Thất Giới Truyền Thuyết


Đón ngọn gió thổi tới từ xa, nhìn khắp Thiên Sơn cảnh sắc thanh tú như mộng, đèn cao suy nghĩ tâm tư, trong lòng tự hỏi rằng người đang ở nơi đâu?


Tạm dịch thơ:


Đưa mặt đón ngọn gió đêm


Thiên Sơn cảnh vật êm đềm trong mơ


Khêu đèn nghĩ chuyện tâm tư


Trong lòng tự hỏi người giờ nơi đâu?


Đứng yên lặng bất động, Bách Linh nhìn ra chân trời, ánh mắt lộ vẻ nghĩ ngợi. Đến Phục Long Cốc đã hai ngày, nơi đây mọi thứ đều được Trần Ngọc Loan quản lý rất tốt đẹp, toàn thể liên minh đoàn kết nhất trí phát triển mạnh mẽ, thật lực lên cao như Chánh Đạo liên minh ngày nào.


Trong cốc, mọi người hối hả thi hành phận sự của mình, duy chỉ Bách Linh không có nhiệm vụ gì, một mình thơ thẩn lên đỉnh ngọn núi, nhìn ra xa xa.


Thái Âm Tế Nhật đã xuất hiện, nhân gian ngập đầy tà khí. Không có mặt trời soi chiếu, hoa bắt đầu điêu tàn , cây cỏ bắt đầu héo khô, một luồng khí âm tà vươn lên đến tầng mây, muốn bao trùm cả bầu trời mặt đất. Đó chính là khí Huyền Minh Lệ Sát nhất của thế giới u ám, cũng là thành quả to lớn nhất Thái Âm Tế Nhật. Một khi hắc ám bao trùm bầu trời, nhân gian sẽ chìm trong cảnh vạn kiếp không dậy được!


Tiếng thở dài bay theo gió, Bách Linh thân hình bất động, hạ giọng ngâm:


- Đã biết rõ ta không thể nói, sao bà lại khổ sở đến đây?


Thần sắc bình tĩnh, Tĩnh Nguyệt đại sư điềm nhiên đáp:


- Ta đến không phải hỏi sự tình ẩn chứa trong lòng công chúa, nhưng để hỏi chuyện công chúa đang nghĩ.


Bách Linh cười cười, nụ cười rất nhẹ nhàng, rất kỳ quái, nhưng Tĩnh Nguyệt đại sư không nhìn thấy được.


- Bà muốn hỏi Lục Vân hiện giờ ở đâu phải không?


Nhè nhẹ gật đầu, Tĩnh Nguyệt đại sư đáp:


- Đúng vậy, ta muốn hỏi Lục Vân hiện giờ như thế nào. Nếu như công chúa nói hắn còn sống, tại sao không hề có chút tin tức nào, hắn đã đi nơi đâu?


Xoay mình quay lại, Bách Linh nhìn thẳng bà, ánh mắt hàm chứa vẻ không thể lý giải, ngữ khí không được bình thường lên tiếng:


- Ta biết chàng đang ở đâu, đáng tiếc có nói cho bà biết cũng là vô dụng, bởi vì đó là con đường mà chàng phải đi.


Tĩnh Nguyệt đại sư hơi mơ hồ, hỏi dồn:


- Nếu là như thế, tại sao công chúa không nói ra được.


Bách Linh lắc đầu mỉm cười, thần tình phức tạp nói:


- Đã là thân ở dưới trên trên đất. Số mệnh luân hồi cũng ở trong đó.


Nhíu chặt mày, Tĩnh Nguyệt đại sư lắc đầu nói:


- Ý tứ là gì, ta không hiểu được.


Bách Linh quay trở lại, lưng hướng về phía bà lên tiếng:


- Ở giữa trời đất, trong biển mây, bà nói chàng ở nơi đâu?

- Ở giữa trời đất, trong biển mây, bà nói chàng ở nơi đâu?


Nghĩ ngợi cẩn thận, Tĩnh Nguyệt đại sư dần dần hiểu được chút ít.


- Theo ý của công chúa, hiện tại Lục Vân đang tiến vào Vân Chi Pháp giới phải không?


Bách Linh không đáp, chầm chậm gật đầu.


Tĩnh Nguyệt đại sư nhận được sự đáp ứng, trong tâm lập tức kinh hãi, bất an lên tiếng:


- Lục Vân một mình đến Vân Chi Pháp giới, không phải là sẽ gặp nguy hiểm cực kỳ sao?


Bách Linh đáp: Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL


- Đó là con đường mà chàng phải đi, không ai có thể cản trở được.


Nghe những lời lẽ thất vọng của nàng, Tĩnh Nguyệt đại sư hỏi lại:


- Công chúa không lo lắng ư?


Bách Linh nhẹ cất tiếng:


- Lo lắng thì làm thế nào?


Tĩnh Nguyệt đại sư bật lên tiếng nói:


- Nếu công chúa lo lắng có thể đi tìm hắn để trợ giúp!


Quay đầu lại, Bách Linh thần sắc phức tạp nhìn bà, khổ sở đáp lại:


- Nhìn từ nơi xa, bởi vì ta không thể trợ giúp. Nếu như nhúng tay vào, số mệnh có thể bị ta thay đổi. Như vậy ta thật ra không sao cả, nhưng đối với thiên hạ là vô cùng không thể được.


Mặc dù gật đầu, Tĩnh Nguyệt đại sư thở dài nói:


- Ý công chúa ta đã hiểu, nhưng đứng trên lập trường khác nhau, suy nghĩ của chúng ta khác nhau. Hãy nỗ lực lên, công chúa, chúng ta chúc phúc cho người.


Nói vừa xong liền lặng lẽ xoay mình rời khỏi, hình bóng ảnh trong gió có vài phần cô độc.


Đôi môi Bách Linh khẽ rung động, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng lời vừa ra đến đầu lưỡi lại rút lại, mãi đến khi hình bóng của Tĩnh Nguyệt đại sư hoàn toàn biến mất, mới thở dài u oán:


- Đa tạ các vị đã chúc phúc, chỉ hy vọng các vị cũng giống như ta, có thể chờ đợi đến khi chàng quay trở lại.


Thôi không nhìn theo nữa, Bách Linh tiếp tục vọng ngắm về nơi xa xăm, hình bóng như một tượng đá, đứng yên trong gió.


Một lúc lâu, thật lâu, gió đã ngừng, nàng không một lần quay đầu lại.


Dưới ngọn núi, lúc này một hình bóng thuận thế bay lên, mang theo một cơn u hương, trong chốc lát đã đến đỉnh núi.


- Bách Linh tỷ, sắc trời không còn sớm, hãy trở về thôi.


Thanh âm thánh thót rung động lòng người, chính là Trần Ngọc Loan, hai vai nàng là Không Linh điểu và Tứ Linh thần thú.


Nghe vậy quay lại, gương mặt Bách Linh lúc này đã khôi phục sự bình tĩnh, mỉm cười với Trần Ngọc Loan rồi nói:


- Muội còn đang bận rộn, sao không bồi tiếp Tư Đồ Thần Phong của muội, mà lại chạy đôn đáo lên đây rồi?


Trần Ngọc Loan đỏ mặt, nửa e thẹn nửa hờn giận:


- Bách Linh tỷ, tỷ lại trêu chọc muội, nói nữa muội sẽ đi đó.


Bách Linh tiến lên phía trước cầm lấy tay nàng, nhẹ điểm nụ cười:


- Không phải là tỷ tỷ trêu ghẹo muội, nhưng muội cả ngày khi không lại chạy đến với ta, muội như vậy mặc dù người ta không nói ra miệng, nhưng trong lòng lại oán trách tỷ.


Trần Ngọc Loan hừ giọng:


- Hắn dám, nếu hắn tính toán như thế, để xem muội đối phó hắn làm sao.


Bách Linh thấy vậy lắc đầu, nắm lấy tay Trần Ngọc Loan vừa đi xuống núi, vừa lên tiếng:


- Muội à, không cần lúc nào cũng chèn ép hắn, tuy hắn bình thường không nói gì, nhưng tấm lòng với muội ai cũng có thể nhìn thấy ra được.


Trần Ngọc Loan thấy nàng muốn nói mãi, liền chuyển đề tài nói:


- Bách Linh tỷ, tỷ nhìn lên trời cả nửa ngày hôm nay, nhưng có thu hoạch được gì không?


Biết nàng còn có chút mắc cỡ trong vấn đề tình cảm, Bách Linh cũng không quá cưỡng cầu, thuận theo đáp lại:


- Mây trắng trải dài, người xưa mất dấu, ngu si ngắm trời, bởi lòng lo lắng. Hai ngày này ta đã nhìn ngắm thật lâu, phát hiện ra nhiều sự tình đã xảy ra như ta dự liệu, thiên hạ không còn là thế giới ngày trước nữa, thất giới từng bước đi vào con đường đã định của số mệnh.


Trần Ngọc Loan thất kinh, liền khôi phục lại sự bình tĩnh, lên tiếng khuyên:


- Không cần biết biến hóa như thế nào, tất cả chúng ta đều chỉ cần có thể đối mặt không cách nào tránh khỏi, vậy tại sao không thản nhiên một chút chứ?


Bách Linh nhìn nàng, trong ánh mắt có chút kỳ lạ, giọng cảm xúc nói:


- Có lẽ đây là lý do mà Lục Vân đã chọn muội.


Trần Ngọc Loan lặng đi, nhưng lập tức hiểu rõ ý tứ của nàng, muốn mở miệng nói, lại phát hiện một bóng người đang đứng giữa đường, không ngờ là người vừa đề cập đến Tư Đồ Thần Phong.


Bách Linh mỉm cười, hạ giọng nói:


- Làm gì mà ngớ ngẩn vậy, còn không đi nhanh lên.


Trần Ngọc Loan vẻ mặt đỏ rực, thoáng do dự, rồi buông tay bước tới Tư Đồ Thần Phong.


Theo sau lưng hai người, Bách Linh nhìn thân ảnh vai kề vai, ánh mắt lộ vẻ khá cô đơn. Lục Vân, huynh có biết muội đang nghĩ về huynh không? Ý niệm thầm lặng phân tán trong gió, nhưng nó có thể bay thẳng lên tầng mây, truyền vào trong tâm của Lục Vân không?


Trầm tư khiến người ta quên đi rất nhiều, khi Bách Linh tỉnh lại, đã cùng hai người Trần Ngọc Loan tiến vào cửa của Trừ Ma đại điện.


Lúc này đang giữa trưa, trong đại điện có sáu người đang ngồi, chính là Phật Thánh Đạo Tiên, Dao Quang, Phần Thiên, Khiếu Thiên, Quy Vô đạo trưởng và Ân Hồng Tụ. Thấy ba người tiến đến, sáu người đều đứng dậy nghênh đón, sau khi nói vài lời khách sáo, mọi người lần lượt ngồi xuống, bắt đầu trao đổi.


Đầu tiên, Quy Vô đạo trưởng mở lời:

Đầu tiên, Quy Vô đạo trưởng mở lời:


- Hai ngày nay, nhân gian biến hóa rất lớn, để chứng thực tình thế thiên hạ, liên minh đã phái đi một lượng lớn cao thủ. Trước mắt, chúng ta đã thu được không ít tin tức, trong đó có tin xấu tin tốt, mọi người muốn nghe tin nào trước?


Mọi người cân nhắc một lúc, tất cả ánh mắt đều hướng về Trần Ngọc Loan, chờ nàng lên tiếng. Trần Ngọc Loan cũng không né tránh, trực tiếp nói:


- Đạo trưởng nói tin xấu trước đi, cho mọi người có thêm cảnh giác, rồi sau đó nghe đến tin tốt, dưới sự tương phản này, chúng ta cùng thảo luận xem từ bây giờ nên làm thế nào.


Quy Vô đạo trưởng đáp:


- Được, trước tiên ta nói về chuyện xấu. Từ khi Thái Âm Tế Nhật xuất hiện, toàn thể tu chân giới lâm vào hỗn loạn. Trong nhân gian, tu chân lục viện không có gì để nói, nhưng trong năm phái, Ma Thần tông gần đây biến mất không có tung tích, Thiên Ma giáo có vài động tĩnh, bất quá hành tung khó lường. Vạn Phật tông triệu hồi môn hạ ẩn thế không cho ra ngoài, Vô Vi đạo phái không hề có động tĩnh, Tiên Kiếm môn đột nhiên biến mất, không một ai biết tông tích.


Nghe xong thần sắc thay đổi, mọi người rõ ràng rất nặng nề đối với những tin tức này. Tuy những sự tình này đã được dự đoán trước, nhưng thần châu đệ nhất môn phái Tiên Kiếm môn đột nhiên biến mất, đây quả là một tin đại chấn động.


Nhìn vẻ mặt mọi người, Quy Vô đạo trưởng tiếp tục:


- Ngoại trừ những điều này, ngày thứ hai sau khi Thái Âm Tế Nhật xuất hiện, Hạo Vân cư sĩ, Đan Thanh kiếm hiệp của Nho viên, Pháp Quả Đại Sư của Bồ Đề học viện đã gặp phải Yêu vực Hắc Sát Hổ Vương tại chân núi Hoa Sơn. Trong cuộc chiến đó, Hạo Vân cư sĩ và Pháp Quả đại sư đã chết trận, Đan Thanh kiếm hiệp được một người thần bí cứu thoát.


Nhẹ thở dài, Trần Ngọc Loan lên tiếng:


- Như vậy, tu chân lục viện hầu như bị tiêu diệt toàn bộ.


Bách Linh cảm xúc nói:


- Đây cũng là số mệnh, ai kêu bọn họ ngày đó đều ….. Thôi, không nói chuyện này nữa, hay là để đạo trưởng nói tiếp.


Quy Vô đạo trưởng nhìn lướt qua mọi người, thấy không ai lên tiếng, liền tiếp tục:


- Lúc Thái Âm Tế Nhật xuất hiện, từng xuất hiện bốn luồng khí tức cực kỳ đáng sợ, trừ hai luồng suy đoán của Địa Âm và Thiên Sát ra, còn lại Yêu Hoàng cùng Vu Thần cũng đã được chứng thực. Theo như tin tức thu được, Vu Thần và Yêu Hoàng đều lộ dạng lúc Thái Âm Tế Nhật hiện ra, người trước thì sống lại, người sau thì xâm nhập thế gian, hai người một Nam một Bắc, đồng thời hướng về trung gian. Trước mắt Yêu Hoàng Liệt Thiên chiếm cứ Hoa Sơn, Vu Thần không hề có tung tích.


Trần Ngọc Loan thần sắc trầm trọng, ưu tư nói:


- Điều gì phải đến cuối cùng rồi cũng đến, sự xuất hiện của họ có ảnh hưởng gì đến chúng ta không?


Phật Thánh Đạo Tiên lên tiếng:


- Nha đầu, hỗn loạn không chắc chắn là xấu, chỉ có quan hệ phức tạp, rồi mới có cơ hội kế thừa.


Trần Ngọc Loan cười khổ một tiếng, không một lời phản bác.


Phần Thiên lên tiếng tán đồng:


- Cách nhìn của tiền bối cũng giống như ta, sự tồn tại của Địa Âm và Thiên Sát uy hiếp rất lớn với nhân gian, lúc này đột nhiên xuất hiện Yêu Hoàng cùng Vu Thần, bọn họ tất nhiên là thù địch với nhau, kiềm chế lẫn nhau. Đứng về phía liên minh, chúng ta nếu như nắm vững, có thể thu lợi từ trong đó không phải là chuyện khó lắm.


Trần Ngọc Loan nhìn Phần Thiên, thoáng gật đầu, đột nhiên quay sang nói với Quy Vô đạo trưởng:


– Đạo trưởng tiếp đi, còn gì nữa không?


Quy Vô đạo trưởng ngẫm nghĩ sơ sơ rồi lên tiếng nói:


- Về phương diện xấu tạm thời chỉ có vậy, cũng có vài chuyện tốt. Trước tiên, Ma vực Ma Thiên tôn chủ đã đánh thức Ma Vương đang ngủ say, khiến cho bản thân lực lượng tăng mạnh, nhưng lại bại trong tay của Yêu Hoàng Liệt Thiên. Điều thứ hai, Hắc Sát Hổ Vương bị người thần bí đã cứu Đan Thanh kiếm hiệp đánh cho trọng thương, nghe nói thì cơ thể huyết nhục bị hủy diệt. Điều ba, Kiếm Vô Trần và Diệp Tâm Nghi đã từng đến Tiên Kiếm môn và Vạn Phật tông cầu viện, đáng tiếc lại bị cự tuyệt. Bốn là, Sát Huyết Diêm La và Tà Thần Chu Hỉ giao chiến, hai bên lưỡng bại câu thương, Bất Tử Huyết Lệ chết dưới Thiên Tà nhận, Lục Vân hiện thân khiến Sát Huyết Diêm La kinh hoảng đào tẩu.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận