Thế Giới Tu Chân


“Chưa từng có thủ hộ mà không phải trả giá.” Vệ nói đầy sâu xa, ánh mắt thâm thúy chớp động quang mang thể hiện rõ sự chấp nhất.

Tả Mạc giật mình sửng sốt, hắn bỗng nghĩ tới A Quỷ.

Nếu như nói tới thủ hộ thì không có loại thủ hộ nào có thể so sánh với độ kiên định của A Quỷ, cũng tương tự không có loại thủ hộ nào phải trả giá tàn khốc như thế.

Đây là thủ hộ sao?

Trong lòng Tả Mạc xao động.

Vệ không nói gì, lúc này Bồ yêu cũng duy trì trầm mặc, trong thức hải chỉ vang lên tiếng nổ lép bép của hỏa diễm.

Chỉ trong chốc lát, Tả Mạc ngẩng dầu nhếch miệng cười, tỏ vẻ không coi trọng: “Muốn dọa ta sợ sao? A! Đây cũng coi như là một vụ làm ăn lớn, sao có thể không làm chứ? Nhanh nhanh, phải làm thế nào?”

Vệ nhìn Tả Mạc thật sâu nói: “Ngươi xác định chứ?”

“Dài dòng quá, nhanh chuẩn bị cho tốt, ca đang vội đi tu luyện, thời gian bị lãng phí ngươi đền được sao?” Tả Mạc trừng mắt nhìn Vệ.

Vệ nhoẻn miệng cười: “Đơn giản lắm.”

Dứt lời, khối mộ bia trong thức hải của Tả Mạc bỗng dưng vỡ vụn ra, hóa thành hắc khí sau đó giống như những con hắc xà chui thẳng vào trong người Tả Mạc.

Ngay sau đó những hắc khí này hoa thành những mộ bia nhỏ ở trong cơ thể Tả Mạc.

Bên ngoài mộ bia phủ đầy những hoa văn hôi sắc tinh mỹ phức tạp, nếu nhìn không kỹ rất khó có thể phát hiện ra.

Trong nháy mắt, Tả Mạc như cảm ngộ được điều gì đó.

“Thủ nhữ chi lễ, chấp nhữ chi tâm, hành nhữ chi thệ, nguyện phủ?”

Một âm thanh già nua phiêu đãng bên trong đầu Tả Mạc, cảnh tượng này như hơi quen thuộc làm khơi dậy rất nhiều ký ức. Nhưng Tả Mạc lập tức nhận ra sự khác biệt, lời thoại không đúng!

Hắn nhớ kỹ lời nói trước đây là “thủ ngô chi lễ, chấp ngô chi tâm, hành ngô chi thệ”, sao giờ lại sửa lại?

Nhưng Tả Mạc không do dự quá lâu, khi hắn đưa ra quyết định này, trong đầu đều là những câu nói kia của Vệ, chưa từng có thủ hộ mà không phải trả giá.

Hít vào một hơi thật sâu, nụ cười bất cần đời được Tả Mạc thu lại, vẻ mặt của hắn trở nên rất nghiêm túc, trầm giọng nói: “Ta đồng ý!”

Vừa dứt lời, chỉ thấy hoa văn phức tạp tinh mỹ bên ngoài mộ bia đột nhiên sáng lên, giống như bên ngoài mộ bia được bao phủ một tầng ánh sáng vậy.

Trong đầu Tả Mạc chợt ầm một tiếng rồi trở nên trống rỗng.

Mất một lúc lâu sau khi bình thường trở lại, mắt hắn vừa nhìn lại bình thường thì hành động đầu tiên hắn làm là đưa tay lên sờ ngực mình.

Một cảm giác cổ quái truyền tới.

Vừa rồi khi mộ bia thâm nhập ngực hắn thì như lục bình không rễ, lại như vụ khí hư vô. Nhưng vào lúc này mộ bia kia giống như mọc ra rất nhiều bộ rễ, cắm sâu vào ngực hắn.

“Chỉ vậy thôi sao?” Tả Mạc không hiểu hỏi Vệ.

“Chỉ vậy thôi sao?” Tả Mạc không hiểu hỏi Vệ.

Trên mặt Vệ lộ vẻ mệt mỏi rã rời nhưng vẫn cười nói: “Không sai, ngươi muốn không nhiều cho nên không cần phải trả giá quá nhiều. Từ giờ trở đi ngươi tu luyện pháp quyết sẽ có hiệu quá gấp ba trước đây. Mà giá ngươi phải trả chính là…”

“Là gì?” Tả Mạc nhìn Vệ.

“Chính là…” Vệ muốn nói lại thôi.

Gân xanh trên trán Tả Mạc nhảy lên.

“Chính là…” Vẻ mặt Vệ đầy gian xảo.

“Chính là mẹ ngươi à!” Tả Mạc đã nổi giận, gân xanh trên trán càng khủng khiếp hơn, mặt hắn gần như dán chặt vào mặt Vệ.

Nụ cười nhạt vẫn nở trên môi Vệ, hắn bình tĩnh xua xua ngón tay, vẻ mặt ung dung nói: “Không phải mẹ của ta.”

Tả Mạc như muốn phát điên: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!”

Bị giữ lại đây Tả Mạc như muốn phát điên. Nếu như lúc này ông trời cho hắn một cây gậy sắt hắn nhất định sẽ đem tên giả hỏa với vẻ mặt đang ghét kia treo đống lửa mà nướng! Hơn nữa, nhất định phải vẩy thật nhiều bột ớt lên đó!

Vệ vẫn mỉm cười nhìn Tả Mạc, nụ cười kia, vẻ mặt kia chỉ còn thiếu đường viết thêm mấy chữ ‘cầu ta đi cầu ta đi’ lên mặt.

Tả Mạc nghiến răng nghiến lợi, đối phó với loại tiện nhân như này thì chỉ có dùng tới tuyệt chiêu thôi!

Vẻ mặt giận dữ của Tả Mạc tan đi, tỏ vẻ buồn phiền nói: “Vệ, chúng ta phải tính tiền thuê nhà rồi, ngươi đến ở đây cũng đã đủ lâu rồi mà vẫn chưa trả tiền thuê nhà! Đúng rồi, anh chỉ lấy tinh thạch thôi, các loại tiền tệ khác không nhận nhé. Còn nữa, đừng nghĩ dùng các loại pháp quyết ma công để gán nợ, anh chỉ cần tinh thạch thôi!”

Nụ cười của Vệ trở nên cứng đờ.

Đứng bên xem náo nhiệt, Bồ yêu lặng lẽ không nói gì lui lại phía sau mười trượng, lặng lẽ ẩn thân ở trong hỏa diễm. Lúc này mà xuất hiện trước mặt Tả Mạc chắc chắn là không ổn.

Cửa thành cháy sẽ làm hại đến cá trong hồ.

Tiền thuê nhà là một vấn đề lớn…

“Ồ, cái kia, kỳ thực mộ bia luyện thệ của ngươi rất đơn giản, chỉ cần mỗi tháng vào một ngày nhất định ngươi sẽ mất đi toàn bộ sức mạnh cho tới khi ngươi có thể phá được bất tử thần lực. Thế nào, này cũng không tính là quá lớn chứ, đây chính là do ta hao tổn rất nhiều tâm tư mới giúp ngươi tranh thủ được. Lựa chọn mộ bia luyện thệ là công việc đòi hỏi kỹ thuật rất cao, đối với kinh nghiệm cũng tương tự, người bình thường không thể…”

Vệ lải nhải, vẻ mặt tựa như bỏ ra nhiều công sức lắm.

“Hừ!” Tả Mạc hừ lạnh một tiếng, xoay người hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang rời khỏi thức hải.

Ở đằng sau hắn, Vệ mặt đầy sợ hãi lau mồ hôi lạnh trên trán, đúng là đắc ý mà quên đi thực tế…

Bồ yêu mặt trào phúng từ trong hỏa diễm đi ra.

------------------------------

Từ trong thức hải đi ra Tả Mạc lại bắt đầu suy nghĩ.

Từ trong thức hải đi ra Tả Mạc lại bắt đầu suy nghĩ.

Mỗi tháng sẽ có một ngày công lực hoàn toàn biến mất, đổi lấy việc tu luyện pháp quyết sẽ đạt được gấp ba lần hiệu quả, giao dịch như thế đích xác là vô cùng có lời. Nhưng đó cũng là một cái tai họa ngầm, vạn nhất nếu ngày bị mất đi sức mạnh là lúc gặp phải nguy hiểm vậy không phải sẽ xong đời sao.

Xem ra lúc bình thường phải chuẩn bị cho tốt mới được.

Mặc dù là họa ngầm nhưng Tả Mạc đối với mộ bia luyện thệ là khá thỏa mãn, hiệu quả gấp ba, nghĩa là hắn có thể rút ngắn được ba lần thời gian.

Ở trong sân Tả Mạc bắt đầu tu luyện pháp quyết.

Hắn dùng chính là ‘huyền tuyến chỉ quyết’, đây là một chỉ quyết vô cùng cao thâm phức tạp, chủ yếu lấy chỉ pháp làm chuẩn. Nó cũng là một trong những pháp quyết trấn phái của một môn phái tồn tại từ ngàn năm trước. Hiện nay, chỉ quyết cao thâm ít tới đáng thương, chỉ có một số pháp quyết thô thiển, ví dụ như ‘tiểu vân vũ quyết’ mới dùng tới chỉ pháp.

Đám tu giả càng tin tưởng rằng, khi kỹ xảo điều khiển linh lực đạt tới trình độ nhất định hoàn toàn có thể thoát ly khỏi chỉ pháp.

Lý luận trên là hoàn toàn chính xác.

Nhưng bộ chỉ pháp trên thì hoàn toàn ngược lại, mục đích của nó là thông qua vận dụng chỉ pháp có thể khiến tu giả với tu vi thấp có thể vận dụng được một số pháp quyết cao thâm.

Ngay từ đầu Tả Mạc đã nhận thấy sự khác lạ không tầm thường.

Linh lực tựa hồ trở nên rất mẫn cảm, một số chỗ ngày thường mù mờ giờ đây đã trở nên rõ ràng hơn nhiều. Chỉ tu luyện mất lần chỉ quyết của Tả Mạc đã trở nên trôi chảy, hoàn toàn trái ngược với sự khó khăn lúc trước.

Quả nhiên là hữu hiệu!

Tinh thần Tả Mạc hưng phấn, đối với hắn mà nói thì việc tu luyện linh lực là tương đối khó khăn. Bất luận là tu luyện ma công hay tu luyện yêu thuật, hắn đều như cá gặp nước, cảm giác vô cùng sảng khoái khiến Tả Mạc rất si mê. Nhưng giờ đây, loại mệt mỏi kia đã không cánh mà bay, Tả Mạc một lần nữa có lại khoái cảm như cá gặp nước.

Điên cuồng tu luyện trong vòng sáu canh giờ, Tả Mạc mới hơi thỏa mãn mà dừng lại.

Cảm giác này thực sự quá tuyệt vời!

Dựa theo tiến độ này, Tả Mạc có đủ lòng tin rằng trong thời gian rất ngắn hắn có thể thăng cấp kỹ xảo pháp quyết của mình lên giáp đẳng.

Bỗng, hắn cảm thấy thiên không sa ngư đang hạ thấp xuống.

Có người gõ cử.

Thần thức Tả Mạc tỏa ra liền thấy rõ người đến chính là thủ lĩnh của thiên không sa ngư.

Hắn phất phất tay, cửa tự động mở ra.

“Đại nhân tôn kính, sa ngư của chúng ta đã tới Bất Chu thành, theo kế hoạch từ trước chúng ta sẽ dừng lại ở đây trong ba ngày. Đại nhân nếu không ngại nơi đây khó chịu thì có thể đi xuống giải sầu.” Thủ lĩnh cung kính nói.

Vốn những việc như này có thủ đoạn đặc thù để thông báo tới mỗi hành khách nhưng thủ lĩnh hộ vệ sa ngư lại quyết định tự thân tới thông báo để bày tỏ sự tôn kính của mình.

Cường giả như vậy có tư cách nhận được sự tôn kính này.

Tả Mạc gật đầu: “Ta biết rồi.”

Tả Mạc gật đầu: “Ta biết rồi.”

Thủ lĩnh hộ vệ thấy thế thì không nói nhiều nữa, hành lễ rồi rời đi.

“Nghe nói Bất Chu thành có sản vật bạch cương xà cốt, vật ấy có chút tác dụng đối với ta.” Tằng Liên Nhi bỗng mở miệng nói.

“Bạch cương xà cốt?” Tả Mạc phản ứng rất nhanh: “Ma thể?”

“Ừ.” Tằng Liên Nhi gật đầu giải thích: “Đây là bí mật bất truyền của bạch nha ma tộc chúng ta, ta cũng là từ chỗ cha ta mới biết được. Bạch cương xà cốt có thể hoàn thiện bạch nha ma thể của chúng ta. Duy có bạch cương xà cốt là sản vật mà rất ít nơi mới có, Bất Chu thành chính là một trong số đó.”

Tả Mạc nghe vậy thì gật đầu nói: “Đi, chúng ta đi xem, hi vọng vận khí của ngươi đủ tốt.”

Tằng Liên Nhi cười tự nhiên, mặc dù mặt nàng đã biến đổi giống như phổ thông ma tộc nhưng nụ cười đó vẫn tràn ngập phong tình.

-----------------------------

“A Hoành, ngươi nhất định phải giúp ta giết hắn!” Quý thiếu gia nghiến răng nghiến lợi, hắn chưa từng phải chịu sự sỉ nhục nào như thế. Trước mặt biết bao người bị lột sạch đồ, loại chuyện như vậy lại phát sinh trên người hắn, mỗi khi nhớ lại cảnh tượng kia hắn chỉ hận không có lỗ nẻ nào để chui vào.

Quá mất mặt!

A Hoành không cao lắm, người gầy gò, da ngăm đen, tóc ngắn và cứng, một thân quần áo gọn gàng nhìn qua giống như nô tài bình thường nhất, không hề có chút khí thế nào của cao thủ.

Nhưng kẻ như vậy ở trong Quý gia lại khiến bao người sợ hãi.

A Hoành hơi thương hại nhìn thoáng qua thiếu gia, tên ngu ngốc này vẫn chưa biết thứ gì đang đợi hắn ở nhà. Nhưng trên mặt hắn không lộ ra chút thất lễ nào, khẽ mỉm cười nói: “Thiếu gia yên tâm, thể diện của Quý gia ta không phải dễ bị sỉ nhục như vậy.”

Quý thiếu gia lộ vẻ phấn khích: “Ha ha, không sai! Ta nhất định phải thấy ngày đó, ta muốn tận mắt nhìn thấy tên gia hỏa kia sẽ chết như thế nào!”

Nói xong câu cuối giọng hắn tràn ngập oán độc và thèm máu.

A Hoành không cho là vậy chỉ cười cười, tàn nhẫn như thế trong mắt hắn chỉ là biểu hiện của sự vô năng.

“Hắn xuống rồi.” Thủ hạ báo cáo.

Bỗng, hai mắt A Hoành sáng rực lên, hắn đứng dậy, đi ra bên ngoài.

Quý thiếu gia thì hăng máu, hai mắt đỏ sẫm, vội vàng đi đằng sau A Hoành.

A Hoành không chút cố kỵ thiếu giả, cả người như điện lao về phía thủ hạ vừa báo cáo. Dọc đường khiến người đi đường khiếp sợ, nhanh chóng né sang bên.

Cũng vào lúc đó, Tả Mạc như phát giác ra gì đó nhưng ánh mắt hắn lại chuyển hướng nhìn sang bên đường, trên mặt không kìm được lộ ra vẻ kinh dị.

A, đó là…



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...