Thần Y Siêu Cấp


Giang Tiểu Bắc gạt tàn thuốc về phía Trương Dã.

“Cậu rất thích thú với chuyện này đúng không?” Giang Tiểu Bắc tức giận nói. “Những người khác đều đã chơi rồi, chúng ta lại tiếp tục chơi, người ta sẽ nói chúng ta đạo văn đấy, không có ý kiến gì sao?”

“Vậy thì, anh Tiểu Bắc, anh định làm thế nào?” Trương Dã nghi ngờ không hiểu gì hỏi.

“Lại đây!” Giang Tiểu Bắc vẫy vẫy tay với Trương Dã, sau đó nói nhỏ vào tai cậu ta mấy câu!

“Hay quá, anh Tiểu Bắc, anh đúng là rất đỉnh nha!” Trương Dã lập tức bật ngón cái nói với Giang Tiểu Bắc. “Anh Tiểu Bắc, anh không hổ là đại ca của em, thủ đoạn này, ý tưởng này, thật sự đúng là quá tuyệt, cái này có thể ngay lập tức làm cho Lý Du Du mất mặt đến chết! Đúng là quá đỉnh, anh thật sự là thần tượng của em.”

“Khoan đã đắc ý vội!” Giang Tiểu Bắc nói. “Làm chuyện này thật tốt cho tôi, đừng làm hỏng việc.”

“Yên tâm đi, anh Tiểu Bắc, chuyện này em nhất định có thể làm tốt, chuyện này chính là sở trường của em đó!” Trương Dã cười hì hì nói.

“Vậy thì được!” Giang Tiểu Bắc gật gật đầu, nói: “Tầng hâm dưới đất này khó chịu quá, đi thôi, đi lên trên uống chút trà!”

Đám người Giang Tiểu Bắc và Trương Dã đi vào bên trong quán rượu, bây giờ là ban ngày, không có khách, cho nên tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, Trương Dã gọi nhân viên phục vụ bưng đến vài chén trà. 

“Anh Tiểu Bắc, mấy ngày nay kinh doanh ở chỗ ngày càng ngày càng tốt!” Trương Dã cười hì hì nói. “Chỉ tính đêm qua thôi, em kiếm được lợi nhuận gần mười nghìn đồng, hắc hắc, cứ theo đà này, trở thành phú ông không phải là chuyện gì khó!”


Bây giờ Trương Dã đơn giản là phục sát đất Giang Tiểu Bắc, người ta chỉ tùy tiện xuất ra mấy chiêu đã có thể hồi sinh một quán bar đã gần như đóng cửa, chỉ cần điểm này thôi Trương Dã đã có thể gọi Giang Tiểu Bắc là đại ca cả đời!

“Anh Tiểu Bắc, như thế này đi, em đem cổ phần quán rượu này chia cho anh một ít, anh thấy sao?” Trương Dã nói. “Em cũng không chia nhiều, chúng ta hai người, một người năm mươi phần trăm, mỗi người một nửa, anh thấy được không?”

Giang Tiểu Bắc uống một ngụm trà nói: “Được rồi, chút tiền lẻ này tôi thấy còn thấy chướng mắt, cậu cứ giữ lại cả đi. Sau này lúc tôi để cậu đi làm việc thì cậu làm việc thành thật tử tế một chút cho tôi là được!”

“Chuyện đó là chắc chắn rồi, nhưng cổ phần này…”

“Không cần đâu!” Giang Tiểu Bắc khoát khoát tay, nói.

Xem như một ngày lời 2 vạn, một tháng 60 vạn, Giang Tiểu Bắc hắn cầm một nửa cổ phần cũng chỉ có 30 vạn, một năm cũng chỉ hơn 3 triệu mà thôi. Hiện tại trong thẻ ngân hàng Hồ Khải Minh cho hắn đã có 10 triệu, thêm nữa Giang Tiểu Bắc có nhiều thủ đoạn như vậy, dùng đại khái một chút thủ đoạn cũng có thể kiếm tiền cho nên hắn thật sự đúng là không nhìn trúng chút tiền lẻ này.

Thấy Giang Tiểu Bắc khăng khăng không muốn nhận, Trương Dã cũng không dám nói thêm gì, chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu.

Khỏi phải nói, tên Trương Dã này mặc dù chỉ là một tên lưu manh nho nhỏ nhưng đầu óc vẫn rất linh hoạt, hai người ngồi chưa đến mấy phút đã có người bưng đến mấy hộp đồ ăn.

“Anh Tiểu Bắc, đây là đồ ăn mẹ em nấu, vừa rồi em đã cho người về gói lại mang đến. Mình cùng nhau ăn được không?” Trương Dã cười hì hì nhìn Giang Tiểu Bắc, hỏi.

“Được rồi, vậy thì ăn một chút đi!” Nhìn những món ăn này có vẻ sẽ không tệ, đặc biệt là mùi hương, hơn nữa bây giờ cũng đã đến giờ ăn cơm, Giang Tiểu Bắc cũng cảm thấy đói bụng.

Mở hộp ra, có tất cả năm hộp đồ ăn và một hộp canh, đồ ăn cũng không phải thịt cá đặc biệt gì, chỉ là vài món ăn hàng ngày, nhưng được nấu rất tỉ mỉ, sắc hương vị đều đầy đủ, đồng thời có hương vị của đồ ăn nhà nông.

Không cần phải hỏi, vừa nhìn đã biết những nguyên liệu chế biến này không phải mua ngoài chợ mà là đồ tự trồng.

Đồ ăn mua ngoài chợ không thể có được hương vị này được.

Bởi vì là buổi trưa cho nên không ai uống rượu, mọi người chỉ đơn giản ăn như vậy.”

Trương Dã, bây giờ quán bar làm ăn rất khá khẩm, tiếp theo cậu tính thế nào?” Lúc ăn cơm, Giang Tiểu Bắc nhìn về phía Trương Dã hỏi.

“Em định rút lui!” Trương Dã nói. “Trước đây làm lưu manh cũng là bởi vì quán rượu này làm ăn không tốt, các anh em ăn không no, bây giờ làm ăn tốt rồi, em cũng không muốn tiếp tục lăn lộn nữa, trước mắt cứ kinh doanh quán bar này cho tốt, làm lớn, làm mạnh lên, sau đó dùng tiền tiết kiệm được mở thêm một cái quán bar hộp đêm gì đó.” đọc truyện nhanh nhất tại .com


“Ừm, không tệ!” Giang Tiểu Bắc gật gật đầu nói. Thật ra, nhìn tướng mạo Trương Dã thì thấy tên này thật sự là một người có phúc, chỉ cần đi theo con đường chính đạo, cuộc sống sau này chắc chắn sẽ không có gì lệch lạc!

Ngay lúc này, điện thoại Trương Dã đột nhiên vang lên, là tiếng video call từ Wechat.

“Anh Tiểu Bắc.” Tiểu Bắc lập tức vô cùng kích động, chùi miệng nhìn về phía Giang Tiểu Bắc, cười hì hì nói: “Trò hay sắp bắt đầu ngay rồi!”

Nói xong Trương Dã lấy điện thoại ra.

Sau khi kết nối xong trong video xuất hiện một khuôn mặt của một đàn em ở dưới tầng hầm vừa rồi.

“Quỷ Tử, sao rồi?” Trương Dã hỏi.

“Xong toàn bộ rồi ạ!” Bên kia video Quỷ Tử vừa cười vừa nói. “Đợi đến khi xong việc, anh Dã, anh Tiểu Bắc, thủ đoạn của hai anh thật sự là quá trâu bò, bây giờ em chỉ nghĩ lại thôi cũng thấy thật sự rất phê luôn!”

“Nghiện thì nghiện nhưng tuyệt đối không được làm hỏng chuyện, nhất định phải đạt hiệu quả tốt nhất, biết chưa?” Trương Dã dặn dò Quỷ Tử.

“Yên tâm đi anh, em sắp xếp xong xuôi mọi chuyện rồi, chỉ chờ đến lúc tập đoàn Lý thị bọn họ tan tầm, lúc nhiều người nhất chúng ta bắt đầu là được! Hắc hắc…” Quỷ Tử cười hì hì nói.

“Được, chút nữa nhớ quay lại cho tôi xem với, tôi cũng không muốn bỏ lỡ trò hay như thế này!” Trương Dã nói.

“Yên tâm đi anh!”


Dân đi làm hầu hết đều tan việc lúc đúng mười hai giờ trưa, tập đoàn Lý thị cũng vậy.

Tập đoàn Lý thị cũng không thiết kế nhà ăn cho nhân viên, cho nên sau giờ nghỉ trưa, tất cả các nhân viên trong tập đoàn đều ra ngoài, ở quán cơm của công ty gần đó ăn cơm trưa.

Rất nhanh đã đến mười hai giờ.

Tập đoàn Lý thị rất lớn cho nên cũng có rất nhiều nhân viên, mỗi lần đến giờ ăn, khoảng sân lớn trước cửa ra vào của nhân viên đều bị mọi người chen lấn kín mít!

Hôm nay cũng không ngoại lệ, tiếng chuông báo giờ nghỉ trưa vang lên, tất cả nhân viên rốt rít rời khỏi bàn làm việc, đi thang máy xuống tầng một.

Giống như ngày bình thường, mọi người đều vừa đi vừa nói chuyện phiếm vô cùng vui vẻ.

Mà ngay lúc bọn họ vừa nói vừa cười đi đến tầng một, đi ra cửa lớn công ty, lúc chuẩn bị đi đến những cửa hàng cơm ở các công ty bên cạnh thì những người này đều đứng lại.

Bởi vì, bọn họ trợn mắt há mồm nhìn thấy một cảnh tượng bọn họ không thể tin nổi!



Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận