Thê Hiền Phu Quý


Chử Vân Sơn bàn giao toàn bộ xong liền giải tán mọi người, vẫn như cũ kêu tam xuân vào phục vụ Sơn Tảo, nhưng vẫn không cho phép bọn họ đến gần hầu hạ mình. Xuân Mai khóc rối rít không thuận theo, tốn bạc chạy đến nơi của An Dương công chúa kêu oan, An Dương công chúa sau khi nghe ma ma bẩm báo, thần sắc liền ảm đạm, “Nói ta nghỉ ngơi, không gặp.” Một câu liền đuổi Xuân Mai đi.


Xuân Mai không có cach nào, lại đến nơi ở của Chử Vân Phi quỳ chờ đợi hắn, Chử Vân Phi sau khi nghe nói lập tức cho một người gọi là Cao ma ma đem theo Xuân Mai trở lại Du Xuân cư.


Chử Vân Sơn mới vừa dỗ Sơn Tảo ngủ, nghe Xuân Mai vẫn kêu gào rất ồn ào, liền kêu Triệu ma ma vào nói mấy câu, đêm đó, Xuân Mai bị nhét chặt miệng, trước mặt tất cả các ma ma bị kéo quần đánh 30 đại bản, từ đó Xuân Mai không còn xuất hiện qua ở Du Xuân cư nữa.


Sự kiện Xuân Mai như hồi chuông gõ tỉnh người ở Du Xuân cư, phong khí ở Du Xuân cư trong một đêm càng trở thêm ngay ngắn trật tự, bọn nô bộc cũng không dám có lòng chậm trễ, về phần tam xuân còn lại, một ít tâm tư còn sót lại cũng nhanh chóng theo gió biến mất trong không trung rồi.


Ai nấy đều thấy được, trong lòng nhị gia chỉ có nhị phu nhân, bọn họ cho dù có muốn chết cũng không muốn chết theo cách như vậy.


Thay đổi không chỉ có tam xuân, Hạ Thảo được nâng lên làm đại nha hoàn, nàng giống như biến thành một người khác, chịu khó vô cùng, làm việc lại rất lưu loát thành thạo, tận tâm phục vụ Sơn Tảo. Chử Vân Sơn đang nghe Sơn Tảo lần thứ 4 khen ngợi Hạ Thảo, rất “ hào phóng” thưởng Hạ Thảo mười lượng bạc, như vậy, Hạ Thảo làm việc càng thêm ra sức dốc lòng rồi.


Chử Vân Sơn đến kinh thành khoảng chừng mười ngày thì nhận được tháng chỉ vào cung.


Chử Vân Sơn không dám chậm trễ, nhận được thánh chỉ liền an bài người của du xuân cư, đem Sơn Tảo sắp xếp ổn thỏa mới yên tâm đi yết kiến hoàng đế.


Đối với Chử Vân Sơn mà nói, vào cung đã là một chuyện rất xa lạ rồi, hắn nhớ mang máng cảm giác khi vào cung lúc còn bé, chính là rất nhàm chán, rất buồn bực, thật sự là một chuyện vô nghĩa. Chỉ có mộ việc hắn nhớ rất rõ, chính là trước khi vào cung không thể uống nước, nếu không muốn đi vệ sinh rất là phiền phức, hoàng cung cũng không phải là nhà hắn, không  phải nghĩ muốn gì thì làm đó, nhịn không được cũng phải nhịn, sắp chết cũng phải nhịn.


Nội thị dẫn hắn đến Thiên điện liền lui ra, cả Thiên điện trống rỗng không có một người, Chử Vân Sơn tò mò nhìn nơi này, sờ đông sờ tay, thấy thứ gì cũng ly kỳ, những lời Chử Vân Phi nói trước khi tiến cung “Không nên lộn xộn mà nhìn loạn, hoàng thượng hỏi cái gì thì trả lời cái đó.” Hắn đã quên không còn một mống.


Khi lần thứ ba hắn mò tới họa tiết long trảo trang trí trên vách thì nghe được thanh âm lanh lảnh kéo dài của nội thị, “Hoàng thượng giá lâm…………”


Chử Vân Sơn luống cuống tay chân sửa sang lại y phục, cúi đầu như cọc gỗ dựng đứng tại giữa điện, hoàng đế tới lúc nào hắn cơ bản cũng không chú ý.


Trong thoáng chốc liền nghe nội thị nhẹ giọng nhắc nhở, “Còn không quỳ xuống?”


Chử Vân Sơn khẩn trương hành lễ theo tiêu chuẩn một cách khó khăn, “thảo dân Chử Vân Sơn tham kiến hoàng thượng, hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” hắn quỳ trên mặt đất, hai cánh tay không ngừng run rẩy, trên trán còn rơi xuống một vài giọt mồ hôi.


Trong lòng hoàng đế cười ngoắc, “Mau dậy đi, Tiểu Phong, ta và ngươi thật sự là nhiều năm không gặp đấy.”


Chử Vân Sơn nhanh chóng đứng dậy, đứng thẳng tại chỗ, nghe được lời của hoàng đế, rất nhanh gật đầu đồng ý, “Hồi hoàng thượng, là nhiều năm không gặp.”

Chử Vân Sơn nhanh chóng đứng dậy, đứng thẳng tại chỗ, nghe được lời của hoàng đế, rất nhanh gật đầu đồng ý, “Hồi hoàng thượng, là nhiều năm không gặp.”


Nhiều năm không gặp, mọi người đều thay đổi, Tấn hoàng tử ngày trước, hiện tại đã là hoàng đế khoát long bào, dáng vẻ uể oải, luôn gặp cảnh khốn cùng của ngày xưa đã không thấy nữa, thay vào đó chính là khí phách uy vũ quân lân thiên hạ.


Hoàng đế cười ôn hòa với Chử Vân Sơn, “Ban thường ngồi.”


Thật ra thì cái ghế ở ngay bên cạnh, Chử Vân Sơn vội vàng hành lễ, “Tạ ơn hoàng thượng.” có lẽ bởi vì thái độ rất nhiệt tình của hoàng đế mà Chử Vân Sơn sau khi ngồi vào ghế cũng có chút buông lỏng, hai chân mở ra thoải mái. Hoàng đế hỏi hắn cuộc sống ở núi Bạch Vân, Chử Vân Sơn cũng một năm một mười bẩm báo rõ ràng, nói đến bắt lưu manh, Chử Vân Sơn càng thêm huơ tay múa chân, nước bọt bay tứ phía. Nói đến đoạn hưng phấn còn tái diễn lăn lộn, rất không có mạch lạc.


Hoàng đế giống như cũng lây phải tâm tình của hắn, thân thể ngồi trên long ỷ thỉnh thoảng cũng gật đầu một cái lại chen vào đôi câu, “Trước kia Trấn Quốc công xuất thân là võ tướng, thống lĩnh xuyên quân, thương pháo Chử gia trong quân đội đã sớm nổi danh, năm đó nhân số xuyên quân không nhiều, nhưng so với khí thế của quân Tây Bắc lại không kém chút nào, thậm chí còn tăng thêm một bậc. Hôm nay ca ca của người là Ninh Hầu lại càng nổi bật hơn khi nắm trong tay xuyên quân và đại quân Tây Bắc, không biết ngươi học thương pháp Chử gia như thế nào, có thể đi giúp Ninh Hầu huấn luyện quân lính của triều đình ta hay không.”


Trên mặt Chử Vân Sơn có chút lúng túng gãi gãi đầu, “Không dối gạt hoàng thượng, chuyện nhà thảo dân năm đó hoàng thượng cũng biết, thương pháp của thảo dân là người làm dạy, không thể xem là tuyệt diệu, chẳng qua từ nhỏ thảo dân đã chạy ở trong núi, cùng đấu với dã thú, nói đến đánh nhau không khỏi có chút dã man, không dám tự khoe khoang.”


Hoàng đế cười sâu xa, “Nghe nói Ninh Hầu đã sớm tìm được ngươi, còn để cho gia thần đánh một trận với ngươi ở núi Bạch Vân, không phải ngươi thắng sao? Hai người Chử Lương Chử Đạt này chính là hai thủ hạ đắc lực nhất của Ninh Hầu.”


Thân kinh Chử Vân Sơn căng thẳng lên, trên mặt vẫn là nụ cười thật thà, “Thảo dân…” hắn nhếch môi cười ngượng, “Có chút chiêu thức bọn họ sẽ không nghĩ tới.”


Hoàng đế hứng thú, “Hả? Là chiêu thức gì?”


Chử Vân Sơn cười như tên trộm, “Ttrong thôn thảo dân, mấy đứa nhỏ đánh nhau cũng sẽ không kiêng kỵ gì, dễ hiểu một chút, chính là hầu tử trộm đào cũng có thể làm được.”


Hoàng đế không nghĩ tới Chử Vân Sơn sẽ trả lời như vậy, có chút sửng sốt liền cười lên ha hả, “Ngươi nói là ngươi sử dụng những chiêu thức này?”


Chử Vân Sơn sờ đầu một cái, cười hắc hắc.


Hoàng đế cười đến đứng lên không được, “Cái tên tiểu tử này, khi còn bé nhìn ngươi cũng thật thà, thế nào lại càng ngày càng hư? Buổi chiều chúng ta đi săn thú, để trẫm xem xem thân thủ của thợ săn như ngươi như thế nào?”


Chử Vân Sơn vội vàng đáp ứng.


Hoàng đế nói đi liền đi, lúc này liền lệnh cho nội thị an bài, Chử Vân Sơn ngay cả thời gian về nhà cũng không có, đã theo hoàng đế đến khu vực săn bắn của hoàng gia.


Đi theo hộ vệ là bên người là Chử Vân Phi.


Hoàng đế thân mật lôi kéo Chử Vân Sơn nói chuyện, Chử Vân Phi dĩ nhiên sẽ không tiến lên cắt đứt, săn thú bắt đầu, hoàng đế nghe theo đề nghị của Chử Vân Sơn, không cho người thả mồi dụ thú, mà tự mình mang theo vài nội thị đi theo Chử Vân Sơn vào khu vực săn bắn từ từ tìm kiếm.


Mặc dù khu vực săn bắn của hoàng gia không tốt bằng núi Bạch Vân, nhưng dù gì cũng là một ngọn núi, chỉ cần vào núi, bản lĩnh thợ săn của Chử Vân Sơn mới có thể bộc lộ.


Trên đường hắn vừa đi vừa cùng hoàng đế tán gẫu, còn dạy hoàng đế nhận biết rau dại, những thứ có thể nấu ăn, những thứ có thể phơi khô bán lấy tiền, hoàng đế nghe được cảm thấy hưng phấn không thôi.


“tất cả đều nhớ kỹ cho trẫm, một lát trở về, chúng ta cùng làm cây tể thái để ăn.” Hoàng đế cao hứng nắm một cây tể thái, nội thị liên tục phân phó nhười dựa theo hình dáng của cây mà đi đào.


Chử Vân Phi nhíu mày, tình huống này…sao lại cảm thấy có chút không đúng?


Trên thật tế, cho dù Chử Vân Phi nghĩ gì cũng không có cơ hội tiếp xúc với Chử Vân Sơn, chỉ có thể trơ mắt nhìn Chử Vân Sơn đnag cùng hoàng đế vừa đi vừa nói, cực kỳ cao hứng.


“đều là nuowngt ử của thảo dân dyaj cho thảo dân, phu thân của nàng ấy là một địa phu, nàng ấy cũng biết được chút ít thảo dược.” Chử Vân Sơn nói đến Sơn Tảo, gương mặt hạnh phúc.


Hoàng đế có chút ý định, “Vậy nương tử ngươi đã đến kinh thành chưa?” mặt Chử Vân Sơn mang vẻ dĩ nhiên, “Tới rồi, hoàng thượng, thảo dân có con rồi! Qua mấy tháng thảo dân đã có thể làm phụ thân, thảo dân phải sửa chữa lại phòng óc, hiện tại mới ba gian, về sau nhiều con nít, sẽ không thể ở được, còn phải xin thôn trường giúp một tay như lần trước, phải thêm ba gian nữa, ai nha, cũng tốn không ít tiền đâu, lại nên vào núi kiếm chút con mồi đi bán rồi…” hắn rất nghiêm túc, thanh âm không lớn không nhỏ, vừa đủ để hoàng đế nghe được.


Mặt hoàng đế có chút không ngờ, “Ngươi không tính ở lại kinh thành? Tiểu Phong, lúc ngươi còn nhỏ thích nhất là đi theo đại ca ngươi và trẫm , hiện tại đã có nương tử thì không cần chúng ta?”


Gương mặt Chử Vân Sơn uất ức, “Hoàng thượng, kinh thành không thể ở lại được, nơi này vật giá đáng quý, vẫn là trở về là tốt nhất. Lại nói, thê tử của thảo dân cũng không quen. Ở trong thôn thảo dân, làm gì có cái gọi là tiểu thiếp chứ, thê tử của thảo dân còn chưa từng thấy qua, ngày đó thấy tiểu thiếp của đại ca thảo dân liền gọi một tiếng tẩu tẩu, bị người khác người nhạo một phen, hiên tại nàng ấy cũng không dám ra cửa. Vẫn là thôn của thảo dân tốt nhất, không có nhiều quy cũ như vậy.”


Hoàng đế bật cười hì hì, chuyện như vậy hắn đương nhiên biết, còn biết là chuyện này khiến cho An Dương muội muội của hắn giận đến xanh mặt.


Chử Vân Sơn khổ sở nói, “Kinh thành một chút cũng không dễ chơi, cũng chỉ là một cái nhà lại cố tình có nhiều người như vậy, chèn đến chết thôi. Muốn cùng thể tử ngủ chung, cũng có thể bị người nói, thật sự không có ý tứ.”


“Ở Kinh thành, phu nhân nhà nào mang thai mà không an bài thông phòng phục vụ, nghe nói đại ca ngươi an bài thông phòng cho ngươi đều bị ngươi đuổi?” Hoàng đế cười đến ngất ngưỡng.


Chử Vân Sơn vẻ mặt khinh bỉ, “Vậy mà là nha hoàn sao? Đeo vàng đội bạc, so với nương tử của thảo dân còn mặc tốt hơn, cả người đầy mùi khiến người ta không nhịn được muốn đạp nàng ta vào trong nhà tắm mà tắm một phen, vẫn là nương tử của thảo dân tốt nhất. Hoàng thượng__”

Chử Vân Sơn vẻ mặt khinh bỉ, “Vậy mà là nha hoàn sao? Đeo vàng đội bạc, so với nương tử của thảo dân còn mặc tốt hơn, cả người đầy mùi khiến người ta không nhịn được muốn đạp nàng ta vào trong nhà tắm mà tắm một phen, vẫn là nương tử của thảo dân tốt nhất. Hoàng thượng__”


Chử Vân Sơn thần thần bí bí lại gần bên tai hoàng đế, nói nhẹ mấy câu, trên mặt hoàng đế liền xuất hiện vẻ chộn rộn rục rịch, “Thật sự có thể thư thái như vậy sao?”


Chử Vân Sơn gật đầu khẳng định, “nữ nhân mềm nhũn, ở trong nước tư vị càng thêm đặc biệt, ở nhà thảo dân vẫn thường chơi, tư vị kia, chậc chậc, thật mụ nội nó thoải mái.”


Hoàng đế khẽ cười, “Đây mới là nguyên nhân thật sự ngươi muốn trở về thôi.”


Chử Vân Sơn ngây ngốc cười cười, coi như là chấp nhận lời nói của hoàng đế.


Từ khu vực săn bắn trở về, hoàng đế ban thưởng rất nhiều đồ quý giá cho Chử Vân Sơn. Chử Vân Sơn liên tục tạ ơn rồi mới rời khỏi hoàng cung, vừa rời khỏi, Chử Vân Sơn liền thở dài, sờ sờ mồ hôi ướt đẫm sau lưng, sau lần này địa khái có thể nằm ngủ ngon giấc rồi.


“Ngươi thấy thế nào?” Hoàng đế ngồi nghiêng trên long ỷ, mắt hơi híp, hỏi một nam nhân vô cùng bình thường đang đứng trên điện.


“Hồi hoàng thượng, người này lời nói thô bỉ, cử chỉ không chừng mực, ở Hầu phủ cũng tùy tính vô cùng, nương tử hắn có thai, lúc trước còn muốn Trần ngự y ở Thái Y viện ba ngày đến xem mạch một lần, hiện tại biến thành một ngày một lần. Đuổi nha hoàn, cũng chỉ là bởi vì hắn không thích, tính tình quá mức tùy ý.”


Hoàng đế nhẹ nhàng nói, “Không phải ngươi nói là nhìn hắn vẫn có chỗ để dùng sao?”


“Hồi hoàng thượng, nô tài đã điều tra, Chử Vân Sơn ở trong thôn trầm mặc ít nói, mỗi ngày không vào núi thì ở nhà làm việc vặt, rất bình thường. Sau khi vào Kinh thành, đột nhiên thấy được vinh hoa phú quý, tính tình hỉ nộ vô thường, hai ngày trước, hắn từng mang theo một quản sự của Ninh Hầu phủ, đi dạo kinh thành, mua rất nhiều đồ ăn vặt và đồ chơi nhỏ trở về lấy lòng thê tử. Ngay cả hắn có chút bản lãnh, nhưng còn nhỏ gặp biến cố lớn, sống ở thôn quê, đã thay da đổi thịt.”


“Nói thẳng cái nhìn của ngươi.”


“Chử Vân Sơn thật sự không thể dùng. Ninh Hầu vọng tưởng sử dụng hắn như cánh tay phải, thật sự là si tâm vọng tưởng.”


Mặt hoàng đế không chút thay đổi, “Trở về tiếp tục quan sát, có bất kỳ tình huống nào cũng tới bẩm báo.”


“Vâng.” Người kia sau khi thi lễ liền nhanh chóng biến mất ngoài đại điện.


‘Chử Vân Sơn, Chử Vân Phi…” hoàng đế lẩm bẩm, cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận