Thị Tỉnh


Edit: Dờ


Tần Sấm dành ra nửa ngày để đi mua cho Thu Thu hai bộ quần áo và đồ dùng trên xe. Ra ngoài ăn cơm, Thu Thu vẫn cứ bẽn lẽn như trước, hai người trao đổi cực kỳ khó khăn, đến nỗi Tần Sấm quyết định bỏ cuộc luôn.


Buổi tối cơm nước xong hai người xách đồ quay về, Tần Sấm và Thu Thu đi cạnh nhau, cảm giác cứ sai sai nhưng không biết sai ở đâu.


Thời gian bốc hàng sẽ là sáng sớm hôm sau, hai người dậy sớm đi gara lấy xe, dọc đường mặt Thu Thu cứ buồn rười rượi, chắc là do không muốn đi.


Tần Sấm cũng phát sầu, nói sùi bọt mép khoa chân múa tay đủ kiểu mà Thu Thu vẫn không hiểu.


Vị trí bốc hàng ở ngoại thành, xe lái vào trong nhà máy, bên trong đã có vài xe chờ sẵn. Các vị tài xế lái xe không quen nhau nhưng nói chuyện một hồi là thân thiết.


Tần Sấm coi như là người trẻ nhất trong cả đoàn xe, những người khác toàn trên dưới bốn mươi, mang theo cả người nhà.


Chỗ bốc hàng này xa nội thành, quán cơm gần nhất cũng cách đó gần mười phút đổi trạm xe bus. Rất nhiều người mang theo vợ lên xe, lắp thêm inverter và đem bình siêu tốc để tiện nấu cơm. Tần Sấm không biết nấu cơm cho lên không lắp đặt inverter trong xe làm gì.


Nhà xưởng rộng rãi, vừa tới giữa trưa, lối đi nhỏ giữa đoàn xe có khói bếp lượn lờ bay lên, tiếng xào nấu xì xèo, dầu vào chảo dính nước bắn tung tóe ra ngoài.


Mùi đồ ăn thu hút Thu Thu, không phải cậu tham ăn, cậu bị thu hút vì các chị các bác bắt đầu chiên xào nấu nướng. Thu Thu ngoan ngoãn đứng nhìn ở một bên.


Tuy hoàn cảnh thiếu thốn nhưng vẫn không làm khó được các cô gái, dùng nồi điện mini nấu cháo hoa, lại đem thịt khô và lạp xưởng từ nhà đi, mở thêm mấy món đồ hộp, một bữa cơm đơn giản ra lò.


Đám đàn bà lau mồ hôi trên trán, gọi chồng của các cô, "Ăn cơm!"


Ai cũng ngồi trước xe nhà mình ăn cơm, chỉ có Thu Thu ngốc nghếch đứng nhìn, cô gái thấy người lạ bèn hỏi: "Dô, ai thế này?"

Ai cũng ngồi trước xe nhà mình ăn cơm, chỉ có Thu Thu ngốc nghếch đứng nhìn, cô gái thấy người lạ bèn hỏi: "Dô, ai thế này?"


Tạm biệt đám tài xế, Tần Sấm vô thức nhìn quanh tìm Thu Thu, không biết từ lúc nào Thu Thu đã chạy ra chỗ xe của nhà khác.


Nghe thấy giọng cô gái, Tần Sấm vội vàng nhận, "Nhà tôi nhà tôi!" Vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, anh nghĩ Thu Thu đói bụng nên đến nhìn người ta ăn, "Thu Thu! Lại đây!"


Thu Thu nghe thấy giọng Tần Sấm thì lập tức quay lại, chầm chậm chạy về bên anh.


Nếu Tần Sấm là người trẻ nhất trong đám tài xế thì Thu Thu còn nhỏ tuổi hơn. Mọi người xung quanh cũng bật cười, giống như nhìn thấy trẻ con nhà ai chạy ra đòi ăn vậy.


Cũng không biết là ai lên tiếng, "Vợ cậu hả?"


"Hả?" Tần Sấm bỗng nhiên thấy không đúng, tóc Thu Thu quá dài, ai cũng nhận nhầm cậu thành con gái, nhưng giờ chuẩn bị xuất phát rồi, không có thời gian mang cậu đi cắt tóc.


Mà cái vấn đề này cũng khó xử, nếu hai người không phải quan hệ nam nữ mà lại cùng ở trên xe thì không tốt lắm, anh lười giải thích Thu Thu là con trai, nói ra không chừng còn lằng nhằng hơn.


Tần Sấm nhìn trái nhìn phải, "Tôi dẫn em ấy đi ăn cơm." sau đó quay lại nói với cậu, "Đi thôi, Thu Thu."


Thu Thu túm góc áo Tần Sấm, không muốn đi, cậu chỉ cái bát của người ta. Tần Sấm dở khóc dở cười, "Giờ đi ăn cơm đây."


Dứt lời lại định đi ra khỏi xưởng, Thu Thu sốt ruột không biết ý định của Tần Sấm, cậu túm cánh tay anh lôi về phía bàn cơm nhà người ta.


"Trời ơi..." Tần Sấm không nhịn được nữa, chạy tới trước bàn cơm nhà người ta quá mất mặt, anh bắt lấy tay cậu, "Ăn cơm, đi ra ngoài ăn."


Vợ chồng nhà nọ cười hiền hòa, "Ăn cùng nhau đi?"


Tần Sấm không mặt dày đến thế, dù sao cũng không thân quen, anh nói: "Thôi thôi, dẫn ra ngoài ăn." Sau đó quay lại trầm giọng gọi, "Thu Thu."


Thu Thu mím môi, ánh mắt trông mong nhìn cái nồi mini, sau đó theo Tần Sấm ra ngoài.


Mua cơm xong, Thu Thu vẫn uể oải không thôi, Tần Sấm chưa bao giờ nhẫn nại với ai đến vậy, "Chạy tới bàn cơm nhà người ta làm gì? Đói bụng cậu cứ nói với anh."


Ai dè cậu bạn nhỏ này vô cùng bướng bỉnh, vẻ mặt u buồn không vui lên tý nào. Tần Sấm biết cậu không hiểu, liền đổi cách khác giao tiếp với Thu Thu, anh dùng đũa gõ bát ý bảo cậu mau ăn đi, "Có phải người ta làm ngon hơn không, mà cậu phải chạy tới đó nhìn."


Bất kể là châm chọc hay khuyên bảo Thu Thu vẫn không hiểu, chỉ lúc Tần Sấm đổi sắc mặt thì cậu mới khúm núm ngoan ngoãn trở lại.


Hai người ăn xong rồi quay về xưởng, đúng lúc tài xế cũng vừa ăn xong đang thu dọn bát đũa. Thu Thu vẫn còn nhìn chằm chằm cái nồi mini trong tay cô gái.


Tần Sấm đột nhiên ngộ ra, "Muốn cái nồi kia à?"


Thu Thu khó hiểu nhìn anh, Tần Sấm gọi cô gái kia lại, "Chị gì ơi, nồi mua đâu thế?"


Hỏi xong, Tần Sấm vui vẻ nói với Thu Thu, "Cậu biết nấu cơm không? Có nồi nhưng trên xe chưa lắp inverter, cậu biết nấu thì tới Vân Nam chúng ta mua sau."


Cô gái nghe tiếng gọi thì đáp lại, "Mua trên mạng đấy, các cậu đến Vân Nam rồi hẵng mua."


Thấy Thu Thu vẫn đang nhìn mình, Tần Sấm chỉ cái nồi trong tay cô gái, "Đến Vân Nam rồi mua."

Thấy Thu Thu vẫn đang nhìn mình, Tần Sấm chỉ cái nồi trong tay cô gái, "Đến Vân Nam rồi mua."


Không biết Thu Thu có hiểu không, dù sao cậu cũng cười lên rồi.


Thấy bốc hàng chưa xong, Tần Sấm muốn tranh thủ thời gian chợp mắt, buông tay lái ra thì thầm với Thu Thu, "Anh ngủ một lát, cậu đừng chạy loạn lỡ anh không tìm thấy."


Thu Thu thấy Tần Sấm đã nhắm mắt lại thì ghé cửa kính xe nhìn xuống. Xe dừng sẽ tắt động cơ, một là tiết kiệm dầu, hai là cho an toàn. Điều hòa tắt, trong xe cũng nóng như bên ngoài.


Tần Sấm đã sớm quen rồi, vô tư chợp mắt. Thu Thu nghe thấy tiếng ngáy nhỏ thì quay lại nhìn anh, vài giọt mồ hôi chảy xuống trên má Tần Sấm.


Thu Thu tiện tay cầm lấy tấm bìa carton quạt cho Tần Sấm, gió nhè nhẹ thổi quả thật dễ chịu hơn nhiều. Tần Sấm khẽ phát ra tiếng rầm rì, ngáy to hơn.


Mồ hôi chảy xuống từ hai bên tóc mai, Thu Thu rút khăn giấy ra cẩn thận lau cho anh. Cậu sợ Tần Sấm tỉnh nên không dám lau mạnh, chỉ dám chấm chấm khăn giấy hút mồ hôi.


Nhịp thở của Thu Thu hòa cùng với Tần Sấm, bỗng nhiên "đùng" một tiếng, xe rung lắc mãnh liệt. Thu Thu hoảng sợ nhìn Tần Sấm ngủ như lợn chết, cậu lập tức leo xuống xe.


Mấy công nhân bốc hàng thấy cậu xuống thì cúi đầu khom lưng nói: "Ngại quá, trượt tay. Bọn tôi sẽ cẩn thận hơn."


Thu Thu không hề có ý trách móc, cậu cũng không nói gì, chỉ tìm một cái ghế con ngồi xuống. Bốc hàng dưới tầm mắt chủ xe, mấy tên khuân vác không dám mạnh tay vứt hàng nữa, thành thật chuyển hàng lên xe.


Tần Sấm bị nóng đến tỉnh ngủ, đưa tay vuốt mặt lau mồ hôi, anh mơ màng nhìn di động. Chợp mắt một lúc mà những 2 tiếng rồi, Tần Sấm vô thức đi tìm Thu Thu.


"Chạy đi đâu vậy?" Tần Sấm xuống xe dạo quanh một vòng, thấy Thu Thu ngồi dưới trời nắng chang chang, người vã mồ hôi nhìn đám công nhân bốc hàng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...