Thế Giới Tu Chân


“Sư đệ!” Tịch Chính gào lớn, hắn đã phải dùng tới bí kỹ của Huyền Không tự là niết bàn hống. Tịch Chính nhận ra Đái Đào không ổn, Đái Đào không xuất thân chính thống từ Huyền Không tự, căn cơ so với Tịch Chính thì mỏng hơn rất nhiều nên thiền tâm xuất hiện bất ổn. Nếu như hắn tiếp tục không thể khống chế được bản thân, tâm thần bị hao tổn, ngày sau tất sẽ lưu lại thương ngầm, khó mà tiến thêm được.

Đái Đào như mê như dại, cả người bỗng ngưng lại, con ngươi tràn đây tơ máu đã có thêm mấy phần tỉnh táo.

Một lát sau, Đái Đào đã bình tĩnh trở lại, huyết sắc trong mắt cũng đã rút đi.

“Đa tạ sư huynh!” Từ đáy lòng Đái Đào nói lời cảm tạ, vừa rồi nếu rơi vào tâm ma thì về sau sẽ gặp phiền phức lớn rồi.

Tịch Chính lắc đầu: “Ngươi là đồng môn của ta, không nên khách khí.”

Ánh mắt hắn nhìn về phía ba người Tả Mạc biến mất, giọng nói ngưng trọng chưa từng có: “Thực lực ba người này cực kì thâm hậu, cách phản hư kỳ chỉ một bước chân, lại còn phối hợp ăn ý, vô cùng xảo trá. Hơn nữa bây giờ trong tay bọn họ còn có trọng bảo, không dễ đối phó đâu.”

Trong lòng Đái Đào hãy còn sợ hãi: “Kiện pháp bảo trong tay Tiếu Ma Qua thật lợi hại! Ngũ hành pháp tướng luân của ta vậy mà không thể ngăn cản được nó!”

Sau khi xuyên thủng thân thể hắn thì đồng quy tiền kia cũng biến mất, nó đã trở lại bên trong bảo trản.

Đái Đào cũng là không may, ngũ hành pháp tướng luân của hắn lấy ngũ hành làm gốc, nếu như gặp phải pháp bảo bình thường tuyệt đối sẽ không chật vật như thế. Nhưng bảy đồng quy tiền này lại dùng hắc tâm bảo tiền làm nền tảng, bản thân đã có năng lực điên đảo âm dương loạn ngũ hành, trời sinh đã khắc chế ngũ hành pháp tướng luân.

Tịch Chính gật đầu: “Đúng là một kiện chí bảo.”

Đái Đào cười khổ: “Lần này thực sự là lật thuyền trong mương, bị ba tên đẳng cấp thấp này giày vò tới mức chật vật.”

Tịch Chính không tỏ thái độ gì cả, chỉ nghiêm mặt nói: “Cũng là uy lực của thần lực. Mấy ngày trước giao thủ ta đối với thần lực đã có chút lĩnh ngộ.”

Đái Đào sửng sốt, hắn nghĩ lại một chút rồi bỗng mở miệng nói: “Sư huynh nói thế làm ta thấy thần lực cũng không phải là không thể ngộ ra. Chỉ là khuyết thiếu mấy chỗ quan trọng, nếu có thể tìm ra thì sẽ như nước chảy thành sông.”

Trong giọng nói của Đái Đào có chút hưng phấn, chiến đấu mấy ngày qua khiến hắn cảm nhận rất rõ uy lực của thần lực, so với linh lực thì thần lực lợi hại hơn nhiều.

Có thể bước vào phản hư kỳ thì không ai không là kẻ có thiên phú tuyệt đỉnh. Tứ đại môn phái tiến hành tìm hiểu thần lực đã hơn ngàn năm qua, tích lũy vô cùng sâu dày, không phải những môn phái phổ thông kia có thể tưởng tượng nổi.

Liên tục giao thủ với Tả Mạc, hai người đã có lĩnh ngộ của riêng mình.

Sĩ khí vừa suy sụp lập tức tăng lên, chỉ cần có thể lĩnh ngộ được thần lực, cố gắng như nào cũng đều đáng giá. Hai người đã dậm chân tại phản hư kỳ cũng không ngắn, mỗi lần tiến thêm đều vô cùng khó khăn, nếu có thể ngộ được thần lực thì thực lực chắc chắn sẽ tăng mạnh.

Không có gì có thể hấp dẫn hơn thé này.

“Chỉ là bây giờ hai người chúng ta đều bị thương, thực lực bị hao tổn.” Giọng Tịch Chính đầy bình tĩnh.

Đái Đào nghiến răng nghiến lợi: “Ba tên hỗn đản kia thật gian xảo quá mức! Chờ các trưởng lão trong môn phái tới đây thì bọn họ có chạy đằng trời!”

“Chỉ sợ không kịp.” Trong mắt Tịch Chính hiện lên chút phiền muộn.

“Sao sư huynh lại nói thế?” Đái Đào sửng sốt.

“Sự việc năm đó có ảnh hưởng cực lớn, chỉ cần hơi có chút tin tức thì ba nhà khác tuyệt không ngồi nhìn đâu.” Tịch Chính trầm giọng nói: “Chỉ sợ, người của bọn họ cũng đã hành động rồi!”

“Vậy…” Đái Đào thất kinh. Nếu ba nhà khác cũng htam gia thì lập tức tình thế sẽ trở nên vô cùng phức tạp.

“Không thể chờ bọn họ được.” Tịch Chính dứt khoát nói, trong mắt hiện lên sự quyết liệt: “Dù cho phải liều mạng, tu vi có bị hao tổn thì cũng không thể để ba người kia chạy thoát.”

“Không thể chờ bọn họ được.” Tịch Chính dứt khoát nói, trong mắt hiện lên sự quyết liệt: “Dù cho phải liều mạng, tu vi có bị hao tổn thì cũng không thể để ba người kia chạy thoát.”

Đái Đào trầm ngâm trong giây lát rồi nói: “Đệ có ý này.”

Thấy Tịch Chính nhìn mình, Đái Đào nói: “Xử lí ba người này có chút vướng tay nhưng nếu chúng ta cẩn thận thì bọn họ cũng thể tạo ra thương tổn gì đối với chúng ta.”

Lời này của Đái Đào không sai, Tịch Chính không nói gì, chờ hắn nói tiếp.

“Chúng ta mong muốn chỉ là phương pháp tu luyện thần lực. Đã như vậy, sao chúng ta không cùng bọn họ dây dưa một chút?” Lúc này Đái Đào mới nói ra suy nghĩ của hắn.

“Dây dưa với họ?” Tịch Chính sửng sốt.

“Không ngừng khiêu chiến với bọn họ, không bại cũng không thắng mà lại có thể lĩnh ngộ được thần lực. Trước khi các môn phái khác tới, chúng ta hiểu thông được thần lực, kể từ đó dù cho sau cùng không vì bản môn đoạt được thì ảo diệu của thần lực chúng ta cũng đã hiểu hết.” Đái Đào tỏ ra rất hưng phấn.

Nghĩ tới việc có thể hiểu thông được thần lực, trong lòng hắn không khỏi cảm thấy nôn nóng.

Tịch Chính trầm ngâm trong giây lát rồi ngẩng đầu nói: “Được!”

Ý kiến này của Đái Đào đúng là rất khả thi.

Hai người đều rất có lòng tin vào bản thân, đối với việc có thể hay không hiểu thông được thần lực, trong lòng bọn họ tràn ngập niềm tin.

Hai người liếc nhau sau đó đuổi theo hướng đám người Tả Mạc vừa bỏ chạy.

-------------------------------

Cơ hồ toàn bộ ma giới đều bị lần đại chiến tu giả này hấp dẫn, khiêu chiến của Vi Thắng vẫn được quan tâm tới nhưng đã ít hơn trước rất nhiều.

Vi Thắng tựa hồ không nghe thấy tin tức này, mỗi ngày đều không ngừng khổ tu, thời gian còn lại thì không ngừng khiêu chiến cao thủ khắp nơi trong ma giới.

Mặc dù ma tộc không thích Vi Thắng, chỉ hận không thể phái ra cao thủ tới để xé xác hắn thành tám mảnh, còn lại ở các phương diện khác thì không ai làm khó dễ hắn cả.

Vi Thắng dùng kiếm của hắn đã lấy được sự tôn trọng của ma tộc.

Trong mắt ma tộc, đối với những đối thủ khiến người ta tôn kính như vậy chỉ có đường đường chính chính dành chiến thắng mới coi là thắng lợi.

Rất nhiều thương gia chen chúc mà tới, bọn họ nguyện ý cung cấp cho Vi Thắng tĩnh thất tốt nhất, thực phẩm tốt nhất. Mỗi nơi Vi Thắng dừng chân danh tiếng đều tăng mạnh, trong mắt các thương gia đây đều là tiền cả!

Nếu tiểu Mạc ca ở đây khẳng định sẽ mượn cơ hội này trắng trợn vơ vét của cải. Muốn lôi kéo đại sư huynh dễ vậy sao? Thế nào cũng phải có mấy cuộc đấu giá mới có thể ép được giá cao nhất!

Vi Thắng đương nhiên không có năng lực như thế, trên thực tế nếu không phải bởi tiện lợi hắn tình nguyện dừng chân nghỉ ngơi ở những sơn cốc trống trải hơn.

Màn đêm dần buông xuống, ba ngày sau sẽ có một trận khiêu chiến, đối thủ là cao thủ trứ danh của bản giới.

Vi Thắng khoanh chân đả tọa, hắc kiềm lơ lưng ở bên cạnh, trên mặt hắn không buồn không vui. Cơ hồ chưa bao giờ hắn thả lỏng, bất luận khi nào có thời gian hắn đều dùng để tu luyện, giống như một vị thiện tu khổ hạnh.

Bỗng trong bóng tối, Vi Thắng mở mắt.

Bỗng trong bóng tối, Vi Thắng mở mắt.

“Nếu đã tới rồi hà tất phải giấu đầu hở đuôi như vậy?” Vi Thắng thản nhiên nói.

“Quả nhiên không hổ là người ngay cả đại sư huynh cũng phải khen ngợi!” Một bóng người giống như cơn sóng gợn từ từ hiện lên trong không khí, đứng ở trước mặt Vi Thắng.

Người tới là một nữ tử thân mặc vân nghê vũ y, mắt ngọc răng ngà, sóng mắt lưu chuyển nhưng ánh mắt Vi Thắng lại đang nhìn vào hàng tiểu kiếm nàng đeo ở bên hông.

Hai mắt Vi Thắng nheo lại: “Côn Luân!”

Nữ tử dịu dàng thi lễ: “Côn Luân Đát Linh Phượng xin chào Vi Thắng huynh! Vi Thắng huynh can đảm vô song, một mình nhập ma giới, kiếm áp tứ phương, tiểu nữ vô cùng bội phục!”

Vẻ mặt Vi Thắng đã bình thường trở lại: “Không biết Đát tiểu thư tìm tại hạ có chuyện gì?”

Đát Linh Phương mỉm cười: “Minh Đào Giới rơi vào tay giặc có liên quan tới quý môn, thỉnh Vi huynh theo ta một chuyến đi giải thích những hiểu lầm trong đó.”

Minh Đào Giới rơi vào tay giặc!

Trong lòng Vi Thắng kịch chấn nhnưg trong khoảng thời gian này hắn lấy chiến dưỡng chiến nên kiếm tâm càng thêm kiên định, trên mặt không có chút biểu hiện chút tình cảm nói: “A, việc của môn phái đã có chưởng môn lo, cần gì mà Đát tiểu thư lại phải lặn lội đường xa ngàn dặm tới đây hỏi Vi mỗ?”

Nói đến đây, Vi Thắng bỗng có phản ứng, hai mắt sáng rực sắc như kiếm, chỉ thẳng vào Đát Linh Phượng rồi nói: “Chẳng lẽ chưởng môn và các vị sư thúc không có ở đó?”

Đát Linh Phương lắc đầu: “Việc này tiểu nữ không biết rõ lắm, mong Vi huynh theo ta trở về môn phái rồi tự khắc sẽ hiểu.”

Mặc dù Vi Thắng không giảo hoạt như Tả Mạc nhưng cũng không phải là thằng ngu. Hắn cũng không biết sự việc của Vô Không phái nhưng vào lúc này, trong lòng hắn đã hiểu rõ, Côn Luân thậm chí tới tận ma giới để “mời” mình trở lại, vậy chỉ có một khả năng!

Bản môn đã trở mặt với Côn Luân rồi!

Lại nghĩ đến những lời Đát Linh Phượng vừa nói, Minh Đào Giới rơi vào tay giặc, lẽ nào…

Chưởng môn, sư bá, sư thúc… Bọn họ chỉ sợ…

Vi Thắng thân hổ kịch chấn, cảm giác bi phẫn đau thương hiện lên trong lòng, viền mắt hắn chớp chớp ửng đỏ.

Việc Minh Đào Giới rơi vào tay giặc có liên quan tới bản môn? Lời này nói ra đã lộ rõ âm mưu trong đó, địch ý của Côn Luân thể hiện ra vô cùng rõ ràng! Vi Thắng hiểu ra, Đát Linh PHương sợ rằng không phải tới để “mời” hắn mà là muốn bắt hắn về.

Vi Thắng chậm rãi đứng lên, viền mắt hổ ửng đỏ nhìn chằm chằm vào Đát Linh Phương, giọng khàn khàn, nhấn mạnh từng chữ.

“Nếu trưởng bối bản môn vì Côn Luân mà gặp điều không may, hôm nay Vi Thắng xin lập kiếm thệ, tất sẽ trảm Côn Luân!”

Vô cùng bi thương xen lẫn sự phẫn hận giống như búa tạ vạn quân hung hăng nện vào lòng Đát Linh Phượng. Khí thế của Đát Linh Phượng bị đoạt mất, hoa dung thất sắc, vô thức lui về phía sau một bước.

Nhưng rất nhanh nàng đã có phản ứng, giận tím mặt nói: “Vi Thắng, ngươi thật lớn mật! Dám nhục mạ Côn Luân ta! Xem ra quả nhiên ngươi đã âm thầm cấu kết với yêu ma, sớm đã có dị tâm rồi!”

Cấu kết yêu ma!

Đây là Côn Luân mượn cớ…

Trong lòng Vi Thắng tràn ngập đau thương.

Trong lòng Vi Thắng tràn ngập đau thương.

Mắt Đát Linh Phượng lộ vẻ miệt thị, ngạo nghễ nói: “Côn Luân ta danh môn chính phái há có thể để loại người như ngươi sỉ nhục? Hừ! Đừng tưởng rằng ngươi ở ma giới có thể oai phong thì đã có thể thách thức với Côn Luân của chúng ta, hôm nay sẽ cho ngươi biết thế nào là Côn Luân…”

Đát Linh Phượng đang quàng quạc nói thì bất ngờ dừng lại.

Bởi vì kiếm phong của Vi Thắng đã tới sát cổ họng nàng.

Vừa rồi khi đáng nói chuyện, vô không kiếm ý của Vi Thắng đã lặng lẽ chiếm lĩnh toàn bộ gian phòng, trong mỗi tấc không gian đều bị vô không kiếm ý của hắn không chế.

Thân thể Đát Linh Phượng đờ ra, sắc mặt trắng bệch, trong đầu chỉ có một ý niệm.

Vậy mà hắn lại dám động thủ!

Hắn thực sự dám động thủ!

Hắn cũng dám động thủ với Côn Luân!

Hắc kiếm băng lãnh hung lệ khiến lông tơ cả người nàng dựng đứng lên, không dám có bất cứ cử động nhỏ nào.

“Cuộc đời ta không thích động thủ với nữ nhân.” Giọng Vi Thắng trầm thấp vang vọng khắp phòng.

Trong lòng Đát Linh Phương khẽ buông lỏng, bỗng có một bàn tay tháo hàng tiểu kiếm bên hông nàng xuống.

“Loại người như các ngươi dùng kiếm chính là bôi nhọ kiếm.”

Cảm giác băng lạnh đến thấu xương bỗng biến mất, gánh nặng trong lòng Đát Linh Phương như được trút đi, không đợi nàng mở miệng thì một đạo kiếm ý cực nhỏ bỗng đâm vào trong người nàng. Đạo kiếm ý này cực kì cổ quái, vừa tiến vào trong người nàng liền biến mất không thấy nữa.

Sắc mặt nàng bỗng dưng trắng bệch ra, một thân linh lực của nàng vậy là lại biến mất hết, không còn chút nào.

Đầu óc nàng trở nên trống rỗng.

Tu vi của bản thân vậy mà bị phế rồi!

“Trở về nói với Lâm Khiêm, ta sẽ đi tìm hắn.”

Trong bóng tối, Đát Linh Phương không nhìn rõ mặt Vi Thắng nhưng mỗi lời của Vi Thắng đều như mũi kiếm khắc sâu vào đá, vô cùng rõ ràng.

Đát Linh Phương thất thần biến mất trong màn đêm.

Trong phòng, Vi Thắng nắm chặt hắc kiếm trong tay, khớp ngón tay trắng bệch ra.

Nước mắt không nhịn được nữa tràn mi rơi xuống.



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...