Thầy Giáo Hắc Ám


"Ông trời thường thích trêu người, chuyện bạn không muốn đối mặt ông ấy nhất định sẽ bắt bạn phải đối mặt, không thể trốn tránh số phận, không thể trốn tránh định mệnh."


Kì nghỉ hè bận rộn chuẩn bị cho năm học cuối, An Di không có hứng thú muốn đi đâu chơi cả, Du Thăng bày hết trò rủ cô sang Anh nghỉ hè cùng cậu cô cũng từ chối không muốn đi, đến một hôm Gia Ân mới gọi đến than vãn rằng rất nhớ An Di, rất muốn gặp cô. Cuối cùng cũng bị bạn thân làm cho mềm lòng, An Di đồng ý cùng Du Thăng đến Anh nghỉ hè, dinh thự của gia đình ở Anh cũng vẫn luôn có người làm và vệ sĩ vả lại bên thông gia cũng đã hứa sẽ chăm sóc cho An Di nên An tổng rất yên tâm để An Di sang Anh một mình, dù gì cô cũng đã lớn, không nên quá khắt khe bó buộc làm gì, ở khoản yêu chiều con gái thì không ai sánh bằng An gia này, từ ông bà đến cha mẹ, ai nấy cũng đều coi An Di và An Hạo là bảo vật.


Chuyến bay đêm xuyên qua những tầng mây lạnh lẽo vút thẳng đến nước Anh xa xôi, đi thật xa như vậy cũng tốt, ít nhất là An Di có thể không tơ tưởng có thể bất chợt gặp được người đó, cũng không còn cùng người đó hít thở chung một bầu không khí, không cùng người đó đặt chân trên một vùng đất, không phải ngày ngày tránh né gặp mặt người đó, sẽ cách nhau xa hơn, sẽ dễ dàng quên hơn, quên đi cô đã siêu lòng với một người như thế nào, quên đi khuôn mặt anh tuấn, dáng vóc thân thuộc của người đó, quên đi bàn tay lạnh lẽo nhưng cái thì lại ôm ấm áp đó, quên đi sự dịu dàng ân cần và mùi hương chiếm hữu tâm trí cô... Đúng. Chỉ có như vậy tâm trạng cô mới ổn hơn, sao cô lại không nghĩ đến việc này sớm hơn? Cô sẽ trở lại Anh, sẽ không trở về nơi đó nữa, sẽ không, cô sẽ không! Trong phút chốc An Di đã quyết định.


"Này, sao cậu không ngủ?" - Du Thăng bị thức giấc quay sang lại thấy An Di còn suy tư gì đấy chưa chịu ngủ.


"Không ngủ được" - An Di trả lời hời hợt.


"Đừng suy nghĩ nhiều, ngày mai cùng Gia Ân đi chơi London, phải giữ sức một chút, nghe lời tớ mau ngủ đi" - Du Thăng một tay đắp chăn một tay kéo An Di ngồi lấn sang ghế của mình, nhẹ nhàng áp đầu cô vào vai cậu.


An Di không kháng cự, dựa vào vai Du Thăng rồi nhắm mắt: "Du Thăng tớ sẽ quay lại Warminster học"


"Cậu vừa nói gì? Sao lại muốn quay trở lại? Trường D không tốt à?" - Du Thăng bất ngờ.


"Không có gì, chỉ là tớ thấy không khí ở đó không hợp với mình"


"Được, muốn về thì tớ cùng về với cậu, dù gì tớ đến cũng vì cậu mà" - Du Thăng không suy nghĩ nhiều, chỉ cần An Di của cậu muốn cậu sẽ làm cùng cô bất cứ chuyện gì.


"Cậu là trẻ con à? Sao cái gì cũng vì tớ?"

"Cậu là trẻ con à? Sao cái gì cũng vì tớ?"


"Tất cả đều là vì cậu, trẻ con thì làm sao? Bởi vì tớ yêu cậu cho nên cậu có mắng là đồ đần cũng được" - Du Thăng nắm lấy tay An Di, giọng đầy yêu thương và chân thật, không hề giống những lần trước đây vì sợ cô ngại ngùng mà luôn trêu đùa.


Du Thăng cậu ấy yêu cô sao? Đúng vậy, cô đã mơ hồ cảm nhận được tình cảm đó từ lâu rồi, chỉ là cô không nghĩ là mình có thể chấp nhận tình cảm của cậu... Ít nhất là trong lúc này, trái tim cô đã hoàn toàn thuộc về một người khác. Khoảnh khắc bàn tay ấm nóng của cậu chạm vào tay cô, An Di bất giác rụt lại, cảm giác sao mà xa lạ đến vậy? Hoàn toàn không giống với bàn tay của người nào đó, rất lạnh, rất đáng sợ. Cảm giác này khiến cho trái tim An Di tê cứng lại, sao cô vẫn cứ nhớ đến mọi thứ của người đó chứ? Chỉ một chút gợi nhắc An Di liền không sao ngừng suy nghĩ được. Cô đẩy Du Thăng ra rồi đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Cô cần phải tỉnh táo một chút, không thể cứ như vậy được. Du Thăng hơi hụt hẫng, nghĩ là An Di nhất thời ngượng nên mới như vậy, rồi cô cũng sẽ dần chấp nhận, dần quen thuộc với tình yêu của cậu... Cậu hoàn toàn không biết An Di cô ấy chính là đang... né tránh tình cảm của cậu.


Nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương An Di không khỏi tự cười giễu mình, vì đâu mà cô lại trở nên như vậy? Có đáng hay không? Không được nhớ, không được nghĩ, không được tiếp tục yêu...


Nhưng mà ông trời thường thích trêu người, chuyện bạn không muốn đối mặt ông ấy nhất định sẽ bắt bạn phải đối mặt, không thể trốn tránh số phận, không thể trốn tránh định mệnh.


An Di vừa bước ra khỏi nhà vệ sinh đã nhìn thấy thấp thoáng hình bóng quen thuộc ấy, vóc dáng ấy, con người ấy, cô mãi mãi không quên được, ở tận nơi này mà cô còn có thể gặp được thầy sao? Không phải ai khác, lại vẫn là thầy... tại sao lại là thầy? An Di buồn bã quay về ghế ngồi, quá mệt mỏi đến mức gặp phải ảo giác rồi sao? Thật sự cần một giấc ngủ sâu rồi.


Nhưng mà An Di ngốc nghếch cô làm sao biết được, bóng hình ấy nào phải ảo giác của cô, đúng là Ngôn Hoa, là anh, anh chính là đang trên đường trở về giải quyết việc của công ty. Là do vô tình hay là cố ý ông trời lại sắp đặt cho họ ngồi cùng chuyến bay... Nhưng ông trời ơi ông thất bại rồi, họ thật ra chẳng nhìn thấy nhau, chẳng biết được sự hiện diện của đối phương ở trước mặt, họ chỉ luôn nhớ về người kia tận sâu trong thâm tâm mình mà thôi.


Sau một đêm dài cuối cùng máy bay cũng đáp xuống sân bay London Heathrow, An Di cùng Du Thăng vừa ra đến cửa đã thấy ba mẹ cậu cùng với Gia Ân mặt mày tươi rói đứng chờ. Bao nhiêu tình cảm thân thiết nhớ nhung khiến cho Gia Ân không thể kìm được liền chạy đến ôm chầm lấy An Di, ba mẹ Du Thăng cũng mừng rỡ đón chào con trai trở về. Xe của Du gia vừa rời đi, một chiếc Lincoln hạng sang cũng vừa tới. Người đàn ông trung niên kính cẩn xuống xe, vẻ mặt trông ngóng chờ đợi. Mười phút sau từ trong sân bay, một đám kí giả và phóng viên ùa đến vây lấy Ngôn Hoa, anh đeo kính đen bận một bộ vest kẻ sọc sang trọng, chân mang giày da lịch lãm, cả người toát lên khí chất lạnh lùng cao ngạo, khiến cho người nhìn cũng thoáng chút sợ sệch.


"Ngôn tiên sinh nghe nói một năm qua cậu ẩn danh đi tu nghiệp có đúng không?", "Ngôn tiên sinh có phải bây giờ cậu chính thức trở về nắm quyền điều hành Ngôn Thị không?", "Dạo trước cậu từng đến thành phố D làm bác sĩ, còn cứu được một ca bệnh tim hiếm gặp đúng không?", "Ngôn Thị có phải đang chuẩn bị tiến hành một dự án lớn?", "Liệu bệnh tình của Ngôn tổng có chuyển biến tốt không?", "Cậu sẽ tiếp tục làm bác sĩ hay ngồi lên ghế tổng giám đốc Ngôn Thị?", "Xin hãy cho chúng tôi biết chút thông tin!"... Cả đám người cực nhọc đuổi theo bước chân thoăn thoắt của Ngôn Hoa ra đến ngoài, anh bỗng dừng lại, tháo kính xuống, đáp lại họ là một nụ cười thâm hiểm, đểu giả rồi anh thản nhiên nói: "Các người đều lầm, tôi là giáo viên". Sau đó họ chỉ nghe một tiếng đóng cửa xe "ầm", chiếc Lincoln nhanh chóng rời đi. Tin tức đại thiếu gia thiên tài của Ngôn gia trở thành một giáo viên khiến mọi người bất ngờ, trước giờ hành tung và lai lịch của anh vốn rất bí hiểm, những thứ mà mọi người biết chỉ là những thứ mà anh cho phép họ biết, còn lại những thứ mà anh muốn che đậy khó ai có thể đào bới. Huống chi... họ đều không có gan đào bới.


Ba người An Di, Gia Ân và Du Thăng sau khi ăn sáng ở Du gia xong liền cùng nhau đi London Eye rong ruổi hết cả một ngày, vui chơi mua sắm, ăn uống hàng vặt ở khắp nơi, tâm trạng An Di có chút tốt hơn, dù sao bây giờ cô cũng đang ở cạnh người bạn đã cùng lớn lên với mình, An Di thoải mái thả lỏng bản thân, Gia Ân hoàn toàn hiểu cô cho nên chỉ một thay đổi nhỏ trong đôi mắt An Di cũng không qua khỏi sự tinh tường của Gia Ân, biết được An Di đã yêu, đối tượng hoàn toàn không phải là Du Thăng, mà Du Thăng lại một lòng một dạ yêu thương An Di từ lâu cho nên cả ngày Gia Ân cũng đều không tiện hỏi chuyện. Chập tối hôm đó, sau khi đã tìm được cớ đuổi khéo tên Du Thăng phiền toái kia về trước, hai cô gái thân thiết choàng tay nhau đi dạo trên phố.


"Thế nào rồi?" - Gia Ân lên tiếng hỏi.

"Thế nào rồi?" - Gia Ân lên tiếng hỏi.


"Thế nào là thế nào?" - An Di đần ra không biết cô bạn đang có ý hỏi gì.


"Còn thế nào nữa? Cậu qua được con mắt tớ à? Chuyện cậu yêu người ta thế nào? Yêu ai không yêu lại đi yêu chó đã có chủ à? Tự chuốc đau khổ rồi đúng không?" - Gia Ân đánh yêu vào má An Di.


"Gì mà chó đã có chủ? Là tự tớ yêu người ta thôi, tự tớ chịu" - An Di sửa lời Gia Ân.


"Này này còn bênh ra mặt cơ đấy, không xứng đáng, đoá hoa An Di của tớ ơi cậu tỉnh táo lại đi, loại người như thế chỉ đáng để ngưỡng mộ chứ cậu đừng mãi giữ trong lòng được không? "


"Người ta không yêu tớ thì chứng minh rằng người ta chung thuỷ với bạn gái, cậu đừng hạ thấp người ta như thế"


"Người ta này, người ta nọ cái gì? Tớ bảo cậu tốt nhất là mau quên đi, hạnh phúc ở trước mắt không biết nắm lấy lại mơ mộng một tên thầy giáo không ra gì, cậu nhìn xem mỹ nhân ngời ngời như cậu thế này mà hắn không biết cảm thụ thì đúng là bị bệnh lãnh cảm với sắc đẹp rồi"


"Sao cậu biết thầy ấy không ra gì?" - An Di nhăn nhó.


"Cậu xem, cậu xem bây giờ cậu đang ra sức bảo vệ hắn ta như thế nào? Thôi không nói nữa, tớ dẫn cậu đến chỗ này" - Gia Ân sợ nếu nói một chút nữa thì An Di sẽ khóc lên mất đành nghĩ ra một nơi muốn đưa cô tới.


Frank"s Café


Một khi đã đến London thì không thể không ghé vào quán Frank"s, thưởng thức một cốc Negroni - thức uống nổi tiếng nhất của quán và thả hồn ngắm bầu trời London về đêm lung linh rực rỡ. Quán bar này nằm trên một bãi đậu xe nhiều tầng và là nơi giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật của các nghệ sĩ quốc tế. Từ đây còn có thể ngắm nhìn khung cảnh trung tâm London.

Một khi đã đến London thì không thể không ghé vào quán Frank"s, thưởng thức một cốc Negroni - thức uống nổi tiếng nhất của quán và thả hồn ngắm bầu trời London về đêm lung linh rực rỡ. Quán bar này nằm trên một bãi đậu xe nhiều tầng và là nơi giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật của các nghệ sĩ quốc tế. Từ đây còn có thể ngắm nhìn khung cảnh trung tâm London.


Gia Ân vốn không lạ gì nơi này, đúng là nơi có thể để cô bạn thân đang buồn tình của mình có thể thư giản. Bartender chính của nơi này - Max - là bạn của Gia Ân, một chàng Tây chính thống tóc vàng, da trắng dáng cao, có chút nhan sắc, là một người tốt tính, Gia Ân miêu tả về bar này một chút với An Di rồi giới thiệu cho hai người làm quen.


"Hi, I"m Max, I"m 22, nice to meet you" - Anh chàng vui vẻ chìa tay làm quen.


"Hi, I"m Alice" - An Di hơi dè dặt bắt tay anh ta.


"Bạn của tớ, là người tốt" - Gia Ân khẽ nói vào tai An Di. An Di gật đầu chào rồi nhìn xung quanh một vòng, hơi đông người, rất náo nhiệt vì còn có dàn Acoustic để thực khách có thể thay phiên lên hát tặng nhau. Có vẻ rất thú vị.


"Max, two Negroni here" - Gia Ân tươi cười gọi đồ uống, cái tên hơi lạ, An Di không biết nhưng thứ mà Gia Ân thích tất nhiên cô cũng thích, việc này rất đương nhiên, Gia Ân là một cô nàng Tây lai sành đời tuy còn rất trẻ, từ trước đến giờ đi chơi đến đâu, ăn uống, khám phá bất cứ thứ gì mới đều do Gia Ân dẫn dắt An Di, tất nhiên do rất hiểu nhau cho nên mọi thứ cô giới thiệu An Di đều ưng ý, nơi này cũng vậy, An Di chưa từng đến bao giờ, rất mới mẽ lạ lẫm.


Negroni - cocktail Americano mạnh hơn do có một ít rượu gin thay vì loại nước soda thường. Một trong những điều làm nên sự nổi tiếng của Negroni chính là câu nói này của người đời: "Vị đắng cực tốt cho gan của bạn, nhưng rượu gin làm hại bạn. Chúng cân bằng cho nhau"... Nó là một thứ đồ uống thú vị.


Lúc này ngoài cửa lại có một vị khách mặc vest lịch lãm bước vào, trên mặt thoáng chút mệt mỏi. Nét anh tuấn của nam nhân Trung Đông toát ra từ người đàn ông này thu hút không ít ánh nhìn của những cô gái ở đây. Anh không để ý, ngồi xuống một góc khuất gọi: "Dark "N" Stormy"


Dark "N" Stormy là "thức uống quốc gia" của Bermuda. Một ly Dark "N" Stormy hảo hạng được pha cùng rượu rum với bia gừng (ginger beer), có hương vị nồng ấm và đậm đà mùi thơm.


__________


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận