Thiên Sư Không Xem Bói


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Lục Tu Giác đi rồi, chỉ còn lại một mình cậu đứng trên hành lang trống trải của lầu bốn, từ trước đến nay Mao Cửu đã sớm quen với loại tình huống này, thế nhưng bây giờ lại cảm thấy có chút tịch mịch. Cậu lắc đầu, vứt hết những ý tưởng không cần thiết đó ra khỏi suy nghĩ, Mao Cửu sải bước hướng về phía trước.

Bởi vì Lục Tu Giác rời đi, cho nên không ai chiếu sáng. Điện thoại của Mao Cửu có thể chiếu sáng, nhưng mà khi cậu nhìn lại pin thì đành dẹp ý định này.

Lấy ra một lá hỏa phù (bùa lửa:v), bắn vào giữa không trung, nháy mắt đốt lên, chiếu sáng không gian ba thốn* xung quanh. Hình dạng hỏa phù giống như những lá bùa bình thường khác, chỉ là được đốt cháy lơ lửng giữa không trung, có tác dụng chiếu sáng, muốn vẽ ra rất tốn sức, nhưng mà Mao Cửu thành thục nhất là vẽ hỏa phù. Nguyên nhân là khi cậu còn nhỏ, Mao lão muốn tiết kiệm điện, khiến cho Mao Cửu vẫn luôn dùng hỏa phù để chiếu sáng, dần dần, cậu vẽ nhanh nhất, tốt nhất là hỏa phù, một lá hỏa phù thông thường có thể chiếu sáng một tiếng.

*Đơn vị đo lường cổ của Trung Quốc, một thốn (寸) bằng 3,33 centimet.

Nhưng mà hỏa phù cũng chỉ có thể dùng để chiếu sáng, không có lực công kích lớn.

Mao Cửu lúc trước nói với Tưởng Lương cậu không có thuật ngự hỏa cũng không phải lừa gạt. Cậu thật sự không biết, cho dù hỏa phù thật sự tự cháy nhưng là mượn lực lượng của phù chú, phát ra từ ngoại vật, thuật ngự hỏa chân chính đến từ bản thân mình thì cậu không biết.

Cậu vừa đi về phía trước vừa quan sát. Tòa dân cư này xây dựng thành hình chữ "khẩu" (口), ở giữa làm thành một cái giếng trời. Từ công viên bên ngoài đi qua cửa lớn đến chỗ cầu thang, thật ra còn có một cái cửa nữa, đi từ cửa ra chính là chỗ thông với giếng trời.

Hành lang thật tối, bởi vì kiến trúc cũng bởi vì trăng bị lệch đi một chút, ánh trăng chiếu không tới. Nhưng ở phía đối diện lại chiếu được rất rõ ràng, ánh trăng màu bạc chiếu rọi lên những cái phòng cùng cửa phòng nho nhỏ.

Lúc nãy ở trong hành lang Mao Cửu không phát hiện, bây giờ đi ra nhìn mới thấy cửa phòng ở phía đối diện là màu đỏ, màu đỏ như máu tươi. Từng cái từng cái im ắng không tiếng động đứng đó, tựa như đặt tầm mắt lên người cậu, cậu chuyển động chúng cũng chuyển động.

Mao Cửu nhìn thoáng qua liền thu lại tầm mắt, đi về phía trước hai, ba bước bỗng nhiên dừng lại.

Không đúng!

Tòa nhà này đã nhiều năm rồi không có ai ở, bên ngoài cỏ dại mọc thành cụm, cửa cũng rỉ sắt, sơn đều bong tróc, nhưng cửa phòng đối diện lại đỏ tựa như chậu máu tươi. Cách nhiều năm không có người ở, tại sao lại không tróc sơn? Trừ phi nơi này từng phát sinh án mạng, một vụ án mạng còn hung tàn hơn so với tưởng tượng của cậu.

Mao Cửu đi tới lầu bốn, có thể nhận thấy âm khí rất nồng đậm, chứng tỏ nơi này có tà vật, nhưng chỉ dừng ở như vậy thôi. Tà vật nhiều hay ít, trình độ hung mãnh, hay đã từng có chuyện gì xảy ra, nguyên nhân khiến cho nơi này trở nên tà môn như vậy, tất cả cậu đều không biết.

Cậu ở lại chỗ này bởi vì lầu bốn có âm linh. Từ bên ngoài nhìn vào bộ dáng rách nát đến khó tin của tòa nhà này, có thể thấy được nó đã bảy, tám năm không có người ở, như vậy mấy thứ ở lầu bốn này cũng bị nhốt ở đây bảy, tám năm. Nếu không ai tới siêu độ bọn họ, bọn họ sẽ mãi bị nhốt lại, cho đến khi biến mất.

Nhưng quỷ thì sẽ không, mà là từng đám, từng đám được sinh ra. Nguyên nhân rất đơn giản, quỷ sẽ biến mất, nhưng người vô tội đi nhầm vào sẽ bị giết chết.

Advertisement / Quảng cáo

Lầu bốn có âm linh cũng có ác quỷ. Âm linh sẽ không đả thương người khác, nhưng ác quỷ sẽ. Âm linh không có linh trí, sẽ bị sử dụng trở thành công cụ hại người.

Đây là nguyên nhân vì sao Mao Cửu cứ khăng khăng muốn ở lại lầu bốn.

Sử dụng hỏa phù chiếu sáng hành lang, tìm một phòng gần nhất xem thử. Ánh lửa chiếu sáng cánh cửa trước mặt, cửa cũng là màu đỏ, nhưng là sơn màu đỏ, bây giờ đã bong tróc. Từng mảng từng mảng như vết sẹo, loang lổ không chịu nổi.

Mao Cửu nhíu mày, một chân đá văng cửa, cánh cửa "phịch" một tiếng ngã xuống đất, bụi bậm thoáng chốc bốc lên. Cậu đi vào trong, hỏa phù chiếu sáng căn phòng, đây là một căn nhà hai phòng ngủ, một phòng khách không đến 50 mét vuông, thật hẹp, thật nhỏ. Phòng khách đặt một cái bàn, một cái sô pha, còn có một cái kệ tivi.

Trên kệ tivi có một cái tivi, kiểu bụng to cũ, phủ đầy bụi. Trên bàn có nồi cơm điện, còn có mấy cái đĩa, chén, đũa, bên trong đều là thứ gì đó màu đen dơ bẩn, như là đốm mốc nhiều năm. Mao Cửu chú ý tới những thứ trên bàn, cũng có vài chiếc đũa rơi nằm trên đất và một cái đĩa đã vỡ vụn. Cậu quay đầu nhìn tạp chí đang mở ra nằm trên sô pha, tuy tạp chí đã cực kì cũ nát còn bị chuột gặm phá.

Những dấu hiệu này đều biểu thị lúc ấy người sống ở chỗ này vẫn còn đang sinh hoạt, không hề phòng bị, lặp lại sinh hoạt bình phàm mà ấm áp như ngày thường.

Mao Cửu sử dụng hỏa phù chiếu sáng trên bàn cơm, quả nhiên có thể thấy trên ghế, trên sàn nhà, trên mặt tường có những mảng màu đen lớn, cậu đoán đó hẳn là mảng máu đọng lại, mảng màu đen trên sô pha kia hơn phân nửa cũng là vết máu.

Tạo ra diện tích máu lớn như vậy, hơn nữa lượng cũng rất nhiều, chứng minh người bị giết nhiều, vũ khí được dùng đại khái là rìu, đao khảm linh tinh. Hơn nữa lúc ấy người bị giết có thể không biết, chính là ---

Mao Cửu lại cảm thấy kỳ quái, dù có vô tri đến mức nào cũng sẽ không thể nào ngồi yên khi nhìn thấy hung thủ đang giết người mà không chạy trốn. Ngồi bất động chờ bị giết?

*Tri trong tri giác, không phải tri trong tri thức.

Quá vớ vẩn.

Chẳng trách cậu nghĩ như vậy, bởi vì vết máu ngưng tụ quá mức, đặc biệt là ở chỗ bàn ăn và sô pha, nơi mà những người này sẽ ngồi xuống. Có vẻ là lúc đó có người nằm trên sô pha xem tạp chí, có người ngồi bên cạnh bàn ăn ăn cơm, hung thủ xông vào, giết bọn họ, mà bọn họ không phản kháng, hoặc là, quên mất việc phản kháng.

Mao Cửu rời khỏi căn nhà này, nhìn qua vài căn phòng khác, cũng cùng loại tình hình như vậy. Dù có người phản ứng lại và chạy trốn, nhưng căn nhà quá nhỏ, cơ bản hung thủ chỉ cần đứng ở cửa thì không ai có thể chạy được. Cho nên có người chạy vào phòng tắm hoặc phòng ngủ, khóa trái cửa lại, nhưng đầu chỗ khóa cửa bị chém hỏng, nhìn dấu vết là rìu tạo thành.

Liên tục nhìn năm, sáu căn nhà đều là tình huống y hệt như vậy, Mao Cửu đứng ở hành lang nhìn giếng trời, ngực có chút buồn. Cậu có thể tưởng tượng được cả lầu bốn này đều là tình hình tương tự như vậy, chuyện này chứng minh người xảy ra chuyện không phải trong một, hai căn nhà, mà là người của cả lầu bốn.

Một tầng lầu trước, sau ước chừng có khoảng chín căn, hai bên trái phải chỉ có tám, bốn phía là 34 căn.

Giả thiết một căn chỉ có ba người ở, vậy có hơn một trăm người bị giết ở chỗ này. Án mạng vào bảy, tám năm trước, khi đó cậu cũng có đi theo sư phụ đến đế đô mà lại không nghe được một chút tiếng gió nào. Cái này có thể chứng minh, vụ án mạng này là người làm.

Hiện giờ, lầu bốn có âm linh, cũng có ác linh. Cậu bước một chân vào, không giải quyết được chuyện này đại khái cũng sẽ không ra được. Thứ ở chỗ này sẽ không bỏ qua cho cậu, âm linh tuy rằng vô hại, nhưng bọn họ bị chết thảm, cũng bị nhốt rất lâu, cực kỳ khát vọng được cứu rỗi.

Cô hồn dã quỷ không thể tồn tại lâu, sẽ chậm rãi tiêu tán về với trời đất, giống như người sống, một tồn tại khách quan vẫn sẽ trải qua sinh tử. Chỉ là quỷ sẽ chết càng nhanh, một khi biến mất sẽ hồn phi phách tán.

Bởi vì không có người tế bái, không có người nhớ thương, bọn họ không giống với quỷ sống thọ và chết tại nhà, có một cái bia mộ, có con nối dõi, những người (quỷ) đó --- ví dụ như ở nghĩa địa công cộng mà mấy người Tưởng Lương tới kia, bọn họ có âm thọ. Âm thọ hết sẽ chuyển sang kiếp khác đầu thai, cô hồn dã quỷ thì thảm hơn, khi sinh thời uổng mạng, sau khi chết cũng không được chết già, không người lập bia, cuối cùng tan thành mây khói.

Không muốn tan thành mây khói sẽ biến thành ác quỷ, giết người, không ngừng giết người, đoạt được lực lượng giúp chính mình tồn tại. Đây là căn cứ vào một con đường khác giúp đạt được lực lượng trên tín ngưỡng.

Ài, cho nên mới nới chuyện quỷ thần quá mức thần bí, khó lường. Dù cho cậu tiếp xúc với quỷ nhiều nhất, nhưng vẫn cứ cái biết cái không về họ, cũng không lý giải thấu triệt bằng sư phụ.

Mao Cửu ở trong căn nhà này phát hiện những chỗ không thích hợp, nhưng lại không phát hiện một con âm linh nào. Sạch sẽ đến không tưởng, loại khác thường này biểu thị quái dị và nguy hiểm. Ánh mắt của cậu dừng trên đám cửa sắt đang tắm gội dưới ánh trăng diễm lệ như chậu máu tươi ở phía đối diện, bước qua.

Bởi vì kiến trúc cấu tạo hình chữ "khẩu" cho nên muốn đi đến đối diện thì phải đi từ cuối hành lang. Mao Cửu quay đầu trở lại, lúc đi ngang cầu thang lại do dự một lát rồi tiếp tục đi qua. Tòa nhà này có bốn cái cầu thang, mỗi tầng, mỗi góc đều có một cái cầu thang.

Càng đi tới đối diện, luồng khí âm hàn ở nơi này càng thịnh, tĩnh mịch không tiếng động càng thêm rõ ràng, tiếng bước chân cũng đặc biệt rõ, khiến Mao Cửu cảm nhận được rõ ràng tầng lầu này dường như đang có rất nhiều thứ nhìn cậu, nhưng chỉ có mình cậu là người sống.

Cũng không biết là có chuyện gì xảy ra, rõ ràng khi đứng nhìn từ phía đối diện, ánh trăng đều chiếu vào bên này, thật sự sáng ngời. Đến gần mới phát hiện, thật tối. Phảng phất như những cánh cửa đỏ như máu, sáng ngời lúc trước nhìn thấy đều là ảo giác.

Mao Cửu giẫm lên hành lang của một loạt cánh cửa đỏ như máu bên này, bước chân vừa mới đặt xuống, cảnh tượng phía trước nhanh chóng vặn vẹo, mơ hồ, biến mất. Cậu lại tập trung nhìn vào, phát hiện mình giống như ở trong một nơi xa lạ, vẫn là tòa nhà cũ ban đầu, vẫn là lầu bốn, nhưng lại trở nên sáng sủa, sạch sẽ không ít.

Vẫn là có chút cũ, nhưng không đến nỗi nát. Ánh trăng như dừng ở chính giữa, toàn bộ lầu bốn đều được chiếu sáng. Hành lang, phòng ở, vách tường không có thứ gì bám vào, sạch sẽ hơn nhiều, nhưng vẫn yên tĩnh như trước, yên tĩnh đến mức tĩnh mịch.

34 cánh cửa của lầu bốn tất cả đều biến thành màu đỏ như máu, phảng phất còn đang chảy ra máu tươi nồng đậm, một tầng lại một tầng quét lên để duy trì màu sắc tươi đẹp đỏ như máu, tràn ngập điềm gở.

Không, không phải phảng phất. Đúng thật là có máu tươi cuồn cuộn không ngừng chảy ra, một lần nữa nhiễm cánh cửa đang nhanh chóng phai màu trở thành đỏ như máu. Không nhìn kĩ chỉ tưởng màu sắc quá mức tươi sáng cho nên phản quang sinh ra ảo giác chúng đang lưu động, mà thực tế là chúng thật sự lưu động.

Theo dòng máu tươi chảy xuống, toàn bộ lầu bốn giống như đang sống lại, đang rít gào, giãy dụa, rên rỉ, thanh âm cực kì thống khổ.

Những thanh âm đó truyền ra từ trong phòng, có nam có nữ, có già có trẻ, những tiếng rên rỉ thống khổ chậm rãi biến thành tiếng thét chói tai, tất cả đều hội tụ, giao triền, pha lẫn trong đó còn kèm theo tiếng cười.

Thính giác và thị giác đều bị kích thích khiến cho toàn bộ không gian lầu bốn đều bắt đầu vặn vẹo, thanh âm hỗn độn cùng tiếng rít gào chui vào trong đầu, đau đến muốn nổ tung.

Mao Cửu che lại lỗ tai, thanh âm sắc nhọn vẫn cuồn cuộn không ngừng chui vào trong đầu, đau đến nỗi cậu thiếu chút nữa muốn nhảy xuống chết luôn cho rồi. Ngón tay run rẩy muốn lấy bùa trong túi phong bế thính giác, nhưng mà đầu quá đau.

Những thanh âm đó muốn trực tiếp cắn nát tâm trí cậu, việc này cũng không phải không có khả năng. Cậu đã cảm giác được nếu tiếp tục nghe nữa, ngũ quan đều phải chảy ra máu tươi.

Mao Cửu cúi đầu, đột nhiên phát hiện một làn gió âm lãnh tanh hôi đánh úp tới sau lưng, vội vàng xoay người tránh thoát. Bởi vì thứ tập kích tốc độ quá nhanh, cậu không thể thấy rõ, nhưng có thể nhìn thấy vách tường bị phá ra một cái động nhỏ khoảng một nắm tay.

Nếu cậu không tránh kịp, thứ kia sẽ trực tiếp đục một cái lỗ trên khoang bụng cậu.

Mao Cửu vừa định đứng lên lại phát hiện chân đã không còn sức lực, bởi vì đầu óc đã bắt đầu mơ hồ, tầm mắt của cậu cũng có chút mơ hồ theo. Bàn tay run rẩy đến khó nhịn, hoàn toàn không có cách nào không chế. Trong lòng quyết tuyệt, trực tiếp cắn rách đầu lưỡi, vị máu tươi tanh ngọt lan tràn trong khoang miệng, đau đớn kích thích đầu óc nháy mắt thanh tỉnh lại.

Vội vàng lấy bùa trong túi ra, lại phát hiện vừa mới mở lòng bàn tay ra bùa liền biến thành tro bụi. Mao Cửu nhịn không được: "Đệt!"

Ngay sau đó, một đôi tay duỗi ra từ phía sau lưng, bịt kín lỗ tai cậu.

Mao Cửu cả kinh, đang muốn công kích, đối phương dán người tới, vòng quanh cổ cậu cơ hồ sắp mặt dán mặt, gần trong gan tấc: "Là tôi."

Lục Tu Giác.

Là hắn?

Trong lòng Mao Cửu kinh ngạc, tư thế phòng bị cũng thả lỏng. Lúc này đột nhiên phát hiện tiếng thét chói tai quỷ dị kia bị cái gì đó ngăn lại, không thể truyền vào tai cậu nữa, đầu bị tra tấn đang báo nguy cũng có thể thả lỏng. Cậu chú ý đến bàn tay đang che lỗ tai mình của Lục Tu Giác... Cái này là thuật pháp thần kì gì vậy?

Mao Cửu chớp đôi mắt đen láy không tiếng động dò hỏi Lục Tu Giác.

Lục Tu Giác lạnh lùng kéo khóe miệng, không định trả lời nghi vấn của cậu, ngược lại còn tận hết sức lực tóm cơ hội trào phúng cậu.

"Thì ra cậu cũng biết đau đầu nha --- không, hẳn nên nói thì ra cậu còn có đầu óc nha!"

Advertisement / Quảng cáo

Khóe môi Mao Cửu cứng đờ, giật giật nhưng không lên tiếng. Người này mới cứu mình, không nên đắc tội.

Nhưng mà lỗ tai bị chặn, không nghe thấy tiếng thét chói tai lại có thể nghe rõ ràng thanh âm của Lục Tu Giác. Đây là cái thao tác gì vậy?

Mao Cửu đầy mặt thần kỳ nhìn chằm chằm Lục Tu Giác.

"Nhìn tôi làm gì? Nhanh làm cho cái thanh âm kia im lặng đi."

Lục Tu Giác đã đắc thủ có chút chua chua, ngữ khí không kiên nhẫn. Kỳ thật nội tâm vẫn thật hưởng thụ ánh mắt của Mao Cửu.

Mao Cửu chắp tay, ba ngón cuối cong lại, ngón trỏ cùng ngón cái hợp lại bày ra một cái thủ thế thật kì lạ. Miệng lẩm bẩm vài câu chú ngữ, sau đó nhìn về phía không trung chính giữa giếng trời lạnh giọng hét lớn: "Phá!"

Nghiệp chướng đẩy lùi, ô tà toàn tránh. Tiếng rít gào thoáng chốc càng thêm sắc nhọn, lại giống như thủy triều vội vã lui bước, thật nhanh liền an tĩnh lại.

Nơi này là một cái Quỷ Vực, từ khi cậu đặt một chân bước vào liền biết. Quỷ Vực này và Quỷ Vực lúc trước gặp ở khách sạn không giống nhau, nơi này có vô số ác quỷ đang ở, cực hung cực ác.

Không có thanh âm sắc nhọn, đầu của Mao Cửu cũng không còn đau, nhưng tay của Lục Tu Giác lại không rời khỏi tai cậu, cả người cũng dán tới sau lưng... có chút nóng.

Mao Cửu nhẹ giọng nhắc nhở: "Ờm... Lục tiên sinh, anh có thể buông tay rồi."

Lục Tu Giác bình tĩnh buông tay, không chút lưu luyến lùi lại, nhìn qua thật sự là chuyên tâm che lỗ tai cho cậu, không có tâm tư gì khác. Sau khi lui lại hắn còn đứng ở một bên vẫy vẫy tay.

Mao Cửu trộm nhìn sườn mặt lãnh đạm của Lục Tu Giác, phát hiện đối phương cực kỳ trấn định, không có dị thường gì. Trong lòng thoáng trầm xuống, quay đầu quang minh chính đại nhìn.

"Lục tiên sinh, sao anh lại tới đây?"

Lục Tu Giác nói: "Đuổi theo con Thi Miêu kia."

"Thi Miêu chạy lại đây?" Mao Cửu lấy điện thoại ra nhìn, phát hiện quỹ đạo của điểm đỏ có chút kì lạ. Bỗng nhiên nghĩ đến bọn họ đang ở trong Quỷ Vực, một nơi từ trường đều bị quấy nhiễu. Điện thoại tuy đã qua cải tạo nhưng rốt cuộc vẫn cần phải có tín hiệu.

"Ừm, vừa rồi không phải còn tấn công cậu sao?"

Cái thứ vừa rồi mới đục một cái lỗ á?

Lục Tu Giác không nói chuyện, quan sát từng hàng phòng ốc như đi thông với địa ngục của lầu bốn.

Thật ra đuổi theo Thi Miêu tới chỉ là một nửa nguyên nhân, lúc ấy đi được nửa đường, trong lòng đã càng đi càng giận, cảm thấy Mao Cửu hồ nháo. Nhưng càng đi, tức giận biến thành lo lắng, hắn nghĩ thầm Mao Cửu hồ nháo như vậy, đầu óc hẳn cũng không tốt. Đầu óc không tốt lỡ như bị mấy thứ giảo hoạt đó đặt bẫy khi dễ thì làm sao? Khẳng định sẽ khóc.

Nghĩ như vậy, Lục thiếu liền vô cùng lo lắng chạy tới, đi tới rồi còn muốn biệt biệt nữu nữu tìm lý do. Vừa vặn con Thi Miêu kia xuất hiện muốn tấn công hắn, Lục thiếu phát hiện ra cái cớ tốt như vậy đương nhiên sẽ không bỏ qua. Vội vàng đẩy con Thi Miêu kia vào trong Quỷ Vực, vừa đi vào quả nhiên nhìn thấy Mao Cửu bị khi dễ.

Bị khi dễ, đương nhiên là đau lòng còn thêm phẫn nộ. Nhưng mà thần kinh Lục Lục thiếu trước nay đều thô, hắn chỉ cảm thấy phẫn nộ, nhưng mà hắn lại phải tuân thủ ước định, không thể ra tay. Cho nên giúp Mao Cửu che tai để cậu tự động thủ phá cái mê chướng quỷ kêu kia.

Phỏng chừng đây là khuyết điểm khi chưa từng nói chuyện yêu đương.

Nếu đã từng yêu đương, thân kinh bách chiến gì đó, Lục Lục thiếu đại khái sẽ phát hiện hắn đau lòng nhiều hơn phẫn nộ, có thể phát hiện tâm tư của mình đối với Mao Cửu đã thay đổi. Như vậy một khi nhận thức tâm tư kia của bản thân, thì sẽ vội vàng theo đuổi lấy lòng, có lẽ đã sớm đuổi được tới tay.

Làm sao giống như bây giờ ---

"Tôi đã nói thế nào? Đừng lo chuyện bao đồng, cậu không nghe. Lúc nãy nếu không có tôi, cậu đã trở thành một phần trong bọn chúng rồi."

- -- Chưa từng yêu đương nha.

Mao Cửu đen mặt, nhưng nhìn đối phương vừa mới cứu mình, miễn cưỡng không đối nghịch với hắn.

"Lục tiên sinh, anh từ nhỏ đến lớn đều ở đế đô?"

"Làm sao?"

"Anh biết chỗ này từng phát sinh chuyện gì không?"

"Không biết."

"Hử?"

"Nếu đoán không sai, chỗ này xảy ra chuyện vào bảy, tám năm trước, khi đó tôi bận --- bận đi học. Không ở đế đô mà ở ngoài."

Mao Cửu có chút thất vọng, vốn dĩ còn tưởng sẽ nghe được tin tức gì đó hữu dụng từ chỗ Lục Tu Giác, ai ngờ hắn cũng không biết.

Lục Tu Giác nói: "Trước kia không biết không đại biểu bây giờ cũng không biết, rồi sẽ tra được chân tướng."

Mao Cửu héo héo: "Ò"

Lục Tu Giác nhìn cậu như vậy liền muốn tưới nước cho cậu, hoặc biến thành mặt trời chiếu sáng cho cậu. Tóm lại là muốn cho cậu trở nên hoạt bát chút, ừm... đanh đá một chút cũng không sao. Cái bộ dáng héo queo này, nhìn liền thấy không vui.

"Tôi đột nhiên nhớ tới chỗ này trước kia xác thật từng phát sinh án mạng, người ở lầu bốn đều đã chết."

Mao Cửu bỗng nhiên ngẩng đầu: "Anh nhớ rõ không?"

Lục Tu Giác tự giác nỗ lực hồi tưởng, lúc đó là khi hắn chưa rời nhà vào quân đội, người hầu trong nhà thu thập báo chí cũ. Lúc ấy tờ ở trên cùng là thảm án phát sinh, hắn khi đó vừa đúng lúc hứng thú với những thứ này, còn muốn chạy tới xem phong thủy, nhưng cuối cùng lại không thành, từ chỗ người hầu mới biết được từ đầu tới cuối.

"Hơn một trăm người, nam nữ đều có, già nhất đã hơn 90, trẻ nhất là đứa nhỏ mới hai ba tuổi. Đều bị chém chết, bởi vì ở trong tòa dân cư thế này, người nhiều ồn ào, nơi này trước kia cũng chật cứng người, cho nên lúc phát sinh sự cố, người ở những tầng khác còn tưởng mấy đứa nhỏ đang nói giỡn, cũng chưa đi ra xem. Mãi đến khi phát hiện không thích hợp, hung thủ đã chém chết người của toàn bộ tầng lầu, cuối cùng cầm rìu chém đứt cổ của mình ở trong phòng.

Hung thủ cũng đã chết, vụ án này cũng khép lại, bởi vì thật sự không còn cách nào để truy cứu, chuyện này cũng rất oanh động, nhưng không bao lâu đã bị áp xuống, làm thế nào cũng không nổi lên được. Những hộ gia đình vốn ở chỗ này lục tục dọn đi, người ở cả một tầng lầu đều chết, ai còn dám ở lại?

Cũng có người không có điều kiện kinh tế, cảm thấy không có gì phải kiêng kỵ, đành ở lại. Ai ngờ lại nháo quỷ, chết người. Người cũng sợ tới mức dọn đi, tòa nhà này bị phong bế, xung quanh cũng xuống dốc, không ai dám tới.

Dù sao cũng là một tòa nhà trăm người uổng mạng, còn có hung thủ chém giết trăm người rồi tự sát, khi còn sống là ác nhân, sau khi chết là mãnh quỷ. Chuyện này đã không phải là mọi người không tin, không sợ hãi thì sẽ không có quỷ, mà bản thân những con quỷ đó đã có năng lực hại người.

Mấy năm trước, quỷ có thể giết người. Sau đó lại càng ngày càng hoang vắng, âm linh bị nhốt ở chỗ này dần dần vặn vẹo, bắt đầu khát vọng máu tươi.

Mao Cửu có chút tính sai rồi, cậu vốn tưởng hơn trăm cái âm linh ở chỗ này hẳn chỉ còn mấy chục cái. Bởi vì âm linh sẽ biến mất, bọn họ không tồn tại được bao lâu. Nhưng cậu không biết, hơn một trăm người bị giết vào năm đó sau khi biến thành âm linh đều bị nhốt ở chỗ này, ngày này qua ngày nọ, năm này sang năm nọ.

Advertisement / Quảng cáo

Mao Cửu chú ý tới câu cuối cùng của Lục Tu Giác: "Hung thủ có nhà ở đây? Hắn cũng là cư dân ở chỗ này?"

"Ừm."

"Vậy hung thủ là ai?"

"Là một thanh niên chưa đầy hai mươi."

Trong lòng Mao Cửu cả kinh: "Xảy ra chuyện gì?"

Lục Tu Giác lắc đầu: "Không biết. Không ai biết thanh niên kia tại sao lại đột nhiên nổi điên giết người, căn cứ vào người ở tầng khác, hắn ta là một người rất quái gở, bị câm, nhưng tính tình tốt. Thường xuyên giúp đỡ người khác, nếu có người gặp khó khăn hắn sẽ hỗ trợ. Lúc ấy nhà hắn cũng có cha mẹ và một đứa em trai mười bốn tuổi. Hắn ngay cả bọn họ cũng giết."

Giết cha, giết mẹ, giết đệ, còn giết cả hàng xóm. Nhưng lại là một người quái gở thiện lương, đột nhiên nổi điên đi giết người... "Chẳng lẽ hắn có bệnh tâm thần?"

Lục Tu Giác không biết, điều hắn biết cũng không nhiều lắm, nhưng hắn nói: "Cho dù là bệnh tâm thần cũng phải có triệu chứng, không thể không phát bệnh một lần nào, lại chưa từng thương tổn người khác đột nhiên đi giết người. Hơn nữa khi hắn giết người, vì sao không có ai phản kháng?"

"Không chừng vì quá tin tưởng hắn? Không phải đã nói hắn là người tốt sao?"

"Người tốt thì thế nào? Cậu nhìn thấy có người muốn chém chết cậu, chẳng lẽ không chạy trốn hay không có ý đồ ngăn cản người kia sao? Hơn một trăm người hẳn cũng có mười mấy người đàn ông, vậy mà không đối phó được một thanh niên chưa đầy hai mươi tuổi?"

Mao Cửu cũng tán đồng, ngay sau đó nhíu mày: "Vậy thì, tại sao hắn lại giết người?"

Ngước mắt, Mao Cửu nhìn cánh cửa đỏ như máu trước mặt, có lẽ sẽ tìm được đáp án ở trong đó cũng không chừng.

*************

Chương sau chill nhắm, sẽ lên sớm thôi, cái kiểu nhà như này miêu tả thì có chút khó hình dung, nếu mấy cô đã từng thấy qua tòa chung cư cho thuê trong Tuyệt đỉnh Kungfu của chú Châu Tinh Trì á thì dễ hình dung hơn. Hình ở dưới là tui vẽ tượng trưng cấu tạo:v

Phần màu xanh là giếng trời á, cửa nhà toàn xoay vào trong đối mặt với giếng trời, bốn góc là cầu thang. (Lâu quá hổng viết chữ ròi:"<<<<<<)



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận