Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em


Nhã Dịch nếu lấy tay Nhã Thuần, làm nũng:


- Nhã Thuần làm việc sau về sớm thế? Vậy Nhã Thuần đưa Nhã Dịch đi khu vui chơi nha, nha.


Nhã Thuần nhíu mày nói:


- Không được, hôm nay chị có việc bận. Chị sẽ nấu thật nhiều món ngon cho Nhã Dịch bù lại được không?


- Không. Nhã Dịch không thích, Nhã Dịch chỉ muốn đi chơi với Nhã Thuần thôi.


- Bữa khác chị sẽ bù lại cho Nhã Dịch. Nhưng hôm nay không thể, thôi Nhã Dịch ra ngoài đi phòng xem TV đi. Lát nữa chị ra.


Hôm nay, Nhã Thuần phải xin nghĩ làm thêm về sớm, vì cái mệnh lệnh của ai kia. Mở tiệc thì sao không tới nhà hàng đi, còn bày đặc tổ chức ở nhà. Đã vậy không nói còn bắt cô làm món này, món kia, cô thật sự muốn bỏ một ít thuốc sổ vào, cho hắn ….. haha.


Nhã Dịch quay lưng bước ra cửa. Chưa được mấy phút đã quay trở lại, trên tay còn mang theo cái ghế. Nó để ghế xuống rồi leo lên đứng kế Nhã Thuần:

Nhã Dịch quay lưng bước ra cửa. Chưa được mấy phút đã quay trở lại, trên tay còn mang theo cái ghế. Nó để ghế xuống rồi leo lên đứng kế Nhã Thuần:


- Để Nhã Dịch giúp Nhã Thuần lặt rau nha.


Nhã Thuần mỉm cười sung sướng, cô lấy tay niết cái mũi của Nhã Dịch, giọng đầy sủng nịch nói:


- Thiên sứ, chị yêu nhóc chết mất.


- Nhã Thuần phá hư, nói yêu người ta mà niết mũi người ta đỏ như quả cà chua, đau thiệt là đau. Bắt đền Nhã Thuần đó.


Nhã Thuần khom người xuống, tươi cười nhìn nó nói:


- Vậy Nhã Dịch muốn sau nè?


Nhã Dịch không nói gì, nhìn Nhã Thuần cười gian hai tiếng, rồi đặt lên má Nhã Thuần một cái hôn thật kêu.

Nhã Dịch không nói gì, nhìn Nhã Thuần cười gian hai tiếng, rồi đặt lên má Nhã Thuần một cái hôn thật kêu.


Nhã Thuần ngơ ngác, rồi nở nụ cười hài lòng:


- Không ngờ Nhã Dịch của chị gian thật đấy.


Nam Cung Hạo Thiên vừa về tới, nghe trong phòng bết có tiếng cười nói huyên thiên, nên đến xem thử.


Đứng trước cửa phòng ánh nhìn thấy hình ảnh hai chị em, kẻ sướng người họa, trong thật ấm cúng và hạnh phúc, khiến người ta phải ghen tỵ. Nam Cung Hạo Thiên bất giác nở nụ cười, nhưng nhanh chóng biến mất.


Trong lòng thầm rủa một câu, chắc anh bị quỷ ám rồi, từ lúc nào mà một con người lãnh khốc, vô tình như anh lại tò mò đi rình chuyện người khác.


Anh xảy bước nhanh vào phòng, đóng sập cửa lại.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận