Thất Giới Truyền Thuyết


Vân Chi Pháp giới có tên mang ý nghĩa ở dưới chín tầng trời, lại nằm trên mặt đất, do biển mây mênh mông tạo thành. Không gian này rất kỳ lạ, không phải đơn thuần do mây khí tạo nên, trong đó có tồn tại linh khí phù du trong không khí, thông qua một phương thức đặc biệt, dùng một loại lực thần bí làm môi giới để ngưng tụ lại mà thành.


Luận về cảnh sắc trước mắt, mênh mông bốn phía một vùng trắng bạch như tuyết, thực sự giống như ở thiên cung, đưa mắt nhìn không thấy được biên giới. Ở trong khu vực này giống như đang ở trong biển, trừ những mây khí tạo thành sương mây, không thể thấy bất cứ dấu hiệu rõ ràng nào.


Trên mặt Lục Vân hiện rõ vẻ kinh ngạc, mắt trần không tìm được thông tin nào hữu ích, trong tâm chàng tức thì chuyển biến, tự động vận chuyển Ý Niệm Thần Ba, phát ra với các tần số khác nhau theo các hướng thăm dò tình hình xung quanh.


Rất nhanh, Ý Niệm Thần Ba đã thu về một số thông tin, sau quá trình phân tích chỉnh lý, cuối cùng Lục Vân đã vẽ lên trong đầu mình một bản vẽ mặt bằng.


Thông qua khuyến cáo của ý thức trong đầu, Lục Vân phát hiện ra, trên bề mặt Vân Chi Pháp giới bao phủ bởi một tầng mây khí, cản trở thị tuyến của người. Còn ẩn dưới tầng mây khí, lại có mười ba cung điện phân bố theo đồ hình hoàn chỉnh của tiên thiên bát quái.


Mười ba tòa cung điện này bố trí theo phương vị ngũ hành ở trong, bát quái ở ngoài, khoảng cách giữa chúng rất xa, gần nhất không dưới một trăm dặm, xa nhất không quá ba trăm dặm. Hơn nữa, Vân Chi Pháp giới còn có bốn tòa Vân Thai thiên môn, bố trí ở bốn phương bên ngoài của mười ba cung điện, khoảng cách giữa chúng không dưới một nghìn dặm, phân biệt thành bốn thiên môn đông, tây, nam, bắc.


Bên ngoài bốn thiên môn là một mảng biển mây mênh mông không nhìn thấy biên giới, trong đó có hai nơi kỳ lạ khác thường. Thứ nhất tại phía đông bắc, theo phản hồi của Ý Niệm Thần Ba, nơi đó có một tầng mây rất quỷ dị, bất cứ sóng thăm dò nào gần đều bị nó thu mất, không tìm được chút thông tin nào hữu ích. Nơi thứ hai là tại phía tây nam, vị trí đối ứng với vị trí đầu. Nơi đó là khu vực ánh sáng lấp lóa, bên trong toàn là chớp điện lóe sáng, phát ra lực hủy diệt mạnh mẽ khiến cho người ta phải sợ hãi vô cùng.


Thăm dò nơi đây xong, Lục Vân nhíu mày nói


- Kỳ quái, địa phương này có chút tà môn, tại sao Ý Niệm Thần Ba chỉ phát hiện được phân bố của các vị trí cố định mà không tìm được một chút khí tức nào của sự sống? Có phải khu vực đặc biệt này có yếu tố gây nhiễu, hay là do một nguyên nhân nào khác?


Lục Vân vốn cẩn thận phân tích nội dung của tin tức trong đầu, không ngờ lại không phát hiện được động tĩnh của một cao thủ nào của Vân Chi Pháp giới, do đó cảm thấy cực kỳ kinh ngạc. Chiếu theo lý, chỉ cần có sanh mệnh chuyển động đều không thể né được dò xét của Ý Niệm Thần Ba Lục Vân. Nhưng nơi này rõ ràng có tồn tại sanh mệnh, tại sao lại không tạo nên phản ứng với ý thức của Lục Vân? Vấn đề này có chút quỷ dị. Lục Vân tuy kiến thức uyên bác, nhất thời cũng không tìm ra được nguyên nhân.


Thôi không suy tư, ánh mắt Lục Vân nhìn về phía trước điềm nhiên nói:


- Nếu đã không biết được gì cả, ta phải phá đi bức màn bí ẩn này của ngươi.


Hình bóng chuyển động, Lục Vân nhanh chóng di chuyển về phía trước.


Theo sự tìm hiểu của Lục Vân, vị trí trước mặt chàng chính là nhìn thẳng vào thiên môn phía tây, cách khoảng bốn trăm dặm. Với tốc độ của chàng chỉ một lát là tới, nhưng chàng lại tiến đến chầm chậm, cả thân hình thu lại khí tức, âm thầm lặng lẽ tiến về phía trước.


Trên đường đi, Lục Vân chỉ thấy biển mây mênh mông, cảm giác có một chút lẻ loi cô đơn. Bất quá suy xét cẩn thận thì thấy không có gì, người tu đạo vốn phải an lòng loại bỏ dục vọng, ở một nơi cảnh sắc tuyệt đẹp như thế này vậy cũng bất quá là hư ảo mà thôi.


Một lúc lâu sau, Lục Vân đã tới được Tây thiên môn, hiện ra trước mắt là một đài mây có kích thước khoảng trăm trượng do mây khí tạo thành, bề mặt lấp lánh sắc vàng nhàn nhạt, ở trung tâm mờ hiện một chữ "Tây" ánh vàng rực rỡ. Bên trong thiên môn, mây khí có phần loãng hơn, mơ hồ hiện ra dưới bề mặt là một tầng mây sáng màu trắng, tựa như mặt đất tại nhân gian khiến người ta có cảm giác chân thật.


Im lặng nhìn một lúc, Lục Vân từ từ nhắm hướng thiên môn bay tới, trong sát na khi xuyên qua thiên môn, đột nhiên chàng dự cảm thấy điều gì bất thường, khiến Lục Vân kinh ngạc trong lòng, thân ảnh lập tức biến hóa ra ngàn vạn, trong phương viên khoảng vài trượng hình thành vô số hình ảnh.


Đồng thời, trên đài mây, sắc kim lóe lên, một thân ảnh mỏng manh hư hư thật thật cùng với một luồng ánh sáng kim sắc xuất hiện tại nơi Lục Vân vừa dừng lại, một chưởng mãnh liệt tung ra, chỉ thiếu một chút đã đánh trúng Lục Vân.


Một tiếng kêu khẽ phát ra từ biển mây, sau đó hiện ra một hòa thượng mặt vàng dừng thân trên không, quanh thân ánh Phật rực rỡ, đang kinh ngạc nhìn Lục Vân.


Cách vài xích, thân ảnh Lục Vân ảo hóa hợp lại, ánh mắt lạnh lẽo nhìn hòa thượng, cất giọng hỏi:


- Đại sư là ai, có thân phận thế nào tại Vân Chi Pháp giới?


Hòa thượng mặt vàng khẽ niệm một câu Phật pháp, thản nhiên nói:


- Bần tăng là Tuệ Tâm, là người trấn thủ thiên môn phía Tây của Vân Chi Pháp giới, là một trong bốn thiên tướng. Thí chủ tu vi tinh thâm, vì sao bất chấp tất cả cố tình xâm nhập nơi đây, nhanh chóng nói ra lai lịch và mục đích.


Lục Vân kiêu ngạo cười một tiếng, liếc nhìn biển mây xung quanh, khẽ nói:


- Hóa ra là Tuệ Tâm đại sư, thiết nghĩ ngài và Phong Lôi chân quân hẳn có quen biết. Xem ra đại sư vốn tinh thâm Phật pháp, xưa kia tại hồng trần chắc hẳn phải dày công tu luyện lắm?


Tuệ Tâm hòa thượng nhìn Lục Vân, ánh mắt có chút kinh dị, trầm giọng nói:


- Phong Lôi chân quân là người của Vân Chi Pháp giới bần tăng đương nhiên phải biết, chỉ không biết thí chủ lai lịch ra sao, tên gọi thế nào? Đối với điều thí chủ vừa hỏi, đúng vậy, bần tăng tại hồng trần đã tu luyện được ba trăm bẩy mươi mùa xuân thu, cuối cùng không tránh khỏi thiên kiếp thứ chín, nhờ có binh khí mà hóa giải được nên tiến nhập Vân Chi Pháp giới. So với thời điểm hiện tại thì cũng đã trải qua năm trăm năm rồi.


Sắc mặt Lục Vân khẽ biến đổi, thốt lên nho nhỏ:


- Năm trăm năm trước! Nói như vậy ta tiến vào Vân Chi Pháp giới gặp người đầu tiên, lại không phải là người đơn giản.


Tuệ Tâm hòa thượng điềm nhiên đáp:


- Vân Chi Pháp giới không giống như ở nhân gian, người tầm thường không thể tiến vào nơi đây, vì thế thí chủ là người đầu tiên từ ngàn đời nay có thể thực hiện được điều này. Chỉ có điều thí chủ giấu diếm thân phận như vậy, không biết đến đây có mục đích gì?


Lục Vân không trả lời ngay, trầm mặc một lúc, giọng lạnh lùng nói:


- Không nói ra lai lịch với đại sư bởi vì ta còn vài điều muốn hỏi. Một khi đại sư biết thân phận của ta rồi thì hai bên trở thành cừu địch, lúc đó có lời mà không hỏi được gì.


Tuệ Tâm hòa thượng ánh mắt biến hẳn, hiển nhiên hiểu ý nghĩa ẩn chứa trong những lời chàng nói, trầm giọng nói:


- Thí chủ không nói ra lai lịch, lẽ nào lập trường giữa chúng ta không thể thay đổi được? Nếu đã như vậy, tại sao lại quan tâm đến?


Lục Vân mỉm cười, hỏi ngược lại:


- Đại sư đừng vội, sự tình thế nào thì ta sẽ nói ra sau. Hiện tại ta vẫn còn một điểm muốn biết, tại sao lúc trước ta không phát hiện ra khí tức của đại sư?


Tuệ Tâm hòa thượng nhíu mày, ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng mở miệng nói:


- Điểm này không liên quan gì đến tu vi của thí chủ mà do đặc điểm của khu vực này. Vân Chi Pháp giới vốn là nơi tồn tại rất thần bí, tại nơi đây vốn ngập tràn một loại năng lượng, sống lâu ở đây sẽ bị nó ăn mòn, cơ thể có chút biến hóa, khiến cho không có loại sóng thăm dò nào có thể phát hiện được.


Lục Vân vô cùng kinh ngạc hỏi tiếp: Đọc Truyện Online Tại Truyện FULL


- Đó là loại năng lượng gì mà thần bí như vậy, vì sao ta không phát giác được chút nào?


Tuệ Tâm hòa thượng lắc đầu nói:


- Đây là điều bí ẩn của Vân Chi Pháp giới, thứ lỗi bần tăng không thể cho thí chủ biết. Hiện tại những vấn đề thí chủ hỏi đã được giải đáp, xin hỏi lại lai lịch cùng mục đích của thí chủ đến đây.


Thấy hòa thượng cố ý không nói tiếp, Lục Vân cũng không hỏi thêm, ánh mắt nhìn thẳng vào người ông, có chút tự phụ nói:


- Đại sư nếu đã biết Phong Lôi chân quân, thiết nghĩ đại sư cũng đã nghe thấy cái tên Lục Vân?


Tuệ Tâm hòa thượng trong tâm chấn động, hai mắt phát ra tia nhìn lạnh lẽo, ngữ khí sắc lạnh nói:


- Là ngươi, không ngờ cũng có ngày ngươi đến đây.


Lục Vân cười lạnh nói:


- Tự nhiên là ta, nếu là người khác thì ai đến đây. Hiện tại đại sư cũng đã biết thân phận của ta, có cần thiết phải hỏi mục đích của ta không?


Tuệ Tâm hòa thượng lãnh đạm nói:


- Tự nhiên phải hỏi. Không kể thí chủ là ai, chỉ cần đến Tây thiên môn thì bần tăng có quyền tra hỏi.


Lục Vân hừ một tiếng, cất tiếng hỏi lại:


- Hôm nay ta tới đây là do lời thề ngày trước, chính là muốn hủy diệt Vân Chi Pháp giới. Đối việc này, không biết đại sư ngăn cản như thế nào?


Tuệ Tâm hòa thượng nghiêm túc nói:


- Ngăn cản chỉ là biện pháp cuối cùng khi không còn cách nào, bần tăng có thể khuyên Lục thí chủ một câu, buông dao đồ tể, quay đầu là bờ. Nếu khuyên không được thì bất đắc dĩ mới phải động thủ cũng chưa muộn.


Khinh khỉnh cười, Lục Vân phản bác lại:


- Khuyên can? Sao ngày trước đại sư không khuyên can Phong Lôi chân quân. Nếu như đại sư thật sự khuyên can thành công thì ông ta đâu có chết như vậy.


Nhận thấy trong tâm Lục Vân mang đầy cừu hận, Tuệ Tâm hòa thượng nhẹ giọng nói:


- A di đà phật, Lục thí chủ tuổi trẻ tương lai còn dài, chỉ có thù hận sâu nặng. Nếu có thể quên được cừu hận, sẽ có ngày phi thăng lên chín tầng trời, tiêu diêu thế ngoại, cũng không bị vướng bận bởi thế sự tầm thường.


Lục Vân lạnh lùng nói:


- Đại sư đúng là Phật pháp chưa đủ tinh thâm, không thể khuyên giải một người ngoan cố như ta. Hiện tại mọi điều cần nói thì cũng đã nói, kết quả thế nào đành để thời gian giải đáp.


Sắc mặt Tuệ Tâm hòa thượng trở nên nghiêm trọng, cất tiếng chất vấn:


- Lục Vân, thực sự thí chủ đã suy nghĩ cẩn thận rồi chứ? Khi đã đi qua cửa này thì không thể quay đầu lại, chỉ còn cách đối diện với tử vong, hy vọng thí chủ suy nghĩ kỹ lưỡng.


Lục Vân nghe xong mỉm cười, ngẩng đầu nhìn lên hư không, thần tình kiên định nói:


- Cuộc sống của ta phải do ta quyết định, không quản trời xanh đối đãi như thế nào, ta cũng quyết không để ông ta thành công. Trước đây, ta một mình chống lại thiên hạ, đã lập lời thề hủy diệt Vân Chi Pháp giới, hôm nay chính là thời điểm để thực hiện.


Tuệ Tâm hòa thượng khẽ thở dài một tiếng, nhẹ giọng hỏi lại:


- Lục Vân, tất cả mọi chuyện của thí chủ bần tăng không bàn luận tới, nhưng bần tăng có vài lời có vài lời muốn hỏi, chả lẽ trong Vân Chi Pháp giới không có một người tốt nào sao?


Sắc mặt Lục Vân chấn động, chậm rãi nói:


- Đại sư hỏi câu hỏi rất hay, Vân Chi Pháp giới không phải toàn bộ đều là người xấu. Tuy nhiên có những lúc, bọn họ đều là người không may mắn.


Tuệ Tâm hòa thượng cười khổ, nhẹ giọng nói:


- Hay cho câu người không may mắn! Lục Vân, thí chủ có nghĩ mình quá bá đạo không?


- Bá đạo? Vân Chi Pháp giới các ngươi không bá đạo ư, hành động của các ngươi ngày đó xứng đáng với hai từ chánh nghĩa sao? Rất nhiều vấn đề mà hai bên không có quyền đề cập tới, ít ra với vấn đề trước mắt, bá đạo không phải là từ mà ông có thể sử dụng.


Hơi phật lòng, Lục Vân cất tiếng với khẩu khí kiêu ngạo coi thường người khác.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận