Thị Tỉnh


Edit: Dờ


Vừa rửa mặt xong, Tần Sấm chưa kịp kêu Thu Thu dậy ăn sáng thì ông chủ bán chuối đã gọi điện bảo anh tới tính tiền xe.


Chạy xe đường dài tốt ở chỗ ấy, thanh toán ngay sau mỗi chuyến. Trước kia Tần Sấm cũng nhận chở hàng trong phạm vi thành phố nhưng lúc thanh toán rất lằng nhằng, chạy mấy chuyến mới được thanh toán một lần, tiền công cũng không nhiều như bây giờ.


Vả lại ở nhà thì tiêu tiền rất nhiều, anh lại làm nghề tự do, nếu hôm sau không có chuyến nào thì sẽ hẹn đám bạn bè ra uống rượu.


Lần này được gần 20 nghìn tệ, nhưng xe còn cần bảo dưỡng, thùng xe cũng phải sơn sửa lại, thay dầu thay lốp, tất cả đều cần tiền.


Một tháng phải thay dầu một lần, thay tất cả 12 cái lốp, nháy mắt đi tong hơn 10 nghìn tệ.


Đưa xe tới gara sửa chữa, Tần Sấm bắt xe về nhà. Sắp trưa rồi, không biết Thu Thu dậy chưa.


Tần Sấm đi không được bao lâu thì Thu Thu đói bụng tỉnh dậy, cậu tìm Tần Sấm khắp nhà vẫn không thấy anh đâu, lại không dám tự ý đi ra ngoài, không biết liên hệ với Tần Sấm kiểu gì.


Cậu ngẩng đầu lên nhìn bụi bặm dính đầy trần nhà, bèn xắn tay áo đi vào phòng tắm xả một chậu nước bưng ra.


Thu Thu biết rằng Tần Sấm mang theo cậu xuất phát từ hảo tâm, cậu rất sợ bị đuổi đi, làm việc nặng cậu không ngại mệt, cậu cũng không thông minh, chỉ mong Tần Sấm có thể tiếp tục mang theo cậu.


Căn hộ không lớn, chỉ tầm 70-80 mét vuông. Lau hết đồ gia dụng trong nhà, Thu Thu lại lau sàn hai lần, cuối cùng ôm đống chăn của Tần Sấm bỏ vào máy giặt, nhưng nhìn thấy toàn tiếng Trung, cậu không biết phải làm sao.


Tần Sấm mở cửa nhà ra thì không dám đặt chân vào, sàn nhà còn bóng nước vừa lau sàn, đồ trong phòng khách gọn gàng sạch sẽ, rõ ràng đã có người quét dọn.


Không chắc đây có phải nhà mình không, Tần Sấm lùi lại nhìn biển số nhà, đúng nhà mình mà, anh do dự gọi một tiếng, "Thu Thu!"


Phòng khách vang lên tiếng bước chân, Thu Thu thấy Tần Sấm về nhà thì cười rất vui vẻ.

Phòng khách vang lên tiếng bước chân, Thu Thu thấy Tần Sấm về nhà thì cười rất vui vẻ.


Tần Sấm cũng vui lây, "Cậu quét dọn hả?" Thu Thu nhìn anh không đáp, Tần Sấm tự thừa nhận nói: "Đỉnh, quá đỉnh, nhà anh đã lâu rồi không sạch sẽ như thế."


Từ lúc cha mẹ qua đời, chỉ có em gái qua dọn nhà giúp anh, sau đó em gái kết hôn có gia đình có con nhỏ không rảnh rỗi được nữa, nhà anh từ đó cũng rất ít được quét tước.


Nhà cũ Tần Sấm ở dưới huyện, may mắn nằm trúng lô đất mà chính phủ muốn giải phóng mặt bằng, thế là được đền bù tiền chuyển đi nơi khác. Tiền bồi thường hơn triệu tệ, một bước lên mây trở thành sách nhị đại*, đáng tiếc cha mẹ chưa kịp hưởng phúc thì đã qua đời.


*Sách nhị đại: thế hệ con sở hữu đất đai do cha mẹ để lại trên khu vực mà chính phủ muốn giải phóng mặt bằng xây dựng công trình mới sẽ được đền bù hỗ trợ nhà hoặc tiền mặt chuyển đi nơi khác. Những người phất lên trong một đêm như thế được gọi là sách nhị đại.


Tần Sấm có xe có nhà, vốn tưởng có thể tìm được người vợ mà kết hôn, đáng tiếc trời không chiều lòng người, đến giờ vẫn phòng không gối chiếc.


Đổi giày xong, không kịp hỏi Thu Thu muốn ăn gì đã bị cậu kéo vào phòng tắm, Thu Thu sốt sắng chỉ cái máy giặt.


"Ồ, không biết dùng hả. Để anh." Tần Sấm chọn chế độ giặt rồi ấn bắt đầu giặt.


Máy giặt kêu rừm rừm khiến Tần Sấm sinh ra ảo giác hai người đang chung sống với nhau.


Nhìn thấy nụ cười tỏa sáng của Thu Thu, Tần Sấm hơi hoảng hốt. Vốn nghĩ mang theo cậu là gánh nặng, không ngờ Thu Thu lại có khả năng này, so với người chỉ biết lái xe mà không thể tự gánh vác sinh hoạt như anh thì cậu giỏi hơn nhiều lắm.


Ý định giữ Thu Thu ở lại nảy mầm trong lòng Tần Sấm, Thu Thu phải có thân phận thì mới có thể ở lại, kiểu như kết hôn thì có thể giải quyết mọi chuyện nhanh hơn, kết hôn?


Tần Sấm bị cái ý nghĩ kinh người của mình dọa sợ run rẩy, Thu Thu là con trai, kết hôn cái gì chứ.


Vẻ mặt của Tần Sấm thay đổi liên tục, Thu Thu nghiêng đầu khó hiểu nhìn anh, bầu không khí chợt trở nên xấu hổ.


May mà di động của Tần Sấm vang lên, anh sực tỉnh luống cuống bắt máy, "A lô?"


"Về Trùng Khánh rồi à? Tần Sấm." Ống nghe truyền đến một giọng nam nặng nề.


Tần Sấm nhìn tên trên màn hình, là đại ca cùng chạy xe đường dài, "Trương ca, em về rồi, hôm qua vừa về tới nơi."


Trương ca ở đầu kia cười cười, "Thằng nhãi nhà mày vẫn chưa định lấy vợ à?"


Thu Thu vẫn đang chăm chú nhìn anh, ngeh thấy chữ "lấy vợ", Tần Sấm run rẩy, "Chưa anh ạ, em còn chưa xem bát tự."


"Ha ha ha..." Trương ca tiếp tục, "Là thế này, chị dâu mày lại có bầu, bà bầu lớn tuổi rồi, mấy tháng này anh không định chạy xe nữa, ở nhà với cô ấy."


Vợ Trương ca hơn 40 tuổi, có thể mang thai ở tuổi này cũng thật liều mạng. Tần Sấm không chịu nổi ánh mắt sáng ngời của Thu Thu, cao giọng nói: "Vậy chúc mừng anh chị nhé!"


"Bên Lào đang muốn làm cái dự án xây dựng, chạy đi chạy lại giữa Lào với Vân Nam, anh không đi được, chợt nhớ đến chú mày." Trương ca làm người rất chân thành, "Khổ thì khổ thật nhưng kiếm nhiều, ít nhất 30 nghìn tệ."


Giá này thật sự không tồi, đối với thanh niên độc thân như Tần Sấm, trong nhà không ai quản, thừa lúc tuổi trẻ muốn xông pha thật nhiều.


Huống hồ bây giờ bên cạnh anh có thêm một người. Thu Thu vẫn chăm chú nhìn anh, tuy không hiểu lời Tần Sấm nói nhưng vẫn im lặng đứng nghe. Thu Thu có ý định ấy không? Thu Thu có định đi cùng anh không?


Thu Thu không có chứng minh nhân dân, ở lại quốc nội không tiện, Vân Nam là lựa chọn tốt nhất, lỡ mà cậu còn muốn về nhà thì sao.


"À thì..." Tần Sấm lúng túng nói: "Được, để em tính xem ngày mai có thể xuất phát không, cảm ơn Trương ca."


Bình thường về Trùng Khánh phải nghỉ ngơi bốn năm ngày, lần đầu tiên gấp gáp thế này, Tần Sấm liên hệ với bên chuyển hàng, sáng mai sẽ bốc hàng, nửa ngày sau là có thể xuất phát.

Bình thường về Trùng Khánh phải nghỉ ngơi bốn năm ngày, lần đầu tiên gấp gáp thế này, Tần Sấm liên hệ với bên chuyển hàng, sáng mai sẽ bốc hàng, nửa ngày sau là có thể xuất phát.


Nhưng anh không biết giải thích với Thu Thu thế nào, anh sờ sờ gáy, "Ngày mai... sẽ đi..."


"Lào... bên đó có người nhà không?"


"Cậu... qua bên này kiểu gì vậy, hay là nhân chuyến này anh đưa cậu về đó luôn?"


Thu Thu có thể hiểu được biểu cảm của Tần Sấm, rối rắm do dự, cậu không biết Tần Sấm nghĩ gì, chỉ sợ anh đuổi cậu đi.


Bàn tay nhỏ run run cầm lấy tay Tần Sấm, không thể thông qua lời nói để biểu đạt sự khẩn cầu, Thu Thu cúi đầu, đầu gối mềm nhũn suýt thì quỳ xuống chân Tần Sấm.


Tần Sấm nhanh tay kéo cậu lên, "Làm gì vậy!"


Giọng nói rất lớn rất thô lỗ, Thu Thu run rẩy.


Tần Sấm chậc lưỡi, lắp bắp giải thích, "Đi Vân Nam chở hàng thôi. Anh... anh trước kia cũng chạy qua chạy lại hai bên nhiều rồi, lần này đi gấp hơn một chút..."


Bởi vì không thể câu thông, Tần Sấm nói năng lộn xộn vẫn không giải thích rõ ràng được, "Đệch mẹ nó..."


"Ăn cơm!" Tần Sấm xách nách Thu Thu lên, "Đói meo cả buổi sáng rồi, để anh gọi đồ ăn."


Thu Thu bị xoay vòng vòng, giọng điệu của Tần Sấm hình như tốt hơn rồi, cậu mơ màng không hiểu, bị quăng lên sofa cũng không dám nhúc nhích.


Chờ đồ ăn ship tới vô cùng lâu, anh không chịu nổi ánh mắt của Thu Thu, chỉnh volumn TV lên mức to nhất, cố gắng tránh né ánh mắt người bên cạnh.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...