Thần Tượng Lòng Tôi – TFBoys


- Hã ? – Nó sững người quay sang thì Thiên đã vào phòng.


- Aizzz ! Chắc là mình nghe nhầm thôi . Thiên Thiên làm gì dịu dàng với mình như vậy. Riết rồi ảo tưởng. – Nó không tin vào tai mình mở cửa vào phòng.


Tối hôm đó. Nó đã mơ giấc mơ thật đẹp về hai đứa. Nó ngủ tới sáng. Chăn thì kéo tới cổ, gối ôm thì rơi xuống nệm. Tướng ngủ của nó hết sức nói nỗi. Đột nhiên Thiên Tỉ đi vào trong lúc nó đang mơ. Thiên ngắm nó một lúc rồi giật mình. Đứng lại nghiêm trang, tỏ ra mỹ nam an tĩnh rồi nói.


- Này ! – Thiên kêu nó nhưng chẳng tác dụng gì


- Này ! Sáng rồi. Không định thức hã ? – Thiên hét


Nó bực mình lấy chăn kéo qua khỏi đầu xoay qua chỗ khác rồi ngủ tiếp.


- Tôi nói lần cuối ! Có chịu dậy không hã !!! – Thiên tức


Nó giật mình bật dậy. Tóc nó rối bời. Mắt nó nhắm tít lại. Nó định ngã xuống ngủ tiếp thì Thiên lấy tay đỡ lấy vai nó. Nó gục vào tay Thiên rồi ngủ ngon lành. Thiên Tỉ tròn mắt nhìn nó. Cậu ấy cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên giường. Đặt đầu nó vào vai mình rồi ngắm nó ngủ.


- Anh ơi ! – Nam Nam chạy vào


- Suỵt ! – Thiên ra hiệu


- À à ! Mẹ kêu anh với chị Giao ra ăn sáng rồi đi chơi kìa ! – Nam Nam hạ giọng


- Ùm Ùm – Thiên vẫy vẫy tay kêu Nam Nam ra ngoài.


Thiên không nỡ gọi nó vậy nên cứ ngồi hoài với cái tư thế khó chịu đó. Nữa tiếng sau, nó cũng chịu dậy.


- Ai thế ? – Nó mơ màng nhìn Thiên Tỉ


- Chịu thức rồi à ? – Thiên Tỉ đứng phắt dậy làm nó ngã xuống giường.


- Tớ tớ xin lỗi. Tớ không biết nãy giờ mình ngủ trên vai cậu !


- Mau ! Mọi người đang chờ kìa. – Thiên đi ra ban công đợi nó sửa soạn.


Nó mặc cái váy trắng đi ra chỗ Thiên đứng. Vươn vai một cái. Thiên quay sang nhìn nó.


- Chào buổi sáng lúc 10h ! – Mới sáng mà Thiên đã trêu nó.


- Có cần nói vậy không ? Thật là !


- Thật là gì ?


- Khó ưa ! – Nó nói xong chạy lẹ đi. Bỏ lại Thiên đang tức đùng đùng.


Xuống bàn ăn. Thiên Tỉ liếc nó một cái rồi ngồi xuống bàn. Nó cười mỉm rồi cặm cụi ăn.


- Ăn xong mấy con muốn đi đâu ? – Cha Thiên hỏi


- Dạ đi hồ bơi ạ ! – Nam Nam hí hửng


- Hôm qua mới đi biển hôm nay đòi đi hồ bơi nữa hã con ? – Mẹ Thiên nói


- Biển khác hồ bơi mà mẹ !


- Còn Thiên Thiên với Giao Giao muốn đi đâu ? – Mẹ Thiên xoay ngang hỏi hai đứa.


- Dạ con muốn chạy xe lên núi chơi ạ !


- Ý hay đấy !


- Còn con muốn đi đâu Thiên ? – Mẹ Thiên hỏi Thiên


- Đi đâu cũng được ạ !


- Con muốn đi hồ bơi à ! – Nam Nam lại nài nỉ mẹ


- Được rồi được rồi ! – Mẹ Thiên chiều Nam Nam


- Hai con chạy xe đi trước đi. Ba mẹ chở em đi bơi rồi chạy xe lên sau. – Mẹ Thiên ngõ ý.


- Dạ ! Hai con hã ? – Nó hỏi


- Cô nói đúng đấy con. Con đi trước đi. Chút cha mẹ đi lên sau. Mẹ với cô cũng cần mua tí đồ ở đây ! – Mẹ nó cũng kêu vậy


- Dạ ! Cũng được ạ. – Nó vừa ăn vừa đáp.


Ăn xong. Nó chạy ra chỗ thuê xe đạp.


- Đạp đôi không ? – Thiên tự nhiên kêu nó


- Đạp đôi hã ? – Nó nhìn Thiên bằng cặp mắt ngạc nhiên


- Ờ !


- Vậy . . . chiếc này nhé ! – Nó lấy tay chỉ chiếc xe đạp đôi màu trắng để đằng kia.


- Ok !


Nó ngồi đằng sau. Thiên ngồi đằng trước. Trên đường đi hai đứa không nói tiếng nào với nhau. Cho tới khi.


- Tại sao nặng vậy ta ? – Nó đổ mồ hôi hỏi Thiên


- Không biết ! – Thiên cố đạp


- Xuống xe đi ! – Thiên kêu nó


- Chuyện gì vậy ? – Nó tò mò nhưng vẫn tuột xuống xe.


- Xì bánh xe rồi ! Lựa hay lắm !


- Nãy tớ có thấy đâu !


- Làm sao xuống đây ! Mình đi xa lắm rồi . – Nó thở mạnh


- Đi tiếp thôi ! Trời sắp mưa rồi.


- Trên đó có nhà à ?


- Hy vọng !


Hai đứa đi thở hì hục đi lên dốc. Mây thì đen sì trên đầu. Lách tách. Ào ào. Mưa kéo tới nhanh chóng. Đường lên thì trơn. Làm nó trợt một cú đau. Nó té ngồi bệt xuống đường.


- Có sao không ? – Thiên nhìn chân nó.


- Tớ không sao


Nó cố đứng dậy nhưng không được. Trong lúc té. Chân nó bị trẹo qua một bên.


- Aida ! – Nó nhăn mặt vì đau


- Lên đây ! – Thiên Tỉ ngồi xuống


- Tớ đi được thật mà ! – Nó cãi bướng


- Lên mau ! Không thấy trời đang mưa hã ? – Thiên Tỉ nạt làm nó giật mình.


Nó được Thiên cõng trên lưng. Lưng cậu ấy thật ấm. Không giống như vẻ bề ngoài lạnh lùng của cậu ấy chút nào.


- Cậu đi được chứ ? – Nó lo là mình nặng quá


- Được !


- Tớ nghĩ tớ hết đau rồi. Cậu thả tớ xuống đi.


- Tôi đang mệt. Im lặng đi.


- Tớ xin lỗi ! – Nó tự thấy mình vô dụng nên chỉ biết làm theo.


Lên tới đỉnh núi. Trời cũng sụp tối. Điện thoại Thiên thì hết pin. Nó thì bỏ quên điện thoại ở nhà. Mưa lại to thế này. Cha mẹ tụi nó thì chưa biết tụi nó bị như thế. Cứ tưởng tụi nó đã về khách sạn nên không đi tìm.


- Gọi cho mẹ cậu đi, điện thoại tôi hết pin rồi – Thiên nhìn điện thoại rồi quay sang nói nó.


- Điện thoại . . . – Nó lục lục cái túi


- Tớ bỏ quên ở phòng rồi. – Nó tỏ ra ngây thơ vô số tội


- Thật là ! Ngủ ở đây thôi. Sáng về ! – Thiên tìm chỗ nào đó ít gió rồi ngồi xuống


- Ngủ ở đây hã ?


- Lại đây ! Ở đây ít gió


- Ờ . . . – Nó đi lại chỗ Thiên.


Mưa càng ngày càng lớn. Tụi nó thì không đứa nào mang áo khoác. Mình đứa nào cũng ướt nhem hết.


- * Hắt xì * - Nó hít mũi


- Không sao chứ ? – Thiên nhìn nó


- Hắt xì tí thôi ! Không sao – Nó chụm hai chân lại.


Trời đã khuya. Mưa đã tạnh dần nhưng gió thì lũ lượt kéo đến. Nó miên man ngủ thiếp đi. Thiên thấy nó vậy liền lấy rơm phủ thành giường rồi cho nó nằm xuống. Đầu tựa lên đùi mình. Lúc Tỉ đỡ nó xuống mình nó thực rất lạnh.


- Sao lại lạnh thế này ? – Thiên đưa tay sờ tráng nó


Thiên bắt đầu thấy lo cho nó. Cậu cởi áo mình ra đắp cho nó. Mặc kệ thời tiết đang rất lạnh. Cậu lấy tay nó xoa xoa cho bớt lạnh. Thế rồi cả hai ngủ cho tới sáng.


Màn sương bắt đầu tan dần. Mặt trời đã lên sưởi ấm cho cả hai. Thiên giật tỉnh dậy lấy áo mặc vào rồi nhìn nó. Cậu đỡ nó lên vai rồi cõng nó về. Trên đường đi. Nó cứ mơ mơ rồi tựa đầu vào vai Thiên.


- Cậu nói lẩm bẩm gì hoài vậy ? – Thiên hôm nay có vẻ dịu dàng hơn mọi khi.


- Tớ nói . . .


- Người tớ thích là cậu chứ không phải Khải ! – Nó nói xong rồi gục đầu ngủ thiếp đi.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận