Thất Giới Truyền Thuyết


Vẻ mặt Phật Thánh Đạo Tiên thoáng động đậy, than nhẹ:


- Không Linh điểu vốn là vật thánh linh của Phật môn, nếu là có thể dung hợp với lực lượng của Nhiên Đăng Phật Ấn, đích xác có thể bộc phát uy lực kinh người.


Thiên Mục Phong lên tiếng:


- Nếu vậy, cứ quyết định như thế, bắt đầu đi!


Trần Ngọc Loan nói:


- Không cần vội, ta còn nói chưa xong. Ngoại trừ hai vị nghênh chiến Ma Long ra, Bắc Phong đến kiềm chế người tóc đỏ đó, thi triển khí Huyền Băng của ông để phong tỏa hoạt động của hắn, sau đó Lưu Tinh tiền bối, Dương Thiên, Khiếu Thiên, Thần Phong đồng thời tiến công, nếu không giết được hắn cũng phải vây khốn được hắn. Hơn nữa, hai bên tiến công cần phải phối hợp mật thiết, Thiên Mục Phong bên này cần hấp dẫn được U Minh Ma Long, không để nó có cơ hội công kích người khác, một tổ khác tất phải nắm chặt thời cơ, không thể cho người tóc đỏ có chỗ để hoạt động.


Nghe xong lời của nàng, Phật Thánh Đạo Tiên hỏi:


- Nha đầu, ngươi đâu, muốn làm gì?


Trần Ngọc Loan nói:


- Tất cả các vị chỉ để phối hợp hành động của ta, đến lúc đó các vị tự nhiên sẽ biết. Hiện tại bắt đầu đi.


Nói xong phi thân bay thẳng lên trời.


Thiên Mục Phong quát nhẹ một tiếng, trầm giọng nói:


- Tiền bối, bắt đầu đi.


Phật Thánh Đạo Tiên thu hồi ánh mắt, đi tới phía sau hắn, trầm giọng nói:


- Cẩn thận!


Nói xong hai tay áp vào trên lưng hắn, chân nguyên nhà Phật trong cơ thể cuồn cuộn không ngừng tiến vào trong người hắn.


Tiếp thụ chân nguyên của Phật Thánh Đạo Tiên, thực lực Thiên Mục Phong tăng mạnh, toàn thân tản mát ra hào quang sáng rực, cả người tựa như hình Phật hiện thế, uy nghiêm tựa thần thánh.


Hai tay kết ấn, Thiên Mục Phong trong miệng lẩm nhẩm, Nhiên Đăng Phật Ấn trước ngực tự động bay lên, vừa chuyển động xoay tròn, vừa tản mát ánh Phật, bốn phía quay cuồng phát ra chín quầng hào quang ánh vàng tựa như có thực, tổ hợp thành chín tượng Phật vàng, liên kết cùng khí tức của hắn, tất cả dung hợp làm một.


Như vậy, phương viên trong vài chục trượng, ánh kim như đuốc, khí tức Phật môn mạnh mẽ dung hợp hội tụ, khiến cho Nhiên Đăng Phật Ấn bộc phát ra hào quang chói lọi như ánh mặt trời.


Giữa không trung, Không Linh điểu ngửa mặt lên trời huýt dài, đợi khi Thiên Mục Phong đem Phật pháp thúc động đến cực hạn thì thân thể đã hóa thành ánh hào quang trong chớp mắt, phút chốc chạm vào Nhiên Đăng Phật Ấn.


Đến lúc này, chỉ thấy ánh kim quang chợt lóe, Không Linh điểu lập tức biến mất, sau đó một con chim ánh sáng đỏ sậm như phượng hoàng vút lên trời, trong lúc bay lên liền nhanh chóng to ra, chốc lát đã hóa thành một con chim rực máu dài mấy chục trượng, vừa phát ra âm thanh không linh thần thánh, vừa lao tới U Minh Ma Long.


Đối với U Minh Ma Long, nó và Không Linh điểu khí tức trái ngược, hai loài trời sanh là đối địch, đối nó có uy hiếp nhất định.


Trước đó, thực lực Không Linh điểu không mạnh, nó có thể không thèm để ý. Nhưng lúc này, con Không Linh điểu trước mắt dĩ nhiên thực lực đã tăng mạnh, nó sao có thể không đề cao cảnh giác?


Vì vậy, U Minh Ma Long rống giận như sấm, toàn thân hào quang màu đen lưu động, tại phần đầu hội tụ thành một vầng khói sáng màu xanh thẫm, vừa thay đổi hình thái, vừa bay đến Không Linh điểu.


Trên tầng mây, nhóm năm người Bắc Phong sau khi Thiên Mục Phong phát động, liền triển khai thế công mạnh mẽ.


Đầu tiên, Dương Thiên phát động tiến công, cuốn lấy người tóc đỏ.


Sau đó, Bắc Phong thi triển Cực Địa Hàn Băng, dùng tốc độ nhanh nhất đóng băng không gian trăm trượng quanh người tóc đỏ, ngay cả Dương Thiên cũng bị phong ấn.

Sau đó, Bắc Phong thi triển Cực Địa Hàn Băng, dùng tốc độ nhanh nhất đóng băng không gian trăm trượng quanh người tóc đỏ, ngay cả Dương Thiên cũng bị phong ấn.


Kết quả, phạm vi hoạt động của người tóc đỏ bị hạn chế, nhưng thân thể lại có thể di động trong phạm vi mấy trượng, hơn nữa còn triển khai phản kích.


Bên ngoài, Lưu Tinh, Khiếu Thiên, Tư Đồ Thần Phong bắt đầu xuất kích, ba người né khỏi vị trí của Bắc Phong cùng Dương Thiên, mỗi người đều đem chân nguyên thúc động đến cực hạn, phát động một chiêu hủy diệt.


Nhìn đến đây, Trần Ngọc Loan sắc mặt nghiêm túc, lập tức ẩn khí tức cả người, thân thể nhanh chóng bay về vị trí trên lưng Ma Long.


Khoảnh khắc, Trần Ngọc Loan đã tiếp cận thân thể Ma Long, tay phải rút trong ngực ra một vật, vỗ nhanh xuống Ma.


Thời khắc này, một luồng ánh kim từ trong lòng bàn tay Trần Ngọc Loan tản ra, mang theo sức mạnh thần thánh uy nghiêm rung trời động đất, khiến U Minh Ma Long phẫn nộ rống to.


Lúc này, Không Linh điểu cùng vầng khói xanh thẫm do U Minh Ma Long phát ra gặp nhau, cả hai một đỏ một xanh sau khi dung hợp, trong nháy mắt nổ mạnh, truyền ra một tiếng sấm vang trời.


Trong gió, Không Linh điểu rên rỉ một tiếng, nhanh chóng rơi xuống đất.


Trên mây, U Minh Ma Long toàn thân bị chấn động, cũng bị thương không nhẹ.


Cùng lúc đó, thế công của đám người Lưu Tinh cũng chính đến gần, lực hủy diệt mạnh mẽ đó dung hợp lẫn nhau, sau khi làm vỡ nát huyền băng, liền xuất hiện tại trên đỉnh đầu người tóc đỏ.


Thấy vậy, người tóc đỏ sắc mặt nghiêm trọng, hai lòng bàn tay phát ra hai tia chớp, dùng lực lượng chí dương chí cương đón đỡ công kích của ba người.


Như vậy, chỉ thấy hào quang rực rỡ chói mắt, âm thanh tựa như sấm, những vụ nổ dày đặc liên tục kéo dài, bao phủ phương viên vài dặm.


Ánh kim quang chạm thân thể, giận dữ tru lên thét dài! Lúc vật trong tay Trần Ngọc Loan tiếp xúc đến thân thể U Minh Ma Long, lập tức bộc phát ra ánh sáng động trời, tức thì bao phủ trời đất. Một khắc đó, rồng thần chợt hiện trong ánh kim quang, biến thành một thanh kiếm sắc bén, đâm vào thân thể Ma Long.


Đối với việc này, U Minh Ma Long điên cuồng xoay chuyển thân thể, thân hình khổng lồ trong nháy mắt thu nhỏ lại, trong miệng phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.


Màn này chỉ gần là quang cảnh kéo dài trong chốc lát. Sau đó, hình bóng Ma Long lại biến mất, rồi xuất hiện ở phía chân trời xa xôi, trong miệng rống giận thét dài.


Trong mây mù, người tóc đỏ lọt vào một chiêu hủy diệt của đám người Lưu Tinh, trọng thương tại chỗ, nhưng khí tức vẫn mạnh mẽ, trong miệng phát ra tiếng gầm gừ phẫn nộ.


Sau đó, bóng hắn nhoáng lên, biến mất một cách thần bí, chỉ trong chốc lát lại xuất hiện giữa không trung, hai lòng bàn tay phát ra tia chớp dày đặc. Sau khi bị thương nặng, hắn lần đầu tiên phát động công kích chính thức.


Thời khắc này, tia chớp thét gào phóng tới, liên miên không ngừng, kéo dài liên tục, một chiêu khiến đám người Trần Ngọc Loan đau đớn thê thảm.


Trong tám người, dư lực của Dương Thiên đích thực nhiều hơn một chút, đối mặt khoảnh khắc nguy khốn, vội vàng động thân bắn ra, cùng người tóc đỏ triển khai giao phong kịch liệt.


Theo phân tích tình huống mà Dương Thiên gặp được, thực lực của người tóc đỏ rất đáng sợ, không hề dưới chính mình, nhưng có một điểm rất kỳ quái, pháp quyết hắn tu luyện mạnh mẽ bá đạo, nhưng không có chút tà dị.


Cười chua xót, người tóc đỏ thu hồi công kích, lắc mình xuất hiện tại trên lưng U Minh Ma Long, nhìn tám người xa xa, trong ánh mắt lộ ra sát khí lẫm liệt.


Đối việc này, mọi người lại tràn đầy khó hiểu, người này vì sao cừu hận cao thủ liên minh như vậy, rốt cuộc vì lý do gì?


Hội tụ một chỗ, Trần Ngọc Loan nhìn bảy người trọng thương, nhẹ giọng nói:


- Chúng ta không thua, mọi người cố gắng lên.


Bắc Phong kính nể nhìn nàng, nghiêm túc nói:


- Trải qua lần này, ta mới chân chính thừa nhận thân phận minh chủ của ngươi.


Trần Ngọc Loan cười khổ, khẽ nói:


- Kỳ thật, ông chỉ thấy được một bộ phận mà thôi.


Mọi người nghe vậy, sắc mặt đều biến đổi, hiểu được hàm nghĩa trong lời nàng.


Nhìn về phía chân trời, Phật Thánh Đạo Tiên nói:


- Nha đầu, ngươi vừa rồi sử dụng chính là Thánh Long phù?


Trần Ngọc Loan gật đầu đáp:


- Đúng vậy, chính là nó. Lúc trước, ta quên vật này, sau lại đột nhiên nghĩ đến, U Minh Ma Long nếu là đến từ Cửu U, vậy tất nhiên cùng Địa Âm Tà Linh có chút tương tự, thêm nữa nó xưng là Ma Long, phù này lại có tên Thánh Long, hai cái vừa đúng đối lập, vậy nên liền lớn mật đánh cuộc.


Thở dài cảm thán, Phật Thánh Đạo Tiên nói:


- Nha đầu, ngươi thật sự là mệnh phú quý, ngay cả Tử Thần đều bị ngươi làm kinh sợ thối lui.


Nhìn phía chân trời, Trần Ngọc Loan lại lên tiếng:


- Hắn còn chưa đi, tựa hồ còn không phục.


Thiên Mục Phong nói:


- Đúng vậy, lấy sức mạnh của U Minh Ma Long, chúng ta nếu không có Thánh Long phù khắc chế nó, hôm nay tuyệt đối là không chiếm được tiện nghi.


Khiếu Thiên nhắc nhở:


- Hiện tại tình huống của chúng ta không ổn, trước tiên còn phải chữa thương, đề phòng bất trắc.


Trần Ngọc Loan nghe vậy gật đầu, khẽ than:


- Đi thôi, nơi này đã bị hủy, chúng ta trước tiên ly khai.


Mọi người không bàn gì thêm, theo sau nàng, hướng phương xa mà đi.


Phía chân trời, người tóc đỏ đó dừng lại trong chốc lát, đến khi nhóm người Trần Ngọc Loan hoàn toàn không thấy bóng, mới điều khiển U Minh Ma Long biến mất vào hư không.


Gió, nhè nhẹ thổi.


Phục Long Cốc ngày xưa huy hoàng đã bị hủy diệt như vậy, chỉ còn lại một ít bụi đất theo gió tung bay.


Là duyên?


Là nghiệt?


Biểu hiện điều gì sau chuyện này?


Trên mây, bóng đen chợt lóe, Vu Thần hiện thân, xem đến cảnh tượng tàn phá, lẩm bẩm:


- Truyền thuyết từ xưa cuối cùng đã xuất hiện. Lần này, ai lại là người thu thập tàn cuộc đây? Lục Vân? Thiên Sát? Hay còn có người khác? Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

- Truyền thuyết từ xưa cuối cùng đã xuất hiện. Lần này, ai lại là người thu thập tàn cuộc đây? Lục Vân? Thiên Sát? Hay còn có người khác? Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL


Trong gió nhẹ, không người đáp lại, tiếng nói nhàn nhạt từ từ tan đi, rất nhanh trên không trung liền khôi phục lại yên tĩnh…


Trên lối mòn thanh tĩnh, cành liễu phất phơ theo gió, hương hoa tỏa ngát bốn phương. Ngay đầu đường, trong một trường đình, một người đàn ông áo trắng đứng yên bất động, khuôn mặt anh tuấn với nụ cười vài phần nhợt nhạt, chính đang nhìn hướng về ngọn núi phía xa.


Trên bầu trời, mây mù lơ lửng, những khóm hoa dại trên mặt đất cũng cúi đầu ủ rũ, nguyên nhân đó là do thiếu ánh mặt trời. Đột nhiên, một trận gió lớn thổi qua, vài chiếc lá khô giữa không trung bay múa, bay đến gần bên người áo trắng.


Đưa tay tiếp lấy một chiếc lá rụng, người áo trắng cười nhẹ nói:


- Lá khô đã rời cành còn có thể theo gió lại bay, huống chi là người còn chưa chết?


Dứt lời thu tay, lá khô theo gió nhè nhẹ bay ra ngoài đình.


Thu hồi ánh mắt, người áo trắng mất đi nụ cười, thấp giọng nói:


- Thời tiết đã đổi, ta có lẽ cũng nên về rồi.


Xoay người, cất bước rời khỏi trường đình.


- Nếu đã tới rồi, ngươi cũng đừng về.


Đột nhiên xuất hiện thanh âm kéo hình bóng áo trắng ở lại, người nói là một lão già áo hoa tuổi khoảng sáu mươi.


Xoay lại, người áo trắng nhìn lão, cau mày lên tiếng:


- Thì ra là ngươi! Vài ngày không gặp, tu vi của ngươi tăng tiến cũng thật kinh người.


Lão già áo hoa lãnh đạm nói:


- Quá khen rồi, so với Ma Thần tôn chủ ngươi, một chút tu vi đó của Lý Trường Xuân ta có tính được gì.


Bật cười ha hả, người áo trắng Bạch Vân Thiên nói:


- Sau kịch biến, tính cách của ngươi thật sự là thay đổi rất nhiều, ngay cả lời nói cũng trở thành khiêm nhường rồi.


Khẽ hừ một tiếng, Lý Trường Xuân không để ý đến châm chọc của hắn, điềm nhiên trả lời:


- Thiên hạ hiện nay, chánh đạo suy nhược, ma đạo hưng thịnh. Nếu ngươi nắm chắc cơ hội, tất có thể ngạo thị Thất Giới.


Bạch Vân Thiên ánh mắt khẽ biến, cười lạnh nói:


- Cùng với cọp bàn âm mưu lấy da, đó chính là chuyện ngu xuẩn.


Lý Trường Xuân đáp:


- Thời cuộc rung chuyển, hợp tác hai bên cùng có lợi, ngươi chẳng lẽ không có phần hùng tâm đó?


Bạch Vân Thiên hừ giọng:


- Nếu đem ngươi đổi thành Thiên Ma giáo chủ, ta sẽ không có gì dị nghị. Nhưng là ngươi, ta sẽ không tin tưởng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận