Thiên Đường Quá Xa, Nhân Gian Thì Quá Gần


Lúc Miêu Uyển và Trần Mặc tạm biệt nhau ước chừng khoảng chín giờ tối, thấy thời gian còn sớm, cô thuận tiện đi qua cửa hàng giúp đóng cửa, Mạt Mạt cô nương và Mễ huynh nhiệt tình tiếp đãi cô. Thu dọn xong cửa hàng chuẩn bị ra khỏi cửa, Miêu Uyển chớp chớp đôi mắt to ngập nước nhìn Mạt Mạt: "Tối hôm nay ngủ cùng mình được không?"


Mễ Lục ở sau lưng gào một tiếng: "Miêu Miêu sao cô có thể thay đổi mà chọn cô ta được!"


Mạt Mạt giơ tay lên đẩy cậu ta: "Đi đi, cho dù hai bọn tôi ở cùng một chỗ thì tôi cũng có vẻ T hơn chứ, làm ơn nhìn rõ chút được không?" (Di: ta cũng ko rõ chữ T có nghĩa gì, hình như là mạnh hơn về phương diện.....=))) )


Mễ Lục cười hắc hắc: "Không nhìn ra."


Mạt Mạt vung dao về phía cậu ta: "Dám quấy rầy sẽ giết mi."


Mễ Lục nhếch mép, cười kinh dị: "NOW?"


Mạt Mạt xách cái túi đuổi theo Mễ Lục chạy khắp nơi, Miêu Uyển đứng bên cạnh cười híp mắt nhìn bọn họ náo loạn, Mạt Mạt đứng giữa đường chỉ vào Mễ Lục đang chạy trối chết mắng: "Đừng để cho tôi phải nhìn thấy cậu! Nhóc con!"


Tiếng cười của Mễ Lục truyền tới: "Ngày mai gặp, mỗi ngày đều gặp."


Mạt Mạt tức sôi máu.


"Được rồi, cậu không cần trêu nó nữa." Miêu Uyển cười chạy qua túm Mạt Mạt về.


"Hả, cậu để ý chút được không, là mình trêu nó à? Nó có tử tế gì với mình không?" Mạt Mạt chán nản.


Miêu Uyển nhếch khóe miệng, cười gian trá.


Mạt Mạt cảnh giác nhìn cô: "Miêu Miêu, cậu nghĩ cái gì đấy? Vẻ mặt phóng đãng đấy là sao."


Miêu Uyển khụ khụ mấy cái, nghiêm trang : "Mình đang suy nghĩ xem, cậu và Mễ Lục , có liên quan gì đến chuyện phóng đãng hay không."

Miêu Uyển khụ khụ mấy cái, nghiêm trang : "Mình đang suy nghĩ xem, cậu và Mễ Lục , có liên quan gì đến chuyện phóng đãng hay không."


Mạt Mạt lại vung cái túi lên, Miêu Uyển thét lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy một mạch, về đến nhà hai người đều mệt mỏi thở hổn hển, cũng may hệ thống sưởi trong phòng còn ấm, hai người phi thân lên giường, nằm ngay đơ! Mạt Mạt chỉ con thỏ trắng to đùng nằm ở góc giường: "Mua lúc nào vậy? Sao mình không biết."


"Lần trước đi công viên trò chơi, Trần Mặc thắng."


Mạt Mạt nhếch miệng, Ồ! Ngoan quá!


"Nói đến Trần Mặc, cậu và anh ta xong chưa? Hôm nay Mễ Lục trở về nói, hai người ở trước mặt mọi người cầm tay mắt đẫm lệ, như kiểu không thốt nên lời ấy."


"Coi như là bình thường đi." Miêu Uyển có chút do dự : "Thật ra bây giờ mình vẫn còn cảm thấy rùng mình, bây giờ nghĩ một chút, thật là không ý nghĩa."


"Đúng, mình cũng cảm thấy không ý nghĩa." Mạt Mạt ai oán trong lòng, cô nương, cuối cùng thì cậu cũng đã phục hồi tinh thần.


"Thật ra cũng chẳng coi là bất hòa được, toàn là do mình tự suy nghĩ chứ Trần Mặc chẳng cảm thấy gì cả." Miêu Uyển nằm ngửa mặt, nhìn trần nhà, giọng nói mềm mại mang theo chút dịu dàng uyển chuyển của con gái miền nam.


"Bây giờ mình cảm thấy, lúc trước mình nghĩ lầm rồi, cậu nói xem nếu thật sự thích một người, làm sao có thể không nhớ được? Yêu một người, không phải là luôn nghĩ đến người đó, luôn muốn gần gũi, nắm tay, ôm người đó, vĩnh viễn không muốn tách rời hay sao, đó mới là tình yêu mà!"


"Vậy cậu cảm thấy Trần Mặc không thích cậu?" Mạt Mạt nói.


"Mình cảm thấy anh ấy thích, ít nhất là không ghét! Nhưng trừ khả năng này, Mạt Mạt, mình nghĩ mình thật sự không thể đi trách anh ấy vì sao không thể nghĩ về mình, vì sao không giống những người đàn ông khác khi theo đuổi bạn gái gọi rất nhiều cuộc điện thoại, muốn gặp mặt người mình yêu. Nhưng anh ấy đối với mình không như vậy, dù mình sốt ruột cũng vô ích, chính anh ấy cũng không thể thay đổi được, mình càng sốt ruột, anh ấy càng phiền. Mình ở bên cạnh cuống đến độ ăn không ngon ngủ không yên , nghĩ đến đủ thứ chuyện vớ vẩn, thì anh ấy không cảm giác được một chút nào. Hôm nay anh ấy không biết mình tức giận. Thật sự, bây giờ mình cảm thấy những lo lắng của mình lúc trước không có ý nghĩa." Miêu Uyển nghẹn ngào, giơ tay lau khóe mắt, trên mu bàn tay có chút ẩm ướt .


Sau một lúc lâu, Mạt Mạt thở dài: "Cô nương à, vậy bây giờ cậu định làm sao?"


"Phải làm sao bây giờ, muốn thế nào thì cứ vậy đi, mình không có ý định tranh giành, là của mình sẽ thuộc về mình, không phải của mình miễn cưỡng cũng vô dụng."


"Thật ra bản thân mình cảm thấy Trần Mặc đối xử với cậu rất tốt."

"Thật ra bản thân mình cảm thấy Trần Mặc đối xử với cậu rất tốt."


"Đúng vậy, " Miêu Uyển nhỏ giọng khóc: "Nhưng mình cảm thấy anh ấy đối xử với người nào cũng tốt, luôn khách sáo, mình biết là anh ấy thích mình, nhưng có lúc mình cũng muốn biết rõ ràng rốt cuộc thì anh ấy xem mình là ai, khi ở cùng một chỗ bọn mình rất vui vẻ, nhưng chỉ trong chớp mắt, anh ấy sẽ quăng mình sang bên cạnh."


Mạt cô nương day day huyệt thái dương: "Đàn ông đều như vậy, lúc ngọt lúc mặn, cậu phải biết rằng bọn họ không giống chúng ta, suy nghĩ rất đơn giản, không phải là con giun trong bụng cậu, làm sao mà anh ta biết khi nào thì cậu nhớ anh ta, muốn nhìn thấy anh ta chứ."


"Mình biết, cho nên mình mới nói là bây giờ mình đã hiểu, mình không muốn giày vò anh ấy nữa, hôm nay lúc mình vừa nhìn thấy anh ấy, mình đã biết là vô dụng. Mình giận anh ấy, ăn không ngon ngủ không yên, tự giày vò mình mấy ngày ở đây chẳng có ý nghĩa gì cả, lúc hạ quyết tâm cảm thấy rất uy phong, nhưng khi anh ấy nhìn mình một cái, bao nhiêu ý chí tan hết trơn. Hôm nay lúc vừa nhìn thấy anh ấy, ánh mắt đó thật lạnh, mình rất sợ anh ấy không để ý đến mình, sợ đến mức toàn thân lạnh như băng, nhưng anh ấy đã tới, nắm tay của mình, mình cảm thấy như được sống lại, Mạt Mạt. . . .." Miêu Uyển xoay người ôm Mạt Mạt: "Mình có quá vô dụng không?"


"Không phải, không phải vậy đâu." Mạt Mạt cảm thấy trong đầu rất mơ hồ, từ đầu tới giờ chuyện tình yêu này rất mơ hồ. Người ngoài cuộc nhìn vào sẽ biết rõ được mọi chuyện hơn người bên trong, hai người kia không thấy rõ, bởi vì bọn họ đang ở trong đó, trước mắt chỉ là một mảnh trắng xoá, Mạt Mạt cảm thấy cô cũng đã bị Miêu Uyển ảnh hưởng, bây giờ cũng chẳng cảm thấy rõ ràng cái gì nữa .


Miêu Uyển cúi đầu: "Mình cũng cảm thấy bản thân thật không có tiền đồ, mình đặc biệt thích anh ấy, vừa nhìn thấy anh ấy đã yêu."


Mạt Mạt cười khẽ, vỗ vỗ lưng của cô.


"Cậu đừng cười, đúng, mình biết, trước kia mình cũng thường thường bỗng nhiên thích cái này, bỗng nhiên lại thích cái kia , nhưng những người đó đều thoáng một cái rồi thôi, bây giờ mình cũng chẳng nhớ được bộ dạng của họ. Nhưng Trần Mặc không giống như vậy, anh ấy, anh ấy cứ đến như vậy đấy, cậu không biết đâu, hôm đó khi mình ở nhà, anh ấy gõ cửa, mình cảm giác như đang nằm mơ vậy, còn nữa khi ở trong cabin chọc trời, anh ấy ôm mình, mình có cảm giác như muốn bay lên. Thật tốt, khi đó mình đã nghĩ, giống như tìm lại được cảm giác của mối tình đầu, rất hạnh phúc. . . . . . Nhưng vì sao càng ngày mình càng cảm thấy như đang tuột dốc không phanh chứ?"


"Cái này gọi là suy tính thiệt hơn, cậu là chuẩn nhất đấy." Mạt Mạt cười ngắt lời: "Tương lai nếu thành ngữ cần chỉnh sửa, với cụm từ suy tính thiệt hơn này, chỉ cần dán hình cậu bên cạnh, thế là đủ."


Miêu Uyển cắn răng chọc lét, hai người lăn lộn trên giường.


"Vừa khóc vừa cười, cậu định dọa người ta à!" Mạt Mạt trêu cô.


Miêu Uyển chùi chùi khóe mắt: "Tình yêu của cô nương ta bị cản trở, cậu không thể để mình xả một chút à."


"Vấn đề là mình cảm thấy Trần Mặc rất tốt."


"Sao bây giờ cậu bắt đầu nói giúp anh ấy rồi, lúc trước ai mắng anh ấy là đồ chó chết hả?"

"Sao bây giờ cậu bắt đầu nói giúp anh ấy rồi, lúc trước ai mắng anh ấy là đồ chó chết hả?"


Mạt Mạt lập tức giơ tay: "Từ này không phải mình phát minh ra."


Miêu Uyển nghiêng đầu nghĩ một chút: "Dù sao cũng không phải mình."


Mạt Mạt khều khều tay cô: "Này, buồn ngủ rồi, đánh răng đi?"


"Không đánh!"


"Cậu thật bẩn!"


"Bẩn cũng mặc kệ!"


"Được !" Mạt Mạt xách Miêu Uyển , ném vào phòng tắm: "Đàn ông không phải là tất cả, đàn ông chỉ như quần áo, có biết hay không? Chị em chúng ta, mới liền như thể tay chân, đừng để một bộ quần áo làm bẩn cả người mình!"


Miêu Uyển đánh răng, nhăn nhăn nhó nhó ngẩng đầu lên: "Nhưng mình cũng không thể trần truồng hai mươi mấy năm, cảm giác có quần áo mặc cũng rất. . . . . ."


Mạt Mạt giơ nắm đấm, Miêu Uyển nhanh chóng rụt cổ lại.


Tắm rửa sạch sẽ xong lại lăn lên giường, tán gẫu hai ba câu là có thể ngủ, Miêu Uyển nhớ tới vụ việc vừa xảy ra ở Tây An, một người trong gian phòng này rất sợ, có đôi khi Mạt Mạt sẽ qua đây ngủ cùng cô, hai cô gái nói nhăng nói cuội đủ thể loại, trò chuyện lung tung một chút rồi ngủ. Khi đó, cuộc sống thật tốt, không có gì phiền não, không vui vẻ cũng không buồn khổ, không tim không phổi.


Nhưng khi đó, cô nói muốn tìm kiếm trên thế giới này một tình yêu độc nhất vô nhị, cô phải tìm được người mình yêu nhất, đối xử với người đó cực kỳ tốt, sau đó trải qua những khoảnh khắc vui vẻ. Nhưng vì sao khi tình yêu tới, người đó xuất hiện, cô vừa hạnh phúc lại vừa buồn?


Chẳng lẽ, đây mới là tình yêu chân chính hay sao?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận