Thê Hiền Phu Quý


Sơn Tảo làm cơm trong bếp, nhìn Chử Vân Sơn đang đứng trong sân có chút muốn nói lại thôi.


“ sao vậy?” Chử Vân Sơn ngẩng đầu nhìn nàng, sáng hôm nay dáng vẻ của nàng giống như đang có chuyện gì đó trong lòng, đợi nửa ngày cũng không thấy nàng mở miệng.


Sơn Tảo múc cơm bưng ra, “Hôm nay chúng ta đi thắp nén hương cho công công đi, thiếp còn muốn lập bài vị cho phụ thân, nương, ca ca và đệ đệ…” nàng có chút do dự, nhưng vẫn nói thành lời. Người trong nhà là vết thương của nàng, thi thể ca ca cũng không tìm được, phụ thân, nương và đệ đệ lại bỏ xác tha hương.


Chử Vân Sơn trầm ngâm một chút, “Trăm ngày hiếu của nàng còn có mấy ngày?”


“Hai ngày, ngày mai sẽ kết thúc.”


Chử Vân Sơn gật đầu, “Hôm nay ta đi khắc bài vị.”


“Vậy công công…” Sơn Tảo nhớ tới lời tối hôm qua Thành thúc nói với Chử Vân Sơn, nhịn không được mở miệng hỏi.


Chử Vân Sơn trầm mặc chôc slast, “Một lát ta dẫn nàng đi.”


Ăn xong bữa cơm, Chử Vân Sơn dẫn Sơn Tảo đi mua một chút nhang đèn tế bái, sau đó dọc theo con đường nhỏ quen thuộc đi về phía nhà cũ, chỉ là đi sâu hơn vào bên trong, nơi đó có hai nấm mồ.


“Đây là công công và bà bà sao?”


Sơn Tảo bước lên nhìn, hai nấm mồ có một cái lớn hơn cái kia một chút. “Tại sao không hợp táng?” lẽ ra tình hình không phải như vậy, phu thê sau khi mất hoặc là hợp táng cùng một chỗ, hoặc là bởi vì nguyên nhân khác mà tách ra chôn cất, nhưng cũng không giống như vậy, chôn gần nhưng cũng không hợp táng, hơn nữa lại là một lớn một nhỏ.


Sắc mặt Chử Vân Sơn có chút lạnh, hắn chỉ vào nấm mộ lớn nói, “Nơi này là phụ thân và mẫu thân ta…”


Sơn Tảo ngồi xuống, lấy vật cúng từ giỏ trúc ra, nhìn hồi lâu, nghi ngờ hỏi, “Sao trên tấm bia không có khắc chữ vậy?”


Chử Vân Sơn cũng ngồi xuống, ngón tay chậm rãi phất qua tấm bia đá, nhẹ giọng nói, “Trên tấm bia cần khắc chữ sao?”


“Dĩ nhiên, cần khắc tên, năm sinh, còn có tên tuổi hậu bối lập bia nữa!” Sơn Tảo lấy ra một xấp giấy tiền, một xấp nhang, như vậy đem toàn bộ đốt xuống.


Chử Vân Sơn vuốt tấm bia đá, cười nhạt, “Không có sao, trong lòng chúng ta nhớ tới là tốt rồi.” Nói xong, hắn chỉ vào nấm mộ còn lại nói, “Đây là một vị thúc thúc của ra, chúng ta cũng đốt cho ông ấy một chút.”


Sơn Tảo gật đầu một cái, Chử Vân Sơn lôi kéo nàng quỳ xuống trước bia mộ, chậm rãi mở miệng, “phụ mẫu, đây là nương tử của con, hai người nhìn thấy không? Con trưởng thành, cũng có nương tử của mình rồi, hai người an tâm thôi.”


Sơn Tảo cũng nói theo, “công công, bà bà, con sẽ hoàn thành tốt trách nhiệm của thê tử, chăm sóc tướng công thật tốt. Hai người yên tâm.”


Chử Vân Sơn nhìn nàng có vẻ mặt phớt tỉnh, trong lòng cười thầm, lại bồi thêm một câu, “Nương tử rất tốt, nếu như có thể thường để cho ta ôm thì càng tốt hơn.”


“Nói cái gì đó! Ngay trước mặt công công và bà bà mà còn không đứng đắn như vậy!” Sơn Tảo vỗ nhẹ xuống người hắn, hai má đỏ ửng như ráng chiều.


Chử Vân Sơn nói rất nghiêm chỉnh, “Ta không có nói sai, ta không ôm nàng thì làm sao có đứa bé ? Nương tử, chúng ta sớm sinh một cái tiểu oa nhi đi!”


Sơn Tảo lại xấu hổ rồi, “Lại nói nữa thiếp sẽ giận thật đó!”


Chử Vân Sơn thấy nàng có chút giận dỗi thật, lúc này mới không nói chọc nữa. Hai người nghiêm chỉnh khấu đầu, thắp hương, dọn đồ cúng lên. Chử Vân Sơn nhìn núi rừng tĩnh mịch xung quanh, cười nói, “Phụ mẫu, thúc thúc bây giờ cũng đã an tâm, nương tử, ta dẫn nàng vào núi chơi một chút!”


Sơn Tảo đứng lên, vỗ vỗ bùn đất dính trên người, gật đầu một cái “Tốt!”


Chử Vân Sơn dắt tay Sơn Tảo, hai người đi dọc theo đường núi từ từ đi vào rừng sâu.


Không thể không nói, núi Bạch Vân là một nơi rất tốt, cây cối xanh um tươi tốt, trong rừng còn đầy tiếng chim hót thanh thúy, thỉnh thoảng còn có thể nhìn một vài loại vật nhỏ chạy xuyên qua ở phía trước, không khí mát mẻ, mơ hồ còn nghe được tiếng suối chảy róc rách.


Sơn Tảo hít một hơi thật sâu, thoải mái thở dài, “Thơm quá đi, khắp nơi đều là mùi vị của hoa cỏ!”


Chử Vân Sơn khẽ mỉm cười, hái một đóa hoa dại cài lên mái tóc nàng, “Nàng cũng thơm như vậy!”


Sơn Tảo sờ đóa hoa trên đầu, cúi đầu nhàn nhạt cười một tiếng. Nụ cười này lại khéo léo câu mất hồn của Chử Vân Sơn, hắn đưa tay sờ khuôn mặt trắng noãn của nàng, “Nương tử, vì sao nàng càng ngày càng đẹp?”


Sơn Tảo nhăn nhăn cái mũi nhỏ, “Trước kia thiếp rất xấu sao?”


Chử Vân Sơn khôm lưng hôn môi nàng một cái, “Vẫn luôn rất đẹp, đi thôi, ta dẫn nàng đến một nơi rất tuyệt!” cũng không đợi Sơn Tảo phản ứng lại, Chử Vân Sơn trực tiếp kéo tay nàng đi về phía trước.


Vuốt đôi môi bị hôn qua, Sơn Tảo nhìn Chử Vân Sơn cao lớn trước mắt, trong lòng ngọt ngào, chỉ hy vọng thời gian luôn dừng ở thời khắc này thì tốt quá.


Hai người vừa đi vừa cười, càng đi về phía trước tiếng nước chảy lại càng lớn, vạch lùm cây ra liền nhìn thấy trước mắt rõ ràng là một thác nước trắng xóa.


“Oa!”


Sơn Tảo không dám tin nhìn thác nước, cảnh đẹp trước mắt quá hùng vĩ rồi, trên vách núi thật cao, mấy luồng nước mạnh mẽ trắng bạc thẳng tắp chảy xuống, đánh lên trên một tảng đá cao hơn nửa thước đầy bọt nước, tiếng nước hoa hoa lạp lạp động trời, tiếng vang như nói rõ cảnh đẹp này chính là cảnh đẹp tự nhiên đồ sộ.


Chử Vân Sơn mỉm cười kéo nàng lướt qua lùm cây, đi tới đầm nước bên dưới thác, mặt nước trong suốt phản chiếu bóng dáng của hai người, thỉnh thoảng còn nhìn thấy vài chú cá bơi lội tự tại trong làn nước, Sơn Tảo vừa hơi động, bầy cá lập tức kinh hãi tản ra bốn phía.


“Đẹp không?”


Chử Vân Sơn ghé vào bên tai Sơn Tảo hỏi nhỏ nhẹ nhàng, nàng đứng một bên tảng đá lớn, vẫy tay kêu lớn tiếng, “Đẹp_____”


Thật sự là quá đẹp, Sơn Tảo ngồi xuống, cảm thu dòng nước lạnh như băng chảy qua lòng bàn tay, thấy Chử Vân Sơn đứng một bên mỉm cười nhìn nàng, Sơn Tảo giật mình, nắm một vốc nước vẩy tới hướng Chử Vân Sơn.


“Ha ha ha----chàng không bắt được thiếp đấy, a! Chàng đừng tới đây! Ha ha ha---”


Chử Vân Sơn nhìn dáng vẻ hoạt bát của tiểu nương tử của mình, đùa giỡn nổi lên trong lòng, hai ba bước nhanh chóng đi qua túm lấy tiểu nha đầu ôm vào tỏng ngực, Sơn Tảo ở trong lòng hắn giùng giằng, hai cánh tay Chử Vân Sơn ôm sát, bàn tay vừa lúc che lên cặp mông của nàng, đem nàng đè thật chặt trên người mình.


“Ta muốn nàng, nương tử!” âm thanh Chử Vân Sơn khàn khàn nói.


Sơn Tảo nhìn xung quanh, “Không được, đang ở bên ngoài, về nhà đã…” nàng bây giờ cùng Chử Vân Sơn kề nhau thật chặt, có thể cảm nhận được dục vọng đang đứng thẳng.


“Vậy theo ta tắm!” Chử Vân Sơn không khỏi giải thích với nàng, hai ba phát đã cởi sạch áo quần của hai người, nhảy vào trong đầm. Sơn Tảo không biết bơi, chỉ có thể ôm thật chặt cổ của Chử Vân Sơn, hai chân cũng không tự giác kẹp ở hông của hắn.


Chử Vân Sơn âm thầm cười một tiếng, ôm theo Sơn Tảo đi vào trong đầm nước, đi từng bước, nước rất sâu, chân Sơn Tảo cơ bản không chạm được đến đáy, kinh hoảng kêu lên, “Thiếp sợ, mang thiếp đi lên bờ…”


“Có ta ở đây, nàng sợ cái gì?” Chử Vân Sơn  bỗng nhiên cố ý nhúc nhích trên dưới, gợn nước liền đánh vào ngực Sơn Tảo, nước lạnh như băng một tầng một tầng ở trên ngực nàng lay động, Chử Vân Sơn hài lòng nhìn hai quả hồng của nàng đứng lên.


“Chàng…chàng cố ý!” Sơn Tảo theo ánh mắt của Chử Vân Sơn nhìn xuống, nhất thời thẹn quá hóa giận, mím môi uất ức lên án Chử Vân Sơn.


Một tay Chử Vân Sơn nâng mông Sơn Tảo, một tay bưng lấy cái ót của nàng, đi đến gần nhiệt tình ngậm nhấm hôn môi nàng, cho đến khi hai người thở không nổi nữa.


Vì vậy tư thế của Sơn Tảo có chút lúng túng, chỉ có thể kề thật chặt Chử Vân Sơn, Chử Vân Sơn ma sát trên vùng cỏ thơm mềm mại của nàng, Sơn Tảo cảm thấy bụng vừa căng vừa nóng.


“Ưhm…”


Một tay Chử Vân Sơn đang ôm Sơn Tảo, một tay khác tùy ý vuốt ve trên người nàng, khiến Sơn Tảo thở gấp một tiếng lại lớn hơn một tiếng.


“A------”


Khi lửa nóng của Chử Vân Sơn thẳng tiến vào, Sơn Tảo cau mày than nhẹ một tiếng, bàn tay Chử Vân Sơn nắm cái mông trắng nõn của nàng, hơi thở thô dốc hỗn hển, mà Sơn Tảo cũng không khỏi ôm chặt cổ của Chử Vân Sơn.


….


Trên đời có câu nói là vui quá hóa buồn, còn có câu nói là tự gây nghiệt không thể sống.


Sau khi trở về từ trong núi, Sơn Tảo liền bị bệnh, sốt cao không giảm, Chử Vân Sơn trong lòng hiểu rất rõ, là bởi vì lần yêu trong đầm nước đó. Hắn liền đi mời một vị lão đại phu có danh tiếng trong thôn. Lão đại phu vuốt râu, đem tay đặt lên cổ tay của Sơn Tảo một chút, tập trung lắng nghe một phen, lại nhìn thấy chữ song hỉ đầy phòng, lắc đầu một cái trách cứ nhìn Chử Vân Sơn.


“phu thê mới tân hôn?” lão đại phu từ từ hỏi.


Chử Vân Sơn vội vàng gật đầu, “Thành thân được mấy ngày.”


Lão đại phu trừng mắt liếc hắn, “đi xa như vậy tới mời lão, cũng là người thương thê tử, vì sao lại không biết tiết chế chứ?”


Chử Vân Sơn có chút lúng túng, thận trọng hỏi, “Nàng không sao chứ?”


Lão đại phu trừng mắt, râu vểnh lên thật cao, “Ai nói không sao? Cũng sốt thành như vậy! Tuy nói các người tân hôn khó tránh khỏi tình nồng một chút, nhưng cũng nên chú ý tiết chế. Thật là tuổi trẻ, cũng không hiểu chuyện! Nương tử của ngươi vì sao lại dễ dàng sinh bệnh như vậy? Còn không phải là bởi vì thân thể bị hao tổn sao, người trẻ tuổi, nghe lão phu nói một câu, chuyện phòng the vẫn nên có chừng mực, cũng không thể tiếp tục dính vào nữa rồi!”


Chử Vân Sơn lúng túng, liên tiếp đồng ý, lão đại phu lắc đầu một cái, lẩm bẩm những lời người trẻ tuổi thật không hiểu chuyện, viết ra một đơn thuốc, lại dặn dò thêm chút chuyện mới rời đi.


Chử Vân Sơn đưa lão đại phu ra cửa, xin Thành thẩm giúp một tay chăm sóc Sơn Tảo, bản thân hắn cả đêm đi vào trấn mua thuốc, trở về lại cẩn thận nấu thuốc cho Sơn Tảo uống…sốt hết vô cùng mau, nhưng thân thể Sơn Tảo bị hao tổn phải từ từ tẩm bổ. Vì tẩm bổ cho Sơn Tảo, Chử Vân Sơn ngày ngày mua thận heo cho nàng ăn, ăn đến mức Sơn Tảo chỉ cần thấy thận heo cũng muốn ói, “Thiếp thật sự không muốn ăn nữa rồi!


Chử Vân Sơn đen mặt lại, bưng chén lên nói, “Phải ăn, ăn cái này mới tốt cho thân thể của nàng!” 


Thật ra thì, mỗi tối khi ôm Sơn Tảo, Chử Vân Sơn chỉ cảm thấy buồn bực, tại sao chỉ mới làm có mấy lần nàng liền hao tổn rồi? Nghĩ tới nghĩ lui, hắn đưa ra một kết luận, do nương tử quá gầy, về sau phải bồi bổ thật nhiều, sẽ không sợ nữa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...