Thất Giới Truyền Thuyết


Bên bờ Hóa Hồn trì, Kiếm Vô Trần vận công phát ra khí thế cực mạnh dùng hết sức lực tung ra một kích lôi đình chấn tan hồn phách của Âm Lệ, chỉ còn sót lại một tia nguyên thần nhanh chóng đào thoát khỏi chưởng của hắn. Lạnh lùng đứng tĩnh lập giữa không trung toàn thân Kiếm Vô Trần lấp loáng tử quang, khí thế uy bá thiên địa lan tỏa khắp Tu La lâm làm chấn động mọi cao thủ. Hắn nở một nụ cười kiêu ngạo rồi phi thân về phía Liễu Tinh Hồn, Thiên Linh thần kiếm hàm chứa khí tức uy nghiêm phát ra hàng trăm đạo kiếm mang, nối tiếp nhau vây khốn địch nhân trong một đạo kiếm ảnh ngũ sắc.


Còn Tử Dương chân nhân được Vân Phong hỗ trợ nên đã bức mấy tên quỷ vật vào tuyệt lộ và giành được thắng lợi, hiện tại mọi người đã hoàn toàn chiếm lĩnh được thế trận và bắt đầu bước vào giai đoạn cuối cùng. Nhóm ba người Tất Thiên cũng thở phào một hơi rồi dời mắt sang trận đấu khốc liệt nhất giữa Lục Vân và Quỷ tôn.


Lúc này toàn thân Lục Vân lấp lánh thanh hồng quang hoa, chân nguyên hùng hậu mật bố tầng tầng lớp lớp bên ngoài hình thành một vòng phòng ngự vững chắc. Song nhãn lóe lên, một tia sáng bảy màu ẩn hiện, chàng tăng tần suất của Ý Niệm Thần Ba lên ba mươi sáu vạn lần, cẩn thận phân tích Cửu Chuyển Vô Cực thần bí mạc trắc của Quỷ tôn rồi cấp tốc suy nghĩ tìm cách phá giải.


"Thất chuyển hồn!" Quỷ tôn thét lên âm lạnh phát động đệ thất chuyển, đệ lục chuyển lúc nãy đã liên tục chấn tan mười bảy tầng chân khí hộ thể của Lục Vân. Bây giờ khí kình lại càng hung mãnh thêm trong đó hội tụ cả sức mạnh của lục chuyển một lần nữa ép lại, đè xuống nhằm hủy diệt Lục Vân đang bị bao vây ở bên trong. Thực sự Thất chuyển hồn là một vòng chuyển động mang một lực lượng đáng sợ, đủ để hủy diệt hồn phách của một người, dễ dàng đưa con người đến cái chết.


Cảm thấy khả năng chống cự không còn được lâu, trong lòng Lục Vân thật sự chấn động khó có cách nào tả hết. Thực sự tên Quỷ tôn này quá bá đạo, kể từ khi Lục Vân xuất sơn đến giờ thì hắn là kẻ địch mạnh nhất. Tuy tu vi của hắn không bằng Vong Linh tôn chủ mà chàng đã gặp ở Sinh Tử gian, nhưng Cửu Chuyển Vô Cực quỷ bí của hắn có thể sản sinh ra một lực hủy diệt có thể hủy thần diệt tiên rất khó kháng cự.


Nhìn quỷ ảnh di động tứ phía Lục Vân không dám tiếp tục kéo dài, nếu để lâu chỉ sợ cuối cùng sẽ không còn đường thoát. Ý niệm của Lục Vân nhất động xem xét tình hình của mọi người thấy kết quả đều hết sức tốt đẹp, chàng cũng cảm thấy an lòng. Hít vào một hơi, cơ bắp toàn thân Lục Vân căng ra, chân nguyên trong cơ thể gia tốc vận chuyển, những mạch máu chảy cuồn cuộn khắp cơ thể. Liệt hỏa chân nguyên thu được từ Hắc vực bí cảnh đến giờ phút này bắt đầu bạo phát gấp mười lần, những đợt sóng khí nóng rực hóa thành huyết liên lượn vòng xung quanh thân ảnh rồi đáp xuống chân Lục Vân. Trên đỉnh đầu Như Ý Tâm Hồn kiếm phừng phừng hỏa diễm, tầng tầng liệt diễm phát ra từ thân kiếm hình thành một đạo hồng sắc quang hoa lưu động quanh Lục Vân.


Chân nguyên vừa phóng ra, sóng khí nóng rực dưới sự thôi động cực mạnh của Lục Vân va chạm mãnh liệt với Thất chuyển hồn của Quỷ tôn. Khí tức âm sâm quỷ bí và liệt hỏa chân nguyên chí dương chí cương, hai loại lực lượng hoàn toàn bất đồng có tính bài xích lẫn nhau lập tức bùng phát một lực sóng rất mạnh, khiến cho Lục Vân và Quỷ tôn chấn động mãnh liệt. Hồng quang suy yếu dần toàn thân Lục Vân run rẩy, sắc mặt thì trắng bệch. Liệt hỏa chân nguyên cường đại vô bì dưới lực va đập của Thất chuyển hồn bị tan biến mất quá một nửa.


Quỷ tôn cười hăng hắc nói: "Bây giờ ngươi mới nghĩ đến chuyện phản kích thì đã quá muộn rồi, Cửu chuyển chi hạ, thần ma đều diệt! Ngươi hãy chuẩn bị cáo biệt nhân thế đi, Bát chuyển thần!" Hắc ảnh lao tới, giữa lăng không hắn chuyển thân uốn mình bay tròn quanh Lục Vân, song thủ Quỷ tôn huy động theo một quỹ đạo kỳ dị chớp mắt đã hình thành một bức bát quái đồ hắc sắc. Hắc bát quái vừa hiện một lực lượng cuồng mãnh bắn ra từ giữa đạo bát quái, tứ phương tám hướng một hấp lực cường đại xuất hiện hút sạch mọi vật xung quanh.


Lục Vân nhãn thần biến chuyển, khí lưu bốn bề xoay chuyển khiến thân thể chàng dính chặt trên mặt đất chỉ có thể di động trong phạm vi ba thước, ngoài ra thì vô pháp tránh né. Chàng thấy trong lòng dâng lên một dự cảm bất an, tâm niệm liền cấp tốc chuyển động nhanh chóng suy xét tìm cách ứng phó.


Trong lòng chàng hiểu rõ vào thời khắc này nếu không có người ngoài ở đây thì chàng có thể có mấy cách ứng phó, nhưng mọi người đều đang ở trước mặt nên chàng nhất định phải bảo vệ bí mật của mình, nếu không hậu quả trong tương lai sẽ vô cùng nghiêm trọng. Suy nghĩ rất nhanh toàn thân Lục Vân liên tục bố trí mười hai vầng hào


quang phòng ngự, đồng thời thanh sắc quang hoa khắp chu thân đại thịnh thi triển Dịch viện pháp quyết đệ lục quyết "Di thiên hoán nguyệt". Lúc này không còn sự chọn lựa nào khác, Lục Vân toàn lực thi triển một chiêu bá đạo nhất trong Dịch Thiên pháp quyết đối kháng với đòn công kích đáng sợ của Quỷ tôn. Chỉ thấy chân nguyên ngoại thân Lục Vân rung động dữ dội, sóng khí cuồn cuộn phối hợp với Như Ý Kiếm trên đỉnh đầu hình thành một đạo thanh sắc kiếm trụ xung thiên. Khí thế cường đại, quang hoa chói mắt, uy lực bá đạo của một kiếm này không ai có thể tường thuật bằng lời.


Hét lớn một tiếng Lục Vân phát động pháp quyết, chỉ thấy trường hồng kinh thiên cắt ngang bầu trời u ám bổ thẳng xuống đạo bát quái hắc sắc. Trong lúc tấn công thân thể Lục Vân bị chấn động, trong nháy mặt đã bị hấp lực cường đại hút mạnh bay về hướng hắc bát quái. Ngay sau đó một nguồn lực cương mãnh thôi tâm liệt phế kích ngay ngực Lục Vân, không ngừng phá hủy thân thể cũng như muốn rạch nát tim chàng.


Quang hoa lóe lên rồi vụt tắt, hắc sắc bát quái dưới một kiếm cường kình của Lục Vân chỉ rung lên mấy lần rồi khôi phục nguyên dạng. Lực xung kích cường đại và hấp lực cuồng mãnh không ngừng lôi kéo thân thể và xâm thực nguyên thần của chàng. Thân hình rung động mạnh khí tức trên người Lục Vân yếu đi rất nhiều, chàng bị Bát chuyển thần của Quỷ tôn đánh trúng chấn thương nội phủ làm cho chân nguyên hỗn loạn, khóe miệng không ngừng chảy máu tươi, nhãn thần trở nên ảm đạm.


Với ánh mắt lãnh khốc Quỷ tôn cười một cách âm hiểm rồi rú lên: "Kết thúc rồi, Cửu chuyển mệnh!" Lời nói vừa phát, thân ảnh của Quỷ Tôn nhanh không thể tả đã hình thành nên chín đạo quang trụ hắc sắc bao vây Lục Vân tứ phía. Chín đạo quang trụ này phát ra lực lượng có thể hủy diệt mọi vật, chúng xoay chuyển giao thoa lẫn nhau làm cuốn lên một trận cuồng phong. Trong trận thân thể Lục Vân bị ngập trong trận hắc phong cuồn cuộn, từ ngoài nhìn vào hoàn toàn không thấy gì. Lúc này khắp nơi cuồng phong gầm rú mang theo hàn khí thấu xương, trong tiếng rống hung bạo có lẫn với tiếng hét kinh hãi của bọn Vân Phong.


Trong vòng vây Lục Vân cảm giác thấy cái chết như đang tới gần, song nhãn liền phát ra thần quang sáng như ngọc, lạnh băng nhìn lực lượng do Cửu chuyển mệnh tạo thành đang cuồn cuộn bức đến với tốc độ nhanh gấp mười lần, trong khoảnh khắc này Lục Vân bị cách tuyệt với bên ngoài bỗng đưa ra một quyết định vô cùng cổ quái. Chỉ thấy chàng thu hồi chân khí hộ thể, toàn thân bùng phát thất sắc quang hoa toàn lực vận chuyển "Thiên Địa Vô Cực", một mặt cấp tốc phân tích Cửu chuyển mệnh bá đạo bậc nhất, một mặt thi triển pháp quyết "Vạn Nguyên Quy Nhất" toàn thân tựa như một cơn lốc xoáy điên cuồng nuốt trọn mọi thứ xung quanh.


Chín đạo quang trụ hắc sắc xoay chuyển mang theo lực lượng mạnh mẽ làm tê liệt mọi vật, lực hủy diệt bóp méo cả không gian chớp mắt đã hút sạch không khí xung quanh, lực hút mạnh mẽ đó trực tiếp xâm thực vào thân thể Lục Vân. Thất sắc quang hoa rực sáng một cơn lốc xuất hiện, lấy Lục Vân làm trung tâm đang chuyển động ngày càng nhanh liều mạng hấp thụ nguồn lực hủy diệt khắp tứ phía.


Ngoài trường đấu tất cả người và quỷ đều ngừng tay lại, các cao thủ đều chú mục vào trận chiến giữa Lục Vân và Quỷ tôn. Nhìn thấy hắc sắc quang trụ xung thiên đường kính hơn năm trượng làm mọi người chấn kinh, hoàn toàn không nghĩ rằng Quỷ tôn lại bá đạo như vậy. Người của Dịch Viện và Phượng Hoàng Thư Viện đều cảm thấy lo lắng trong lòng. Do không nhìn thấy thân ảnh của Lục Vân nên người nào cũng rất kinh hãi, sợ rằng lần này Lục Vân sẽ không cầm cự nổi.


Nguồn lực cường đại đó hội tụ đối kháng với hấp lực của Lục Vân tựa như nước sông phá đê, công kích lẫn nhau nên chỉ còn cách xem tốc độ của ai mạnh hơn. Do Quỷ tôn liên tục Cửu chuyển vì vậy lực lượng đã tích tụ lên đến mức cao nhất, lần này bạo phát thật đúng là cuồng hoành phách liệt làm chàng không thể chống cự. Còn Lục Vân ngay từ đầu hấp lực tuy mạnh nhưng khí thế còn xa mới sánh bằng Cửu Chuyển Vô Cực của Quỷ tôn. Hai nguồn lực gặp nhau kết quả tự nhiên phân định rõ.


Dị khiếu như sấm động, khí lưu khai sơn phá thạch xoáy tung khắp bốn bề. Hắc sắc quang trụ từ chín đạo biến thành ba đạo, sau đó lại hợp nhất hội tụ thành một cỗ năng lượng hủy diệt mọi vật, dần dần tiêu hủy Vạn Nguyên Quy Nhất đang được Lục Vân toàn lực phát động. Dư lực kèm theo lực phá hoại cực mạnh từ từ bào mòn thân thể Lục Vân, chỉ trong chớp mắt khí kình cường đại đã làm chàng bị tê liệt đồng thời phá hoại kinh mạch khắp chu thân.


Hét lên một tiếng, Lục Vân trong cơn nguy hiểm thân ảnh cấp tốc chớp động, chàng tránh né trên không trung theo một tần suất cực kỳ cổ quái. Lúc này Ý Niệm Thần Ba đã phân tích được mọi thông tin của Cửu Chuyển Vô Cực, nhưng kết quả lại vô pháp né tránh chỉ còn cách liều chết phản kích. Đến thời điểm này Lục Vân nhớ đến một vật, đó là ngọc bích dài ba tấc giấu trong ngực mà chàng đã lấy được ở Phong Vương đài tại Âm Thi gian. Trên đó có ghi một đoạn văn tự thập phần thần bí, giống như một loại pháp quyết rất cổ quái có thể áp chế mọi loại khí tà ác trên thế gian. Cũng chính vì điều đó khi Lục Vân bị Vong Linh tôn chủ xâm nhập vào não bộ mới có thể khôi phục sự tỉnh táo thoát khỏi tâm ma.


Lúc này quỹ đạo né tránh của Lục Vân dựa trên bức vẽ của những đám mây trên miếng ngọc bích kỳ lạ. Những ký hiệu trên đó rất thần bí, Lục Vân từ sau khi đoạt được luôn cố gắng tìm hiểu nhưng đến bây giờ mới lĩnh ngộ được điều bí ảo trong đó. Theo lộ tuyến vận chuyển của những đám mây trong hình, Lục Vân đã phát hiện ra sự ảo diệu ẩn chứa bên trong không ngờ có thể chống lại được lực hủy diệt cường đại của Quỷ tôn.


Quỷ tôn khoái tốc thiểm động phát ra một tràng cười đắc ý, cuối cùng hắn cũng bức được Lục Vân vào tuyệt địa. Chỉ cần Lục Vân chết đi còn lại ba thanh thần kiếm đối với hắn mà nói thì đều chưa đủ tu vi. Vì cho đến lúc này chỉ mỗi mình Lục Vân là khiến cho hắn có cảm giác run sợ, chỉ cần Lục Vân chết hắn sẽ không ngại bất cứ ai nữa. Về Kiếm Vô Trần, Quỷ tôn tuy cũng ẩn ước phát giác ra trên thân hắn có chút cổ quái nhưng cũng không để ý đến.


Lo lắng nhìn hắc sắc quang trụ Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt hai tay nắm chặt thần kiếm, nhãn thần ánh lên vẻ cầu nguyện. Trong lòng tuy lo cho Lục Vân nhưng họ cũng biết Lục Vân vốn thần bí mạc trắc, ngay đến Tỏa Hồn tỉnh là nơi hung hiểm như vậy cũng có thể bình an vô sự, nên họ tin chắc rằng lần này cũng sẽ như vậy. Bên cạnh, Tử Dương chân nhân và Vân Phong lo lắng ra mặt vì hai người đều hiểu rằng nếu lực lượng cường đại này ập lên người họ thì tuyệt đối không thể chống đỡ được.


Kiếm Vô Trần và Liễu Tinh Hồn đứng từ xa quay sang nhìn nhau ánh mắt lóe lên thần sắc phức tạp. Lúc này tâm lý hai người rất mâu thuẫn, họ hy vọng Lục Vân chết trận nhưng cũng hiểu rằng tình thế hiện tại có nhiều biến hóa bất lợi, Lục Vân mà chết thì hành động của họ sẽ càng khó khăn nguy hiểm hơn vì vậy lại không muốn Lục Vân chết. Tứ phía, Linh Báo tôn giả và những cao thủ Quỷ vực khác tất nhiên hy vọng Quỷ tôn thành công, như vậy thì bọn chúng mới có thể chuyển bại thành thắng.


Trong hắc sắc quang trụ nhãn thần Lục Vân dần lộ ra một tia ngân quang, khí thế khắp chu thân cũng dần tăng lên. Một luồng khí tức cường đại mãnh liệt xung phá mọi chướng ngại, hiển hiện và lan tỏa ra tứ phía Hóa Hồn trì. Nhìn hắc sắc quang trụ xung quanh Lục Vân huy động song thủ, hai cỗ kình lực quay tròn dẫn động thân thể chàng cấp tốc chuyển động.


Song thủ vừa vung ra, một trận gió lốc như nộ long xông thẳng lên bầu trời. Gió lốc kèm theo một lực dẫn động rất mạnh cuốn cả hắc sắc khí trụ nãy giờ vẫn tấn công Lục Vân lên trên, chỉ thoáng chốc đã kéo cỗ khí trụ cương mãnh lên khỏi mặt đất bốc thẳng lên trời. Nhìn vào hai mắt to như cái đấu của Quỷ tôn, Lục Vân cất tiếng cười tà dị miệng hét lớn: "Nhất chuyển thân!"


Cùng lúc, thân thể nhanh nhẹn của chàng bay tròn quanh người Quỷ tôn. Thần sắc biến đổi Quỷ tôn rống lên giận dữ: "Không thể nào, không, ta không tin! Đây là bí quyết độc gia của ta, ngươi làm sao học được, nói mau?" Dứt lời, thân thể hắn cũng bắt đầu xoay chuyển như vậy, một lần nữa phát động Cửu Chuyển Vô Cực.


Lục Vân lãnh khốc nói: "Bây giờ ngươi hãy xem ta cũng dùng Cửu Chuyển Vô Cực thu thập ngươi, cho ngươi nếm thử cảm giác đó. Về việc Cửu Chuyển Vô Cực của ta có phải là chính tông hay không, ngươi phải nhìn cho rõ. Nhị chuyển thể!" Khí thế lớn mạnh kéo theo tiếng rít kỳ quái vang trời, hình thành nên một vầng hào quang hắc sắc trong khuôn viên ba trượng vây Quỷ tôn vào trong.


Không cam tâm Quỷ tôn rống lên phẫn nộ toàn lực phát động Cửu Chuyển Vô Cực, định thi triển chiêu tối hậu là Cửu chuyển mệnh trước Lục Vân. Vì hắn hiểu Cửu Chuyển Vô Cực có thể nói là thế gian hiếm thấy, cửu chuyển chi hạ, thần ma đều diệt không ai tránh khỏi. Dù bản thân hắn gặp phải cũng không còn con đường nào khác ngoài cái chết. Lúc này hắn chỉ có một hy vọng duy nhất là sở học của Lục Vân khiếm khuyết bất toàn, chiêu này hắn mang ra đánh cuộc vì hắn phải thi triển trước Lục Vân để cho chàng bị lực lượng cường mãnh của Cửu chuyển vô cực phản phệ.


Cách đó không xa mọi người đều thở phào, bắt đầu dời mục quang về phía địch nhân. Vân Phong hét to: "Mọi người hãy gia tăng kình lực, chúng ta thu thập lũ quỷ vật này rồi hoàn thành nhiệm vụ. Động thủ!" Ngân quang lóe lên, Trảm Phong tiên kiếm bắn ra luồng kiếm khí xông thẳng vào cao thủ Quỷ vực đứng đối diện. Hắn vừa phát động, những người khác cũng đều tiếp tục tấn công bắt đầu trận quyết chiến cuối cùng.


Bên bờ Hóa Hồn trì, một trường đả đấu kịch liệt dần đến hồi kết thúc. Lúc này ngoài Ngạo Tuyết và Thương Nguyệt vẫn đang giao thủ cùng Linh Báo tôn giả ra, những cao thủ Quỷ vực khác toàn bộ đều bị tiêu diệt. Còn Lục Vân và Quỷ tôn cũng đến hồi tối khẩn yếu. "Bát chuyển thần", "Bát chuyển thần", hai tiếng hét một trước một sau nối tiếp nhau. Khí thế mãnh liệt hội tụ thành hai đạo quang trụ bất đồng màu xanh và xanh đen xen kẽ dày đặc, lúc lên lúc xuống.


Khi chín đạo quang trụ xuất hiện, hai thanh âm khác nhau tựa như bất phân trước sau cùng thét lớn: "Cửu chuyển mệnh!" rung động nhân tâm, mọi người xung quanh đều bị chấn bay dưới lực xung kích của hai đạo quang trụ chí phách chí cường. Vài tiếng hô kinh hãi vang lên, mọi người vừa nhẹ nhàng hạ thân vừa chăm chú nhìn song phương giao chiến để biết kết quả cuối cùng.


Trong tiếng nổ như sét đánh vang trời, lực phá hoại cuồn cuộn bốn bề, khí tức hủy diệt tràn ngập trên bầu trời Tu La lâm. Phía trên Hóa Hồn trì hắc sắc vân thái đang bay tròn đột nhiên gia tốc, hắc sắc quang hoa kình lực mạnh mẽ như những cơn sóng tầng tầng tản xạ ra ngoài.


Một tiếng cười lạnh vang lên, sau đó là một tiếng la thảm thiết tê tâm liệt phế, Lục Vân thân ảnh tĩnh lập đứng giữa không trung mục quang chú ý nhìn Quỷ tôn đang bị huyền thanh quang mang nuốt dần. Có lẽ do không cam tâm nên Quỷ tôn trong tình huống biết rõ là phải chết đột nhiên từ bỏ việc chống cự, ánh mắt phẫn nộ nhìn Lục Vân hỏi giọng đanh thép: "Tại sao, tại sao lại như vậy? Cả đời ta từ sau khi tu luyện thành công thì đây là lần thứ hai thi triển Cửu Chuyển Vô Cực, trên thế gian này bao gồm cả tam gian thất giới, tuyệt đối không có người thứ hai biết. Ngươi làm sao học được, nói cho ta biết, nếu không ta chết cũng không nhắm mắt."


Lạnh lùng nhìn Quỷ tôn, Lục Vân nhạt nhẽo nói: "Muốn biết cũng được thôi, nhưng ngươi phải lấy bí mật của Hóa Hồn trì để trao đổi với ta, nếu không ta sẽ không nói cho ngươi biết. Hiện giờ thời gian của ngươi không còn nhiều, hãy suy nghĩ kỹ đi!"


Quỷ tôn nghe vậy cười thảm: "Ta sắp chết rồi thì còn gì phải e ngại nữa. Hóa Hồn trì chính là địa phương tà ác thần bí nhất tại Quỷ vực, không hề kém chút nào so với Sinh Tử gian. Dù ta có nói cho ngươi biết cách tiến nhập thì ngươi có vào cũng chỉ để chết thôi, bất luận là người hay quỷ chỉ cần tiến vào chắc chắn sẽ chết, quyết chẳng ngoại lệ. Nếu không như vậy, nơi này đã chẳng gọi là Hóa Hồn trì."


Lục Vân lạnh lùng nói: "Đây là việc của chúng ta, ngươi chỉ cần nói ra cách tiến nhập thì ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi. Mau nói đi, nếu không ngươi không còn thời gian đâu, lực hủy diệt cực mạnh này đã nuốt trọn một phần ba thân thể và ý thức của ngươi rồi."


Quỷ tôn lúc này cũng minh bạch thời gian khẩn cấp liền vội vàng nói: "Được, mong ngươi giữ lời hứa không được làm ta thất vọng. Muốn tiến nhập Hóa Hồn trì xông thẳng vào là không được, chỉ có chờ đến giữa ngày hoa văn xung quanh biến mất trong một khắc, lúc đó chính là cơ hội duy nhất, ngoài ra không còn biện pháp nào khác. Giờ ngươi hãy trả lời ta đi."


Nhìn nhãn thần cấp thiết của Quỷ tôn, Lục Vân điềm nhiên nói: "Ta giữ lời hứa, ngươi đã nói rồi giờ đến lượt ta. Cửu Chuyển Vô Cực của ta chính là học từ ngươi, bất kể ngươi có tin hay không nhưng ta chỉ muốn nói rằng, câu nói này tuyệt đối chân thật."


"Không, ta không tin, ta không tin. Năm đó ta tu luyện pháp quyết này phải mất tròn năm trăm năm, năm trăm năm đấy! Ngươi làm sao có thể chỉ một lần là học được, ta không tin, ta không tin, ta không tin...!" Tiếng kinh hô thảm thiết vô cùng mang vẻ bất cam không dám tin, rất nhanh đã tiêu thất. Khắp không gian Tu La lâm trở nên yên tĩnh tịch mịch. Linh Báo tôn giả nhãn thần thiểm thước bất định, vẻ bất an cùng cực lộ rõ trước mắt chúng nhân. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL


Ngạo Tuyết nhìn Lục Vân rồi dời mục quang đến bên Linh Báo tôn giả, lạnh giọng nói: "Chúng ta cũng nên kết thúc thôi, chuẩn bị đánh một ván cuối cùng đi!" Tử quang vừa hiện, khí thế thần thánh lan tỏa khắp không gian phía trên Linh Báo tôn giả, trùm lên khóa chặt lấy người hắn. Thân ảnh chớp động, Tử Ảnh thần kiếm chớp mắt đã huy động hàng trăm lần, kiếm mang rợp trời tầng tầng mật bố hợp thành một đạo tử sắc quang trụ vây lấy Linh Báo tôn giả.


Có lẽ do khí thế suy giảm nên giờ phút này Linh Báo tôn giả tỏ ra không có chút đấu chí, thân thể khoái tốc tránh né đòn tấn công của Ngạo Tuyết. Nhìn Ngạo Tuyết, Thương Nguyệt nhẹ điểm nụ cười, thân thể vô thanh vô tức xuất hiện bên cạnh Linh Báo tôn giả đưa một đòn cắt đứt đường lui của hắn. Kiếm khí mạnh mẽ hình thành một đạo kiếm trụ sáng lóa, dưới sự khống chế của Thương Nguyệt bổ thẳng xuống Linh Báo tôn giả. Phía sau kiếm mang dày đặc của Ngạo Tuyết rít lên kỳ dị hình thành một đóa hoa kiếm sắc tím, tử sắc quang mang nối theo ngay sau.


Nguy hiểm lâm đầu, Linh Báo tôn giả toàn thân cấp tốc quay tròn nhằm tránh khỏi sự tiến công của hai nữ nhân. Nhưng lúc này mọi chuyện đều đã quá muộn, đòn tấn công của hai người hình thành một lực lượng cường đại phủ kín thân thể của hắn, không cho hắn một cơ hội né tránh nào. Tử hoa sáng chói, hoàng kim lóa mắt, hai thanh thần kiếm tựa hồ xuyên thấu thân thể Linh Báo tôn giả, khí tức thần thánh nháy mắt đã luyện hóa bản thể tà ác của hắn.


Lục ảnh chớp sáng, nguyên thần của Linh Báo tôn giả thoát khỏi thân thể bay ra hóa thành một luồng lục quang cấp tốc xạ vào trong rừng. Thấy hắn định đào thoát Vân Phong cười hê hê... thân thể giữa không trung liên tiếp thiểm động chín lần, lần nào cũng ngăn chặn nguyên thần của hắn không cho trốn thoát. Rống lên cuồng nộ, lục quang phóng lên trên được ba trượng rồi hoán đổi phương vị, chuyển hướng xạ thẳng vào rừng cây u ám.


Vân Phong vô cùng tức giận không ngờ rằng tên quỷ này lại giảo hoạt như vậy, thân ảnh liền lóe lên truy theo hắn.


Trên trời nhân ảnh loang loáng, Lục Vân chặn Vân Phong lại đồng thời nói to: "Mọi người lập tức tập trung, chúng ta đã bị bao vây rồi." Chúng nhân chấn động tinh thần nhìn tứ phía không thấy động tĩnh gì, tại sao Lục Vân lại nói đã bị bao vây, việc này xảy ra hơi nhanh quá thì phải. Vừa tiêu diệt được một lũ lại xuất hiện thêm nữa, không thể nào như vậy được.


Hạ mình xuống cạnh mọi người, toàn thân Lục Vân lưu quang tuần hoàn lưu động, vết thương trên người phát ra quang hoa ngũ sắc trong chớp mắt đã liền lại. Không kịp nhìn tình hình của mọi người, song nhãn Lục Vân nhìn chằm chằm về phía trước ánh mắt lộ vẻ cảnh giác. Ý Niệm Thần Ba đã dò xét ra một điều rất cổ quái không nhìn ra số lượng đối phương, chỉ có thể mơ hồ phát giác ra có một cỗ hắc sắc vân thái, bên trong ẩn chứa một vật vô cùng âm sâm tà ác.


Giờ phút này tứ phía Hóa Hồn trì rất yên tĩnh không có một tiếng động, mọi người đều chăm chú nhìn phía trước theo Lục Vân. Mới đầu không thấy một điểm gì, nhưng rất nhanh mọi người đã phát giác ra luồng khí tức âm sâm tà ác xuất hiện khắp bốn bề. Khí tức đó thập phần mạnh mẽ bao hàm rất nhiều chân khí bất đồng bên trong.


Một thanh âm vang lên, những tiếng hô hoán như mây như khói, từng luồng âm phong quanh co lơ lửng. Giống như u linh đang than khóc, như lệ quỷ kêu gào, như vong hồn triệu tập, như tử thần vẫy gọi. Thanh âm khủng bố ập đến từ bốn phương tám hướng, tầng tầng bao vây hoàn toàn không phân biệt được xuất xứ.


Trong lúc mọi người cảm thấy kinh dị, Lục Vân lại nói: "Hãy ngưng thần tụ khí, thủ hộ tâm thần. Thanh âm này rất cổ quái, có tác dụng thu hút tâm thần rất tà ác, một khi bị cuốn theo âm điệu của nó sẽ bị mê man và phải nghe theo mệnh lệnh của nó."


"A, mọi người chú ý, đây hình như là Tỏa Hồn chú trong truyền thuyết của Quỷ vực. Một khi bị mê hoặc tâm thần sẽ rối loạn, hồn phách bị chế trụ."


Nghe lời cảnh báo của Lục Vân, Phong Viễn Dương bỗng nhớ ra truyền thuyết này của Quỷ vực vội vàng bảo mọi người phòng bị cẩn thận. Mọi người nghe vậy liền đề khí bảo hộ tâm thần, cẩn thận phòng ngự.


Vân Phong nhìn vào rừng mạt sát: "Cái thứ quỷ quái gì mà không nhìn thấy ai cả, giấu đầu hở đuôi, thật là độc ác. Có bản lĩnh thì hãy quang mình chính đại xuất hiện đi, việc gì phải giả thần giả quỷ, ngươi tưởng chúng ta sợ sao. Mau lăn ra đây, để xem chúng ta thu thập ngươi ra sao!"


Thấy mọi người đều không nói gì chỉ duy có hắn to mồm la hét, Hứa Khiết bất giác lườm một cái yêu kiều nói: "Huynh la hét cái gì đấy? Đã là quỷ vật thì làm sao có người mà thấy, bên trong tất phải ngụy trang. Muội thấy thần kinh của huynh có vấn đề rồi, vẫn chưa thông à?" Vân Phong nghe vậy cũng thấy có lý, chúng vốn là quỷ mà.


Hắn cười hê hê vỗ vỗ vào đầu, ngượng ngùng nhìn Hứa Khiết thấp giọng nói: "Huynh tức giận quá nên nhất thời nói sai, hê hê... mong muội thứ lỗi!" trừng mắt với hắn Hứa Khiết dời mắt ra phía trước chăm chú nhìn. Song mày nhíu lại Lục Vân nghĩ không ra tại sao Ý Niệm Thần Ba vốn luôn hiệu nghiệm lại không thám xét được số lượng cụ thể của đối phương. Chẳng lẽ đối phương thi triển pháp bảo gì đó che giấu khí tức.


Nghĩ đến đây nhãn thần Lục Vân lóe hào quang, khí tức toàn thân thoáng chốc đã biến mất, chàng dùng áo choàng thần bí che đậy hoàn toàn khí tức của mình.


Cùng lúc khí tức của Lục Vân biến mất, một tiếng kêu kinh hãi kỳ dị truyền lại, đồng thời thanh âm thần bí xung quanh cũng biến mất theo. Trong rừng một đạo hắc sắc vân thái bay ra, từ từ hướng về phía Hóa Hồn trì. Rốt cuộc đó là vật gì, tại sao lại xuất hiện vào lúc này?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận