười chạy tới: "Hi nhi, ngươi cũng thật xui xẻo, cập kê sao lại cùng một ngày với Đỗ Tình Yên chứ?"

Lạc Vân Hi cười nhạt một cái nói: "Những ngày tháng này không phải ta định ra được, sinh nhật ta là ngày hôm nay."

Đoan Mộc Kỳ thở dài: "Đỗ Tình Yên cũng không biết hôm nay là sinh nhật ngươi."

Nói đến đây, hắn đột nhiên nhớ tới sự việc thấy vào buổi tối hôm đó, biến sắc, cảnh giác liếc mắt nhìn hai phía, thấp giọng hỏi: "Ngay cả Trung Sơn Vương cũng . . . Hi nhi, ta nghe nói Trung Sơn Vương đã đề ra việc thoái hôn với Đỗ gia, có phải không?"

Loại bí mật này, cũng chỉ có người của hoàng thất mới nghe đồn.

"Ta làm sao biết được?" Lạc Vân Hi liếc hắn một cái: "Ta cũng chẳng phải Trung Sơn Vương."

Có một số việc, mình cũng không cách nào nắm trong tay, cho nên, càng ít người biết, càng ít e ngại.

Đoan Mộc Kỳ cũng chăm chú nhìn chằm chằm, trong ánh mắt tràn đầy không tin, nhỏ giọng nói: "Hi nhi, trước đây không biết ngươi tốt, hiện tại mới phát hiện ngươi là nữ tử độc nhất vô nhị, chuyện đêm đó nếu như đổi lại là nhị ca, hoặc là Lục ca tới làm, có thể ta sẽ không coi là chuyện đáng kể, nhưng nếu như là Trung Sơn Vương mà nói . . . "

Lời nói của hắn hơi ngưng lại.

Lạc Vân Hi bị hắn nói tới nổi lòng hiếu kỳ, nghiêng đầu, lúm đồng tiền như hoa, hỏi: "Chính là hắn thì đã sao?"

"Hắn không phải người tùy tiện, bất quá, ta biết hắn nhiều năm như vậy, điểm ấy vẫn có niềm tin." Đoan Mộc Kỳ chậm rãi nói: "Ta thì ra cho là hắn chắc chắn thích Đỗ Tình Yên. Đỗ Tình Yên bất kể là từ thân phận hay là từ phương diện tính cách mà nói, cũng là hoàn mỹ. Thế nhưng hắn cũng đối với nàng ta tốt lắm."

"Biểu muội đó, có thể không tốt sao?" Lạc Vân Hi mỉm cười.

Đoan Mộc Kỳ lắc đầu, bất chợt hỏi: "Ngươi biết Trung Sơn vương phủ có cấm địa không?"


Lạc Vân Hi nhăn lại mày: "Cấm địa gì? Ta ở vương phủ một thời gian ngắn, nhưng chưa từng nghe nói."

Đoan Mộc Kỳ giữ chặt góc áo của nàng, dẫn nàng đến một nơi không người, thấp giọng nói: "Thì với ta nghe mẫu hậu nhắc tới, chẳng qua chắc là không sai, nhiều năm không ai nói tới chỗ kia, ngươi làm sao biết được? Nhưng ta khẳng định là, Đỗ Tình Yên đã đi tới đó, Trung Sơn Vương không cho phép bất luận kẻ nào tới gần kia, nhưng lại mang Đỗ Tình Yên đi vào."

Lạc Vân Hi thấy vẻ thần của hắn bí, cũng không biết là thật hay là giả, nhưng nếu nói trong lòng không có một tia sóng lớn, đó là điều không thể.

"Lúc Trung Sơn Vương dẫn nàng ta tới cấm địa cũng không che giấu, lúc ấy mọi người trong hoàng thất đều nói, chỉ là không có người nào hỏi kỹ càng mà thôi."

Đấy là, ai dám đang yên đang lành ở trước mặt Trung Sơn Vương hỏi về cấm địa kia, đó chẳng phải ngại sống được quá lâu sao?

"Cho nên, ta cho rằng hắn đối đãi với nàng ta bất đồng, cũng không nghĩ đến, hắn đối với ngươi lại càng bất đồng hơn. Người có thể để cho Trung Sơn Vương cúi người xuống cũng không nhiều." Mặt Đoan Mộc Kỳ đầy chắc chắn nói: "Từ thái độ hôm nay cũng có thể nhìn ra."

Mãi Lạc Vân Hi mới hồi phục tinh thần, cười nói: "Tốt và không tốt, từ ngoài nhìn thấy thì tính thế nào được? Y hệt như ngươi vừa nói, nếu như đổi thành nhị ca, Lục ca của ngươi, cũng có thể lắm mà."

"Nhị ca lưu luyến nhiều bụi hoa, tuy không phải thật tâm, nhưng chưa hẳn không làm được, Lục ca sao . . . " Đoan Mộc Kỳ nói đến đây, hắn liền thôi.

"Như thế nào?" Lạc Vân Hi mỉm cười hỏi.

Đoan Mộc Kỳ thấp giọng: "Một người thực phức tạp, có lúc, toàn bộ mọi chuyện đều làm ra được."

Lạc Vân Hi "ừ" một tiếng, tính là đồng ý với đánh giá của hắn.

Đoan Mộc Kỳ thở dài, nhìn gương mặt sáng rực rỡ của nàng, nói: "Hi nhi, ta coi ngươi như bằng hữu, mới có thể nói nhiều như vậy, hoàng thất vốn đã rất sâu, nếu liên lụy đến Trung Sơn Vương và tứ đại thế gia, ta lo lắng cho ngươi sẽ chịu thiệt."

Con ngươi Lạc Vân Hi lộ vẻ cảm động, nàng biết Đoan Mộc Kỳ cũng chẳng phải người ngu ngốc như bề ngoài, có một số việc cũng là biết nặng nhẹ, nhưng hắn vẫn thẳng thắn đối với mình.

"Đoan Mộc Kỳ, ngươi tin ta không?" Nàng nhẹ nhàng hỏi.

"Tin chứ, không cần nguyên nhân mà tin ngươi." Đoan Mộc Kỳ đáp một lời, nhanh đến mức chính hắn cũng kinh ngạc.

Có mấy người chính là như thế, có thể cho ngươi cảm giác vô cùng an toàn, mặc kệ hắn làm gì, ngươi cũng hoàn toàn tín nhiệm hắn, đối với Đoan Mộc Kỳ mà nói, Lạc Vân Hi chính là như vậy, ngược lại cũng vẫn vậy.

Chỉ là Lạc Vân Hi vốn ít bằng hữu, mọi việc đều tự mình giải quyết, lại càng không muốn nói những chuyện phiền não của mình với người khác, nhưng chuyện dính đến bằng hữu của mình, nàng đều sẽ dốc toàn lực ứng phó, không tiếc cả mạng sống để giúp bằng hữu.

Hai người nhìn nhau cười, rất nhiều lời nói không cần biểu đạt, đã thể hiện ở tầm mắt hai người giao nhau rồi.

"Các ngươi sao lại ở đây?" Bất chợt, một giọng nói trầm thấp truyền tới.

Đoan Mộc Kỳ giật mình, ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy Đoan Mộc Triết, sắc mặt hắn cũng trắng hơn vài phần.

Lạc Vân Hi thu lại ý cười, hứng thú nói: "Không có gì. Đoan Mộc Kỳ, giúp ta đi chiêu đãi các vị khách một chút, ta vào xem thử nương ta thế nào rồi."

"Được." Đoan Mộc Kỳ đồng ý, theo nàng vào phủ.

Ánh mắt Đoan Mộc Triết thâm trầm, không nhịn được kêu lên một tiếng: "Chờ một chút."


Lạc Vân Hi dừng bước, khẽ cười: "Lục hoàng tử, ngài có gì sai khiến vậy?"

Làn váy mỏng màu tím của thiếu nữ như có từng đóa hoa tràn ra, đẹp đến không giống người thường, hờ hững thong dong, không hề như Hi nhi luôn dùn đôi mắt thâm tình nhìn mình trước đây, nhưng càng ngày càng khiến cho hắn phải chú ý.

Đoan Mộc Triết không nhịn được vài bước đi tới trước mặt nàng, từ trong tay áo lấy ra một cây trâm bạc nạm trân châu, thấp giọng nói: "Chúc mừng ngươi trưởng thành."

Lạc Vân Hi liếc mắt nhìn cây trâm một cái, lui về sau hai bước, thúy thanh nói: "Thứ cho Hi nhi không thể nhận."

Sắc mặt Đoan Mộc Triết nhất thời đen vài phần.

"Lục hoàng tử trước đây là đại tỷ phu của Hi nhi, hiện tại không có chút quan hệ nào với Hi nhi, mà trâm gài tóc, chỉ những người thân cận mới tặng, cho nên, ta không thể nhận được." Lạc Vân Hi nói xong, quay lưng bước đi.

Đoan Mộc Triết nắm chặt trâm trân châu trong tay, trên cổ tay lộ đầy gân xanh, "lạch cạch" một tiếng, trâm bằng minh châu đông hải quý giá kia bị hắn bẻ gãy. Đoan Mộc Kỳ nhìn cây trâm trong tay hắn, như nghĩ ngợi gì.

Lúc tết đến, Lục ca liền nhờ người đi đông hải lấy minh châu thượng hạng, thì ra là để chế tạo cây trâm cài tóc này, lại để tặng cho Hi nhi sao?

Lạc Vân Hi chưa trở về hậu viện, nàng tới tiền thính, giúp Đại phu nhân chiêu đãi khách nữ, thuận tiện thám thính tin tức của Đỗ phủ đầu ka.

Nàng ở tiền thính đứng một chốc lát, tin tức từ Đỗ phủ đã truyền đến, nói Đỗ Tình Yên đã tỉnh lại, để tất cả mọi người bớt lo.

Đúng lúc này, Vô Tràng xông vào phòng khách, trực tiếp đến trước mặt Lạc Vân Hi, thấp giọng nói: "Tiểu thư, thái hậu tới Đỗ phủ, rất phẫn nộ, muốn triệu người tới gặp. Vương gia bảo ta tới báo tin cho người, người chuẩn bị một chút, xe ngựa của Đỗ phủ sắp đến rồi."

Lạc Vân Hi khẽ mím môi, việc này, vẫn là náo động đến hoàng cung. Nhưng, nàng cũng không có gì phải sợ hãi.

Cùng Thế Nhiệm nói vài câu rồi nàng về phòng, thay váy mỏng màu tím ra, Chọn một bộ váy màu vàng nhạt thanh lịch để mặc, đứng trong phòng, nàng trầm ngâm một lát, mở ra hòm bằng tử đàn trong góc phòng, lấy một vài thứ từ trong ra.

Quả nhiên, không bao lâu sau người Đỗ phủ đã tới rồi.

Lạc Vân Hi lên xe ngựa, chỉ dẫn theo một mình Khinh Hồng, cùng nhau tới Đỗ phủ.

Phòng khách Đỗ gia, mặt thái hậu lạnh như băng, ngồi ở vị trí cao nhất, ánh mắt như đao.

"Thái hậu, Lạc Vân Hi đã đến." Một tên thái giám xem thường khẽ bẩm báo.

"Cho nàng vào!" Thái hậu gầm lên.

Lạc Vân Hi ung dung đi tới phòng khách, ăn mặc tuy không hào hoa phú quý như lúc trước, nhưng vẫn rất chân thật tự nhiên, không làm giảm vẻ đẹp của nàng chút nào.

"Thái hậu." Nàng quỳ gối hành lễ, lễ tiết rất đến nơi đến chốn.

Quân Lan Phong đã đứng phía sau một chút, giữa lông mày hoàn toàn là lạnh lẽo, chỉ khi nhìn thấy Lạc Vân Hi mới có chút ấm áp.

"Ai cho ngươi đánh Đỗ Linh?" Thái hậu lạnh giọng chất vấn.


Lạc Vân Hi thản nhiên đáp: "Đỗ Linh dùng ngôn ngữ ô uế làm nhục gia mẫu, thần nữ nhất thời tức giận quá nên mới ra tay."

Giọng thái hậu gần như không áp chế nổi tức giận: "Ngươi không biết thân thể Yên nhi không tốt hay sao? Hôm nay ngươi cập kê, cướp hết nổi bật của nó thì thôi, cần gì đánh Đỗ Linh gần chết như vậy chứ? Ai gia thấy ngươi vốn dĩ chính là có ý muốn khiêu khích! Có ý đến kích thích Yên nhi!"

Đỗ Tình Yên bởi vì thấy thương thế của Đỗ Linh, nhất thời bị đau khổ và phẫn nộ đan xen, cho nên đã hôn mê, vào lúc này thái hậu tất nhiên sẽ rất hận Lạc Vân Hi.

"Thái hậu." Lạc Vân Hi ngẩng đầu, nhìn ánh mắt của nàng ta, nói: "Ta có thể giải thích một câu không?"

"Không thể!" Thái hậu lập tức từ chối.

Mắt Quân Lan Phong tối xuống nói: "Thái hậu . . ."

Thái hậu nghe tiếng nói của hắn, tức giận cũng hơi giảm đi, quát lên: "Ngươi giải thích thì có cái gì tốt chứ?"

Lạc Vân Hi hỏi ra câu nói kia, chỉ là theo lễ phép, dù cho thái hậu cho phép nàng giải thích không, nàng cũng sẽ nói ra, lúc này chậm chạp mở miệng: "Thái hậu nói ta là có ý khiêu khích, như vậy xin hỏi, Đỗ Linh là ta mời tới nhà sao? Là ta mời nàng ta đến mắng nương ta sao?"

Sắc mặt Thái hậu "xoạt" một cái trầm hơn, hừ lạnh: "Tất cả chỉ là trùng hợp!"

"Đúng, đúng là trùng hợp, thần nữ lúc ấy vốn không ngờ Đỗ Tình Yên tiểu thư sẽ bị thương thế của Đỗ Linh hù dọa, có lẽ nên nói, thần nữ lúc ấy tức đến quên hết người trước mắt là ai, chỉ biết, ở lễ cập kê của thần nữ, nàng ta trước mặt mọi người sỉ nhục mẫu thân của thần nữ mà thôi!" Lạc Vân Hi bình tĩnh nói.

Ánh mắt Thái hậu nheo lại: "Dù vậy, thân thể Yên nhi cũng không chịu được bị ngươi làm cho sợ hãi như vậy! Từ nay về sau, không cho phép Đại phủ tổ chức bất kỳ loại tiệc rượu gì, không cho phép công khai tham gia tất cả các hoạt động! Phàm là nơi có Yên nhi, ngươi cũng không được phép xuất hiện!"

Lạc Vân Hi yên lặng, đây tính là gì chứ? Giam lỏng sao? Không giống, hạn chế tự do ư?

Những người khác trong sảnh cũng hai mặt nhìn nhau, sắc mặt Đỗ Học Sĩ từ u ám chuyển thành trong sáng, dễ nhìn hơn rất nhiều.

"Ta có thể không tham gia, nhưng không liên quan đến Đại gia." Lạc Vân Hi bình tĩnh nói.

"Mặc kệ!" Thái hậu nhướng lông mày: "Một con ruồi và một con châu chấu, khác nhau ở chỗ nào đâu!"

"Vậy được." Lạc Vân Hi cũng không tiếp tục nói, cúi đầu xuống, tiếng nói từ trong hàm răng truyền ra: "Thần nữ xin nghe ý chỉ của thái hậu!"

"Xuống!" Thái hậu không nhịn được phất tay.

Dưới cái nhìn của nàng ta, trừng phạt như vậy tuy không đau đớn như cách xử phạt về thể xác, nhưng lại khiến người khác đau trong lòng.

Lạc Vân Hi hạ thấp mí mắt, trong con ngươi lóe ra một chút ánh sáng, sau khi lùi lại mấy bước, xoay người ra khỏi phòng khách.

Tốc độ nàng ra khỏi phòng khách rất chậm, ngón tay dưới vạt áo nhẹ vân vê, tính canh giờ, cũng sắp đến rồi.

Chầm chập di chuyển tới cửa, suýt nữa đâm sầm vào gã sai vặt đang tiến thẳng vào, khóe miệng Lạc Vân Hi nhếch lên một nụ cười thấu hiểu.

"Thái hậu! Lão gia!" Hắn vội vàng tiếng kêu lớn, lời nói bay thẳng khỏi đầu lưỡi: "Tiểu thư lại ngất đi rồi!"

"Cái gì?" Lực chú ý của Thái hậu lập tức bị dời đi, kinh ngạc hỏi: "Lại ngất rồi sao?"

Quân Lan Phong đã cấp tốc quát lên: "Toàn bộ ngự y mau qua đó, Nhị hoàng tử, ngươi cũng đi!"

Đoan Mộc Ly đang đứng đối diện, nghe được tin tức này, sắc mặt cũng trầm xuống, không có có thời gian nói chuyện với Lạc Vân Hi, xoay người chạy vào nội sảnh, đi thẳng về hậu viện.

Thái hậu được mọi người nâng đỡ đi về nhà kề tại hậu viện nghỉ ngơi, trong sảnh rất nhanh chỉ còn lại Quân Lan Phong và Lạc Vân Hi, cùng với mấy hạ nhân.

Quân Lan Phong vung tay, những người kia liền chạy ra khỏi phòng khách, đứng phía xa.


"Hi nhi, bị sợ hãi sao?" Hắn nhanh chân tới, đau lòng nhìn nàng, đưa tay giúp nàng vén một sợi tóc rối, lẩm bẩm nói.

"Không có liên quan hệ gì với ngươi." Lạc Vân Hi lạnh nhạt lùi về sau một bước, ánh mắt cảnh giác đảo qua bốn phía.

Quân Lan Phong biết nàng sợ bị người khác thấy, cũng không áp sát lại nữa, trầm giọng nói: "Cũng do Thái hậu đang bực bội, trước khi ngươi chưa tới, ta đã giải thích với nàng ta một lần, nàng ta vẫn cố ý mời ngươi đến . . . thuận theo nàng ta đi, có ta ở đây, sẽ không thể để ngươi chịu ủy khuất."

Lạc Vân Hi thản nhiên liếc về phía hắn, nghe hắn kiên định tự nhiên nói ra câu cuối cùng, trong đầu nghĩ tới chuyện hắn mang Đỗ Tình Yên tới cấm địa, vài lần định nói rồi lại thôi, cuối cùng nàng ngậm miệng lại.

Hôm nay Đỗ Tình Yên choang váng ngất đi thật sự rất tốt! Đỗ Linh bị thương, vì nàng ta mà mới bị vậy, nàng ta choáng váng như thế, người khác sao không giận lây tới nàng chứ?

Chỉ có điều, thân mình Đỗ Tình Yên từ trước đến giờ kém, đến cuối là có phải ý này không, nàng cũng không thể xác định, nếu có một chút khả năng là có ý như vậy, vậy chỉ có thể nói, tâm cơ nữ tử này quá sâu, tình nguyện dùng tính mạng để hại nàng.

Mặc kệ là hữu tâm hay là vô ý, lần này, trước hết để cho nàng ta lợi dụng đi.

Lạc Vân Hi nghĩ, cửa phòng môn lại bị một người mở ra, lộ ra sắc mặt trắng bệch: "Lạc tiểu thư, điện hạ gọi ngươi qua, lần này, sợ là thật sự không được rồi!"

Giọng hắn gấp gáp, mồ hôi trên trán cũng không kịp lau chùi, có thể thấy tình huống nguy hiểm cỡ nào.

Mà lúc này, lại có hai tên thái giám mở cửa ra: "Mau vào đi!"

Bước chân hơn mười cung nữ vây quanh như nhũn ra sau đó tiến vào, thái hậu trực tiếp ngồi vào ghế chủ tọa, cầm trà uống hết.

Trong hậu viện hoàn cảnh lộn xộn, nàng ta lớn tuổi, thực sự không thích ứng nổi với hoàn cảnh như vậy.

"Thái hậu, ngài không sao chứ?" Quân Lan Phong đi tới, thấp giọng hỏi.

"Không sao." Thái hậu lắc đầu, mắt bắn về phía Lạc Vân Hi, giọng nói tràn đầy nguy hiểm: "Ngươi còn chưa đi sao?"

Lạc Vân Hi khẽ mỉm cười nói: "Thái hậu, ta này đang chuẩn bị rời đi đây."

Huyền Ca nghe được nàng muốn đi, sợ hãi, không để ý tới gì, vội đưa mình ra, run giọng nói: "Thái hậu, nàng không thể đi!"

Ánh mắt Thái hậu toát lên vẻ tức giận nhìn chằm chằm hắn, đã không muốn hỏi lại, dường như nếu hắn không nói ra lý do thuyết phục, liền lập tức kéo hắn xuống chém.

Huyền Ca không kịp giải thích rõ ràng, làm một danh ám vệ, hắn cũng không thể tiết lộ quá nhiều, chỉ là lớn tiếng nói: "Thái hậu, nàng có thể cứu Tình Yên tiểu thư! Chủ tử chúng ta nói, ngoài nàng ra, không người nào có thể cứu!"

Hắn nói lời này, không chỉ khiến thái hậu bị khiếp sợ, tất cả hạ nhân đang đứng trước cửa phòng cũng đều bị chấn động.

Đùa gì thế? Để sao chổi này tới cứu đại tiểu thư Đỗ phủ sao? Những hạ nhân này đều không thể tin được.

Trong lòng bọn hắn, người này đánh Đỗ Linh, kích thích Đỗ Tình Yên, hoàn toàn chính là sao chổi của Đỗ phủ!

"Thật sao?" Thái hậu hỏi, ánh mắt nhưng lại chẳng nhìn về phía Lạc Vân Hi, mà là nhìn Quân Lan Phong bên người, để hắn chứng nhận.

Quân Lan Phong không dám đáp, nhìn về phía Lạc Vân Hi.

Lạc Vân Hi hướng hắn nhẹ gật đầu, hơn nữa khẩu hình phun ra hai từ.

Có được chỉ thị của "cấp trên", trong lòng Quân Lan Phong mới nắm chắc, quay đầu nói: "Thái hậu, Nhị hoàng tử nói đúng, y thuật của Lạc tiểu thư, ngay cả Cửu Khúc Chỉ cũng chưa chắc đã so được với nàng."

Thái hậu đối với lời Quân Lan Phong nói chưa bao giờ có nghi ngờ, vừa nghe thấy câu "ngay cả Cửu Khúc Chỉ cũng chưa chắc so được với nàng" không keo kiệt từ khen ngợi chút nào, ánh mắt sáng ngời, không tự chủ được đứng lên, lập tức nói: "Vậy ngươi nhanh tới hậu viện, tới kịp! Chữa khỏi cho Yên nhi, sẽ trọng thưởng!"


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận