Tháng Tư Và Tháng Năm (Thế Thân Của Tình Yêu)


【Hạng Tự: “Có lẽ có một ngày khi bọn tớ đều cảm thấy mệt mỏi, tất cả sẽ kết thúc. Đến lúc ấy, toàn bộ tình yêu…cũng sẽ tan biến hết… Nhưng mà, tại sao phải chờ đến khi cả hai đều mệt mỏi chứ, tại sao phải chờ đến ngày đó?”


Thi Tử Mặc: “Giả thành…Thế Vân lần nữa cho tớ đi… Bởi vì, tớ còn rất nhiều lời muốn nói với cậu ấy, tớ tưởng rằng vẫn còn thời gian, lại…chưa kịp nói với cậu ấy… Con người đôi khi rất kỳ quái, lúc ở ngay bên cạnh thì chẳng muốn nói gì, mất rồi thì lại có rất nhiều lời muốn nói.”


Tưởng Bách Liệt: “Thế thì cô không cần phải suy nghĩ như vậy —— không có gì xứng hay không xứng, cuộc sống con người là đáng giá, phải cho tất cả mọi người yêu thương cô cũng như cô yêu thương bọn họ, cảm nhận được niềm vui của cô, đó là điều đáng giá nhất.”】


13.1


Edit: Sam


“Gì chứ…” Thế Phân cảm thấy hai má mình nóng lên, như là đứa trẻ ăn vụng bánh bích quy, tưởng rằng người khác quên rồi, nhưng bị khơi lại chuyện cũ.


“Không phải sao,” Viên Tổ Vân đứng trước mặt cô, cụp mắt xuống nhìn cô, nụ cười tại khóe miệng không biết là giận hay vui, “Em vất vả mệt mỏi đuổi tới, từ trong mắt em, anh có thể cảm giác được em vẫn còn nhớ.”


“…” Cô không nói nên lời.


Đúng vậy, cô không quên, cái ngày vốn dĩ đáng để kỷ niệm cuối cùng biến thành một khối u ác tính, nảy sinh dưới đáy lòng cô, không thể nào xóa đi.


Cho nên đêm hôm ấy cô đã vội vàng chạy tới, khi anh lặng lẽ nhìn màn ảnh nói với cô “Nếu không thấy em thì làm sao đây”, suýt nữa nước mắt cô đã tràn mi.


Anh vươn tay nắm ngọn tóc chấm trên vai cô, nhẹ giọng nói: “Đã lâu rồi anh cũng chưa đón mừng ngày sinh nhật ấy… Em biết không, mặc dù đã nhiều năm trôi qua anh vẫn không hề biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng trong thâm tâm anh lại cảm thấy chính ngày này đã mang em đi.”


“…” Cô mím môi, ngẩng đầu nhìn anh.


“Em cũng rất cô đơn phải không…” Nụ cười anh dưới ánh đèn sáng choang trông có vẻ thê lương, “Trải qua ngày sinh nhật thế nào?”


“…”


“…”


“Không nhớ nữa,” cô chậm rãi cất lời, “Em cũng không nhớ sinh nhật của mình…”


Bọn họ trầm mặc đứng một lúc, Viên Tổ Vân bỗng nhiên mở miệng: “Có thể mời anh đi vào không? Anh cam đoan sẽ không làm càn…”


Cô nhìn anh, phát hiện mỗi lần anh nói dối ánh mắt luôn nhấp nháy.


Nhưng cô vẫn lấy chìa khóa từ trong túi xách ra, mở cửa để anh vào. Anh tự giác đổi dép, rửa tay, lấy ra bánh ngọt ở trong hộp đặt trên bàn, sau đó lấy ra hai ngọn nến, là “3” và “0”.


“Nhìn thế này hết cả hồn.” Thế Phân khoanh tay dựa trên tường tại cửa phòng bếp, nếu không phải hai ngọn nến này thì cô đã quên mất tuổi của mình.


“À,” từ trong hộp bánh anh lại lấy ra một ngọn nến hình ngôi sao, “Thế này thì sao?”


“Được rồi…” Cô quay đầu đi chỗ khác, ngọn nến này khiến cô nhớ tới sao trời trên đỉnh núi Xa Sơn, mũi cô không khỏi cay cay.


Anh cắm ngọn nến ở giữa cái bánh, sau đó dùng bật lửa châm lên rồi tắt đèn, trong ánh nến lấp lánh anh nhìn cô, tựa như chàng trai bướng bỉnh kia.


Cô đi qua, nhìn ánh nến, không dám nhìn anh, cô nhắm mắt lại ước nguyện, sau đó nhẹ nhàng thổi tắt ngọn nến.


Trong bóng tối, nhờ tia sáng mỏng manh ngoài cửa sổ, cô trông thấy một làn khói nhỏ bay lên, sau đó là đôi mắt trong suốt của anh.


Cô thấy anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô, cô cũng đáp lại, không thể kiềm chế mà đáp lại. Cô dường như cảm thấy mình không phải là Thế Vân đã ra đi từ lâu, cũng không phải Thế Phân dốc hết sức muốn trở thành Thế Vân, mà là một cô gái không thể thoát khỏi tình yêu của anh.


Anh buông cô ra, cũng nhờ tia sáng mỏng manh kia nhìn cô, như là khó mà tin được, trong mắt là hy vọng, nhưng lại sợ sẽ thất vọng.


Đầu cô nhẹ nhàng tựa trước ngực anh, rất muốn nói gì đó, muốn tự mình nói với anh, nhưng không biết mở lời thế nào. Cô vươn tay vòng qua bên hông anh, đã nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên cô tỉ mỉ chạm vào đường nét trên người anh —— anh trở nên cường tráng, khiến cô có cảm giác an toàn, so với tám năm trước, giờ phút này anh dường như càng chân thật hơn ở trước mặt cô.


Trên áo sơ mi anh có mùi thuốc lá nồng nặc, pha lẫn với mùi cà phê và mồ hôi, chẳng có gì đặc biệt, nhưng khiến cô cảm động muốn rơi nước mắt.


Anh lấy ngón tay nâng hàm dưới của cô lên, trán anh tì lên trán cô: “Trước khi anh còn có thể quay đầu lại, em hãy nói cho anh biết, bây giờ em định đùa giỡn anh lần nữa sao?”


Cô nhìn anh, tuy rằng cũng không rõ ràng, nhưng có thể nhìn thấy sự khẩn trương dưới đáy mắt anh.


Vì thế cô cười rộ lên, nhẹ giọng nói: “Có lẽ…không phải.”


/*/


Ánh nắng xuyên qua khe hở bức màn rọi trên mặt Thế Phân, cô nhíu mày liền thức dậy.


Tiếng hít thở của người đàn ông nằm bên cạnh rất đều đặn, cô rút ra bàn tay bị anh đè đến mức bị tê, anh không có vẻ bị đánh thức. Cô không khỏi cười khổ, chàng trai đã từng suốt đêm không ngủ vì sợ cô bỏ đi rốt cuộc ở đâu rồi?


Cô nhẹ nhàng đứng dậy, bọc tấm chăn mỏng đi vào phòng tắm. Cô đóng cửa lại, mở vòi nước nóng, sau đó chống tay lên mép bồn rửa tay, nhìn mình ở trong gương.


Có phải vì đã làm “Thế Vân” nhiều năm, khiến cô cũng trở nên ít nói chăng? Cô không hiểu rõ chính mình, nhưng lại không nhẫn tâm cự tuyệt anh.


Có lẽ, cô thật sự không có cách nào dối mình nói ghét anh, không yêu anh, nhưng khi nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của anh, cùng với chính mình trong ánh mắt anh, cô liền trở nên u sầu —— cô tự tay cướp đi mọi thứ của em gái, cô còn có thể nhận được hạnh phúc mà mình ước mong sao?


Đối với Thế Vân là rất tàn nhẫn chăng?


Cô đứng dưới vòi hoa sen, nhắm mắt lại để nước nóng dội rửa mặt mình, nhớ tới hôm qua không cầm lòng nổi, trong lòng cô bỗng dâng lên cảm xúc chán nản và ngượng ngùng.


Cô không biết nên làm gì bây giờ, cũng không biết phải làm sao đối mặt với người đàn ông nằm trên giường, cô chỉ suy nghĩ theo trực giác, cứ thế muốn chạy ra khỏi lòng bàn tay của anh, nhưng càng khó đi hơn…


Nước nóng tuôn trào khiến cả phòng mờ mịt, Thế Phân cảm thấy mình suy nghĩ rất nhiều nhưng lại chẳng nhớ nổi cái nào, ngay lúc cô còn ngẩn ngơ, tấm mành che bị người ta giật mạnh ra, khuôn mặt Viên Tổ Vân tràn đầy căng thẳng bỗng nhiên xuất hiện trước mắt cô.


Cô sợ tới mức trừng to mắt, theo bản năng dùng hai tay bảo vệ bầu ngực, nhưng lại quên hét lên, vì thế bọn họ cứ trầm mặc nhìn nhau, chỉ nghe tiếng nước nóng dội lên vách tường và bồn tắm.


Đột nhiên, Viên Tổ Vân thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh còn tưởng em lại đi rồi…”


“Sao, sao thế chứ…” Cô vẫn che ngực mình, giọng nói bị dọa vẫn còn trầm thấp, bất giác trả lời câu hỏi của anh, “Đây là nhà em…”


Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn bị dọa hết hồn của cô, anh không khỏi cười rộ lên, cười rất vui vẻ: “Sắc mặt em là sao thế hả?”


“…” Cô chớp chớp mắt, trả lời không được, nhưng một cảm xúc tên là xấu hổ lại dâng lên trong lòng, bởi vì cô chợt phát hiện hai người họ đều khỏa thân.


Anh hình như cũng nhận ra điểm này, bắt đầu lặng lẽ quan sát cô từ trên xuống dưới.


“Anh…anh có thể đi ra ngoài không, em còn chưa tắm xong…” Cô ngượng ngùng muốn xoay người, nhưng không biết nên xoay qua hướng nào.


Viên Tổ Vân cười như không cười nhìn cô chăm chăm một lúc, anh nghiêng đầu, giống như cậu thiếu niên tính tình xấu xa: “Vậy được rồi.”


Nói xong, anh giúp cô kéo lại tấm mành, rồi đi ra ngoài.


Hơi thở bị nghẹn trong cổ họng rốt cuộc đã trở về, nhưng cô bất đắc dĩ và ảo não suy nghĩ: chẳng lẽ anh muốn tiến vào “tận mắt chứng minh” cô không bỏ đi sao?


Trưa nay, bọn họ lặng lẽ ở phòng khách lấy bánh ngọt làm bữa trưa, anh thường thường sẽ ôm cô, hoặc là hôn cô, cô không hề phản kháng, nhưng trong lòng đầy tâm sự. Anh không tức giận, hình như so với trước kia, cô bây giờ đã khiến anh hài lòng.


Nhưng cô biết thế này là không được, giữa họ còn có một nút thắt, nếu không nói rõ ràng thì sẽ hết cách tháo gỡ.


Nhìn đồng hồ trên tường, cô vốn có hẹn với Tưởng Bách Liệt, chỉ đành lén trốn trong phòng tắm gọi điện hủy bỏ, hình như cô còn chưa có dũng khí để nói với anh cô đang gặp bác sĩ tâm lý.


Buổi tối, cô dùng sức lực rất lớn thuyết phục anh trở về, trước khi đi, anh bỗng nhiên xoay người nhìn cô nói: “Em sẽ không gạt anh nữa chứ?”


Ánh mắt anh nghiêm túc như vậy, khiến người ta không thể nhẫn tâm lừa gạt, cô gật đầu, mỉm cười vẫy tay tạm biệt anh, đổi lấy nụ hôn mạnh bạo của anh.


Tiễn bước “Ác ma” xong, Thế Phân nhìn căn phòng tĩnh lặng, cô lại bắt đầu ngẩn ngơ, hình như lần đầu tiên cô nhận ra căn phòng có anh và không có anh, lại sẽ khác biệt đến vậy.


Cô ngồi trước bàn ăn, trong hộp còn thừa lại một miếng bánh ngọt nhỏ, cô lấy ra ngọn nến “3” và “0”, gắng gượng cắm lên trên, trong ánh nến, cô mỉm cười, rưng rưng nói: “Thế Vân, sinh nhật vui vẻ!”


Ngày hôm sau, cô ngủ thẳng đến bốn giờ chiều mới thức dậy, là điện thoại của Viên Tổ Vân đánh thức cô, nhưng anh chỉ nói: “Không có gì, anh chỉ muốn xác nhận em không biến mất, mời tiếp tục…”


Cúp máy, cô lại không ngủ được. Cô đứng dậy mở máy tính, có một email mới gửi vào hộp thư của cô, là Thạch Thụ Thần gửi qua, chúc cô sinh nhật vui vẻ, cô nhìn thời gian, là tám giờ sáng ngày hôm qua, cô không khỏi cười khổ, sau đó trả lời anh ta “Cám ơn”.


Mở di động, cô cũng nhận được nhiều tin nhắn mừng sinh nhật, mẹ, ba, Lương Kiến Phi, Lâm Bảo Thục, cô không ngờ có nhiều người nhớ ngày sinh nhật của cô và Thế Vân đến thế, bỗng nhiên vừa mừng lại lo.


Cô chợt nghĩ tới Tử Mặc, cô gái hằng năm đều gửi thiệp điện tử cho cô, lúc này lại không thấy tăm tích. Cô chán nản ngã trên lưng ghế, xem ra Tử Mặc thật sự giận cô rồi…


Ở trong mắt cô, cô gái chất phác này đôi khi giống như Thạch Thụ Thần, là một Thế Vân khác.


Khi cô nhìn ánh mắt Tử Mặc, luôn có thể nhìn thấy Thế Vân đứng bên cạnh, điềm tĩnh lắng nghe mỗi một câu các cô nói, sau đó mỉm cười gật đầu.


Cô chợt phát hiện, trong lúc vô tình mình đã đem mỗi người yêu mến Thế Vân cũng được Thế Vân yêu mến, coi như là hóa thân của em gái. Cô càng muốn trở thành em gái thì cảm thấy mình cách em ấy càng xa hơn.


Cô nhớ tới lời nói của Hạng Phong, vì thế lấy ra rượu đỏ mua vài hôm trước, cố lấy dũng khí đi lên lầu gõ cửa nhà Tử Mặc.


Cô gõ thật lâu nhưng vẫn không có người mở cửa, cô gái chất phác kia thật không ở nhà, hay là…chỉ vì không muốn gặp cô?


Bỗng nhiên, cánh cửa ở một đầu khác của hành lang mở ra, Hạng Tự mặc áo sơ mi nhăn nhúm cùng quần tây kéo lê lết trên mặt đất đứng ở cửa, chân trần, sắc mặt phờ phạc.


“Cô nhóc kia không ở nhà.” Anh ta gãi đầu, giọng nói không rõ ràng.


Cô nở nụ cười cô độc, chuẩn bị xuống lầu lại bị Hạng Tự gọi lại: “Này, trong tay cậu…là rượu hả?”


Thế Phân nhìn chai rượu trong tay mình, đây vốn là phần quà tặng cho Tử Mặc, nhưng hiện tại —— cô lại nhìn sang Hạng Tự —— có lẽ có người sẽ cần nó hơn.


Anh ta dùng ngón trỏ gãi mũi lung tung nói: “Vào đi, tớ tìm hai cái ly…nếu tìm được…”


Cô dè dặt bước vào căn hộ của anh ta, so với hôm tết thì rất lộn xộn. Quần áo và tất bẩn nằm rải rác trên mặt đất, trên ghế, sofa, trong bồn rửa tại phòng bếp chất một đống chén đũa thau chậu đã sử dụng qua, đủ loại đồ đạc đặt bừa bộn tại các góc xó, mặc dù thế, cô lại cảm thấy lúc này mới là nhà của một người đàn ông độc thân.


“Tớ nói rồi,” cô đặt chai rượu trên bàn trong phòng khách, chuẩn bị bỏ đi, “Tớ sẽ không một mình uống rượu với người khác phái vào buổi tối, cho nên…”


Hạng Tự không biết từ đâu tìm ra hai ly thủy tinh, dưới ánh đèn ấm áp, cô hình như có thể nhìn thấy lớp bụi thật dày trong cái ly kia, nhưng anh ta như là không quan tâm, tự mình tìm dụng cụ mở nắp chai.


“Cậu phải đi ư?” Anh ta ngừng động tác trong tay, mặt mày hơi nhăn nhó.


Cô nghĩ, trước khi trông thấy chai rượu này, anh ta đã uống không ít…


“Có thể cùng tớ uống một ly không?”


Hạng Tự hăng hái kia không thấy đâu, thay vào đó là một người đàn ông ngoài miệng không chịu thừa nhận, nội tâm cô quạnh đến chết.


Cô thở dài trong lòng, chầm chậm đi qua, cầm lấy hai ly rượu kia, rửa sạch trong bồn rửa chén.


Anh ta rốt cuộc tìm được dụng cụ khui nắp dưới bàn ăn, thông thạo mở nắp gỗ ra, không bao lâu cô nghe được âm thanh trầm đục, đó là âm thanh lúc chai rượu được mở ra, sau khi không khí bên trong và nút gỗ va chạm nhau.


Cô nâng ly lên, anh ta rót vào hai ly, hai người lặng lẽ cụng ly một cái, sau đó mang tâm sự riêng mà uống.


“Rất nhiều lúc,” Hạng Tự uống một hơi cạn sạch, “Tớ cảm thấy mình hoàn toàn không hiểu phụ nữ.”


Thế Phân cười khổ: “Phụ nữ cũng thường xuyên cảm thấy mình không hiểu đàn ông.”


Anh ta như là nghe được tin tức cùng loại nhìn cô, cười khổ: “Thật sao, thế thì chúng ta chẳng phải là hai loại người vĩnh viễn không hiểu nhau rồi?”


Cô gật đầu: “Có thể hỏi cậu một câu không?”


“Nói đi.”


“Cậu có…yêu Tử Mặc không?”


“Vậy cậu có thể trả lời tớ trước không, yêu là cái gì?”


“…” Cô nhìn anh ta, không thể trả lời.


“Theo quan điểm của nhiều người, yêu là vị tha sẵn lòng trả giá tất cả, hy vọng đối phương được hạnh phúc, nhưng tớ luôn tổn thương cô ấy… cậu nói đi đây có phải là yêu không? Tớ như vậy có coi là yêu cô ấy không?” Anh ta lại rót một ly rượu, ngửa đầu uống cạn, trong miệng đắng chát nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười quyến rũ.


Hóa ra, nếu tổn thương đối phương thì sẽ không thể coi là yêu… Cô ngơ ngác nhìn ly thủy tinh trong tay, thế thì rốt cuộc cô yêu hay là không yêu Viên Tổ Vân chứ?


“Đôi khi tớ cũng hiểu được cô ấy rất đáng thương, nhưng không có cách nào không làm tổn thương cô ấy, chẳng qua khi cô ấy bị thương thì càng muốn đẩy tớ đi, nhưng tớ lại muốn giữ chặt cô ấy hơn, sau đó tổn thương cô ấy lần nữa…”


“…”


“Có lẽ có một ngày khi bọn tớ đều cảm thấy mệt mỏi, tất cả sẽ kết thúc. Đến lúc ấy, toàn bộ tình yêu…cũng sẽ tan biến hết…” Anh ta ngồi trên bệ cửa sổ, đặt xuống ly rượu, ngơ ngẩn nhìn ánh đèn neon ngoài cửa sổ ở đằng xa, như là một cậu thiếu niên không hiểu tình yêu, trên mặt tràn đầy bi thương không thể xóa nhòa.


“…” Cô rất muốn nói mấy câu an ủi anh ta, nhưng sợ mình sẽ nói sai, bởi vì cô cũng là người không có tư cách để bình luận yêu hoặc không yêu, chỉ có thể lộ ra nụ cười khổ khích lệ.


“Nhưng mà,” anh ta còn nói, “Tại sao phải chờ đến khi cả hai đều mệt mỏi chứ, tại sao phải chờ đến ngày đó…”


Lời nói của anh ta tựa như câu thần chú không thể giải được, vòng vèo bên tai cô, nện vào trong lòng cô. Cô nhớ tới rất nhiều người, mẹ, Kiến Phi, Thạch Thụ Thần, Tử Mặc, Viên Tổ Vân —— cô không muốn tổn thương bất cứ ai, nhưng kết quả là, ai cũng bị cô tổn thương —— thậm chí cả Thế Vân.


Căn phòng im lặng, cô ngẩng đầu nhìn Hạng Tự ở bệ cửa sổ, anh ta nhắm mắt, như là đang ngủ. Cô không khỏi suy nghĩ, nét mặt nghiêng của anh ta có thể rất giống mình không —— lún sâu trong sợ hãi, nhưng đã không còn cách nào tự thoát khỏi.


Cô uống hết ly rượu, rửa sạch rồi đặt trên bàn ăn, sau đó lấy cái nút gỗ nhét trở lại miệng chai, cô đóng cửa, nhẹ nhàng rời khỏi.


Sáng thứ hai, Thế Phân vẫn gặp Viên Tổ Vân tại thang máy dưới lầu công ty, anh lặng lẽ nhìn cô, cô trừng anh một cái, làm bộ không phát hiện. Thang máy vẫn chen chúc như cũ, có mấy lần cô bị đẩy đến trước ngực anh, vừa ngẩng đầu là nụ cười tươi tắn đạt thành ý muốn của anh, hình như rất sung sướng.


Cô cũng âm thầm nhìn anh, bởi vì cô thích anh cười, nhất là nụ cười phát ra từ nội tâm —— giống như anh chưa từng bị cô làm tổn thương.


Vào văn phòng, điện thoại trên bàn cô liền vang lên.


“A lô?” Tâm tình của anh hình như tốt lắm.


“Thế nào?”


“Buổi trưa cùng nhau ăn cơm nhé?”


“Ở đâu?”


“Nhà ăn dưới lầu.”


“Không được,” cô theo trực giác từ chối, “Ở đó đều là đồng nghiệp.”


“…” Anh im lặng, tựa như đứa bé lòng tràn đầy vui mừng mong chờ người lớn khen ngợi, cuối cùng lại bị quở trách.


“Ý em là…”


“Ờ, không sao, vậy đi chỗ khác là được.” Đứa bé mất mát phấn chấn tinh thần lần nữa, giống như phớt lờ mọi thứ, nhưng giọng nói hiu quạnh lại bán đứng anh.


“Hay là thôi đi,” cô bỗng nhiên phát hiện mình lại nhẫn tâm đến thế, “Hôm nay có lẽ em sẽ bận nhiều việc.”


“Thế à…”


“Hoặc là sau khi tam tầm rồi đi.” Chỉ có nói vậy cô mới có thể đuổi đi sự luyến tiếc trong lòng.


“Ừ, được,” anh vui vẻ nói, “Gần nhà anh mới mở một quán ăn rất ngon ——”


“—— Viên Tổ Vân, cậu sẽ không quên mất chín giờ mười phút sáng nay phải đi họp đấy, khách đã tới rồi.” Tiếng Shelly vang lên ở đầu dây bên kia.


“Chị à, chị đi vào không thể gõ cửa trước sao?!” Anh như là rất tức giận, nhưng lại đành chịu.


“Chẳng phải là tán gái thôi sao, làm gì mà khó chịu thế hả…”


Nói xong, Shelly đóng sầm cửa lại, đi ra ngoài.


Trong đầu Thế Phân tưởng tượng dáng vẻ méo mặt của anh, cô không khỏi cười ra tiếng.


Anh nghe được tiếng cười của cô, lập tức có chút kích động, qua hồi lâu anh mới nói: “Nói vậy là định rồi đấy, anh có thời gian rảnh sẽ gọi lại cho em.”


“Ừm, được.”


Cúp máy, đầu óc chậm chạp của cô hiện lên dấu chấm hỏi: nói vậy là định cái gì chứ?


“Này,” lúc ăn trưa, Carol sáp lại gần ra vẻ thần bí hỏi, “Cô không cảm thấy dạo này quản lý Viên có chút bất thường sao?”


“…Không thấy.” Cô dối lòng cúi đầu ăn thức ăn.


“Sao lại thế! Sáng nay ngay cả sếp tôi cũng nhiều chuyện hỏi tôi, anh ta có phải fall in love không…”


“Cô trả lời ra sao?” Lúc này cô mới ngẩng đầu, đầy hứng thú.


“Actually, I don’t care about that.” Giọng điệu của Carol giống y chang nữ thư ký gian xảo mà tỏ vẻ thanh cao ở trong phim truyền hình.


Thế Phân cười rộ lên, tiếng cười giống như phối âm cho phim truyền hình.


Carol nhìn cô, thật lâu mới nói: “Cô biết không, tôi cảm thấy cô cũng trở nên khang khác…”


Buổi tối, Thế Phân và Viên Tổ Vân thật sự đến quán ăn mới mở kia mà anh nói hồi sáng, đó là một quán ăn nhỏ kiểu gia đình, có quầy bar và tivi, trái lại khá giống Pub (quán rượu) tại Anh, cánh cửa dùng nhiều miếng thủy tinh hợp lại với nhau, chính giữa khảm một mảnh gỗ.


Bọn họ gọi vài món, sau đó cùng những người khách khác ngồi cạnh quầy bar xem bóng đá, Viên Tổ Vân thỉnh thoảng la hét với tivi, hình như còn sốt ruột hơn cả huấn luyện viên ở đường biên.


“Em tưởng anh chỉ xem bóng rổ.” Thế Vân bất ngờ nói.


“Ồ,” anh có chút hài hước trả lời, “Khi em không còn tham gia bất cứ vận động gì nữa, mỗi một trận đấu đối với em đều là một loại hưởng thụ, cho dù kết quả ra sao.”


“Anh muốn nói là anh già rồi sao?”


Anh nhún vai: “Có lẽ thế, có một chút.”


Khi nói lời này, anh không nhìn cô, chỉ là cụp mắt xuống, cầm một hạt đậu phộng bỏ vào miệng, sau đó tiếp tục chăm chú nhìn màn hình tivi.


Cô bỗng nhiên cảm thấy, anh thay đổi rồi, giống như Carol đã nói. Nhưng cô không thể nói rõ sự biến hóa này là bắt đầu từ khi nào, cũng không biết rốt cuộc nó tốt hay xấu, nhưng cô nghĩ rằng, mặc dù rất nhiều lúc nội tâm của anh vẫn là chàng trai của tám năm trước, nhưng cuối cùng anh đã trưởng thành. Anh hiểu được cảm giác bất an và đau khổ, biết đặt một việc trong lòng, âm thầm gánh vác một mình, không ai dạy anh, điều đó dường như tự nhiên mà học hiểu —— kể từ khi cô “ra đi”.


Cô rất muốn hỏi anh: em đã cho anh hạnh phúc hay là đau khổ?


Nhưng cô không hỏi, chỉ là ngơ ngác nhìn ngón tay anh, đoán rằng có lẽ là cả hai, chẳng qua cái nào nặng cái nào nhẹ mà thôi.


Buổi tối cuối tuần, Thế Phân về nhà mẹ ăn cơm, mẹ giống như chưa từng xảy ra việc gì, vẫn vừa ăn vừa càm ràm.


Kỳ thật có đôi khi cô thấy mẹ mình là một người phụ nữ vĩ đại, cho dù xảy ra việc gì, bà luôn mang theo trái tim kiên nghị để đối mặt. Có một lần cô nhịn không được nói với mẹ: “Mẹ, từ trước đến nay con chưa từng thấy người phụ nữ nào kiên cường như mẹ.”


Nhưng mẹ chỉ cười cười: “Đó là vì trải nghiệm của con còn quá ít.”


Có lẽ mẹ nói đúng, con người chỉ có thể sau khi trải nghiệm qua thì mới sinh ra dũng khí để đối mặt, có một số việc vào lúc còn chưa nảy sinh, phần lớn mọi người khó mà nhận ra, nhưng khi xảy ra thật rồi, chúng ta sẽ phát hiện mình sẽ kiên cường hơn tưởng tượng.


Mẹ nói: “Kiên cường, thực ra là bản tính của con người.”


Nghĩ đến đây cô liền cười lên, kỳ thật bình thản cũng là một loại đáng yêu.


“Con đã nghĩ tới tiếp theo phải làm gì chưa?” Mẹ bỗng nhiên nói.


“Dạ?…”


“Nếu đã thừa nhận thì đừng bỏ dở nửa chừng.”


“…”


“Trước khi đưa ra quyết định, điều quan trọng nhất là mỗi người phải hiểu rõ bản thân mình muốn gì, cuối cùng mặc kệ kết quả là tốt hay xấu, ít nhất chính mình không khiến bản thân thất vọng.”


“Mẹ…”


“Con đừng suy nghĩ là đúng hay sai đối với Thế Vân, năm mươi năm sau khi con sắp đi gặp con bé, con suy nghĩ cũng không muộn, bây giờ con chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được,” mẹ dừng một chút rồi nói, “Mặc kệ đứa nào còn sống, cũng phải sống tốt cho mẹ…”


Cô không dám nhìn mắt mẹ, cảm thấy rất hổ thẹn, nếu cô có được một nửa quyết đoán và kiên định của bà thì tốt rồi. Nhưng cô không có, vì thế cô dùng sức lùa mấy miếng cơm, ăn hăng say giống như chạy trốn.


Về đến nhà, di động trong túi rung rung, cô lấy ra xem, không ngoài dự đoán là điện thoại của Viên Tổ Vân.


“Ở đâu?” Lời dạo đầu của anh luôn khiến người ta chẳng có chút manh mối.


“Mới về nhà.”


“À,” anh kéo âm cuối thật dài, hình như đang suy nghĩ, “Anh có thể sang đó không?”


“…” Cô không trả lời, bởi vì thình lình không nghĩ ra nên đáp “được” hay “không được”, cô chợt…lưỡng lự, đối với anh, đối với mình cùng với tương lai.


“Ồ, em đã không kịp từ chối anh rồi,” âm thanh của anh nghe ra rất thoải mái, nhưng là cố tình giả vờ thoải mái, “Bởi vì anh ở ngay phía sau em.”


Cô ngạc nhiên xoay người, anh không hề ở phía sau cô, cả phòng khách trống rỗng, mang theo khoảng trống vắng vẻ.


Bỗng nhiên chuông cửa vang lên, cô nghe được anh ở đầu dây bên kia nói: “Mở cửa ra đi…”


Thế là cô cúp máy, cười khổ đi qua mở cửa.


Anh dựa lên tường, mỉm cười nhìn cô, là nụ cười khiến người ta không thể nắm bắt.


Cô nhìn đến ngớ ra, lần đầu tiên phát hiện mắt hai mí của anh rất sâu, hình như mỗi lần chớp mắt đều quyến rũ…


“Này!” Anh cười nhếch môi, lấy tay quơ trước mặt cô, “Em ăn tối chưa, sao lại dùng ánh mắt này nhìn anh?”


Cô phục hồi tinh thần, hơi lúng túng mở rộng cửa ra: “Ăn, ăn rồi…”


“Anh còn chưa ăn đâu,” anh đứng giữa phòng khách, hai tay đút túi, “Làm cho anh bát mì đi, thêm hai cái trứng, không cần thịt bằm.”


Nói xong, anh không hề khách sáo ngã người nằm trên sofa, mở tivi, tự mình xem.


Cô bĩu môi, làm thế nào cũng chẳng thể thốt ra lời từ chối, vì thế cô cam chịu bắt đầu nấu nướng —— kể từ lần đó khi cắt trúng tay, anh không bao giờ bảo cô cho thịt bằm vào trong mì nữa.


Trong tivi đang chiếu Chương trình hài kịch, Viên Tổ Vân vừa xem vừa cười, giống như một cậu thiếu niên không có phiền não, nụ cười đơn thuần tươi tắn.


“Này…” Cô bưng bát mì đặt lên bàn trà trước mặt anh, đũa để ở trên bát, sau đó cô xoay người muốn vào phòng bếp.


Thế nhưng cổ tay cô bị anh giữ lại, nắm rất chặt, cô bèn bất đắc dĩ ngồi xuống cạnh anh, nói: “Gì đây, ăn mì cũng muốn em ngồi cùng sao…”


“Ừm,” anh nhìn cô, gật đầu, “Em không còn nhớ ư, lúc ở trên đỉnh núi ngắm sao, em đã hứa với anh, luôn luôn ở bên anh…”


Cô khẽ nhếch miệng, không nói gì.


Cô làm sao quên được chứ, cô chưa bao giờ quên…


Anh thả tay cô ra, bưng lên bát mì ở trên bàn, ăn rất ngon lành.


Làn da của anh vốn dĩ là màu lúa mì không biết từ khi nào đã trắng rồi, râu lúng phúng ở cằm và hai bên mặt nhìn qua bóng loáng, mái tóc rối bời hiện giờ chải gọn gàng ở sau tai —— cô không khỏi tự hỏi, đây thật là anh sao, là chàng trai lúc ngắm sao bảo mình ở bên anh…


“Anh nghĩ rồi…” Anh nuốt mì vào trong miệng, mặc dù thế, lúc nói vẫn có chút không rõ ràng.


“?”


“Nếu em cảm thấy quá khứ có quá nhiều áp lực đối với em, không bằng chúng ta coi đối phương là người mới quen biết, bắt đầu một lần nữa.”


“…Có thể chứ?”


“Đương nhiên là được!” Lúc anh nói câu này, trong mắt tràn đầy sự ngoan cố của chàng thiếu niên.


Cô lại cười khổ, đúng vậy, đương nhiên có thể, chẳng qua đối với cô…rất khó.


“Em có thể giả vờ coi anh là một cấp trên rất khó làm việc chung, nhưng khi tiếp xúc qua công việc, lại phát hiện anh là một người đàn ông rất tốt ——”


“—— em và anh tiếp xúc với nhau cũng không phải trong lúc làm việc.” Cô nhịn không được nhắc nhở.


“Anh chỉ là đưa ra một ví dụ,” anh phản bác, “Nói tiếp, sau khi em phát hiện anh là một người đàn ông rất tốt, không thể cầm lòng mà yêu anh, sau đó biết được anh có ý với em ——”


“—— cái gì gọi là ‘có ý’?”


“Thì là…” Anh nghẹn lời, có phần mất kiên nhẫn, “Hầy, tóm lại chúng ta đều thích nhau, hơn nữa đã xảy ra một số chuyện…giữa người trưởng thành mới có thể xảy ra.”


“…”


“Em không muốn hỏi ‘chuyện giữa người trưởng thành mới có thể xảy ra’ là chuyện gì sao?” Anh dừng lại nhìn cô.


“Không muốn.” Lần đầu tiên cô trả lời một cách dứt khoát và kiên quyết.


“Vậy thôi, nói đến đâu rồi nhỉ… À, đúng rồi, chúng ta xảy ra một số chuyện giữa người trưởng thành, sau đó cảm thấy đối phương cũng tốt, cho nên hẹn người lớn hai nhà ra ngoài ăn bữa cơm, sau đó sẽ sống cùng nhau, có lẽ qua một khoảng thời gian em sẽ béo lên, mười Tháng sau trong nhà có thêm một thành viên mới, nhưng đương nhiên, trước đó em sẽ nhận được một vật…”


“?” Cô nhìn anh, tâm trạng khẩn trương vô cớ.


Anh đặt bát mì xuống, lúng túng mà ngượng ngùng lấy ra một vật ở trong túi, đó là một chiếc hộp nhung màu đen, không cần nghĩ cũng biết trong đó đựng cái gì.


Anh vẫn kiên trì đưa qua tay cô, ra hiệu cô mở ra.


Cô chần chờ cầm lấy, cố lấy dũng khí, chầm chậm mở ra —— quả nhiên, là một chiếc nhẫn kim cương.


Bầu không khí lập tức trở nên ngưng đọng, qua hồi lâu Thế Phân mới nói: “Anh đang cầu hôn với em sao?”


Viên Tổ Vân mất tự nhiên gãi đầu: “Theo mức độ nào đó…em có thể hiểu như vậy.”


“…”


“…”


“Em xin lỗi…” Cô đóng hộp lại, trả về trong tay anh, “Bây giờ em còn chưa thể…”


Cô không biết nên nói tiếp thế nào, cô sợ tổn thương anh. Hạng Tự nói nếu tổn thương một người thì đại diện cho cậu không yêu người đó, nhưng cô phát hiện anh ta sai rồi, có đôi khi, tổn thương cũng là yêu, có lẽ là loại tình yêu càng sâu sắc hơn.


“Thế à…” Viên Tổ Vân thất vọng nhìn chiếc hộp trong tay, anh không nhìn cô.


Đầu cô tựa trên vai anh, khẽ khàng nắm lấy tay anh, làm như vậy là muốn cho anh một chút an ủi.


Có lẽ một ngày nào đó cô sẽ nhận chiếc hộp này, có lẽ tới ngày đó rồi anh đã rời xa cô… Nhưng mà cô biết không phải là ngày hôm nay.


Hôm sau Thế Phân vẫn không đến chỗ Tưởng Bách Liệt, không biết tại sao, cô có chút sợ hãi, sợ lòng do dự và yếu đuối của mình sẽ khiến anh ta mất kiên nhẫn. Anh ta sắp đi rồi, cô muốn để anh ta nhìn thấy một Viên Thế Phân có can đảm lấy lại niềm tin, mặc dù đó có lẽ không phải là cô chân thật.


“Anh đói quá…” Viên Tổ Vân nằm bên cạnh trở người, thì thào nói.


Cô dùng sức mở to mắt, sực nhớ tối qua vì làm anh buồn, cô đã đồng ý với lời đề nghị ở qua đêm của anh. Nhưng bọn họ không có làm “chuyện xảy ra giữa người trưởng thành”, chỉ là nằm cạnh nhau, tay nắm tay đi vào giấc ngủ.


Cô nhắm mắt lại, nhưng không có ngủ, bởi vì trong lòng thình lình có cảm xúc hạnh phúc vây quanh, khiến cô ngạt thở. Trái tim cô dần mê man, cô thật sự có thể nhận được hạnh phúc như vậy sao —— cô có thể chứ?


Viên Tổ Vân cuốn lấy chăn, vươn chân gác lên người cô, miệng khẽ nhếch, chất lỏng trong suốt theo khóe miệng chảy ra, thấm vào gối đầu của cô —— ơ, người này thật là người đàn ông thất vọng bởi vì bị từ chối lời cầu hôn sao?


Cô dùng sức đá chân anh ra, đứng lên đi vào phòng tắm, cô mở vòi nước, bắt đầu đánh răng. Bàn chải đánh răng trong cốc lại có một thêm một cái trông còn mới, cô kinh ngạc ngừng tay, là anh làm sao, khi nào thế?


Có lẽ tính tình xấu xa kia vĩnh viễn không thay đổi…


Bỗng nhiên chuông cửa vang lên, cô phun ra kem đánh răng còn sót trong miệng, súc miệng qua loa mấy cái, rồi đến cạnh cửa cầm ống nói của bộ đàm, một hình dáng quen thuộc xuất hiện trên màn hình.


“Là mẹ,” mẹ chầm chậm nói, “Buổi sáng vừa tới chỗ bà ngoại, bà ngoại gói rất nhiều bánh sủi cảo, bảo mẹ đưa qua cho con.”


“Vâng…” Cô ấn nút mở cửa, đầu óc trống rỗng, như là quên mất điều gì đó rất quan trọng.


Bỗng chốc, cô thảng thốt quay đầu nhìn phòng ngủ —— còn có một người đàn ông đang nằm trên giường cô không phải sao?!


“Viên Tổ Vân!”


Cô chạy qua nhảy lên người anh, anh đang ngủ say lập tức quát to một tiếng, giật nảy người trên giường.


“Mau, mau trốn đi! Mẹ em đến đây…” Cô dùng toàn bộ sức lực kéo anh đứng lên, nhưng không biết nên nhét một người cao lớn như vậy vào đâu.


Cuối cùng anh tỉnh táo, chớp mắt nhìn cô, nói: “Tại sao anh phải trốn?”


“Mẹ, mẹ em đến đây!” Cô gấp đến độ nói năng lộn xộn.


“Ờ.” Viên Tổ Vân nhặt lên quần áo mình ở dưới đất, mặc từng cái vào, sau đó tới cửa mang giày.


“Anh đang làm gì đó…” Cô đứng trước mặt anh, ngơ ngác nói.


“Thì rời đi.” Anh nghiêm túc trả lời.


“…” Trong nháy mắt, hốc mắt cô nóng lên, rất muốn nói với anh, cô không phải muốn đuổi anh đi, chỉ là hàng vạn lời nói bị mắc cạn dưới đáy lòng, làm sao cũng không nói thành lời.


Anh mở cửa ra ngoài, vừa đi mấy bước thì thang máy phát ra tiếng “đinh”, ngừng lại.


Cửa thang máy mở ra, Thế Phân thấy mẹ từ bên trong đi tới, sau đó có chút nghi hoặc nhìn một đầu khác của hành lang, cô theo tầm mắt mẹ nhìn qua, Viên Tổ Vân đang đưa lưng về phía hai người đứng tại cánh cửa của căn hộ sát vách, động tác như là đang khóa cửa, sau đó anh xoay người, làm như bất ngờ nhìn cô nói: “Ồ, cô Viên, xin chào.”


“Xin chào…” Cô lúng túng đứng đó.


“Là…mẹ cô sao?” Anh hòa nhã gật đầu với bà Viên.


“Ừm…”


“À, chào bác, cháu ở sát vách ạ.” Anh thật thà gãi đầu.


“Chào cậu.” Mẹ nhìn anh bằng ánh mắt kỳ quái, nhưng biểu tình không có gì khác thường.


“Đúng lúc cháu phải ra ngoài, đi trước ạ.” Nói xong, anh ấn nút đi xuống, cửa thang máy mở ra lần nữa.


Mẹ nói lời “tạm biệt” với “hàng xóm” mới quen, sau đó vòng qua người Thế Vân đi vào trong thay giày. Cô nhìn anh đi vào thang máy, hai người trầm mặc nhìn nhau, bàn tay cô cầm nắm cửa hơi run rẩy, sau đó tại phút chốc cửa thang máy khép lại, cô cũng đóng cửa lại.


Mẹ đi tới đi lui trong phòng, giúp cô thu dọn phòng ốc, bà nói rất nhiều với cô, nhưng cô lại đãng trí, hình như trái tim đã theo thang máy đi xuống.


Sắc mặt của anh không có gì không ổn, nhưng cô cho rằng đó là điểm không ổn lớn nhất. Anh như là đang kiềm nén nỗi băn khoăn trong lòng mình, thuyết phục bản thân chấp nhận nỗi băn khoăn này, nhưng không thể thuyết phục bản thân không mất mát, không bàng hoàng, không đau buồn.


Có lẽ trải qua lời từ chối đêm qua, anh không nổi giận, nhưng cũng không giống như sáng nay, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì —— đây không phải là anh, là Viên Tổ Vân tính tình xấu xa kia.


Có lẽ như anh đã nói, cô càng kéo anh ra khỏi cuộc sống bình yên, mang về thời gian trước đây, thế thì anh cần dùng nhiều thời gian hơn mới có thể thoát khỏi thời gian, bởi vậy anh cần phải thay đổi chính mình lần nữa. Anh nói anh không ngại, tuyệt đối không bận tâm…


Nhưng mà cô bận tâm, vô cùng bận tâm.


Sáng thứ hai, Thế Phân mang theo hy vọng đi vào chỗ đợi thang máy trong tòa cao ốc, rất nhiều người đang đợi, nhưng không có bóng dáng của Viên Tổ Vân.


Có lẽ cô đã bỏ lỡ thời gian anh sẽ xuất hiện.


Cô theo đám người đi vào thang máy, quay người lại, Shelly đang tươi cười đứng ở sau cô.


“Chào buổi sáng…” Cô hơi kinh ngạc.


“Chào buổi sáng,” Shelly vui vẻ chào hỏi với cô, “Hôm nay Viên Tổ Vân đi công tác rồi.”


“Đi công tác?” Cô chưa nghe anh nhắc qua.


“Ừm, phải ba hay năm ngày mới về.”


“Vâng…” Cô cụp mắt, không định hỏi tiếp.


Bước vào văn phòng, cô đóng cửa lại, bực bội lấy điện thoại ra, mấy lần muốn bấm dãy số đã thuộc lòng từ lâu, nhưng ngón tay cứng ngắc của cô lại chần chừ.


Cuối cùng, cô vẫn gọi, nhưng theo nhịp tim dồn dập của cô chính là giọng nói nhắc nhở: “Số điện thoại bạn vừa gọi hiện đã tắt máy…”


Cô ngã trên ghế, cảm thấy mình không thể tập trung làm bất cứ chuyện gì, vì thế cả buổi sáng cô cứ ngẩn ngơ, cô nhớ tới ánh mắt của anh khi vào thang máy rồi xoay người nhìn cô, kiên quyết mà mang theo ý cười, dường như vì cô anh sẽ không tiếc mọi thứ.


Cô chợt cảm thấy, nhận được tình yêu của anh, có lẽ là chuyện may mắn nhất trên thế giới này…


Di động rung rung trên bàn, phá tan sự yên tĩnh, khiến cô hoảng hốt. Trên màn hình nhảy lên dãy số cô vừa gọi, ngón tay không biết tại sao trở nên cứng ngắc và do dự, cô nhẹ nhàng ấn nút nghe máy, đặt bên tai.


“Em đoán xem anh đang ở đâu?” Giọng nói của anh vẫn ra vẻ thoải mái.


“…Tóm lại không ở đây.”


“Em nói ‘ở đây’ là chỗ nào?” Anh có chút mơ hồ.


“…Bên cạnh em.”


Cô nghe được âm thanh hít sâu ngạc nhiên ở đầu dây bên kia, cô nhoẻn miệng cười, ngẩn ngơ của cả buổi sáng đã tan biến.


“Anh sẽ nhanh chóng trở về, trễ nhất là thứ sáu.” Anh cười nói.


“Ừm…” Lúc này cô ngược lại không biết nên nói tiếp ra sao.


“Này!”


“?”


“Em sẽ nhớ anh chứ?” Câu hỏi của anh đơn giản thẳng thắn.


Nhưng cô không thể trả lời, hình như loại thân mật này khiến cô không dám đến gần một bước.


“Em không thể miễn cưỡng gật đầu sao?” Anh phàn nàn.


Cô nhíu mày, miễn cưỡng gật đầu.


Anh bỗng nhiên cười rộ lên, cười rất vui vẻ: “Vừa rồi em nhất định thật sự gật đầu phải không?”


“Không có…” Cô sực nhớ cho dù mình gật đầu thế nào anh cũng không nhìn thấy, cô dứt khoát mạnh miệng phủ nhận.


Nhưng anh vẫn cười, hình như không tin, cuối cùng anh dặn cô có việc đều có thể gọi anh bất cứ lúc nào, rồi cúp máy.


Cô buông di động, nhìn ngoài cửa sổ, cũng không nhịn được nụ cười.


/*/


“Cô biết không,” giữa trưa lúc ăn cơm dưới lầu Carol bùi ngùi nói, “Gần đây tôi chợt phát hiện đàn ông có thể lựa chọn trên thế giới này càng ngày càng ít.”


“…Là yêu cầu của cô càng ngày càng cao quá thôi.”


“Có lẽ,” cô ta dừng một chút, “Nhưng điều này không có gì đáng trách, nếu phụ nữ không có yêu cầu với sự lựa chọn ban đầu của mình, thế thì cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng hỏng bét.”


Thế Phân bật cười, Carol chính là loại người luôn có thể dùng ngụy biện nói ra lời có đạo lý.


“Còn cô thì sao, cô cũng chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi mà thôi, chẳng lẽ không có ai để lựa chọn sao?”


Cô bĩu môi, không hề bất ngờ đề tài này lại chuyển sang mình, bởi vậy cô ung dung trả lời: “Tôi nghĩ là có, chẳng qua, quan hệ giữa nam và nữ đôi khi sẽ trở nên rất phức tạp, cho nên…”


Cô sực nhớ tới câu trả lời của “Vân đạm phong khinh” đối với “Tinh cầu cô đơn” ở trong tiết mục: đó căn bản không phải là một sự lựa chọn… cô hình như hiểu được anh muốn nói cái gì.


“Điều đó không phải là một sự lựa chọn,” cô nói, “Mà là một loại hiểu biết lẫn nhau, khi cô hiểu một người, cô sẽ không để ý sự lựa chọn của đối phương hoặc là của mình, bởi vì cô có thể thản nhiên đối diện với mọi thứ.”


Carol ngơ ngác nhìn cô, dùng sức chớp mắt, nói: “…Cô có tiềm năng lớn làm loại chuyên gia tâm lý lừa gạt người ta trên tivi.”


“…Cám ơn.”


13.2


Edit: Sam


Trở lại công ty, trên hành lang đặc biệt im lặng, đa số đồng nghiệp đều ra ngoài ăn cơm, những người ở lại một là miệt mài làm việc, hai là ngủ gà ngủ gật tại chỗ. Lúc đi qua chỗ rẽ, Thế Phân bất cẩn đụng phải một người, cô vội vàng nói xin lỗi, khi ngẩng đầu lên cô không khỏi ngây người, Carol đã kêu lên trước: “Là…cô!”

Trở lại công ty, trên hành lang đặc biệt im lặng, đa số đồng nghiệp đều ra ngoài ăn cơm, những người ở lại một là miệt mài làm việc, hai là ngủ gà ngủ gật tại chỗ. Lúc đi qua chỗ rẽ, Thế Phân bất cẩn đụng phải một người, cô vội vàng nói xin lỗi, khi ngẩng đầu lên cô không khỏi ngây người, Carol đã kêu lên trước: “Là…cô!”


Thế Phân lúng túng gãi đầu, chính là cô gái đã từng hắt cà phê nóng lên người cô.


“Xin chào,” cô gái cũng nhận ra cô, “Người nên xin lỗi là tôi.”


“…”


“Chỗ cô bị phỏng bây giờ không sao chứ?”


“Ừm…”


“Tôi xin lỗi!”


“Không có gì.” Tâm trạng của cô hơi phức tạp, hình như nên trách móc, nhưng không thể nào oán trách cô gái trước mắt.


“À,” từ trong túi xách cô gái lấy ra hai cái hộp màu hồng nhạt đưa cho hai cô, “Đây là kẹo mừng của tôi.”


“Cô thật sự kết hôn rồi!” Carol mở to mắt, như là không tin.


“Phải.”


“Cùng người Ý kia?”


“À, không phải, hai người hiểu lầm rồi.” Cô gái lắc đầu.


“Ồ.” Trên mặt Carol viết “Tôi biết cô gả đi nước ngoài mà”.


“Anh ấy là người Pháp, không phải người Ý, chỉ là sống tại Ý thôi.” Cô gái còn nói.


“…” Carol hoàn toàn im lặng.


“Chúc mừng.” Thế Phân cười nói.


Cô có phải nên vui mừng hay không? “Tình địch” kết hôn rồi…


Bọn họ tạm biệt, giống như giữa những đồng nghiệp bình thường, Thế Phân trở lại văn phòng, trong lòng vẫn còn suy nghĩ về chuyện ban nãy, cô nhớ mình vì Viên Tổ Vân mà chắn tai họa kia, cô bất đắc dĩ cười khổ, có lẽ, ngoại trừ muốn đền bù trò đùa dai của mình, hành động kia cũng là một loại bản năng, bản năng yêu một người.


Có người nhẹ nhàng gõ cửa, cô nói mời vào, cô gái vừa rồi rụt rè đứng trước mặt cô.


Cô hơi bất ngờ, nhưng vẫn cười thân thiện, có lẽ cô gái này chính là loại người điềm tĩnh nho nhã mà dễ dàng mất bình tĩnh, chẳng qua khi yêu một người lại sinh ra dũng khí to lớn, kể cả dùng lời nói chất vấn sắc bén và dùng cà phê nóng hổi hắt lên người đối phương —— cô ta còn chưa trưởng thành, nhưng có bản tính dũng cảm của người phụ nữ khi yêu.


“Xin lỗi, tôi có thể quấy rầy cô một chút không?” Cô gái đứng ở cạnh cửa, không biết nên làm sao.


“Đương nhiên, ngồi đi.”


Cô gái ngồi xuống ghế đối diện, nói: “Tôi rất muốn trịnh trọng xin lỗi cô lần nữa! Sau khi chuyện đó xảy ra, tôi vẫn chưa thừa nhận mình có lỗi, nhưng kỳ thật cô là người vô tội, chỉ là có lòng giúp đỡ…anh ấy mà thôi, vì thế tôi nên xin lỗi cô, tôi xin lỗi!”


Thế Phân cười khổ, cô là người vô tội sao, chỉ vì giúp đỡ…đồng nghiệp thôi sao?


“Ưm…hy vọng cô có thể tha thứ cho tôi.”


“Tôi không để chuyện này trong lòng.”


Cô gái lộ ra nụ cười cảm kích mà ngượng ngùng: “Cám ơn! Ngoài ra…còn có một việc tôi muốn nhờ cô.”


“?”


“Cô có thể giúp tôi chuyển lời cho Viên Tổ Vân không?”


Giúp “tình địch” chuyển lời? Không phải rất kỳ lạ sao…


“Hiện tại tôi không phải thư ký của anh ấy ——”


“—— tôi biết,” cô gái gật đầu, “Nhưng tôi không dám nói với Shelly…”


“…Vậy được rồi.”


“Phiền cô nói với anh ấy… ‘xin lỗi’…”


“…Chỉ là câu này thôi sao?”


“Ừm, nói với anh ấy tôi thật sự muốn xin lỗi, còn nữa…hy vọng anh ấy sẽ không quên tôi.”


Cô gái cười thật thà, giờ phút này ở trong mắt Thế Phân lại chói mắt như vậy, tâm tình nổi nóng lặng lẽ chiếm cứ cô, nhưng cô lại bất lực.


Cô gái đứng dậy cáo từ, cô gật đầu có lệ, cắn môi, khiến mình trông bình tĩnh.


Cô ngồi im lặng một lúc, bỗng nhiên lấy ra di động gọi cho Viên Tổ Vân.


“A lô?” Âm thanh của anh nghe ra rất dịu dàng.


“Ừm…” Khẩu khí của cô cứng ngắc, giống như Tử Mặc.


“Chuyện gì?”


“…” Lời đến bên miệng lại không thể nói ra.


Cô phải nói thế nào với anh đây, nói có người tới, hy vọng anh vẫn luôn ghi nhớ —— anh sẽ cười chứ, cười xấu xa bởi vì anh biết cô đang ghen.


“Sao thế?” Anh ở đầu dây bên kia nghi hoặc, sau đó phát ra tiếng cười mập mờ, “Hay là…em gọi qua chỉ là muốn lắng nghe giọng nói của anh?”


“Xuống địa ngục đi!” Cô nhịn không được rít gào.


“Sao vậy…” Giọng nói anh có vẻ vô tội, như là đứa trẻ không biết mình đã làm sai chuyện gì.


“…Không có gì!”


“Hở?”


Thế Phân cắn môi, nói: “Không có việc gì, vậy thôi, tạm biệt!”


Nói xong cô ấn nút, trên màn hình xuất hiện khung nhắc nhở cuộc điện thoại đã kết thúc.


Cô ảo não vò tóc mình, tại sao phải gọi cho anh chứ, đã gọi rồi thì tại sao không nói ra, cô rốt cuộc muốn thế nào đây?! Có lẽ Viên Tổ Vân ở bên đầu dây bên kia cũng đang hỏi vấn đề này…


Cô khoanh tay đứng trước cửa sổ, ngây người nhìn cây xanh ở xa xa, như vậy, anh sẽ nhớ cô gái này chứ, anh còn nhớ cô gái này không?


Giống như anh vẫn luôn nhớ Viên Thế Phân đã đi xa kia…


Tối thứ tư, sau khi tan tầm Thế Phân đến siêu thị mua đồ, lúc trở về đậu xe, cô trông thấy chiếc xe nhỏ của Tử Mặc đã lâu không gặp —— đây không phải có nghĩa là cô ấy đã trở về rồi sao?


Vì thế cô trở lại căn hộ, như thường lệ từ cửa sổ nhìn quanh tình hình trên lầu, cho đến tám giờ tối đèn rốt cuộc sáng lên.


Cô lấy ra chai rượu đỏ mới mua từ trong túi đồ, cổ vũ chính mình, rồi đi lên lầu.


Nhưng mà, cô bấm chuông thật lâu, bên trong không có chút động tĩnh. Tử Mặc vẫn còn giận, hay là không thể tha thứ cho cô đây? Có lẽ nào…cả đời này cô ấy sẽ không tha thứ cho cô không?


Ngay lúc Thế Phân tưởng rằng không có người đi ra mở cửa, Tử Mặc lại chậm rãi mở cửa ra, cắn môi ngơ ngác nhìn cô.


Cô nhỏe miệng cười cho là nụ cười thân thiết nhất, nhẹ giọng nói: “Tớ có thể vào không…tớ mang theo cái này…”


Nói xong, cô cầm chai rượu trong tay, ra vẻ lấy lòng.


Tử Mặc cụp mắt, như là đang suy tư, cuối cùng vẫn mở rộng cửa ra.


Trong phòng khách có rất nhiều hộp giấy xếp chồng chất, bên cạnh đó là chồng sách tạp chí ngăn nắp, cảnh tượng này hình như là chủ nhân đang tìm gì đó.


Thế Phân rụt rè nhìn Tử Mặc, không biết có nên đi qua ngồi xuống sofa như là chưa từng xảy ra chuyện gì, hay là cứ đứng tại chỗ, chờ chủ nhân lên tiếng.


“Ngồi đi…” Rốt cuộc Tử Mặc cất tiếng, nhưng giọng nói cứng ngắc chẳng có vẻ gì thân thiết.


Cô gật đầu, gượng gạo ngồi xuống, trong lòng cũng bất an.


Tử Mặc đến cạnh hộp giấy, tự tìm kiếm gì đó, hình như cô chỉ là một cái bóng trên sofa, như có như không.


hai người không hẹn mà cùng im lặng, cả phòng chỉ nghe được tiếng vang của đồng hồ quả lắc trên tường, cùng với tiếng của đứa trẻ tinh nghịch bắn pháo ở xa xa.


Thế nhưng, lại vào chính lúc này cô lại cảm nhận được một cách mãnh liệt, mình không phải Thế Vân mà là Thế Phân!


Theo lay động của đồng hồ quả lắc, dường như cô trở về hiện thực từng chút một, ghế sofa màu xám, bàn trà màu đen, tấm thảm màu đỏ, ngăn tủ màu trắng…cùng với Tử Mặc ngồi trước hộp giấy màu nâu, tất cả mọi thứ đều trở nên chân thật.


“Cậu còn nhớ ngày trực nhật sau khi tan học không,” Tử Mặc đưa lưng về phía cô, bỗng nhiên nói, “Lần nào cậu cũng…không chịu để tớ quét rác.”


“?”


“Sợ tớ hít phải bụi bặm, bệnh suyễn sẽ tái phát.”


“…”


“Còn có mượn sách tại hiệu sách ở cổng trường…”


“Tử Mặc…”


“Ông chủ sẽ đưa sách mới cho bọn mình chọn, sau đó mới đặt trên giá sách.”


“…”


“Mỗi lần thi đấu điền kinh, bọn mình đều ngồi ở mép sân, mỗi lần thi lại môn thể dục đều không thể thiếu bọn mình.”


“…”


“Khi tớ ngã bệnh, cậu luôn mang bài tập đến thăm tớ, khi cậu ngã bệnh, tớ sẽ đặt cặp sách của mình trên chỗ ngồi của cậu, giống như cậu không có nghỉ học.”


“…”


“Cậu hỏi tớ thích một người có cảm giác gì, tớ lừa cậu nói không biết, nhưng cậu vẫn không lật tẩy tớ.”


“…”


Âm thanh của Tử Mặc nghe ra rất vui vẻ, từng đoạn hồi ức như là dùng máy ảnh chụp lại, bị đè chặt dưới đáy lòng Tử Mặc, chứa trong một chiếc hộp quý giá nhất, chiếc hộp đó tên là “tình bạn”.


“À, đúng rồi, còn nhớ vườn hoa nằm cạnh trường không ——”


“—— đủ rồi, Tử Mặc,” Thế Phân hít sâu một hơi, “Cậu cũng biết, tớ không phải Thế Vân.”


Nhưng cô gái chất phác này lại quật cường nói: “Cậu không nhớ vườn hoa sao, lần đầu tiên bọn mình lén uống bia ở đó đấy, cậu nói, không thể cho bất cứ ai biết, ngoài chị của cậu ra…”


“Tử Mặc!” Nước mắt Thế Phân từ khóe mắt chảy xuống, nhưng cô lại không nhận ra, cô chỉ muốn ngăn cản những hồi ức đột ngột ập tới, mỗi một đoạn đều là về người em gái mà cô yêu nhất, mỗi một đoạn là nỗi đau dưới đáy lòng cô khó mà lành lại.


“…”


“…”


Tử Mặc bình tĩnh lại, bóng dáng gầy gò ngồi trước bệ cửa sổ, có vẻ cứng đờ. Thế Phân không nhìn thấy nét mặt của cô ấy, nhưng có thể cảm nhận được nước mắt của cô ấy, cũng là nước mắt cô đơn.


Thế Phân bỗng nhiên ý thức được, nếu đổi lại là mình, e rằng cũng không thể tha thứ người đã cướp đi người bạn thân, nhưng lại ích kỷ muốn được chuộc tội —— bởi vì, người trong hồi ức kia không ai có thể thay thế.


Nhưng Tử Mặc dùng giọng điệu bình thản nói: “Có thể nhờ cậu một việc không?”


“?”


“Giả làm…Thế Vân lần nữa cho tớ đi…”


“…”


“Bởi vì,” Tử Mặc dừng một chút, hình như tìm được thứ muốn tìm, đó là một tấm ảnh chụp cô ấy và Thế Vân, “Tớ còn rất nhiều lời muốn nói với cậu ấy, tớ tưởng rằng vẫn còn thời gian, lại…chưa kịp nói với cậu ấy…”


“Tớ xin lỗi…tớ xin lỗi…” Thế Phân đi qua ôm lấy Tử Mặc từ đằng sau, nước mắt không ngừng chảy xuống, cô gái trên tấm ảnh tươi cười, điềm tĩnh mà dịu dàng, cho dù cho cô gái ấy cả thế giới, cô cũng không hề tiếc nuối.


Tử Mặc xoay người, trên khuôn mặt cũng đầy nước mắt, khóe miệng lại tươi cười: “Con người đôi khi rất kỳ quái, lúc ở ngay bên cạnh thì chẳng muốn nói gì, mất rồi thì lại có rất nhiều lời muốn nói. Nhưng mà, mất chính là mất, có lẽ có thể giả vờ vẫn còn ở đấy, nhưng không thể nào giả vờ cả đời.”


“…”


“Cho nên,” Tử Mặc nhìn cô, ánh mắt hiền lành lại đáng yêu, “Có thể hứa với tớ không, để tớ nói hết…”


“Được…” Thế Phân gật đầu, dùng sức lau nước mắt, cho dù là giả vờ, cô cũng không muốn cho Tử Mặc nhìn thấy một Thế Vân rơi lệ.


“Nhưng khi tớ nói xong rồi, cậu có thể hứa với tớ thêm một việc nữa không?”


“?”


“Đừng giả vờ nữa, từ nay về sau…đừng giả vờ nữa.”


Cô thật sự ngừng rơi nước mắt, có lẽ là kinh ngạc, có lẽ là quên mất, nhưng ánh mắt chân thành của Tử Mặc như là ánh sáng lờ mờ của ngọn hải đăng từ xa chiếu trên mặt biển tối đen, chiếu sáng bầu trời, mặt biển, cũng chiếu sáng con đường về nhà của cô.


Cô ngồi cạnh hộp giấy, mỉm cười, dùng âm thanh dịu dàng nói: “Tới đây, kể cho tớ nghe, mặc dù là vui vẻ, tưởng nhớ, hoang mang hay là đau khổ, chỉ cần cậu muốn nói tớ đều rất thích nghe, bởi vì…”


“Hở?”


“Đã bảy năm rồi…tớ không có nghe.”


Sáng thứ sáu, Thế Phân bỗng nhiên nhận được điện thoại của Tưởng Bách Liệt, cô tưởng rằng anh ta muốn gọi sang hỏi khi nào thì đến chỗ anh ta “tái khám”, nhưng anh ta chỉ nói hẹn cô cùng ăn trưa. Cô nghĩ nghĩ, quyết định chọn quán ăn cách tòa cao ốc hai con phố, không biết tại sao, cô theo trực giác không muốn để người khác trông thấy.


“Bữa cơm này cô mời nhé?” Tưởng Bách Liệt tới trễ mười lăm phút.


“Đương nhiên.” Cô mỉm cười, nói.


“Thế à, vậy tôi phải gọi một phần tôm hùm, trên bảng hiệu viết ‘hôm nay giá đặc biệt, mỗi khách chỉ cần 588 tệ’.”


“Cái đó…” Nụ cười trên mặt Thế Phân cho dù làm thế nào cũng không giữ được, “Hay là chọn món khác đi.”


Anh ta khép lại thực đơn, tươi cười khả ái nói với người phục vụ: “Một phần cơm gà nướng, cám ơn.”


Nhìn thấy bóng dáng người phục vụ rời đi, Thế Phân thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại, Tưởng Bách Liệt tươi cười nhìn cô.


“Đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, muốn chọn phần 588 tệ anh cũng quá tay rồi đó.”


“Sorry, tôi chỉ đùa chút thôi,” anh ta giơ tay lên, ý là đừng để ý, “Hôm nay hẹn cô ra là muốn nói với cô, sáng ngày mốt tôi sẽ đi.”


Cô kinh ngạc nhìn anh ta, không nói ra lời, thế thì…cô đã bỏ lỡ lần “tái khám” cuối cùng sao?


“Tôi cũng không ngờ, ngày chia tay đến nhanh như vậy.”


“À…” Cô hơi buồn vì những lời này của anh ta.


Trong lúc cô mơ màng thất vọng nhất, là người trước mắt giúp đỡ cô, khích lệ cô. Mặc dù bọn họ chỉ là bác sĩ và bệnh nhân, thậm chí còn không bằng bạn thân, nhưng mỗi lần gặp thất bại hoặc nổi giận, chỉ cần nghĩ đến những lời khích lệ của anh ta, thế giới dường như không trở nên tệ hại như trong tưởng tượng của cô. Có lẽ nào tại giây phút này anh ta cũng buồn rầu như cô chăng?


“Lúc tôi đặt vé máy bay không cẩn thận bấm sai mấy chữ mà thôi, tới khi nhận được vé phát hiện phải xuất phát trước thời hạn mười ngày.” Anh ta bất đắc dĩ nhún vai, uống một ngụm nước đá trước mặt, sau đó ra vẻ mong chờ nhìn về phía phòng bếp.


“…” Được rồi, có lẽ anh ta không buồn rầu như cô tưởng tượng.


“Tôi không báo cho người nhà biết, tôi định cho bọn họ một big surprise…” Anh ta hưng phấn nói.


“Ồ…” Thế Phân vỗ trán, dở khóc dở cười nói, “Bình thường nếu nghe loại đối thoại thế này ở trong phim, chứng tỏ người này sẽ lập tức phát hiện một số chuyện không tốt, ví dụ như ngoại tình, bạn bè phản bội hoặc là nhà bị cướp vân vân… Nếu nói vậy, anh xác định anh còn muốn cho họ một ‘bất ngờ’ không?”


“Hum…” Tưởng Bách Liệt nhíu mày, như là đang nghiêm túc suy nghĩ.


Lúc này, món ăn họ đã gọi được bưng lên, vì thế hai người quyết định tạm thời bỏ xuống “phiền não” này, bắt đầu giải quyết thức ăn trong đĩa của mình. Đợi đến khi ăn gần xong, Tưởng Bách Liệt bỗng nhiên nói:


“Cô biết không, tôi từng cho rằng cô là người khó tiến triển nhất trong tất cả bệnh nhân của tôi ——”


“—— xin lỗi, có thể chen vào một câu không?”


Anh ta không tình nguyện làm ra động tác “mời”.


“Anh có tổng cộng bao nhiêu bệnh nhân?”


Anh ta nhìn trần nhà, nghiêm túc suy nghĩ, rồi nói: “Tạm thời thì…hai người.”


“…”


Nhưng anh ta chẳng hề để tâm mà nói tiếp: “Kết quả, tôi lại phát hiện cô là người tiến bộ nhanh nhất.”


Cô buông thìa trong tay, nhìn anh ta, nói vậy, người tiến bộ chậm chính là Tử Mặc?


“Cho nên tôi muốn nói rằng, cuộc sống thường hay nằm ngoài dự kiến của chúng ta, chưa tới phút cuối cùng thì không nên coi nhẹ bỏ cuộc.”


Cô bật cười, đúng vậy, anh ta chính là người như thế, sau một tràng vô nghĩa thì luôn nói ra một số triết lý —— đây là anh ta, Tưởng Bách Liệt chân thật nhất, không hề nản lòng, cũng không có che đậy.


“Anh biết không,” cô nhìn anh ta, chân thành nói, “Mặc dù những khích lệ của anh luôn…rất kỳ quái, nhưng nghĩ kỹ lại, không biết chúng đã cho tôi bao nhiêu dũng khí.”


Bọn họ nhìn nhau cười, vì những lời này của cô, cũng vì mối duyên “bác sĩ” và “bệnh nhân” này, có lẽ càng là vì bọn họ nhận ra sự đồng cảm trên người đối phương, không cần hiểu nhau cỡ nào, nhưng có thể đồng cảm cổ vũ lẫn nhau.


“À,” Tưởng Bách Liệt thở dài nói, “Lúc thật sự sắp rời khỏi…mới phát hiện có chút luyến tiếc…”


“Bởi vì cô gái anh thích?”


Anh ta cười lắc đầu: “Không chỉ thế, một khi sống tại nơi nào thì luôn sinh ra cảm giác ỷ lại, lúc rời đi có lẽ sẽ cần quyết tâm rất lớn.”


“Nhưng anh còn có thể trở về,” cô dừng một chút, hình như không khẳng định cho lắm, “…không phải sao?”


Anh ta gật đầu: “Tôi nghĩ là có.”


“Anh không chắc chắn ư?”


“Con người sẽ thường xuyên làm ra chuyện mình không nắm chắc, khi cô quyết định từ Anh trở về, không phải cũng không nắm chắc đó sao?”


“…”


“Nhưng cô đã trở lại, thử thay đổi, hơn nữa càng ngày càng tốt hơn.”


Cô muốn cho anh ta một nụ cười, nhưng không khỏi thở dài một hơi, dường như làn sương mù vẫn đè nén trong lòng cô, vào lúc đêm dài tĩnh lặng, nó luôn ép cô đến ngạt thở.


“Sao thế?” Anh ta nhạy cảm hỏi.


“Không…không có gì,” cô cụp mắt xuống, qua hồi lâu mới nói tiếp, “Anh biết không, tôi cảm thấy mình không xứng nhận được hạnh phúc…không xứng nhận được những điều may mắn và tốt đẹp, tôi không xứng.”


“?”


“Mẹ tôi nói, ngay từ đầu bà đã biết tôi không phải Thế Vân mà là Thế Phân. Kiến Phi nói, cô ấy cũng không quan tâm tôi là ai, cô ấy cảm ơn ông trời vì không mang tôi đi. Tử Mặc nói, cô ấy muốn tôi giả làm Thế Vân lần nữa, cô ấy có rất nhiều điều muốn nói với Thế Vân, nhưng sau khi nói xong, hy vọng tôi từ nay về sau đừng đóng vai người khác nữa. Còn có…”


“?”


“Một người nào đó nói với tôi, chỉ cần tôi không phải là cái bóng của bất cứ ai, như vậy là đủ rồi…”


“…”


“Tại sao, tại sao tất cả mọi người đều khoan dung với tôi, có lẽ bọn họ sẽ như tôi đau buồn vì cái chết của Thế Vân, nhưng đồng thời sẽ vì tôi còn sống mà cảm thấy hạnh phúc sao, tôi chiếm lấy tất cả, sinh mệnh, tha thứ, thông hiểu, thậm chí còn tình yêu… Nhưng tôi không thể nào phát ra tiếng cười từ trong lòng, tôi cảm thấy mình không xứng, hoàn toàn không xứng có được những điều đó, bởi vì người nên nhận được chúng chính là Thế Vân.”


Tưởng Bách Liệt nhìn cô, dùng giọng điệu mềm nhẹ lại kiên quyết nói: “Không, Thế Phân, cô nên có được tất cả những thứ kia, hoặc là nói, cô hãy chấp nhận tình yêu của người thân, bạn bè hoặc là người cô yêu, phải nhận luôn cả phần của Thế Vân, bởi vì…”


“?” Cô nhìn anh ta, lần đầu tiên nhìn thấy ánh nước trong mắt anh ta.


“Bởi vì đó là do Thế Vân dùng sinh mệnh của mình để đổi lấy cho cô.”


“A…” Có lẽ cô muốn khóc, muốn hét lên, muốn gào thét…nhưng cô lại không phát ra tiếng nào.


Cô nhìn thấy Thế Vân ngồi bên cạnh Tưởng Bách Liệt, gật đầu với cô, mỉm cười với cô, dường như đang nói: đúng vậy, anh ấy nói rất đúng, chị nên làm như vậy…


“Giống như là nếu cô biết sẽ xảy ra tai họa như vậy, cô quả quyết sẽ không để em gái thay thế cô —— hoặc là nói, nếu ban đầu là chính em gái muốn đi, cô sẽ đồng ý thay thế cô ấy chứ?”


Cô che miệng, lặng lẽ lắc đầu.


“Cô biết không, tôi luôn tin tưởng, khi tôi nhìn thấy cô yêu thương em gái mình đến thế, tôi cũng có thể cảm nhận được tình yêu của cô ấy đối với cô. Nếu người chết là cô, cô cũng muốn em gái mình sẽ mất đi hy vọng đối với cuộc sống, trở thành người không biết hạnh phúc là gì sao?”


“Không…”


“Thế thì cô không cần phải suy nghĩ như vậy —— không có gì xứng hay không xứng, cuộc sống con người là đáng giá, phải cho tất cả mọi người yêu thương cô cũng như cô yêu thương bọn họ, cảm nhận được niềm vui của cô, đó là điều đáng giá nhất.”


Tưởng Bách Liệt vươn tay, nắm bả vai Thế Phân, nụ cười của anh ta tràn đầy khích lệ, khiến người ta không khỏi ngập tràn hy vọng đối với cuộc sống.


“Cảm ơn…” Thế Phân vừa khóc vừa mỉm cười, có lẽ rất khó coi, nhưng cô cảm thấy hình như đang tìm về chính mình, “Tôi đã nhận được rất nhiều thứ từ anh, nhưng tôi chỉ có thể nói một câu ‘cảm ơn’.”


“Không, nếu cô thật sự nhận được sự giúp đỡ và hướng dẫn từ tôi, đó là sự cổ vũ lớn nhất đối với tôi —— cũng không chỉ một câu cảm ơn đơn giản vậy đâu.” Anh ta cười lau nước mắt trên mặt cô, giống như một người anh cả dễ mến.


Cô cúi đầu, nghĩ tới một năm nay Tưởng Bách Liệt luôn dùng nụ cười và lời nói ấm áp với cô, cô thấy mình rất may mắn. Có phải anh ta là thiên thần hay không —— là thiên thần do Thế Vân phái tới?


Cô nhìn anh ta, cười rộ lên, không phải nụ cười của nước mắt, đó là nụ cười thật sự hiểu được hạnh phúc và cảm kích.


“Tiên sinh, mời anh lấy tay mình ra, cám ơn.”


Thế Phân giật mình, âm thanh ở phía sau cô truyền đến, mang theo tức giận và bất an, nhưng vẫn làm ra vẻ rất bình tĩnh —— đó là âm thanh của Viên Tổ Vân.


Tưởng Bách Liệt không lau nước mắt cho cô nữa, chỉ là lặng lẽ rút tay về, nhìn thấy ánh mắt mang theo ngờ vực mãnh liệt của Viên Tổ Vân, anh ta lại chẳng có chút sợ hãi.


“Ưm…” Thế Phân đứng lên, nhìn hai người đàn ông trước mắt, nhất thời không biết nên giải thích ra sao.


hai người đàn ông trừng mắt nhau một lúc, Tưởng Bách Liệt như là chợt hiểu được mọi thứ, anh ta đeo ba lô đứng lên, nói với Thế Phân: “Tôi nghĩ tôi phải đi rồi, phần sau để lại cho cô nhé.”


“Tưởng…” Cô nhìn anh ta xin viện trợ, nhưng không nhận được lòng thương hại của anh ta.


Trước khi đi anh ta đột nhiên quay đầu, tươi cười khả ái, dùng giọng điệu ôn hòa mang theo chút tự kỷ của mọi khi: “Lúc tôi không ở đây, mỗi ngày nhớ tôi một lần là đủ rồi…Bye!”


Nói xong, Tưởng Bách Liệt xoay người đi ra ngoài, vừa vẫy tay vừa huýt sáo.


Oh! Thế Phân cắn răng —— người thật sự có tính cách xấu xa chính là anh ta đó!


Tại ngã tư của góc đường kia luôn có rất nhiều người đang chờ đợi, bởi vì khoảng cách thời gian giữa đèn xanh và đèn đỏ đặc biệt dài, nhưng trưa hôm nay lại chỉ có hai người đứng đó, là một đôi nam nữ.


Có lẽ bởi vì trời nóng, áo vest và cà vạt của người đàn ông vắt trên tay kéo của va ly, cổ áo sơ mi màu xanh nhạt rộng mở lúc này trông có vẻ phờ phạc —— bởi vì chủ nhân của nó đang rất bực bội, bầu không khí xung quanh anh cũng trở nên ngột ngạt, lửa giận dường như chạm vào là nổ ngay.


Thế Phân cúi đầu đi theo phía sau anh, nhìn thấy anh dừng bước, thế là cô đứng cách anh hai bước, dáng vẻ chuẩn bị chạy trốn bất cứ lúc nào.


Sau khi Tưởng Bách Liệt tự nhiên phóng khoáng rời khỏi, Viên Tổ Vân trừng mắt nhìn cô thật lâu, sau đó không nói lời nào kéo va ly đi ra ngoài, cô vội vàng tính tiền rồi đuổi theo, nhưng anh chẳng nói câu nào, chỉ là bước nhanh về phía trước.


Trong quán ăn chắc là đang xôn xao, chỉ đến ăn bữa cơm cũng có thể xem được một màn diễn đặc sắc như vậy: cô gái khóc, chàng trai tự nhiên rời đi, còn có một…ác ma gần như bùng nổ? Có lẽ mỗi người đều tự dệt một câu chuyện, sau đó hưng phấn tiếp tục suy diễn trong lòng, như vậy cũng không có gì xấu, nếu mọi người có thể tìm được niềm vui trong đó ——


“—— em có điều gì muốn giải thích với anh không?” Viên Tổ Vân bỗng nhiên ngắt ngang suy nghĩ của cô, như là không kiên nhẫn được nữa, anh xoay người hỏi cô.


Cô hết hồn lùi về sau một bước, mặc dù sắc mặt anh rất bình tĩnh, nhưng cô biết anh đang tức giận, có lẽ giận dữ hơn bất cứ lúc nào.


Anh nhìn thấy bước chân cô thụt lùi, mặt mày càng nhăn nhó hơn.


Thế Phân suy nghĩ vài giây, rốt cuộc lấy dũng khí nói: “Ưm…anh đi công tác về rồi…”


Anh cười khổ tự giễu: “Đúng vậy, anh đã trở về, hơn nữa xe taxi trùng hợp đụng trúng người tại giao lộ trước quán ăn, anh phải bước xuống, kéo hành lý đi, mới đi vài bước thì nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc như vậy… Nếu anh không trở lại, người đàn ông kia sẽ không đơn giản sờ mặt em đâu nhỉ?”


Anh rất tức giận, giọng nói tràn đầy ngờ vực, nhưng không biết tại sao, cô không trách anh, một chút cũng không, cho dù trong lời nói của anh chẳng hề có chút tin tưởng cô, nhưng cô chỉ muốn cười.


Cô mím môi, nếu bây giờ cười, có lẽ cô sẽ chết không đẹp ——


“Anh ta là bác sĩ tâm lý của em.” Cô dùng giọng điệu thoải mái ngay cả bản thân cũng không ngờ.


“…” Anh hiển nhiên cảm thấy bất ngờ, tuy rằng mặt mày vẫn nhíu chặt, nhưng hình như đang đợi cô nói tiếp.


“Một năm trước, khi em cảm thấy mình không thể tiếp tục như vậy được nữa, em bắt đầu tiếp nhận điều trị của bác sĩ tâm lý, anh ta là một người rất tốt, em đã nhận được nhiều sự giúp đỡ từ chỗ anh ta.”


“Rất tốt?” Anh nhướng mày, “Kể cả sờ mặt em sao?”


“Đừng như vậy,” cô tiến lên hai bước, đứng trước mặt anh, “Em nghĩ anh ta thỉnh thoảng cũng thích trò đùa dai giống như anh, nhưng anh ta thật là người tốt, nếu không có anh ta, có lẽ anh sẽ không thể nào nhìn thấy em của hiện tại.”


“…”


“Có lẽ em vẫn còn vùng vẫy trong nỗi đau của mình, muốn tìm một lối ra nhưng lại cam chịu bỏ cuộc.” Cô nhìn ánh mắt anh, sắc mặt bình thản.


“Tại sao không nói cho anh biết…” Lông mày anh giãn ra, trong mắt chứa đựng nỗi đau không thể che giấu.


“Bởi vì anh cũng là một trong những nguyên nhân đau khổ của em mà.”


“…” Anh hiển nhiên hơi kinh ngạc.


Cô mỉm cười: “Một năm trước em gặp lại anh, em tưởng rằng dùng nhiều thời gian như vậy em sẽ biến mình thành Thế Vân, nhưng lúc nhìn thấy anh, em lại phát hiện mình rất muốn đi qua hôn anh, em rất sợ hãi, lúc ấy em vô cùng sợ hãi.”


“Nhưng em nên làm thế, bởi vì em không phải Thế Vân, em là Thế Phân ——”


“—— đúng vậy, em biết, nhưng em không thể. Bởi vì trong lòng em còn mang theo rất nhiều rất nhiều áy náy, em một lòng muốn chuộc tội, dùng cách của mình để chuộc tội.”


“…”


“Tuy nhiên em dần dần phát hiện mình đã sai rồi, đó là một sai lầm rất đáng sợ, em phát hiện sự việc lại hỏng bét lần nữa bởi sự tùy hứng của em, mà em lại còn…cố chấp chìm đắm trong đó.”


“Thế thì hiện tại em có thể biến trở về Thế Phân không?” Anh vươn tay, vuốt mặt cô.


Cô nhìn anh, cảm giác được ngón tay sần sùi của anh chạm vào mình rất ấm áp, cười trong nước mắt nói: “Em nghĩ…em có thể.”


“…” Anh ngạc nhiên không nói nên lời.


“Vì anh, vì mẹ, vì em và bạn bè của Thế Vân… đương nhiên còn có Thế Vân, em không muốn mình buông thả như thế nữa.”


Anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn cô, ngón tay lướt qua hai má cô hơi run rẩy.


Cô nhón chân, vươn tay ôm cổ anh, hé miệng ra, dịu dàng cắn bờ môi anh.


“Này…” Viên Tổ Vân bỗng nhiên buông cô ra, sắc mặt ngớ ra sờ môi mình, “Em…”


“Sao thế?” Cô ra vẻ vô tội.


Anh nhíu mày nhìn cô, nhìn hồi lâu mới cười nói: “Không có gì…về nhà rồi nói với em.”


Đèn xanh sáng lên, anh xoay người một tay cầm tay kéo va ly, một tay nắm tay cô, đi sang phía đối diện.


Cô mỉm cười nhìn nét mặt nghiêng của anh, trong lòng tràn đầy tình yêu cùng với…một chút nhộn nhạo.


Nhớ tới dáng vẻ sờ môi của anh, cô nói dưới đáy lòng: người còn nhớ nơi mẫn cảm trên người đối phương, không chỉ có mình anh đâu nhỉ?


Chiều hôm sau, Tưởng Bách Liệt nhận được một kiện hàng, phần tên người gửi viết “Viên Thế Phân”. Bên trong là mấy quyển sách của Hạng Phong, cùng với một bức thư màu trắng đã dán kín.


“A lô?” Anh ta vừa sắp xếp hành lý vừa gọi điện cho Thế Phân.


“Anh đã nhận được đồ chưa?”


“Ừm, tất cả đều là cho tôi sao?”


“Sách là cho anh, là tác phẩm tiểu thuyết trinh thám đang rất nổi tiếng hiện nay, tặng anh mang theo đọc trên đường đi, nếu anh thích, tôi còn có thể hỏi anh ấy ký tên cho. Vốn muốn tặng anh thứ gì đó có giá trị kỷ niệm, nhưng tôi đã hỏi ý kiến của bạn bè làm ở hải quan, bọn họ nói ra nước ngoài tốt nhất đừng mang theo thứ kia.” Cô trốn ở toilet nhỏ giọng nói.


“Là cái gì?” Anh ta hơi tò mò.


“Thịt xông khói Kim Hoa đó.”


“…” Tưởng Bách Liệt lựa chọn im lặng.


“Này, anh có nghe không?”


“Cô làm gì giống như kẻ trộm thế hả.”


Thế Phân cười gượng hai tiếng, đè thấp giọng nói: “Anh cũng biết, có một số người…rất khó tính.”


“…Thế thì bức thư màu trắng là sao? Cũng là cho tôi hả? Có thể mở ra không?”


“Không được mở, đó là bức thư nhờ anh đưa cho một người bạn ở New York.”


“Ồ, tôi làm sao đưa cho anh ta chứ?”


“Tôi có viết tên và số điện thoại của anh ấy ở mặt sau bức thư, sau khi anh tới nơi thì gọi điện cho anh ấy là được.”


“Ok.” Tưởng Bách Liệt bỗng nhiên có cảm giác bị lợi dụng mãnh liệt, hình như nhờ anh ta đưa thư là thật, về phần mấy quyển sách kia…chẳng qua là người nào đó đang muốn vứt bỏ bộ sách kia thôi.


“Như vậy…” Thế Phân hơi buồn nói, “Chúc anh thuận buồm xuôi gió.”


“Cám ơn.”


“Người nên cám ơn là tôi… Tạm biệt.”


“Tạm biệt.”


Ngay lúc anh ta định cúp máy, trong ống nghe lại truyền đến tiếng của Thế Phân: “A lô, a lô, bác sĩ?”


“Hở?”


“Anh sẽ trở về chứ?” Âm thanh của cô hơi chần chừ.


“…Ừm.” Tưởng Bách Liệt dịu dàng cười nói.


“Vậy là tốt rồi…” Cô cũng cười.


“Viên Thế Phân! Em làm gì ở trong đó hả?!” Ngoài cửa truyền đến âm thanh của Viên Tổ Vân, khẩu khí bực bội.


“Tôi phải cúp máy đây, nếu anh trở về nhất định phải gọi cho tôi, nhớ đó…” Cô hình như bỗng thay đổi chủ ý, “Cho dù không trở lại…có rảnh cũng nhớ gọi cho tôi…được không?”


“Được.” Tưởng Bách Liệt gật đầu.


“Tạm biệt.”


“Tạm biệt.”


Ngày cuối cùng của Tháng năm, Thế Phân mang theo một bó hoa bách hợp trắng, một mình lái xe đi. Cô muốn đến nghĩa trang của em gái. Tuần trước, mẹ đã đến nơi quản lý nghĩa trang làm thủ tục, sửa tên trên mộ bia thành “Viên Thế Vân”. Hôm trước chỗ quản lý gọi điện đến báo rằng đã sửa xong, mời người nhà đến xem, vì thế cô xin nghỉ một ngày, đến thăm em gái.


So với tiết thanh minh, lúc này nghĩa trang có chút hiu quạnh, nhân viên đưa cô đến trước mộ bia, hỏi cô chữ khắc trên đó đúng không, cô gật đầu, tỏ vẻ cảm ơn.


Nhân viên đi rồi, cô ngồi xổm xuống, đặt hoa trước mộ bia, hai tay chắp lại, lặng lẽ cầu nguyện trong lòng.


Trên tấm bia đá vẫn không có tấm ảnh của Thế Vân, từ trong ba lô cô lấy ra một khung hình tinh xảo, trong khung hình có một tấm ảnh cùng với một bức thư gửi cho Thế Vân.


Thế Vân thân yêu:


Em khỏe chứ?


Chị tốt lắm.


Nghe được câu trả lời của chị như vậy, em có yên tâm không?


Biến cố của bảy năm trước vốn dĩ nên mang chị đi, nhưng cuối cùng người rời khỏi mọi người lại là em. Chuyện này đã mang đến không biết bao nhiêu đau khổ cho mọi người, người thân và bạn bè của chúng ta đã rất nỗ lực mới dần dần thoát khỏi đau thương.


Người đau đớn nhất đương nhiên là chị, bởi vì chị vốn nên rời khỏi thế giới này!


Khi chị phát hiện mọi người vui mừng vì em “còn sống”, chị ích kỷ yếu đuối, cho dù làm thế nào cũng không thể nói sự thật với mọi người —— vì thế chị biến thành “em”, chị muốn chuộc tội, muốn thay em sống sót, thay em đi hết con đường của đời người mà em không thể đi.


Vì thế chị đi London, học chuyên ngành em thích nhất. Chị dùng tên em để gọi mình, dùng ánh mắt em nhìn người khác, dùng tính cách của em để xử sự, dùng giọng điệu của em để nói chuyện, thích tất cả những gì em thích, ghét tất cả những gì em ghét, chị tưởng là mình đã biến thành em —— chị thật sự cho rằng mình đã biến thành em! Nhưng đôi khi, chị vẫn không kiềm chế được nỗi khát vọng trong lòng mình, chị trốn học đến học viện sân khấu gần đó xem sinh viên biểu diễn, là bởi vì chị không thể chịu nổi khóa ngữ pháp ngột ngạt và dài dòng kia, chị tìm một công việc tại thư viện, mỗi ngày ở cùng với những quyển sách mà em thích nhất, nhưng lại chẳng có hứng thú để đọc chúng, chỉ trốn ở một góc nghe đi nghe lại album của ca sĩ mà chị yêu thích…


Chị không thể phủ nhận khi chị lén làm những chuyện mình thích, chị cảm thấy sung sướng cỡ nào, nhưng cũng có rất nhiều áy náy. Chị hoàn toàn không nhận ra cái gọi là “chuộc tội” của mình chỉ là cách thức mà chị cho là đúng, làm ra chuyện sai lầm. Chị cứ trải qua bảy năm như thế, cho đến một ngày gặp được Kiến Phi ở dưới lầu nhà trọ.


Cái đêm Giáng Sinh đó, bọn chị đã nói về rất nhiều chuyện hồi trước, chị giả vờ mình không biết nhiều chuyện về “Thế Phân”, nhưng lại đầy hăng hái tán gẫu về chính mình trong hồi ức, thậm chí say sưa trong đó, cho đến khi Kiến Phi nói, có thể gặp được “Thế Vân” thật là tốt quá, chị mới phát hiện —— “chị” ở trong hồi ức của bọn họ thật tốt biết bao, tất cả mọi người đều nhớ cô ấy, nhưng lại không để ý em —— Thế Vân, hóa ra cái mà chị gọi là “chuộc tội” kia, gọi là “thay thế” kia, không phải thật sự là hành vi chuộc tội của chị, cũng không thật sự thay em sống sót!


Chị chỉ là lừa mình dối người thôi, muốn thoát khỏi sự áy náy khi “giết chết” em, chị dùng một phương pháp như vậy, thực ra chỉ là lòng ích kỷ của chị mà thôi. Những người yêu thương em cũng như em yêu thương họ, bảy năm qua họ chưa từng nhận được tình yêu nào từ chị, ngược lại, chị thậm chí khiến họ hoang mang và bất an, cái gọi là “trả giá” của chị chẳng qua là vì bản thân chị thôi. Vì thế chị nghĩ, chị không thể tiếp tục như vậy nữa, chị phải trở về, trở lại cố hương của chúng ta, trở lại nơi chị và em vốn nên ở đó.


Chị đã trở về, nhưng không dám ở cùng mẹ, bởi vì chị biết cho dù có giống em đến thế nào, cũng không thể thoát khỏi ánh mắt của mẹ. Chị dọn ra ngoài, Tử Mặc giúp chị tìm một căn hộ nằm dưới căn hộ của cậu ấy, nói cho em biết cậu ấy vẫn chất phác như vậy, giọng điệu nói chuyện cũng rất cứng ngắc, chẳng thay đổi chút nào so với bảy năm trước! Còn Hạng Tự nữa, ở trong ấn tượng của chị cậu ta cũng không có gì khác biệt, rất bay bướm, nhưng mà…lòng dạ rất tốt. Bọn họ vẫn như xưa, chị luôn cảm thấy giữa bọn họ có khúc mắc gì đấy, nhưng không hề biết đó là gì, bởi vì Tử Mặc chưa từng đề cập tới chuyện này, chị thường suy nghĩ, nếu đổi là em, cậu ấy có thể nói hết với em không?


Chị không biết, thật sự không biết, nhưng Tử Mặc nói, có một số chuyện cậu ấy không thể nói với người thân và bạn bè, nhưng có thể nói với bác sĩ tâm lý, vì thế chị quen với bác sĩ tâm lý của cậu ấy —— Tưởng Bách Liệt. Bác sĩ Tưởng là một người rất thú vị, làn da ngăm đen, cũng rất đẹp trai, nhưng không phải là tuýp người chị thích (ha ha), anh ta rất thông minh, cũng rất dễ mến, không biết đã giúp đỡ và khích lệ chị bao nhiêu, chị dần dần mở rộng cửa lòng với anh ta, chị nghĩ nếu là em, em cũng sẽ làm như vậy.


Sau đó, chị gặp lại một người, chính là…người bởi vì chị muốn ở bên anh ấy mà năn nỉ em thay chị đi Mỹ. Chị chưa bao giờ nói với em về anh ấy nhỉ? Bây giờ chị muốn trịnh trọng giới thiệu anh ấy với em, tên anh ấy là Viên Tổ Vân, chính là người em từng nhắc tới với chị, thầy giáo đã coi anh ấy là anh trai sinh đôi của em. Em có cảm thấy nằm mơ cũng không ngờ bọn chị ở bên nhau không? Nhưng sau khi nghe em nhắc tới anh ấy, chị liền lén để ý anh ấy. Anh ấy là người có tính cách xấu xa, thích chơi trò đùa dai, sau đó luôn ra vẻ vô tội nhìn em, nhưng có lẽ chị đã bị anh ấy thu hút như vậy, vô tình yêu anh ấy.


Bảy năm trước, từ khi em rời đi, “Viên Thế Phân” cũng rời khỏi thế giới này, chị biết, lúc đó những người yêu thương chị cũng như chị yêu thương họ, đều cảm thấy rất đau khổ, đương nhiên bao gồm cả anh ấy. Bảy năm sau chị biến thành “Thế Vân”, khi anh ấy xuất hiện lần nữa ở trước mặt chị, chị cảm thấy trái tim mình gần như nhảy ra, chị rất sợ hãi, bởi vì chị phát hiện trái tim mình vẫn rung động, mà anh ấy…hình như có cảm giác không thể nói rõ với chị. Chị biết mình không nên đến gần anh ấy, nhưng lần này hết lần khác chị không tự chủ được mà ở bên cạnh anh ấy, nhìn thấy mỗi một biểu tình của anh ấy, trong lòng chị hoang mang không thể kiềm chế. Chị trở nên mâu thuẫn, tưởng rằng bởi vì anh ấy còn nhớ “Thế Phân” cho nên mới tiếp cận “Thế Vân”, chị không thể tưởng tượng được, chị hoặc là em, bị người khác làm như thế thân của đối phương, khi anh ấy mất đi “kẹo”, chỉ có thể dùng “giấy gói kẹo” để thay thế.


Nhưng anh ấy nói cho chị biết, anh ấy đã nhận ra chị từ lâu —— dùng một loại bản năng của người yêu. Lúc này chị mới phát hiện, thì ra chúng ta không ai có thể thay thế ai, chị vĩnh viễn không thể trở thành em, bởi vì em là Viên Thế Vân độc nhất vô nhị trên thế giới này!


Chị bắt đầu hoang mang, chị biết mình đã phạm một sai lầm lớn, nhưng không biết nên làm sao để sửa chữa mọi việc. Điều càng khiến chị càng bất ngờ hơn là, thì ra mẹ đã biết chúng ta hoán đổi thân phận từ sớm —— bắt đầu từ buổi sáng em xuất phát. Nhưng mẹ không nói gì hết, chỉ là muốn chờ chị thức tỉnh, hoặc là, chị không cần tỉnh lại, nếu chị có thể vui vẻ…


Em gái thân yêu, có phải em cũng giống chị hay không, thấy mẹ thật là vĩ đại? Ồ, đương nhiên, còn có Kiến Phi và Tử Mặc, bọn họ đều có trái tim khoan dung và lương thiện. Lúc này chị nhận ra, hóa ra yêu một người, không cần gì nhiều lắm, chỉ cần người đó hạnh phúc là tốt rồi.


Bác sĩ Tưởng nói với chị, mỗi khi chị kể ra đau khổ và bất an của mình, như thế chứng tỏ rằng chị rất yêu thương em, hơn nữa anh ta tin tưởng, mỗi lần chị nói với anh ta chị yêu thương em bao nhiêu, thì em cũng yêu thương chị như vậy. Tại sao, tâm linh vốn tương thông của chúng ta, lại phải do người khác nhắc nhở về sự thật này chứ?


Thế Vân, đọc tới đây, em có cảm thấy chị là một người ích kỷ, ngu xuẩn, cố chấp hơn nữa yếu đuối lắm không? Chị như vậy, không thể thay thế em —— không, chị nghĩ cuối cùng chị đã hiểu được rồi, trên thế giới này không có bất cứ ai thay thế được em! Mặc dù em đã rời khỏi, nhưng những hồi ức tốt đẹp mà em để lại cho mọi người không hề rời khỏi, mà tiếp tục đi cùng với mọi người.


Chị phải quay về chính mình trước đây, nhất định phải quay về, nhưng không chỉ cho Viên Thế Phân, mà chị muốn cho mọi người yêu thương em cảm nhận được sự hạnh phúc, đó là sứ mệnh của chị —— hoặc là nói, là sứ mệnh của chúng ta. Chị không thể thay thế em, nhưng chị sẵn lòng làm tất cả những việc mình có thể vì em.


Cuối cùng, chị muốn nói về Thạch Thụ Thần. Sau khi trải qua nhiều năm như vậy, anh ấy vẫn yêu em, vẫn đang chờ đợi câu trả lời của em. Chị xin lỗi, chị đã từ chối anh ấy, bởi vì chị không thể thay em để yêu anh ấy, chị nghĩ, có lẽ đối với anh ấy, một “Viên Thế Vân” không yêu anh ấy cũng không đau khổ bằng Viên Thế Vân đã rời xa anh ấy từ lâu, cho nên chị không nói sự thật với anh ấy, từ trên người Viên Tổ Vân chị đã nhìn thấy nỗi khổ mất đi người yêu, chị không đành lòng đặt thêm nữa lên người Thạch Thụ Thần.


Thế Vân thân yêu, hy vọng em sẽ tha thứ cho chị —— người chị ích kỷ, ngu xuẩn, cố chấp hơn nữa yếu đuối này. Tuy nhiên chị cũng muốn nói rằng, chị chưa từng hối hận mình đã lựa chọn con đường trước kia, mặc dù nó là một con đường vòng gập ghềnh, nhưng cuối cùng lại cho chị sức mạnh và dũng khí lớn lao, tìm về con đường thuộc về chúng ta.


Cho nên Thế Vân, em sẽ tha thứ cho chị chứ?


Xin em thứ lỗi cho chị!


Người chị Thế Phân vĩnh viễn yêu em


2008. 5. 30


Hết Chương 13


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận