Thầy Giáo Hắc Ám


Một câu trả lời mang tính khẳng định sâu sắc, thì ra là thanh mai trúc mã.


-----


Hai người ăn xong Ngôn Hoa lái xe đưa An Di đến trước cổng Tây trường đại học còn mình thì chạy ngược trở lại nhà xe giáo viên nằm ở phía Bắc.


An Di lơ đãng đi lòng vòng một lúc trong sân trường, tự kiểm điểm lại xem mình vừa nãy có nói gì quá đáng hay không... Mãi đến khi Willi từ phía sau sấn tới vỗ vai mình An Di mới hoàn hồn trở lại.


"Cậu làm gì vậy? Giờ này vẫn còn ở đây? Trễ học hơn mười phút rồi đấy" - Willi thở hồng hộc, có vẻ như cậu ta vừa chạy vội đến đây.


"Hả? Ơ tớ quên mất" - An Di chợt bừng tỉnh đưa tay lên xem đồng hồ, là chiếc đồng hồ Patek Philippe mà hôm trước Ngôn Hoa tặng cô, thôi chết rồi, giờ ngôn ngữ Anh của Ngôn Hoa, vừa làm anh giận, bây giờ cô lại cả gan dám vào lớp muộn, thật chỉ muốn biến quách về nhà, không còn mặt mũi nào đâu mà nhìn anh.


"Cậu còn ngẩn ra đó làm gì, đi thôi" - An Di chưa kịp tiếp thu hết câu nói đã bị Willi nắm lấy cổ tay kéo đi.


Hai người vừa đến trước góc ngoặc hành lang thì An Di va uỳnh người vào ai đó suýt nữa thì ngã, cũng may người đó kịp đưa tay ra đỡ lấy cô.


Không đúng, mùi hương này thật sự rất quen thuộc, không thể lầm lẫn vào đâu được. Hoắc hương. Ngôn... Ngôn Hoa?


Ngôn Hoa liếc mắt nhìn vào bàn tay của cậu thanh niên kia đang nắm lấy tay An Di, hai mắt ánh lên một tia lãnh khốc.


"Xin lỗi giáo sư, bọn em bất cẩn quá, cũng may vẫn chưa trễ ạ, cảm ơn giáo sư đã đỡ giúp bạn ấy, bọn em xin phép vào lớp trước" - An Di vẫn chưa định thần xong thì lại bị Willi vực dậy khỏi vòng tay rắn rỏi thân thuộc kéo đi xồng xộc.


Phận đi trễ đã định trước là phải ngồi ở dãy cuối giảng đường. Gia Ân đến sớm hơn vừa nhìn thấy An Di và Willi liền ngoắt tay gọi, đợi đến lúc An Di thu lại đủ ba hồn chính vía thì Ngôn Hoa đã ôn nhu điềm đạm đứng trên bục giảng. Xung quanh thi thoảng lại có tiếng xì xào bàn tán của mấy cô gái không biết từ khoa nào chạy đến, rõ ràng lớp Ngôn Ngữ I của cô không đông đến mức như thế này mà, đúng là...


"Háo sắc, quá háo sắc, đám con gái này loạn hết rồi" - Gia Ân gật gù phán xét. "Hôm nay anh thầy đẹp trai của cậu quá là bảnh, đàn ông mà thu hút ong bướm như thế này cậu ráng mà giữ đấy, không khéo lại bị phỏng tay trên, mất người lúc nào không hay!"


"Cái gì? Cái gì mà phỏng tay trên, cái gì mất người?" - Willi không hiểu Gia Ân nói gì bèn hỏi.


"Cậu im lặng một chút thì chết à? Chuyện này mà lộ ra ngoài thì tớ giết cậu diệt khẩu trước đấy, không phải hôm qua đã dặn dò cậu không được bép xép rồi mà?" - An Di véo tay Gia Ân nhắc nhở thì thầm bên tai cô ấy.


"Được rồi đại tiểu thư, lo việc của cậu đi, gọi cậu kìa" - Gia Ân chỉ tay về phía bàn giáo viên, An Di đưa mắt lên nhìn thì thấy Ngôn Hoa đang giơ danh sách lớp lên, cô biết ý chạy lên nhận lấy rồi bắt đầu điểm danh lớp dưới ánh mắt đố kị lẫn ngưỡng mộ của đa số nữ sinh trong lớp.


Xong nhiệm vụ An Di cẩn thận đặt danh sách lớp trở lại bàn giáo viên, đầu vẫn cuối gầm, mắt không dám nhìn thẳng vào Ngôn Hoa, cô quay trở lại chỗ ngồi.

Xong nhiệm vụ An Di cẩn thận đặt danh sách lớp trở lại bàn giáo viên, đầu vẫn cuối gầm, mắt không dám nhìn thẳng vào Ngôn Hoa, cô quay trở lại chỗ ngồi.


Một thân hắc y, khí chất ngời ngời, áo sơ mi đen phẳng phiu không có lấy một nếp nhăn với phần cổ tay được xắn lên đến khuỷu, để lộ ra cơ tay rắn chắc với những đường gân nổi lên đầy nam tính và làn da trắng nổi bật, chiếc đồng hồ Rolex bắt mắt ở cổ tay trái và một sâu chuỗi nhỏ ở cổ tay phải, quần Âu đen lịch lãm ôm lấy thân hình cân đối, đôi giày phi bóng sáng loáng, gương mặt cương nghị chính trực, ngũ quan cân đối, sườn mặt hoàn hảo, mái tóc đen bồng bềnh lãng tử. Giọng nói trầm ấm nghiêm nghị và đầy sức hút đang chú tâm vào bài giảng lưu loát bằng Anh ngữ. Ánh mắt sắc bén sâu hun hút có thể hớp hồn bất cứ ai nhìn thẳng vào với đôi mi rất dài mang nét gì đó có chút dịu dàng mà lại vô vàng xa cách, hai hàng mày đậm, sóng mũi cao phong độ, bờ môi mỏng hờ hững, phong tình.


Nhìn người đàn ông hoàn mỹ đến mức khó mà tìm ra khuyết điểm nơi bục giảng kia An Di bất giác thở dài, nếu như bây giờ là ở bất kì đâu khác chỉ cần không phải là lớp học có lẽ cô đã kìm lòng không đậu mà ghé môi hôn lấy hôn để con người kia rồi, anh là người cô yêu, anh là bạn trai của cô... Nhưng lúc này đây, anh là giáo sư, một vị giáo sư cao cao tại thượng không phải muốn với là với tới được. Haizz... Tâm trạng buổi sáng hôm nay vô cùng tồi tệ.


Buổi học này sẽ không thành vấn đề nếu như từ sáng đến giờ không có chuyện gì xảy ra, nhưng chuyện gì đến cũng đã đến rồi, An Di uể oải nằm ườn ra bàn trốn sau bóng lưng cao gầy của Willi mà nghịch điện thoại. Một lúc sau nghĩ ra gì đấy An Di lại hí hửng mở tin nhắn ra soạn. Một tin lại một tin...


"Em sai rồi"


"Giáo sư à tha lỗi cho em đi"


"Là em không đúng, em không nên cợt anh già rồi không thương anh nữa"


"Em không nên vào trễ, em bất cẩn là em không đúng, anh muốn phạt em thế nào cũng được"


"Anh đừng lạnh lùng với em nữa em rất khó chịu"


"Ngôn Hoa à, từ nay mỗi ngày em sẽ hôn chào buổi sáng với anh"


"Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời anh mà"


"Đừng giận em nữa. Em chịu thua rồi"


...


Ngôn Hoa đang tập trung giảng bài thì điện thoại bắt đầu rung liên hồi. Không cần đoán anh cũng biết thủ phạm là ai, không nhìn thấy gương mặt thanh tú nào đó ở cuối lớp mà đổi lại là tên oắt con vừa nãy khư khư nắm chặt lấy tay An Di khiến Ngôn Hoa trong lòng khó chịu vô cùng.


Gần cuối giờ, Ngôn Hoa cố tình giao bài tập luận văn cho cả lớp. Còn giả vờ cầm danh sách lớp chỉ định tên người nộp: William, Jenny, Bob, Anne, Kell,... Alice...


Gian thương, hắc ám!!!


Rõ ràng là lấy việc công trả thù riêng đây mà? Uổng công cô thành tâm nhận lỗi... An Di nghiến răng đầy bất mãn.

Rõ ràng là lấy việc công trả thù riêng đây mà? Uổng công cô thành tâm nhận lỗi... An Di nghiến răng đầy bất mãn.


"Lớp trưởng Alice, cuối giờ đến phòng họp khoa gặp giáo viên chủ nhiệm khoa mới" - Anh chàng lớp trưởng lớp Ngôn ngữ II sang nhắc nhở An Di.


...


Sau giờ học An Di lủi thủi đi về phía phòng họp khoa, vừa vào đến đã nhìn thấy cậu bạn lớp trưởng kia đang ngồi đợi ở gần cửa ra vào, hai mắt cậu ta đang chăm chú hướng về một phía, An Di cũng đưa mắt nhìn theo hướng đó.


Thì ra là các thầy cô của khoa Ngôn ngữ đang có cuộc họp, qua cánh cửa thuỷ tinh An Di có thể thấy rõ mọi người ở trong đó, các thầy cô của khoa An Di đều đã được gặp và giao tiếp qua rồi duy chỉ có một giáo viên nữ cô chưa gặp bao giờ, đoán chắc là chủ nhiệm khoa được bổ nhiệm tạm thời thay cho cô May đây mà?


Ồ ấn tượng không tệ, là một phụ nữ phương Tây còn rất trẻ, đoán chừng chỉ mới hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi thôi, cô ấy rất cao, làn da trắng với mái tóc vàng xoăn nhẹ được tém gọn ra phía sau. Trên người cô ấy là bộ váy màu đen công sở trông rất thuỳ mị và quý phái, còn trẻ như vậy đã được tín nhiệm giao cho chức chủ nhiệm khoa thật sự không tồi nha, ắt hẳn rất tài giỏi rồi.


Cuộc họp khoa kết thúc, một vài giáo viên còn ở lại thảo luận trong đó có Ngôn Hoa. Cô giáo xinh đẹp vừa nãy thì ra ngoài tiến đến chỗ của An Di và cậu bạn kia, tươi cười chào hỏi: "Chào hai em, cô là Liz, sẽ đảm nhận vị trí chủ nhiệm khoa tạm thời của khoa Ngôn ngữ, rất hân hạnh làm quen với hai em"


"Chào cô em là Mark, lớp trường lớp Ngôn ngữ II" - Cậu bạn kia nhanh nhảu lên tiếng, xem chừng đã bị vẻ đẹp của cô giáo quyến rũ rồi đây mà.


"Em là Alice, lớp Ngôn ngữ I ạ" - An Di hoà nhã từ tốn giới thiệu.


Cô Liz thân thiện ngồi xuống cùng dãy ghế với An Di, trực tiếp thảo luận một số vấn đề. Trông cô tràn đầy nhiệt huyết và có trách nhiệm với vị trí của mình, nghe cô huyên thuyên được một lúc An Di lén đảo mắt sang phòng họp liền bắt gặp ngay ánh mắt ai đó đang hướng về phía mình, miệng anh thì vẫn đang nói chuyện với hai ba vị giáo viên kia nhưng tuyệt nhiên ánh mắt lại chỉ đăm đăm nhìn về phía của cô. An Di ngượng ngùng quay lưng lại.


Sau khi trao đổi với cô Liz xong cũng đúng lúc mấy vị giáo viên còn lại từ trong phòng họp bước ra, tất nhiên là có cả Ngôn Hoa, An Di khéo léo vờ như không quen biết lãng sang một bên tránh đường. Lúc Ngôn Hoa đến gần, đột nhiên cô Liz lại lên tiếng gọi: "Sam à, trưa nay anh có rãnh không? Chúng ta cùng dùng bữa trưa nhé?"


An Di ngẩn ra mất mấy giây mới bắt đầu cảm thấy kì quặc, vì sao nhiều người như vậy mà cô Liz lại chỉ mời một mình Ngôn Hoa, còn có thể ưỡm ờ gọi một tiếng "Sam à" đầy thân mật như vậy chứ?


Dường như cô Liz cũng nhận ra không khí khác lạ liền xua tay giải thích với mấy vị giáo viên còn lại: "Thật thất lễ quá, Sam và tôi là bạn học cũ, gia đình anh ấy rất thân với gia đình tôi, chúng tôi đã học chung từ trung học"


Ngôn Hoa cười hờ hững gật đầu.


Một câu trả lời mang tính khẳng định sâu sắc, thì ra là thanh mai trúc mã. Mấy vị giáo viên kia cũng ngầm hiểu, ậm ờ rồi lần lượt rời khỏi, xung quanh bắt đầu có những lời bàn tán xôn xao, cậu bạn kia cũng tiếc ra mặt mà rời đi, An Di thì giữ sắc thái trung lập, cô lễ phép chào hỏi rồi bình thản quay bước.


Lúc này chỉ còn lại Ngôn Hoa và Liz, Liz thì háo hức mong đợi câu trả lời từ Ngôn Hoa còn anh thì dửng dưng buông lời: "Xin lỗi, hoá ra là cô, suýt thì không nhận ra, để cô thất vọng rồi, tôi đã có hẹn"


Nói rồi Ngôn Hoa thảnh thơi đút tay vào túi quần ngoảnh đầu đi không chút để tâm.

Nói rồi Ngôn Hoa thảnh thơi đút tay vào túi quần ngoảnh đầu đi không chút để tâm.


...


An Di thất thần bước đi trong sân trường, tâm trạng thật sự có chút không ổn định, nói cô không để tâm chuyện vừa nãy thì hẳn là nói dối rồi, nhưng cô làm quái gì mà phải tự vấn mình chứ, cô tin Ngôn Hoa mà, không nên để nghĩ nhiều về việc vừa rồi thì hơn. Cô vì sao lại phải tự làm mình buồn chứ, thật không đáng mà!


Trời càng lúc càng lạnh, gió rít qua những kẻ lá nghe rõ mồn một tiếng cọ xát xì xào, An Di vô thức tự ôm lấy vai mình, bỗng dưng từ đằng sau có hơi ấm truyền đến, chiếc khăn choàng cổ màu nâu được ai đó khẽ choàng lên cổ An Di, xoay người lại liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đã rất lâu không gặp, hai mắt An Di cay xè, thoát chốc ánh nhìn đã bị một tầng nước làm cho nhoè đi. Có lẽ là do xúc động, cũng có lẽ là do trong lòng đang bí bách đột nhiên muốn giải toả ra, thế là An Di thút thít như một cô ngốc.


Người đó dang tay ôm An Di vào lòng, dịu dàng xoa xoa tấm lưng mảnh khảnh giúp cô xua đi cái lạnh.


"Đồ ngốc. Đã lâu không gặp vẫn cứ ngốc như vậy sao?"


"Du Thăng. Cảm ơn cậu. Tớ rất nhớ cậu"


"Ừ, tớ... cũng nhớ cậu" - Buông An Di ra, Du Thăng nhẹ nhàng xoa hai gò má ửng đỏ vì lạnh của An Di, lau đi hai hàng nước mắt khiến tim cậu đau nhói kia nữa, đừng khóc, An Di đừng khóc, cứ mỗi lần thấy cậu khóc như vậy tớ lại không có dũng khí rời đi nữa.


Du Thăng lúng túng: "Đi, tớ dẫn cậu đi ăn trưa. Món Hàn mà cậu thích nhất, gần đây có một nhà hàng rất ngon"


"Cậu tại sao lại ở đây?" - An Di nhỏ giọng hỏi.


"Ừ, trường tớ có đợt ngoại khoá, sang đây sẵn tiện thăm cậu và Ân Ân, vừa rồi tớ đã gặp Ân Ân, cậu ấy đi với anh Tony rồi, cậu ấy bảo rằng cậu đang ở đây nên tớ đến tìm"


"Cậu khoẻ chứ?" - An Di quan tâm hỏi.


"Rất khoẻ, hỏi thăm sau đã, tớ đói rồi, đi ăn nhé?" - Du Thăng hỏi.


"Ừm. Đi" - An Di tươi cười gật đầu.


... Ở phía xa kia, một bóng hình đơn độc lặng lẽ đóng sầm cửa xe lại, con Veneno lại bất chấp tốc độ lao đi trên con đường quốc lộ đông ngùn ngụt.


--- ------ ------ ----


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận