Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em


Khi tỉnh lại, nghe tiếng nước chảy trong phong tắm, nhìn lại thân thể không còn chỗ nào lành lặn đầy ấn ký xanh tím của hắn. Cô biết đó không phải là mơ, cô đã bị anh xâm hại. Nhã Thuần ngước mặt lên trần nhà cười ha hả, mà nước mắt không ngừng tuôn rơi.


Nam Cung Hạo Thiên đánh tay vào tường đến chảy cả máu, anh ngồi gục trên thành của bồn tắm. Khi anh thanh tỉnh, nhìn thấy thân thể đầy dấu ấn trên người cô do anh để lại, có chỗ mơ hồ còn rướm máu, làm anh đau lòng không thôi.


Anh là người rất giỏi kiềm chế, nhưng không hiểu sao chỉ cần những việc lên quan đến cô, thì anh không thể kiềm ném được cảm xúc của mình.


Thật ra từ khi tiệc nướng bắt đầu, ở trên tầng lầu cao của ngôi biệt thự ánh mắt của anh dù vô tình hay cố ý vẫn luôn dõi theo cô. Nhìn thấy cử chỉ trẻ con của cô, nụ cười ngây ngô như trẻ thơ, những lúc cô giận, hay bày ra khuôn mặt quỷ trêu chọc người khác… anh đều thấy cô thật đáng yêu, thật tinh nghịch.


Khi thấy mặt cô cười nói với người đàn ông khác trong lòng anh trào lên tư vị khó chịu không thôi.


Nhưng khi thấy cô mặt trắng bệch, đưa tay che miệng, chạy về phía khu rừng lòng anh lo lắng không thôi. Anh không biết cô xảy ra chuyện gì, lần đầu tiên anh thấy căn thẳng đến như vậy. Dù khi đối đầu với những lão hồ ly dày dạn kinh nghiệm, anh cũng chưa từng cảm thấy căn thẳng như thế.


Anh vội vàng đuổi theo cô, hy vong cô đừng xảy ra chuyện gì. Nhưng khi tới nơi, chỉ thấy cô đang hôn Triều Hi một cách say đắm, lý trí của anh như muốn nổ tung, anh chỉ muốn lôi hắn ta ra, đánh cho hắn một trận nhừ tử.


(T/g: “A ăn giấm chua của tỷ ùi, hihi” )


Nhưng chưa kịp ra tay, anh thấy cô đẩy hắn ra, chạy đi, lòng anh khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Anh đi theo phía sau cô, nhìn thấy cô ngã gục trên mặt đất, anh muốn đỡ cô lên. Anh bước đến gần cô, anh lại nghe cô nói cô yêu hắn, cô muốn bên cạnh hắn,….. Lúc ấy anh như chết lặng, hai tay siết chặt đến trắng bệch, cảm giác bất lực chưa từng từng có không ngừng dâng lên trong lòng anh làm anh.


Anh xoay lưng bước đi, hồi đầu lại thì nhìn thấy cái bóng lưng đơn bạc, những dòng nước mắt rơi lã chã trên mặt đất của cô làm anh phải nhíu mày. Lớn đến bây giờ, anh mới biết được mình làm người lại thất bại đến thế.


Nam Cung Hạo Thiên dừng bước, quay người hướng về phía cô đi tới, nâng cô dậy, nhìn khuôn mặt trắng bệch đến dọa người cô, làm anh đau lòng khôn xiết.


Người ở bên cô là anh không phải hắn. Vậy mà khi ở trong vòng tay anh, cô lại gọi tên hắn. Khi hắn hôn cô thì cô đáp lại, còn anh hôn thì cô lại nôn hết lần này đến lần khác, không lẽ trong lòng cô không có anh hay sao?


Anh không thể chập nhận điều đó, nếu đã không thể để cô yêu anh, thì hãy để cô hận anh đi. Cô là người con gái đầu tiên anh yêu, dù cô còn hay không thì cô vẫn sẽ là người phụ nữ của anh. Anh không thể làm người đầu tiên của cô, nhưng anh nhất định sẽ là cười cuối cùng đi với cô suốt quãng đời còn lại.


Nếu có trách thì nên trách tại sao cô lại làm tan chảy trái tim vốn đóng thành băng của anh. Anh đã cố gắng trốn chạy cô, nhưng cô thì cứ vô tình hết lần này đế lần khác đi vượt qua rào cản tiến vào thế giới của anh.


“Lý Nhã Thuần nếu tôi đã định em là người phụ nữ của tôi, thì có chạy đằng trời tôi cũng có cách lôi em trở về được. Dù em có hận tôi, tôi cũng không thể buôn tha cho em.”


Nhìn cô đau khổ, nhìn nước mắt của cô, lòng anh còn đau hơn cô. Đã vậy, nếu muốn xuống địa ngục thì chúng ta cùng nhau xuống đi.


Nghe trong nhà tắm tiếng nước ngừng chảy, trong tim Nhã Thuần thầm kêu không xong. Bây giờ cô nên đối diện với anh như thế nào đây, tâm Nhã Thuần loạn khiêu.


Nam Cung Hạo Thiên nhìn người con gái vẫn còn ngủ trên giường, khẽ mỉm cười. Nhìn khuôn mặt đỏ ửng của cô, anh biết cô đã dậy từ sớm rồi.


Nam Cung Hạo Thiên bước lại gần giường, đưa tay khẽ vuốt gương mặt cô, đôi lông mi khẽ lay động.


Nhìn khóe mắt còn đọng lại nước mắt của cô, Nam Cung Hạo Thiên không khỏi trong lòng hơi toan một chút.


Anh cuối người xuống hôn lên mí mắt của cô, đưa tay vuốt mấy sợi tóc đen dài của cô, anh kề sát vào lỗ tai của Lý Nhã Thuần, thì thào nói:


-Lý Nhã Thuần, tôi không quan tâm trước đây em đã quan hệ với ai, đã ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông. Nhưng tôi nhắc cho em nhớ, khi em bước chân vào nhà của tôi, thì em đã định là người của tôi. Nếu em muốn Nhã Dịch và Triều Hi biết tất cả việc này, thì em cứ việc bỏ trốn. Nhưng em nên nhớ nếu tôi chưa chơi chán em, mà em dám rời khỏi, em đừng trách tôi nhẫn tâm.


Tim cô như vỡ nát, rỉ máu, nhưng nước mắt không thể trào ra được nữa, có lẽ đêm qua, nước mắt của cô cơ hồ đã chảy hết.


“Nam Cung Hạo Thiên tôi hận anh. Tại sao, tại sao anh lại có thể đối xử với tôi như thế? Tại sao?.”


Không hiểu sao khi cô bị Triều Hi từ chối, lòng cô cũng không đau bằng lúc anh nói những lời nhục mạ cô. Thì ra trong thâm tâm anh, anh chỉ xem cô là một con giúp viêc, là thứ công cụ cho anh phát tiết, chỉ là một món đồ chơi không hơn không kém.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận