Thê Hiền Phu Quý


Chử Vân Sơn nhíu mày, nhưng cũng không phủ nhận, mà trực tiếp gật đầu, “Nàng nói rồi ta cảm thấy cũng có chút giống, không phải rất tốt sao?”


Sơn Tảo nổi đóa, “Sau này nếu chúng ta có đứa bé, cuộc sống có ngày không qua nổi nữa, chàng , chàng…” Nàng không nói được nữa.


Chử Vân Sơn nâng cằm nàng, nhìn nàng rất nghiêm túc, “Trong mắt nàng, ta chính là loại người như vậy?”


Giọng hắn thấp trầm, thật giống như đang rất bình tĩnh, nhưng Sơn Tảo lại không nhịn được mà co rúm lại một chút.


“Thiếp không có ý này, thiếp chỉ là…chỉ là trong lòng không dễ chịu…” trong lòng có thẹn, thâm âm cũng dần yếu xuống. Nàng biết Chử Vân Sơn là người có bao nhiêu tốt, nàng chỉ là nhanh mồm lỡ miệng mới khiến cho tình huống trở thành cái dạng này.


Giọng nói Chử Vân Sơn thật sự đau lòng, “thì ra ở trong mắt thê tử, ta chính là loại người có thể bán đi được đứa bé của mình…”


Sơn Tảo luống cuống, vội nắm lấy khuôn mặt hắn, nghiêm túc nói từng câu từng chứ, “Chàng là nam nhân tốt, bây giờ là tướng công tốt, về sau cũng sẽ là phụ thân tốt, là thiếp sai rồi, chàng tha thứ cho thiếp có được không?”


Suy nghĩ một chút, Sơn Tảo lại nói thêm, “Nếu không chàng đánh ta cho hả giận có được không? Hoặc là…Ai, chàng muốn như thế nào thì liền như thế, chỉ cần chàng hả giận.”


Ánh mắt Chử Vân Sơn sáng lên, trên miệng vẫn không lộ ra vẻ gì, “Thật sự tùy ta muốn như thế nào liền thế nấy?”


Sơn Tảo dùng sức gật đầu, trong mắt thành khẩn vô cùng


Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, đưa tay nắm lấy khỏa mềm mại của nàng, xích đến gần nàng hơn, ở bên tai Sơn Tảo nhẹ nhàng nói mấy câu, mặt Sơn Tảo đột nhiên đỏ lên, liên tiếp khoát tay, “Không được, không được, thiếp…không được.”


Mặt Chử Vân Sơn suy sụp, đôi tay vòng qua người, lẩm bẩm, “còn nói là tùy ta, để cho ta cao hứng một cái cũng không muốn …”


Sơn Tảo nhanh chóng mồ hôi đầy đầu, khẽ cắn răng, thôi, không phải là chuyện gì khó khăn đâu!


Nàng mềm nhũn dán lên, nói nhỏ bên tai Chử Vân Sơn, “Thiếp…thiếp làm, chàng không cần tức giận có được hay không?”


Hơi thở mềm mại như lan nhẹ nhàng vờn ở bên tai, trong lòng Chử Vân Sơn một mảnh kích động, nhưng mà hắn cố nén, hừ một tiếng không nói gì. Sơn Tảo nhìn trộm sắc mặt của hắn, nhẹ nhàng hôn lên vành tai hắn, ngậm nhẹ vào trong miệng dịu dàng hôn.


Thân thể Chử Vân Sơn run lên, tiểu yêu tinh này, để cho nàng chủ động một lần còn không nguyện ý, khi ra tay lại mê người như vậy, nếu là thật sự chủ động, không phải là càng thêm thoải mái sao?


Trong đầu Chử Vân Sơn không ngừng suy nghĩ lung tung, Sơn Tảo thấy hắn khép hờ hai mắt không lên tiếng, đành phải ra sức lấy lòng hắn, từ vành tai hôn đến cổ, bàn tay bé nhỏ từ từ đưa vào bên trong y phục của hắn, khi đến ngực thì khẽ vuốt, dùng sức trườn qua thân thể hắn, Sơn Tảo bò lên, học theo Chử Vân Sơn hôn lên miệng hắn, cái lưỡi linh xảo dò xét đi vào, mới vừa quét qua một vòng, liền bị Chử Vân Sơn đè lại cái ót, hôn đến trời đất quay cuồng.


Sơn Tảo thở gấp tách ra khỏi Chử Vân Sơn, Chử Vân Sơn mặt mày tươi cười, cũng nhanh nhắm mắt lại, gương mặt đoan chính, Sơn Tảo cười khổ trong lòng, cùng nàng so đo?


Là mình có lỗi trước, lời đã nói ra miệng, nhắm mắt cũng phải liều.


Sơn Tảo cởi xiêm áo của Chử Vân Sơn, svc thuận thế để tay sang hai bên, Sơn Tảo lần nữa đè lên trên, hôn lồng ngực của hắn, ngậm điểm đỏ tươi trên ngực hắn một chút, học theo sự đối đãi hàng ngày của hắn đối với mình mà nhẹ nhàng gặm mút, Chử Vân Sơn rên lên một tiếng, Sơn Tảo vội ngẩng đầu lên, có chút luống cuống, “Thiếp làm chàng đau rồi hả?”


Con ngươi sáng long lánh của Chử Vân Sơn mở ra, giọng thô cát, “Không có, tiếp tục.”


Sơn Tảo lại nằm xuống, vừa hôn, tay mò xuống dưới, mở ra dây lưng của hắn, vật nào đó đã sớm dựng thẳng thật cao, Sơn Tảo khổ sở nhìn thứ đang oan phong hùng dũng, khí phách hiên ngang, nên làm cái gì?”


Chử Vân Sơn đã từng hôn phía dưới của nàng…chẳng lẽ nàng cũng…?


Sơn Tảo gian nan nuốt nước miếng, cũng là thử một chút vậy, tay nhỏ bé nhẹ nhàng cầm lấy, Chử Vân Sơn hít sâu một hơi, chỉ cảm thấy nơi được bàn tay nhỏ của nàng nắm thật sự là sung sướng không nói ra lời.


Thấy nàng chỉ biết xoa nắn, Chử Vân Sơn đưa bàn tay tới, nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, chỉ dẫn nàng phập phồng lên xuống, “Ư…cứ như vậy…”


Cảm thấy Sơn Tảo bắt đầu có chút quen thuộc, Chử Vân Sơn buông tay nàng ra, tìm đến viên trân châu trong khê cóc của nàng, chậm rãi vuốt ve, lúc này Sơn Tảo đnag ngồi trên người của Chử Vân Sơn, nhìn động tác trên tay mình, cũng nhìn thấy tay Chử Vân Sơn đnag thăm dò trong khê cóc của mình, có thể cảm nhận được cảm giác vui sướng mà ngón tay linh xảo của hắn mang tới, cảnh tưởng như vậy nàng làm sao có thể chịu nổi? Không lâu liền thở gấp, tiếng rên rỉ bắt đầu chậm rãi tràn ra.


Mặt Chử Vân Sơn đỏ rực, thở thật mạnh, “Đừng ngừng, tiếp tục.”


Tay của Sơn Tảo tiếp tục lên xuống phập phồng, ngón tay Chử Vân Sơn đã dò xét đi vào, theo tiết tấu của Sơn Tảo mà đi vào, Sơn Tảo chỉ cảm thấy bụng nóng lên, một luồng nhiệt nóng phun ra, tất cả đều tưới lên ngón tay của Chử Vân Sơn, nàng ngượng ngừng không dứt, miễn cưỡng rầm rì.


Chử Vân Sơn ý tứ xấu xa vô cùng, hắn rút ra ngón tay dính đầy chất lỏng sáng lóng lánh của Sơn Tảo, chộp tới bộ ngực của nàng, để lại trên cặp ngực trắng như tuyết của nàng chất nhầy bóng loáng, tình cảnh như thế  kích thích Sơn Tảo khiến bụng thêm co rút lại thật nhanh.


Sơn Tảo là thật tâm muốn lấy lòng Chử Vân Sơn, động tác trên tay vẫn duy trì, một tay khác nhẹ nhàng cầm “chiếc túi con cháu” của hắn, Chử Vân Sơn mãnh liệt hút một ngụm khí, khép hờ mắt hưởng thụ, “Ừ…chính là như vậy, chà xát nó chà xát nó…”


Sơn Tảo nghe hiểu được ý của Chử Vân Sơn, tiếp tục xoa nắn túi con cháu của hắn, Chử Vân Sơn khẽ nâng người lên, hắn còn muốn nhiều hơn nữa.


Sơn Tảo vuốt ve, ngón tay không cẩn thận đụng phải một mảnh nếp uốn, nếp uốn chợt co rúm lại.


Bỗng chốc Chử Vân Sơn mở mắt ra chăm chút nhìn Sơn Tảo, Sơn Tảo ý thức được mình đụng phải nơi nào của hắn, động tác bỗng dừng lại, “Thiếp…thiếp không cẩn thận…”


“Nnagf ngồi lên.” Chử Vân Sơn giọng nói khàn đục ra lệnh.


Sơn Tảo vừa xấu hổ lại e sợ, tốc độ như rùa mà bò dậy, giống như ngồi trên ngựa đem hai chân mở thật lớn, nắm lấy vật đang dâng trào của hắn, tìm được miệng khê cóc đã đủ trơn của mình, lại kì kèo mè nheo, giống như là không biết nên làm như thế nào mới khiến cho đại gia hỏa này tiến vào động phúc của nó được.


Chử Vân Sơn không nhịn được nữa, đưa tay cố định, dùng sức húc lên trên một cái, thổi phù một tiếng đi vào, Sơn Tảo vốn là nửa ngồi, bị lực mạnh như vậy đụng tới đỉnh, thân thể nâng lên thật cao liền rơi xuống, lần này không cần Chử Vân Sơn dùng sức đã ngay ngắn đi vào. Chử Vân Sơn mọi việc thuận lợi, bắt đầu ra sức luật động.


Hắn rất thoải mái, Sơn Tảo lại không thư thái như vậy, cái tư thế này rất lúng túng, theo nhịp đẩy của Chử Vân Sơn, hai luồng mềm mại của Sơn Tảo cũng theo đó mà nhảy lên, Chử Vân Sơn nhìn chăm chú, nhìn Sơn Tảo cau mày, lại nhìn dáng vẻ yêu kiều của nàng, chỉ cảm thấy hưởng thụ vô cùng.


Sơn Tảo ở tư thế này  bị Chử Vân Sơn động mấy cái đã không còn lực, Chử Vân Sơn đem nàng vòng trong một cánh tay của mình, một tay khác đặt lên cặp mông thùy mị của nàng vuốt ve, có cánh tay hắn chống đỡ, Sơn Tảo cũng chỉ có thể cố gắng giữ vững tư thế này, bởi vì hai cánh tay bị ép chung một chỗ, khiến cho trước ngực càng thêm đầy đặn, nhìn cảnh đpẹ trước mắt, cảm thụ cảm xcus trong tay, phía dưới sảng khoái đến cực điểm, Chử Vân Sơn sung sướng dường như muốn điên rồi.


Một tay Chử Vân Sơn nắm thật chặt eo của Sơn Tảo, ra sức đụng chạm, khiến cho Sơn Tảo làm đến muốn sống muốn chết, mắt Sơn Tảo đẫm lệ sương mù, tư thế như vậy khiến Chử Vân Sơn thâm nhập vào cơ thể nàng càng sâu, phía dưới khê cốc của nàng cùng với Chử Vân Sơn dán vào nhau hết sức chặt, bộ lông của hai người bị dính chất lỏng, dính đến mức khi tách ra còn có chút đau, nhưng một chút đau nho nhỏ như vậy lại càng thêm kích thích người .


“Sơn Tảo…Sơn Tảo…” Chử Vân Sơn trên giường luôn luôn dũng mãnh, lần này lại càng thêm ra sức, động tác liên tiếp vô số lần, rốt cuộc cũng phát tiết ra ngoài.


Sơn Tảo mềm nhũn nằm trên người Chử Vân Sơn, thân thể đã mềm như vũng nước, nơi đó của hai người vẫn còn kết nối thật chặt chung một chỗ, Chử Vân Sơn sờ sờ sống lưng đầy mồ hôi của nàng, hôn gương mặt của nàng, hôn hôn, lại đem đến hăng hái.


Định lật người đè lên Sơn Tảo, đem hai chân của nàng đặt lên bả vai mình, lần nữa bắt đầu luật động.


Lần nữa đi qua, trận kích tình kịch liệt này mới chấm dứt, Chử Vân Sơn nằm trên người Sơn Tảo thở hổn hển, người cũng không muoosnc ử động, Sơn Tảo bị đè đến thở không nổi, lại không có sức đẩy hắn xuống, chỉ có thể nhẹ giọng xin, “Để cho thiếp đi tắm một cái thôi, trên người dính dính rất khó chịu.”


Chử Vân Sơn hừ hừ hai tiếng, ngồi dậy rút ra tiểu đệ đệ của mình, chỉ thấy bên trên thẫm ướt nước từ khê cốc, bên trong còn chậm rãi chảy ra một chút dịch trắng, hắn nuốt xuống nước miếng, lại liều mạng đè lên, liền trơn tuột cắm vào.


Sơn Tảo tức giận, “Sao chàng lại tới nữa rồi…”


Chử Vân Sơn nằm bên tai nàng, nhẹ nói, “Ta chận lại, sẽ không chảy ra ngoài, như vậy sẽ nhanh có đứa bé.”


Vừa nói như thế, Sơn Tảo cũng không dám lộn xộn, nàng thật muốn có đứa bé, ngoan ngoãn mặc cho Chử Vân Sơn đè lên như vậy, cũng thật sự vô cùng mệt mỏi, hô hấp dần dần vững vàng.


Chử Vân Sơn nghỉ ngơi một lát, thân thể lại bắt đầu lộn xộn, động tác chậm rãi vài cái, thấy Sơn Tảo không có phản ứng gì, hơn nữa phía dưới cũng bắt đầu có chút khô, hắn mới rút ra.


Trên giường đã là một mảnh hỗn độn, Chử Vân Sơn nhìn vết loang lổ nước động trên giường, nhớ tới bên phòng ngoài còn phơi một chiếc ga giường, hắn liền nghĩ, có phải là nên làm thêm ga giường hay không nhỉ?


Múc nước thay Sơn Tảo lau sạch sẽ, tự mình tắm rửa xong, Chử Vân Sơn mới ôm Sơn Tảo hài lòng đi ngủ.


Sơn Tảo lần nữa tỉnh lại tỏng nắng chiều, Chử Vân Sơn tinh thần vô cùng tốt, nhìn ga giường đã được hắn giặt sạch, Sơn Tảo cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa, nàng thật sự không có mặt mũi để gặp người rồi.


Nhìn bóng dáng bận rộn của Chử Vân Sơn, Sơn Tảo rốt cuộc cũng hỏi, “Chàng…gần đây không tính vào núi sao?”


Chử Vân Sơn trầm mặt xuống, “Ta ở nhà với nàng không được sao?”


Sơn Tảo vội vàng giải thích, “Không phải là không được, chỉ là…tiền tỏng nhà đủ dùng sao?”


Chử Vân Sơn còn tưởng chuyện gì lớn, “ đủ, chuyện tiền nong không cần nàng quan tâm, trong lòng ta đã có tính toán.”


Sơn Tảo ngoan ngoãn gật đầu, lại không dám hỏi nữa.


Mới tỉnh không bao lâu lại ngủ, lần này Sơn Tảo rất chú ý, đường hoàng nói với Chử Vân Sơn nàng buồn ngủ, nàng muốn buổi sáng dấy ớm, nàng không thể mỗi ngày đều ngủ thẳng đến mặt trời đã lên cao. Nói trắng ra, chính là muốn Chử Vân Sơn không được dây dưa với nàng, để cho nàng được ngủ một giấc hoàn hảo.


Chử Vân Sơn chau mày, cũng yên lặng lên giường, nằm xuống rồi, liền sờ soạng nàng một lát, cũng không có tiếp tục làm gì, Sơn Tảo hơi thả lỏng nhắm hai mắt chậm rãi ngủ thiếp.


Có thể là ban ngày ngủ quá lâu, nửa đêm Sơn Tảo bị một hồi âm thanh kỳ quái làm tỉnh, phản ứng đầu tiên chính là đẩy Chử Vân Sơn bên cạnh, tay vừa sờ đã phát hiện, bên cạnh đã không có ai, chỉ còn lại một chút hơi ấm trên ga giường, chứng tỏ nguwoif mới rời đi chưa được bao lâu.


Sơn Tảo không biết Chử Vân Sơn đi đâu, vừa mới chuẩn bị kêu Chử Vân Sơn, lại nghe thấy bên ngoài nổi lên tiếng gõ la, còn kèm theo âm thanh vội vàng hấp tấp của Nghiêm Võ.


“Giết người rồi! Giết người rồi!”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...