Thất Giới Truyền Thuyết


Trương Ngạo Tuyết cả kinh không ngờ thần kiếm thần dị như vậy, thật là khó mà tin được. Nhưng thần kỳ không chỉ có như vậy, Tử Ảnh thần kiếm sau khi nhắc nhở Trương Ngạo Tuyết, ánh tía lưu động trên thân kiếm chỉ trong chớp mắt lại tự động bay đi khỏi bàn tay của Trương Ngạo Tuyết, mũi kiếm hướng thẳng lên trời cao.


Trương Ngạo Tuyết kinh dị ngắm nhìn thần kiếm, một lúc sau mới trấn tĩnh nhìn về phía chân trời theo phương hướng thần kiếm chỉ. Ban đầu, Trương Ngạo Tuyết dựa vào tu vi mạnh mẽ của bản thân và linh thức nhạy cảm cũng chỉ mơ hồ cảm ứng được một chút khí tức mỏng manh cấp kỳ. Nhưng chỉ chớp mắt, Tử Ảnh thần kiếm tựa như hiểu rõ tâm tư của nàng liền phát ra một luồng ý thức kỳ diệu xâm nhập vào trong đầu nàng, lập tức, một bóng người có sương mù bao phủ trong mây trời liền xuất hiện rõ ràng trong não của nàng.


Hô nhẹ một tiếng, Trương Ngạo Tuyết thu hồi thần kiếm, vuốt ve nhẹ nhàng thân kiếm, lẩm bẩm: "Thì ra ngươi biến đổi có kết quả như thế này, đa tạ ngươi, người bạn thân nhất của ta."


Thần kiếm ngâm khẽ một tiếng như đáp lời, rồi ánh tím nhanh chóng ẩn đi quay lại trong lòng bàn tay trái của nàng. Trương Ngạo Tuyết cúi đầu nhìn nhìn vào lòng bàn tay, cười bình thản, nhẹ nhàng tiến về trước.


Trong gió nhẹ, Trương Ngạo Tuyết truy tìm lại dấu chân ngày xưa.


Ngày trước đến nơi này là nhờ có Tử Ảnh thần kiếm dẫn đường. Bây giờ nàng định quay về trung thổ đi tìm Lục Vân cùng với sư phụ. Tình hình nhân gian thế nào nàng không cần phải quan tâm, nhưng dù sao nàng cũng là môn hạ của Dịch viên, ngoài mối quan tâm lớn nhất là Lục Vân còn có sư môn. Vừa nghĩ đến Lục Vân, nàng lại nghĩ tới quỷ kế của Kiếm Vô Trần, bởi vậy trong lòng lo lắng rất nhiều làm cho tốc độ vô ý tăng nhanh.


Núi rừng hoang vu không người cứ từ từ lùi lại phía sau. Vừa thấy khoảng đồng bằng trước mặt, Trương Ngạo Tuyết đột nhiên phát hiện được nhiều luồng ma khí hỗn loạn, tiếp đó là vô số âm thanh kinh khủng, kêu khóc, la thảm, rủa xả xông thẳng vào tai của nàng.


Trương Ngạo Tuyết sắc mặt thất kinh, hiểu rõ chuyện gì liền quát lạnh một tiếng, ánh đỏ chợt lóe quanh thân rồi hóa thành luồng ánh sáng vút đi, chốc lát đã không còn thấy nữa.


Trong một thôn trang, từng nhóm ba căn và hai căn nhà cỏ rải rác, ước chừng có hơn mười hộ cư ngụ. Lúc này, một số yêu thú và bóng ma đang tiêu diệt dân chúng trong thôn, vô số thi thể bị yêu ma thôn tính. Chỉ còn lại một ít người chưa chết cũng hoảng sợ kêu to, thần sắc đau thương kinh hoàng.


Thái Âm Tế Nhật, yêu ma loạn thế, đám yêu ma này trong mắt cao thủ tu chân không đáng kể, nhưng với dân chúng bình thường lại là một đám tử thần. Phản kháng thì sức lực yếu ớt không làm gì được, chạy trốn thì bốn phía đã bị phong tỏa. Tình huống như vậy những người còn sống không chờ chết còn biết làm gì?


Thời gian cứ từ từ đi qua, tiếng kêu la cũng dần dần nhỏ đi.


Khi cả thôn chỉ còn sót lại mấy người sắp chết trong miệng của yêu ma, giữa không trung chợt lóe lên một luồng sáng đỏ nhanh chóng chuyển sang tím, kế đó Trương Ngạo Tuyết xuất hiện ở phía trên thôn trang. Thần kiếm trong tay nàng giơ thẳng lên trời, kiếm khí chấn động lòng người ào ạt khắp nơi, tựa như là gió bão tơi bời, thế kiếm nhanh đẹp tuyệt vời, lại có khí uy nghiêm thần thánh dưới sự khống chế của nàng liền hóa thành kiếm quang đầy trời, chỉ một cái đã diệt sạch tất cả yêu thú ma ảnh trên mặt đất.


Ngạo nghễ đứng giữa không trung, thần sắc Trương Ngạo Tuyết lành lạnh, ánh tím lưu động quanh thân, xinh đẹp mà cũng thánh khiết tựa như tiên. Trên mặt đất, dân chúng còn sống lặng đi nhìn nàng, trong ánh mắt vẫn tràn ngập sự kính sợ và ngơ ngẩn.


Gió nhẹ nhàng thổi qua, mùi máu tươi kéo những người còn sống tỉnh lại nhìn quanh. Nhìn khắp bốn phía là một số những thân người mất tay, tiếng khóc lại bắt đầu vang lên. Trương Ngạo Tuyết thở dài nhè nhẹ, cảnh tượng này ngoại trừ nhờ thời gian chữa lành thương đau còn ai làm được chuyện gì đây?


Trương Ngạo Tuyết xoay người định rời đi. Nhưng đúng lúc này, Tử Ảnh thần kiếm trong bàn tay nàng đột nhiên phát ra cảnh cáo báo cho nàng biết có cao thủ xuất hiện. Trương Ngạo Tuyết đứng yên bất động phát sóng dò xét tự động khuếch tán ra chung quanh, vừa phát hiện một chút khí tức kỳ quái thì một bóng sáng liền xuất hiện ở ngoài ba trượng làm cho nàng hơi kinh ngạc.


Đó là một trung niên nam tử, toàn thân được ánh sáng xanh vờn quanh, ánh mắt trong suốt, khí tức mạnh mẽ, đang kinh dị ngắm nhìn Trương Ngạo Tuyết.


Bốn mắt nhìn thẳng vào nhau không hề né tránh. Thần tình Trương Ngạo Tuyết lãnh đạm kiêu hãnh như tuyết như sương, trung niên nam tử kia ánh mắt tỏ vẻ kinh ngạc, lông mày khẽ nhếch lên.


Lát sau, trung niên nam tử đưa mắt nhìn qua thảm trạng trên mặt đất hỏi:


- Nơi này lúc nãy có ma khí khuấy động, ngươi đã tiêu diệt chúng nó phải không?


Trương Ngạo Tuyết không nói, trầm mặc cứ như một câu trả lời.


Trung niên nam tử kia có chút không hài lòng, hừ giọng nói:


- Còn nhỏ như vậy mà ngạo khí đã tới trời thật không tốt.


- Ngươi là ai? Trương Ngạo Tuyết nhìn thẳng đối phương lạnh lùng hỏi.

- Ngươi là ai? Trương Ngạo Tuyết nhìn thẳng đối phương lạnh lùng hỏi.


Trung niên nam tử cười tự phụ, lạnh nhạt trả lời:


- Ta chỉ là khách qua đường, theo gió mà đến, theo gió mà đi.


Trương Ngạo Tuyết quay qua nhìn xuống dân chúng trên mặt đất, rồi không nói một lời lập tức bay đi.


Trung niên nam tử sửng sốt và giận dữ, lắc mình ngăn Trương Ngạo Tuyết lại, lạnh lùng lên tiếng:


- Coi rẻ sự tồn tại của người khác như vậy là vô lễ lắm.


Trương Ngạo Tuyết lãnh đạm, bình tĩnh đáp:


- Đường đời nhân sinh còn dài, khách qua đường vội vã gây với ta làm gì? Đã không quan hệ cần gì phải gặp gỡ để mất đi an nhàn trong tâm.


Sắc mặt trung niên nam tử biến đổi, hừ lạnh tiếp lời:


- Không ngờ ngươi lạnh lùng ít lời nhưng thật sắc bén. Chắc hẳn ngươi là Trương Ngạo Tuyết của Dịch viên đây?


Ánh mắt Trương Ngạo Tuyết lạnh lẽo sắc bén như đao hướng thẳng vào trung niên nam tử.


- Không sai, ta đúng là Dịch viên Trương Ngạo Tuyết, hẳn ngươi đã nhận ra ta từ trước mà còn cố ý che dấu.


Trung niên nam tử lảng tránh ánh mắt sắc bén của nàng, lạnh nhạt nói:


- Đúng là ta biết là ngươi, bất quá đây là lần đầu tiên gặp mặt.


Trương Ngạo Tuyết lãnh đạm thốt:


- Đã là mới gặp sao còn muốn dây dưa?


Trung niên nam tử lắc đầu trả lời:


- Không phải là dây dưa, một khi đã gặp chính là có nhân duyên.


Trương Ngạo Tuyết lạnh giọng:


- Phải không, đó là ngươi nói đó thôi, ngươi và ta có cái gì mà để đàm luận?


Trung niên nam tử hai mắt híp lại, chăm chú nhìn Trương Ngạo Tuyết một hồi mới gật đầu khen ngợi:


- Quả nhiên kiêu hãnh như tuyết, không hổ là truyền nhân của Tử Ảnh thần kiếm. Nhưng ngươi đã thích cao ngạo rồi thì không nên yêu người, thật sự là có chút tiếc hận.


Trương Ngạo Tuyết trầm sắc mặt xuống, khí thế quanh thân tăng lên đột ngột, một luồng khí tức lạnh như băng vây phủ bên ngoài thân trung niên nam tử.

Trương Ngạo Tuyết trầm sắc mặt xuống, khí thế quanh thân tăng lên đột ngột, một luồng khí tức lạnh như băng vây phủ bên ngoài thân trung niên nam tử.


- Ngươi đến từ nơi nào, Vân Chi Pháp giới hay là Cửu Thiên Hư Vô giới?


Trung niên nam tử thất sắc và kinh ngạc hỏi lại:


- Ngươi còn đang suy đoán lại mở miệng nhất định cho là ta đến từ hai nơi đó. Ngươi căn cứ vào điều gì vậy?


Trương Ngạo Tuyết hờ hững trả lời:


- Muốn biết cũng được, nhưng ngươi phải trả lời ta một vấn đề.


Trung niên nam tử cười đáp:


- Có thể, ngươi nói đi.


Trương Ngạo Tuyết nói:


- Muốn đoán xem ngươi đến từ nơi nào thật ra không khó. Đầu tiên, tu vi ngươi khác với người thường. Kế tiếp, ngươi cứ chống đối Lục Vân. Bởi vậy, ngươi hẳn phải đến từ một trong hai địa phương kia.


Trung niên nam tử gật đầu trả lời:


- Lời này có chút khiên cưỡng, bất quá lời ngươi nói lại đúng. Ta là Vân Hư thượng nhân của Cửu Thiên Hư Vô giới.


Lão vốn trước đó đã cứu bọn bốn người Thiên Kiếm Khách, sau đó đi tìm kiếm Vong Trần, chính là Vân Hư thượng nhân.


Trương Ngạo Tuyết tâm thần chấn động nhưng sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, ngữ khí không dao động hỏi:


- Ngươi đã biết tên Lục Vân, hẳn cũng biết chuyện ba ngày trước, kết quả chuyện giữa chàng và Kiếm Vô Trần như thế nào?


Vân Hư thượng nhân liếc nàng, khẽ thở dài:


- Trận chiến ngày đó thảm thiết vô cùng. Liên Minh chánh đạo trước sau gặp phải các cao thủ Lục Vân, Sát Huyết Diêm La, Huyền Phong môn chủ tập kích. Cuối cùng liên minh bị tiêu diệt chỉ còn Kiếm Vô Trần và Diệp Tâm Nghi chạy thoát được. Còn Lục Vân, hắn vì chuyện Thương Nguyệt mà tiến vào hang động sâu thẳm đầy hung hiểm quỷ dị, tình huống ra sao không biết được, Huyền Phong môn chủ Vô Tâm lại khơi dẫn Thái Âm Tế Nhật nhưng chính mình cũng chết vì Hậu Nghệ thần cung.


Trương Ngạo Tuyết có vẻ bất an, hỏi dồn:


- Ngươi nói Lục Vân bởi vì chuyện Thương Nguyệt mà vào nơi nguy hiểm, thật ra Thương Nguyệt làm sao vậy?


Vân Hư thượng nhân chần chờ một chút, suy nghĩ tới lui thật lâu mới nói:


- Lúc ấy Lục Vân đang giao chiến với Kiếm Vô Trần, ai ngờ Thiên Mục Phong bất ngờ xuất hiện nói rõ ngươi không có mặt ở nơi đây. Vì thế, Lục Vân bị phân tâm, Kiếm Vô Trần lại đột ngột thi triển Hậu Nghệ thần cung. Thương Nguyệt tựa hồ biết trước việc này, vừa lên tiếng nhắc nhở, vừa bay lên đón ngay mũi tên kia. Kết quả là Lục Vân thoát qua một kiếp nạn, Thương Nguyệt lại chết dưới Hậu Nghệ thần cung và rơi vào trong hang sâu.


Trương Ngạo Tuyết thân thể run lên, sắc mặt lập tức tái nhợt, miệng thì thào lẩm bẩm: "Thương Nguyệt, Thương Nguyệt. Nếu không bởi vì ta, Lục Vân hẳn sẽ không phân tâm, chàng mà không phân tâm, Kiếm Vô Trần sẽ không có cơ hội thi triển Hậu Nghệ thần cung thần, tỷ cũng sẽ không chết …"


Vân Hư thượng nhân nhìn nàng, khuyên nhủ:

Vân Hư thượng nhân nhìn nàng, khuyên nhủ:


- Đó là số mệnh, hễ mà gần gũi Lục Vân đều không có kết quả tốt, bởi vì hắn là người bị trời nguyền rủa. Hy vọng ngươi nhớ kỹ.


Trương Ngạo Tuyết hừ lạnh đáp:


- Nói bá láp bá xàm, các ngươi cũng không phải tốt gì đâu. Kiếm Vô Trần là người các ngươi ủng hộ, nhưng hắn thế nào? Nhân phẩm thấp kém, thủ đoạn bỉ ổi, lòng dạ hẹp hòi, cuồng vọng tự đại. Liên Minh chánh đạo có người như vậy lãnh đạo mà không bị diệt mới lạ.


Vân Hư thượng nhân nghe vậy giận dữ quát:


- Trương Ngạo Tuyết ngươi câm miệng. Thân phận ngươi là gì mà có tư cách nói này nói nọ.


Trương Ngạo Tuyết cười lạnh lùng nói:


- Ta là môn hạ Dịch viên, tự nhiên không so được với cao nhân Cửu Thiên Hư Vô giới như ngươi. Nhưng ta ở tại nhân gian, hai mắt trực tiếp nhìn thấy chắc chắn rõ hơn ngươi nhìn từ trên trời.


Vân Hư thượng nhân hừ giọng hỏi:


- Người trần mắt thịt, ngươi có thể thấy cái gì?


Trương Ngạo Tuyết khí tức toàn thân lạnh lùng, ánh mắt như đao nhìn thẳng Vân Hư thượng nhân, lạnh lùng tàn khốc đáp:


- Nói như thế, ngươi có mắt thần phát hiện được tất cả mọi chuyện, vậy ngươi có khả năng thấy rõ được tương lai chăng?


Nhận thấy biến đổi của Trương Ngạo Tuyết, Vân Hư thượng nhân giật mình kinh hãi đáp:


- Trương Ngạo Tuyết, ngươi không được quên mình là môn hạ Lục Viện, khi nói chuyện tốt nhất phải có chút khách khí.


Trương Ngạo Tuyết phản bác lại:


- Khách khí là còn phải xem đối tượng là ai? Với lập trường của ngươi nói chuyện này với ta tại đây thật là nguy hiểm.


Vân Hư thượng nhân nghe vậy cười to:


- Nguy hiểm? Ta thấy ngươi thiên tư không tệ, không muốn ngươi tự hủy đi tiền đồ của mình nên mới khuyên ngươi vài câu, chẳng lẽ ngươi còn muốn động thủ với ta.


Trương Ngạo Tuyết lạnh lùng trả lời: Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL


- Ngươi rõ ràng đã biết quan hệ giữa ta và Lục Vân, còn biết chuyện ngày đó của Kiếm Vô Trần, nên muốn dọ xét cho được suy nghĩ hiện nay trong lòng ta. Với lập trường của ngươi như vậy thì chúng ta đang đối địch, những lời ngươi nói tự nhiên có nguy hiểm.


Vân Hư thượng nhân cười lạnh nói:


- Đó cũng bởi vì ngươi thích Lục Vân, ngươi lại cam tâm tình nguyện phản bội chánh đạo để cùng hắn chìm sâu vào vũng bùn?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận