Thất Giới Truyền Thuyết


Trần Ngọc Loan đứng cách Lục Vân vài trượng lặng lẽ quan sát chàng, những lời đối thoại của những người kia tuy cũng đến tai


nàng nhưng nàng không chút dao động, nhãn thần chỉ lưu ý tới biến hóa của


Lục Vân.


Lúc này âm thanh gõ mõ lại tiếp tục truyền tới, chỉ là tần suất đã có sự thay đổi, biến đổi càng ngày càng nhỏ dần, lúc ẩn lúc hiện tựa hồ như muốn quay về. Tuy nhiên mỗi khi chúng nhân nhận ra âm thanh đó sắp biến mất, nó lại vang dội lên một vài lần như muốn đề tỉnh mọi người tất cả vẫn chưa kết thúc.


Trong tiếng mưa gió gào thét, Lục Vân vẫn đứng yên bất động. Tứ Linh thần thú trên vai chàng hai mắt khẽ nhắm lại dưỡng thần, dường như không có một chút lo lắng. Từ khi bắt đầu tới lúc này Lục Vân vẫn trong trạng thái đó, trên mặt giống như thạch nhân không chút biến hóa, biến hóa duy nhất là nhãn thần của chàng, từ vẻ chấn kinh lúc ban đầu đã khôi phục lại bình tĩnh, toàn thân tựa u linh trong không trung, phảng phất như không tồn tại.


Đột nhiên một đạo điện quang cắt ngang bầu trời, tia điện quang hãi nhân ấy là một tia kinh lôi chấn động inh tai mọi người, tất cả đều đột ngột không một dấu hiệu báo trước, làm cho mọi người trong miếu sắc mặt trắng bệch, nhưng nhãn thần Lục Vân lúc này trở nên sáng rực.


Sau tia thiểm điện, một đạo thiên lôi giáng xuống làm mặt đất rung chuyển dữ dội. Trong tiểu miếu tấm biển bằng gỗ khắc ba tự dạng Diệt Thần miếu rơi xuống, trong lúc rơi xuống ba chữ phát ra ánh sáng quỷ dị kỳ quái ấy


bỗng nhiên phát ra ba tia sáng, tạo thành hình chữ phẩm xuất hiện trước ngực


Lục Vân.


Không tránh né, Lục Vân đứng yên tiếp thụ tất cả. Ba tia sáng dễ dàng xuyên qua thân thể Lục Vân, hợp nhất lại tạo thành một vòng xoáy sau lưng chàng, sau đó tam sắc kỳ quang quay ngược lại khắc trên bối tâm của chàng. Khuôn mặt bình tĩnh của Lục Vân bắt đầu xuất hiện vẻ thống khổ, thân thể hư vô lại hiện rõ, toàn thân quang hoa luân chuyển một cách gấp gáp rối loạn, tựa hồ như có một lực lượng đáng sợ nào đó đang muốn nuốt vào.


Cảm giác như chưa bao giờ đau đớn như thế, Lục Vân trong lòng đột nhiên ý thức được có lẽ đây là trớ chú của trời xanh. Nghĩ đến điều này chàng nổi giận, một quyết tâm kiên định tự động phát sinh, toàn thân lập tức phát ra khí tức không cam chịu, trong nhãn thần lóe sáng ngũ sắc quang mang lấp lánh, cấp tốc khống chế chân nguyên toàn lực chống lại vòng xoáy.


Cùng với ý chí kiên cường Lục Vân dần dần bình tĩnh lại, những vòng xoáy từ từ biến mất, cuối cùng dung hoá vào nội thể chàng tan biến hoàn toàn trong đan điền.


Trong lòng thất kinh, Lục Vân cẩn thận lưu tâm sự biến hoá của nội thể, thật sự không một chút chú ý song nhãn Phật tượng trong Diệt Thần điện đang phát ra một đạo kỳ quang, chính xác xạ nhập vào mắt chàng. Lục Vân toàn thân đột ngột chấn động làm cho Tứ Linh thần thú trên vai giật mình đột nhiên bay lên, nó giương cặp mắt màu huyết hồng quan sát chàng.


Lúc này, Lục Vân chỉ nhận thấy một cỗ cường lực dữ dội đang xâm nhập và chiếm hữu thần kinh ý thức bản thân, đáng sợ hơn nữa là không có cách nào cưỡng lại sự sản sinh của lực lượng này, làm chàng có cảm giác đây chính là giây phút sinh tử quan đầu. Chàng nỗ lực đấu tranh, thăm dò lực lượng đang chế ngự bản thân nhưng không có cách nào làm cho nó rung động, trong khi đó


thì lực lượng thần bí đó vẫn tiếp tục xâm chiếm vào đại não của chàng.


Trong miếu, mọi người chỉ nhìn thấy thân thể Lục Vân không ngừng run rẩy, nhưng thật sự không thể nhìn ra nguyên nhân ẩn dấu bên trong, không hiểu chàng thực ra đã gặp chuyện gì. Hai mắt tượng Phật phát ra tia sáng kỳ dị người khác không thể nhìn thấy, vì thế khi thấy Lục Vân tự nhiên run rẩy thì họ có phần bối rối.


Thời gian vẫn lẳng lặng trôi qua trong cơn mưa gió dai dẳng, khi mọi người có phần mất kiên nhẫn thì giữa thiên không một đạo thiểm điện lại giáng xuống, một nhánh kinh lôi xuyên phá mái tiểu miếu đánh thẳng vào thân thể Lục Vân, làm toàn thân chàng điện quang bừng sáng, khuôn mặt tuấn tú phảng phất sắc thái hung tợn khôn tả, thần sắc biểu hiện thập phần thống khổ, mang vẻ khủng bố dị thường.

Thời gian vẫn lẳng lặng trôi qua trong cơn mưa gió dai dẳng, khi mọi người có phần mất kiên nhẫn thì giữa thiên không một đạo thiểm điện lại giáng xuống, một nhánh kinh lôi xuyên phá mái tiểu miếu đánh thẳng vào thân thể Lục Vân, làm toàn thân chàng điện quang bừng sáng, khuôn mặt tuấn tú phảng phất sắc thái hung tợn khôn tả, thần sắc biểu hiện thập phần thống khổ, mang vẻ khủng bố dị thường.


Lôi điện nhập thân, cùng lúc thân thể Lục Vân bạo phát quỷ khí thập phần tà ác cùng ma khí kinh thiên. Vào thời khắc này, pháp quyết tà ác của lưỡng tông bị lôi thiên thần thánh bức ra ngoài cơ thể, toàn thân hoàn toàn bị một cỗ khí màu bạc khống chế, thất thái quang hoa ẩn hiện khắp người, lúc này pháp quyết "Thiên Địa Vô Cực" ẩn tàng sâu trong thể nội hoàn toàn chuyển hóa, triển khai đến cực hạn đệ thất tầng "Thiên Địa Đồng Xuân" dần tiến phát đệ bát tầng "Sở Hướng Vô Thất".


Khi quang hoa tiêu tán, quỷ khí cùng ma khí bên ngoài cơ thể tự động hoàn nguyên. Nhưng trong lúc này tại đan điền, luồng xoáy so với lúc đầu thật sự đã xoay chuyển rất nhanh tựa hồ tự có ý thức, không phải là do Lục Vân điều khiển.


Về điểm đó Lục Vân lúc đầu có phần lo lắng, nhưng rất nhanh chàng đã phát hiện luồng xoáy đối với chàng không chút ảnh hưởng, ngược lại với lúc tự thân vận chuyển chân nguyên, luồng xoáy chân nguyên xoay nhanh hơn chục lần, hơn nữa lại không một cảm giác kiệt lực nào.


Trong lúc suy nghĩ Lục Vân ý niệm xoay chuyển quay đầu nhìn Phật tượng, chỉ thấy giữa Diệt Thần điện bỗng phát ra tiếng nổ lớn, Phật tượng thần


bí tự động phân khai hoá thành từng tảng đá đổ sụp xuống. Tiếng mõ kỳ dị cũng biến mất.


Ngây ngốc nhìn tất cả xung quanh, Lục Vân hồi tưởng lại cỗ lực lượng thần bí đã xâm nhập đại não tựa hồ như có tồn tại một loại ý thức, lại giống như là một đoạn ký ức, nhưng thật sự đó là gì chàng lúc này vẫn chưa hiểu. Lục Vân chỉ có cảm giác mơ hồ từ vùng thâm sâu nhất trong tâm trí chàng phảng phất như bị một lực lượng thần bí phong ấn, tự mình không thể giải khai, do đó trong ký ức hoàn toàn trắng xóa.


Thấy tất cả đã khôi phục lại bình tĩnh, Thệ Thuỷ Lưu hỏi:


- Lão quỷ, ngươi nhãn quang lợi hại, hãy nói xem ngươi đã nhìn thấy điều gì? Còn ta không thể nhìn rõ trong đó ẩn tàng cái gì?


Lão già sắc mặt nghiêm túc, bình tĩnh quan sát Lục Vân sau sự biến đổi vừa rồi, thở dài đáp:


- Vòng xoay vận mệnh cuối cùng đã bắt đầu chuyển động, những cuộc tương phùng của định mệnh đã định trước là sẽ đan xen vào nhau. Khi người thân yêu nhất rời xa cũng là lúc Thái âm Chi Nhật mất dần.


Cẩn thận tiếp thu những lời nói đó, Thệ Thủy Lưu, Ma Thiên tôn chủ thoáng nét nghi hoặc, hiển nhiên là không biết đúng sai. Nhưng Lục Vân ẩn ước có phần minh bạch, nhưng cụ thể là gì thì chàng không thể nói. Liếc nhìn lão già thần bí Lục Vân nhất thời kinh hoảng, cấp tốc phi hành vào Diệt Thần điện. Ở phía sau Trần Ngọc Loan cũng khẩn cấp theo sát, hiển nhiên cũng có tâm tư giống chàng.


Những người còn lại trông thấy như vậy cũng bước theo sau, trong chớp mắt trừ lão nhân thần bí cả sáu người tiến vào trong Diệt Thần điện.


Cẩn thận quan sát, bên trong ngoại trừ Phật tượng đổ nát chỉ thấy một vị bạch mi lão tăng ngồi bên một góc tường, mộc ngư ở phía trước cách một xích, mọi người kinh ngạc dừng lại. Lục Vân nhìn qua bạch mi lão tăng, trong lòng


không khỏi khẽ buông một tiếng thở dài khi thấy lão tăng này đã chết. Nhưng từ bên cạnh chàng Trần Ngọc Loan bước đến bên cạnh bạch mi lão tăng, quỳ xuống rồi cung kính khấu đầu ba cái.


Thệ Thuỷ Lưu, Ma Thiên tôn chủ bốn người nhìn thấy hiện trạng tại đương trường, nhãn thần cũng lộ vẻ nghiêm túc. Ngay khi Trần Ngọc Loan vừa đứng dậy thì mộc ngư trên nền đất đột nhiên tan rã, hoá thành một hàng ký tự nho nhỏ.


Trần Ngọc Loan kêu khẽ lên một tiếng, lôi kéo sự chú ý của mọi người. Ngay lập tức, tất cả đều tiến về phía trước xem xét, phát hiện hàng chữ lưu lại trên nền điện: "Tàn Thần miếu, Diệt Thần điện, túc mệnh phùng, luân hồi chuyển. Thái âm nhật, hữu uyên nguyên, thiên thế kiếp, kim thế hiện. Nghịch thiên đồ, quỷ thần trở, thành dữ bại, vạn diệt tổ."

Trần Ngọc Loan kêu khẽ lên một tiếng, lôi kéo sự chú ý của mọi người. Ngay lập tức, tất cả đều tiến về phía trước xem xét, phát hiện hàng chữ lưu lại trên nền điện: "Tàn Thần miếu, Diệt Thần điện, túc mệnh phùng, luân hồi chuyển. Thái âm nhật, hữu uyên nguyên, thiên thế kiếp, kim thế hiện. Nghịch thiên đồ, quỷ thần trở, thành dữ bại, vạn diệt tổ."


Lặng lẽ quan sát hàng chữ, mỗi người biểu hiện một thần sắc khác nhau, nhưng Lục Vân lại cẩn thận chiêm nghiệm bốn câu cuối: "Nghịch thiên đồ, quỷ thần trở, thành dữ bại, vạn diệt tổ". Những từ ngữ đó hiển nhiên là ám chỉ: "Nghịch thiên chi lữ, quỷ thần trở lộ, thành bại chi gian, tựu na tại sai bất thấu đích vạn diệt tổ". Vạn diệt tổ là gì? Lục Vân tập trung suy nghĩ nhưng nhất thời cũng không có kết quả. Biết cưỡng cầu chẳng được gì nên chàng tiến tới quan sát những người khác.


Lúc này, Ma Thiên tôn chủ mới lên tiếng:


- Những dòng chữ này tốt nhất là không nên suy đoán bừa, hay là mời lão già kia vào đây, lão ta là cao nhân trong những cao nhân.


Ngay khi nói thì thân ảnh đã biến mất, những người khác nghe vậy nhanh chóng phản ứng, cấp tốc bao vây lão nhân thần bí vào giữa, nhãn thần tập trung quan sát lão.


Điềm nhiên nhìn sáu người bên cạnh, lão già mục quang dừng trên thân thể nam tử mang mặt nạ rồi nhẹ giọng nói:


- Gặp gỡ nhau tính ra cũng là duyên phận, ta cũng tặng đến các ngươi một vài lời, hy vọng rằng các ngươi có thể nhớ kỹ. Một người nếu vì cừu hận mà sống, lúc cừu hận tiêu biến cũng là lúc sinh mệnh của hắn kết thúc. Một người nếu vì yêu thương mà sống, tình yêu sẽ được sinh ra, người có tình rồi sẽ được hạnh phúc. Khi cừu hận rời xa, ái tình sẽ cận kề, đó là cơ hội để ngươi hồi đầu, nếu không từ bỏ thù hận thì ái tình sẽ mất, lúc đó quay đầu nhìn lại chỉ có một mình cùng nước mắt giữa thinh không bao la.


Người đàn ông mang mặt nạ nhãn thần lạnh lẽo, yên lặng nhìn tựa hồ không hề cử động. Lão già thấy vậy thở dài nói:


- Chìa khoá của số mệnh cuối cùng sẽ khó thoát khỏi xiềng xích của số phận, có lẽ đây là thiên định.


Nói xong, lão chuyển sang nữ tử đứng cạnh, nhãn thần mang theo vài phần nuối tiếc cùng nỗi thống khổ.


Di dời mục quang, lão già nhìn Trần Ngọc Loan cười:


- Cuộc đời của tiểu cô nương có phần vui vẻ hơn thường nhân, vì thế ta không muốn nói nhiều, chỉ cần duy trì nét thuần phác vốn có thì vận may sẽ vĩnh viễn bên cạnh cô.


Trần Ngọc Loan thản nhiên cười đáp:


- Đa tạ lão tiền bối, những lời giáo huấn của người Ngọc Loan sẽ ghi nhớ. Lão già hài lòng gật đầu, mục quang chuyển sang Ma Thiên tôn chủ điềm


đạm nói:


- Lão bằng hữu à, những lời nói đó không cần thiết phải nhắc lại làm gì, ta đề tỉnh ngươi một câu, khi ngũ đại tà binh đồng thời hiện thế, nếu ngươi có thể hồi đầu thì còn có một cơ hội nho nhỏ để tồn tại, còn ngược lại thì sẽ vạn kiếp bất phục.


Ma Thiên tôn chủ nhãn thần lạnh lẽo, có phần ngạo mạn nói:

Ma Thiên tôn chủ nhãn thần lạnh lẽo, có phần ngạo mạn nói:


- Thực sự cho đến lúc đó, ai thắng ai bại chưa thể nói trước được.


Lão già nhãn thần phức tạp nhìn Ma Thiên tôn chủ, môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng nhẹ giọng:


- Dù sao thì ngươi cũng không thể thắng được, hãy nhớ lời của ta, đây là lời khuyên cuối cùng của ta dành cho ngươi.


Ma Thiên tôn chủ nhãn thần có chút biến đổi, nhưng ngay lập tức lại biểu lộ ra vẻ không tin.


Mục quang di chuyển lên khuôn mặt Thệ Thủy Lưu, hai người nhìn nhau hồi lâu, lão già điềm đạm nói:


- Sự cố chấp của ngươi cuối cùng chỉ mang lại sự thống khổ của vô số người. Có lẽ bây giờ ngươi đã minh bạch kết quả, nhưng lại thật sự không muốn từ bỏ. Tương lai ngươi nghĩ rằng ngươi sẽ hối tiếc chăng?


Thệ Thủy Lưu vẻ mặt kinh hãi, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ bình thường, giọng cương quyết:


- Cho dù hối tiếc thì ta cũng phải làm bởi vì đó là trách nhiệm của ta. Lão già cười cay đắng và đau thương, nhẹ giọng:


- Vẻ mặt cười này là ta thay ngàn vạn người cho ngươi xem, hy vọng là


ngươi có thể ghi nhớ. Nếu ngươi sau này có một khoảnh khắc cảm thấy nuối tiếc, hãy nhớ rằng đã có một lần hàng ngàn người nhìn ngươi mỉm cười, nhưng


chỉ là nụ cười đầy cay đắng và đau thương. Nguồn: https://truyenfull.vn


Thệ Thủy Lưu thân hình chấn động, trong mắt bạo xạ thần quang, hừ


lạnh:


- Ngươi hình như đã quên mất thân phận của ta thì phải, những lời ngươi


nói với ta hoàn toàn vô ích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận