Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em


Tiếng “reng reng…”vẫn kêu hoài như không có dấu hiệu dừng, ngoài trời cơn mưa vẫn tầm tã, bóng đèn ngũ mờ ảo, ánh trăng và gió làm những bóng cây thoát ẩn, thoát hiện, đang lúc Nhã Thuần định thét lên.Thì một giọng nói trầm thấp, không có độ ấm vang lên:


- Tại sao tôi nhấn chuông nãy giờ mà còn chưa thấy bóng dáng cô nữa hả? Lý Nhã Thuần cô hay lắm. Tôi cho cô 3 phút, nếu 3 phút không thấy cô trình diện thì đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.


Nhã Thuần hóa đá, đây là giọng của ai, cô thừa sức để biết. Hắn, Nam Cung Hạo Thiên. Kẻ mà cho dù có hóa thành tro cô cũng nhận ra.


Chắc chắn khi đi học hắn đã không được dạy cho hắn phép lịch sự tối thiểu: “Không nên làm phiền giấc ngũ của người khác, đó là hành vi bất lịch sự”. Trong lòng Nhã thuần thầm rủa hắn 180 biến.


Nhưng vẫn bước qua phòng Nam Cung Hạo Thiên.


Hạo Thiên vừa mới định sẽ giáo huấn cho Nhã Thuần một trận. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẽ không giống ai của cô thì chỉ khiến anh phá lên cười. Quần áo sốc xếch, đôi mắt vô thần như còn mơ ngũ, dáng đi siêu vẹo, đầu tóc rối tung.


Nhã Thuần tức giận rống:


- Anh đánh thức tôi giờ này, là để nhìn anh cười à? Thật ngớ ngẫn. Còn cái tiếng chuông quỷ quái kia, anh lắp vào lúc nào sao không nói với tôi, anh có biết tôi suýt nữa, tôi bị hù chết vì nó sao. Anh vô lý vừa thôi chứ, nếu không ngũ thì kệ anh nhưng tôi muốn ngũ.

- Anh đánh thức tôi giờ này, là để nhìn anh cười à? Thật ngớ ngẫn. Còn cái tiếng chuông quỷ quái kia, anh lắp vào lúc nào sao không nói với tôi, anh có biết tôi suýt nữa, tôi bị hù chết vì nó sao. Anh vô lý vừa thôi chứ, nếu không ngũ thì kệ anh nhưng tôi muốn ngũ.


Ba chữ “tôi muốn ngũ” cô nhấn mạnh âm hơn, dường như đó là lời cảnh cáo “nếu anh còn làm phiền giấc ngũ của tôi, tôi sẽ không tha cho anh. Rồi cô quay người bước đi.


Nhưng chưa đến cửa, tiếng ly thủy tinh rớt xuống, làm cô dừng lại bước chân. Lúc này dường như lý trí của cô đã khôi phục, cô vừa mới làm gì. Cô đã xúc phạm hắn cái kẻ bá đạo và cực kỳ ngang như cua. Không lẽ số cô phải tận vì chuyện vô lý này sao? Cô quay đầu đi lại chỗ cũ, bày ra gương mặt cực kỳ bình thản và tự nhiên như không có gì – nhưng thật ra nếu chịu chú ý anh sẽ phát hiện chân cô không ngừng rung rẩy,thân thể hơi rung – nói:


- Anh còn gì nữa sao?


Nam Cung Hạo Thiên anh là ai, những biểu hiện ấy của cô làm sao qua được mắt anh, anh biết giờ này cô đã ý thức được lời vừa nói và tính nghiêm trọng của vấn đề mình gây ra. Hạo Thiên bình thản nói:


- Nể tình lần đầu tôi tha thứ, nhưng đừng để tôi thấy cái biểu hiện này lần thứ hai. Nhà của tôi, muốn lắp cái chuông cũng phải thông qua cô phê duyệt sao?. Không nói nhiều cô chỉ cần biết, khi tiếng chuông vang lên thì cô phải có mặt, ngay và lập tức. Nghe rõ chưa Lý Nhã Thuần.


- Rõ rồi, nếu không còn việc gì thì tôi ra ngoài trước đây.


- Hãy dọn dẹp, đóng đỗ nát này, trước đi, và pha cho tôi ly café.

- Hãy dọn dẹp, đóng đỗ nát này, trước đi, và pha cho tôi ly café.


Nói xong anh lại quay vào, bàn gõ máy tính làm việc.


Nhã Thuần dù không cam nguyện, nhưng vẫn phải tuân theo, ai bảo cô là nô lệ không công của hắn làm chi.


Ly cà phê thứ nhất hắn chê quá đắng bắt cô phải làm lại, ly thứ hai thì quá ngọt, ly thứ ba thì hắn nói cô muốn phỏng chết hắn, ly thứ tư thì chê quá nguội, đến ly thứ n lần. Cô quyết định cho cà phê nguyên chất vào, nếu hắn muốn thức thì cô đây sẽ cho hắn tội nguyện, hahahaha….


Nhưng quả thật ông giời trêu ngươi, hay hắn đây chính là ác ma cuộc đời cô, hắn không những không uốn mà ngược lại bắt cô uốn hết cái ly ấy với lý do “Nãy giờ chắc cô cũng khát rồi, cô hãy uống nó đi. Rồi sao đó hãy pha lại cho tôi ly sữa.” cô tính từ chối, nhưng khi nghe lời nói của hắn cô đành cuối đầu im lặng một hơi cạn sạch “Không lẽ cô đã bỏ thứ gì trong đây sao”.


Thế là hắn uống một ly sữa ấm thoải mái đi vào giấc ngũ. Còn cô, dù buồn ngũ muốn rụng rốn nhưng hai mắt vẫn sáng như đèn pha.


Thật đúng với câu gậy ông đập lưng ông, cô Lý Nhã Thuần đây chính là một ví dụ điển hình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận