Thầy Giáo Hắc Ám


"Mọi chuyện nên để tự nhiên, chuyện gì đến sẽ đến, không thể gấp gáp được."


Ngôn Hoa mệt mỏi tựa người xuống sô pha nhắm nghiền mắt. Wenny từ ngoài mang vào một khay vật dụng cứu thương khẽ lay Ngôn Hoa rồi lên tiếng bảo: "Sam, tôi thay băng giúp anh"


"Không cần" - Ngôn Hoa uể oải đẩy Wenny ra rồi đứng dậy đi vào phòng. Nhìn thấy trên áo mình lấm lem bùn đất cùng những vết máu loang lổ Ngôn Hoa cởi bỏ rồi dặn Wenny chuẩn bị quần áo cho mình, anh những định sẽ lập tức đi tìm An Di, ắt hẳn khi cô tỉnh dậy không nhìn thấy anh sẽ rất hoảng sợ, anh vô cùng lo lắng cho cô. Nhưng rồi khựng lại mất vài giây, anh đang nghĩ... anh sẽ giải thích những việc vừa xảy ra với cô như thế nào? Anh không hề muốn lừa dối cô cũng không hề muốn cô biết đến những thứ nhơ nhớp trong cuộc đời mình, không hề muốn. Lại nghĩ đến Vinh Hy, Ngôn Hoa biết anh ta đang ở đây, tính mạng ắt hẳn sẽ nguy hiểm vì những việc anh ta đã gây ra là nằm ngoài tầm kiểm soát của anh, anh không thể cầu toàn. Nhưng An Di nhất định rất xem trọng anh ta...


"Anh ta ở đâu?" - Vinh Hy đi ra ngoài quan sát xung quanh một lúc, trong gian phòng này chỉ có hai phòng ngủ, một phòng dành cho anh, phòng còn lại cửa chỉ khép hờ, chắc chắn Vinh Hy đang ở trong đó.


"X đã dặn dò ngày mai mang anh ta về Anh, Sam anh không nên..." - Wenny lúng túng ngăn Ngôn Hoa lại.


"Chị Wenny còn cô gái đó?" - một tên thuộc hạ hớt hãi lên tiếng hỏi.


"Cô gái nào?" - Ngôn Hoa đanh mặt lại, anh không muốn suy nghĩ của mình là đúng, không phải chính là An Di chứ? Ngay lập tức hất cánh tay đang chặn trước cửa phòng của Wenny một cách lạnh lùng, Ngôn Hoa liền xông vào.


Cảnh tượng trước mắt khiến Ngôn Hoa không thể tưởng tượng nổi. Vinh Hy bị trói nằm trên nền nhà hôn mê, nhìn sơ qua cũng đủ biết vừa bị một trận đòn nhừ tử, trên người đầy những vết thâm tím. Đảo mắt sang góc. An Di tay bị trói ngược ra sau, miệng bị nhét khăn, tóc tai rối bời, quần áo nhếch nhác, nhìn thấy anh nước mắt cô không ngừng tuôn, trái tim Ngôn Hoa trong một khắc nào đó như đã ngưng đập, lồng ngực đau nhói như đang có ngàn kim xuyên thấu. Anh lao tới nhưng Wenny đã chạy đến ngăn lại, tay cô vô tình chạm vào vết thương của anh khiến nó không ngừng rỉ máu.


"Buông ra" - Ngôn Hoa gầm lên, hai mắt như có ánh lửa.


"Anh còn cố chấp vì con nhỏ này sao?" - Wenny vẫn cố chấp không buông, dùng sức giữ người anh lại, mấy tên thuộc hạ nghe ồn ào cũng chạy vào nhưng nhìn thấy Ngôn Hoa và Wenny xung đột lại nhất thời không biết can làm sao.


"Im miệng, bỏ tay ra" - Ngôn Hoa gằng giọng đầy giận dữ.


"Tôi biết anh yêu cô ấy nhưng anh không nhìn thấy những gì hắn ta gây ra cho anh sao? Trước đây cuối tuần nào anh cũng đến Anh chính là vì cô ta không phải sao? Cô ta đã làm gì được cho anh?" - Wenny bất mãn hỏi.


"Cô theo dõi tôi?" - Ngôn Hoa trừng mắt, mạnh tay hất Wenny ra khiến cô ngã nhoài xuống đất.

"Cô theo dõi tôi?" - Ngôn Hoa trừng mắt, mạnh tay hất Wenny ra khiến cô ngã nhoài xuống đất.


Vội vàng mở trói cho An Di rồi anh không nói không rằng bế cô vào phòng mình đóng sầm cửa lại. An Di vẫn khóc, cô lọt thỏm trong vòng tay rắn chắc quen thuộc của Ngôn Hoa, nhìn thấy anh bình an khiến cô nhẹ lòng, nhưng những việc vừa rồi khiến cô vô cùng hoảng sợ, tất cả những gì vừa diễn ra cô đều thấy rất rõ, nghe rất rõ.


Ngôn Hoa vì cô không nghĩ ngợi mà nhận lấy một phát súng. Vinh Hy bị đánh ngất ngay trước cửa nhà cô, hai người bị một toán người lạ mặt bắt đi đến đây, họ không ngừng tra hỏi đánh đập Vinh Hy, nhìn anh bị đánh đến lay lất trên sàn nhà vẫn kiên quyết bảo vệ cô, kiên quyết không nói điều gì khiến cô đau lòng không thôi. Vinh Hy lại ngất đi lần nữa thì bọn họ nhốt hai người vào đây, một chút ánh sáng cũng không thấy, cô chỉ có thể bất lực cảm nhận hơi thở yếu ớt của Vinh Hy, nước mắt lưng tròng.


Rồi từ bên ngoài vọng vào tiếng nói chuyện, là Ngôn Hoa, giây phút được nghe tiếng nói của anh, cảm nhận được sự tồn tại của anh khiến trái tim như đã lụi tàn của An Di tràn đầy sinh khí đập bừng bừng. Nhưng rồi khi nghe được nội dung cuộc đối thoại của anh cùng người đàn ông hung hãn với biệt hiệu X đã tra khảo Vinh Hy kia thì An Di mới lờ mờ hiểu ra đôi chút. Thì ra anh Vinh Hy trước giờ vẫn luôn nghi ngờ Ngôn Hoa, luôn âm thầm điều tra Ngôn Hoa, không những vậy anh còn... anh còn khiến Ngôn Hoa lâm vào nguy hiểm. Và cô cũng không hề biết người đàn ông cô yêu thương lại phải gánh vác trên vai nhiều việc khó khăn đến vậy, anh không những mang nhiều tổn thương từ gia đình trong quá khứ mà chính cả trong hiện tại, bên ngoài anh tỏ ra lạnh lùng không quan tâm nhưng thực chất lại luôn nghĩ cho người khác, anh dùng mọi cách che giấu không phải chỉ vì riêng bản thân anh, anh bất chấp làm bao nhiêu việc đều vì người khác, trước giờ cô luôn nghĩ anh tự cao tự đại, anh tài giỏi không ai sánh bằng nhưng thực chất anh lại luôn tự ti, luôn tự mình chán ghét bản thân mình như vậy. Rốt cục cô cũng hiểu trước đây vì sao anh chối bỏ tình yêu dành cho cô, vì sao anh né tránh cô, vì sao anh nói mình hèn nhát. Vì anh sợ cô biết được góc tối này của anh, sợ cô bị tổn thương... anh còn vì cô nữa, vì anh yêu cô.


"Không có điều gì muốn hỏi anh sao?" - Ngôn Hoa thấp giọng. An Di như bừng tỉnh, cô đang nằm trên giường liền quay ngoắt người, nhìn thấy Ngôn Hoa đang ngồi cạnh dịu dàng ân cần thoa thuốc lên vết bầm do bị trói trên tay cô, lúc này mới cảm nhận được từ vết đỏ trên tay truyền đến một chút nhói, An Di liền nhăn nhó xuýt xoa. Ngôn Hoa nhận ra liền dừng động tác, ngước mặt nhìn cô.


Hai người im lặng một lúc lâu, không khí xung quanh như bị đốt nóng, khoé mắt An Di đọng lại vài giọt nước mắt, Ngôn Hoa vươn tay lau đi thì An Di bỗng ngăn tay anh lại rồi đan năm ngón tay mình vào trong tay anh áp lên má khẽ thì thầm: "Em tin anh"


"Đồ ngốc, cảm ơn em" - Ngôn Hoa nhếch miệng cười, anh đặt lên trán An Di một nụ hôn phớt nhạt rồi lại cất tiếng: "Về thôi"


"Còn anh Vinh Hy?" - An Di xốt xắng.


"Anh sẽ nghĩ cách, chắc chắn sẽ bảo toàn mạng sống cho anh ta" - Ngôn Hoa thở dài kéo An Di ngồi dậy.


"Nhưng..." - An Di vẫn không thể an tâm.


"Em về nhà trước đã, anh biết em lo cho anh ta nhưng em không suy nghĩ cho người nhà em sao?" - Ngôn Hoa chau mày.


"Em..."


"Ngoan. Anh hứa" - Chỉ một từ của Ngôn Hoa đã khiến An Di an lòng hẳn. Cô ngoan ngoãn rúc người sau lưng anh đi ra ngoài, mặc cho ánh mắt căm phẫn không nói nên lời của Wenny.


---


Ngồi sau taxi An Di cuộn người như con mèo nhỏ nép vào trong vòm ngực rộng của Ngôn Hoa. Cô tựa vào khiến lưng anh dán sát sau ghế nên chạm vào vết thương làm anh có chút nhói. Ngôn Hoa vẫn cứ mặc, vòng tay, sang ôm An Di để cô an tâm chìm vào giấc ngủ. Đôi mi dài cong vút khẽ lay động theo từng nhịp thở, đôi môi anh đào mà anh luôn lưu luyến khẽ mấp máy. Ngôn Hoa đưa tay vuốt ve gò má nhợt nhạt của An Di, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ. Anh biết cô đã biết tất cả, đã nghe được tất cả, nhưng cô vẫn lựa chọn tin anh, Ngôn Hoa trong lòng không còn chút vướng bận, bây giờ anh sẽ bất chấp tất cả, cuộc đời anh kể từ giây phút An Di bước vào đã định sẵn rằng từ đó về sau anh phải dùng cả sinh mệnh này để bảo vệ, để yêu thương...


Trời đã hửng sáng, bây giờ vạn vật đã chìm vào giấc ngủ sâu nhất, đường phố vắng lặng thỉnh thoảng có vài chiếc xe vội vã vụt ngang qua, Ngôn Hoa khẽ tựa cằm trên đỉnh đầu An Di lặng lẽ nhìn ra ngoài, cách một tấm kính xe tất cả như chìm trong một tầng sương mờ mịt, nhoè đi qua ánh mắt mệt mỏi trĩu nặng của Ngôn Hoa. Chuẩn bị thiếp đi thì bên tai có tiếng thì thầm nhỏ khiến Ngôn Hoa lật lại lí trí nhưng khoé mắt mệt mỏi vẫn không thể mở ra.


"Vết thương của anh có sao không? Có đau không?" - An Di nỉ non bên tai Ngôn Hoa.


"Không"


"Em rất lo cho anh"


"Ừ"


"Em rất sợ"


"Ừ"


"Tất cả cứ diễn ra cứ như cơn ác mộng đó, em chỉ có thể vô dụng nhìn anh càng lúc càng xa rời em, đến lúc anh khuất bóng, tất cả chỉ còn một màu đen lạnh lẽo... mịt mờ" - An Di nghĩ lại thôi vẫn còn thấy run sợ, càng vùi sâu vào ngực Ngôn Hoa, gấp gáp chiếm hữu mùi hoắc hương chỉ thuộc về riêng anh, mùi hương mạnh mẽ khiến An Di cảm thấy an toàn, cảm thấy ấm áp.


An Di nép sâu vào, Ngôn Hoa lại cảm nhận từ sau lưng truyền đến một chút đau đớn, anh bật mở mắt nhìn An Di rồi lẩm bẩm: "Heo ngốc, yên nào. Không sao rồi, qua cả rồi"

An Di nép sâu vào, Ngôn Hoa lại cảm nhận từ sau lưng truyền đến một chút đau đớn, anh bật mở mắt nhìn An Di rồi lẩm bẩm: "Heo ngốc, yên nào. Không sao rồi, qua cả rồi"


"Ngôn Hoa... Ngôn Hoa... Ngôn Hoa"


"Ừ. Gì?"


"Em chỉ muốn gọi anh thôi"


"Ừ"


...


Ở An gia lúc này ai nấy đều như ngồi trên đống lửa. Từng tốp người ra ra vào vào mặt mày toát cả mồ hôi lạnh. An lão phu nhân khóc nấc, ngất lên ngã xuống bên cạnh là An phu nhân sắc mặt cũng không tốt hơn là mấy, trên mắt rưng rưng hai hàng lệ. An tổng là đáng ngại nhất, mặt mày đỏ gay đứng ngồi không yên không ngừng đi đi lại lại, không biết vì tức giận hay vì lo lắng nữa, An Di và Vinh Hy bị một nhóm người lạ mặt bắt đi ngay trước cửa nhà, điều này ngay cả đến nghĩ ông cũng chưa từng nghĩ đến nhưng ngày hôm nay lại xảy ra trước mắt ông. Đã hơn bốn tiếng rồi vẫn chưa có chút tin tức, người của An gia không biết đã lật tung thành phố lên hay chưa nữa?


Nhưng lúc này An lão gia chính là người an tĩnh nhất. Ông ngồi trong phòng khách chậm rãi thưởng thức tách cà phê nóng hổi, nhìn mọi người trên dưới An gia khiến ông không biết phải nói gì làm gì nữa, ông không phải không lo nhưng ông chính là luôn tin tưởng Ngôn Hoa, tin tưởng con người, tin tưởng nhân cách của Ngôn Hoa, tên nhóc đó vốn đã nói cho ông tất cả rồi, tất cả mọi chuyện... Ông đều biết đều hiểu cả, ngay cả việc Ngôn Hoa yêu An Di nhà ông dù không nói ra nhưng tên nhóc đó cũng để ông nhìn ra được. Ông tin nhất định Ngôn Hoa sẽ bảo vệ được An Di của ông, nếu ngay cả tài trí và thân thủ bất phàm của tên nhóc đó còn không thể bảo vệ bảo vật An Di của ông thì ông làm sao có thể an tâm sau này giao An Di cho nó chứ.


Ông cũng đã nghe con trai nói về việc Vinh Hy làm, trong lòng có chút bất mãn nhưng vẫn nén lại, nếu ông biết sớm một chút có lẽ mọi việc sẽ không đi đến nước này, thôi thì vì An Di của ông, vì tên nhóc Ngôn Hoa bây giờ ông sẽ mở cho chúng một con đường. Ra sao cũng được, dù sao thì bọn nhóc cũng không thể quay đầu lại nữa rồi, mọi chuyện đến đâu sẽ đến - Ký lai nhi tắc an chi*


* Ký lai nhi tắc an chi = Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng: Ý câu này muốn nói mọi chuyện nên để tự nhiên, chuyện gì đến sẽ đến, không thể gấp gáp được.


An lão gia hắng giọng một tiếng rồi nói lớn: "Ta có chuyện muốn nói với mọi người... về An Di... và Ngôn Hoa"


---


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận