Thần Thần Ngự Kim Long


Hoài Cảnh Đế nhìn người đang quỳ dưới chân mình, im lặng một lúc mới nói: "Đứng lên đi."

"Tạ ơn Hoàng thượng." Tiết quý phi đứng dậy, nhìn Hoàng thượng bằng đôi mắt xinh đẹp đong đầy ý cười, "Sao Hoàng thượng tới mà không báo trước một tiếng cho thần thiếp biết để thần thiếp còn chuẩn bị."

"Không cần." Hoài Cảnh Đế đi thẳng vào phòng, ngồi xuống chiếc ghế trước bàn. Thạch Trúc vội vàng bước tới rót trà cho Hoài Cảnh Đế. Tiết quý phi mỉm cười, cũng đi tới trước bàn, ngồi xuống bên cạnh Hoài Cảnh Đế, "Có chuyện gì mà Hoàng thượng tìm thần thiếp gấp thế?"

Hoài Cảnh Đế liếc nhìn Tiết quý phi, điềm nhiên nói: "Trẫm tưởng ngươi biết rõ chứ."

Tiết quý phi ngớ người, song vẫn duy trì khuôn mặt tươi cười, "Xin Hoàng thượng nói rõ."

Hoài Cảnh Đế hơi nhếch môi, nhìn Tiết quý phi nói: "Hôm qua ngươi gọi Thần Thần tới cung của ngươi làm gì?"

Quả nhiên là vì chuyện này. Tiết quý phi chợt cười khẩy trong lòng, nhưng trong mắt lại đong đầy ý cười, "Hóa ra là chuyện này. Hoàng thượng đừng hiểu lầm, thần thiếp không hề có ác ý, chẳng qua nghe nói Trần muội muội cũng là người Tô Châu nên mới muốn hàn huyên với muội ấy thôi."

"À." Hoài Cảnh Đế gật gù, "Vậy vết thương trên tay nàng cũng nhờ mấy người hàn huyên mà có?"

Tiết quý phi lại cười thầm trong lòng, Thần Thần kia thoạt nhìn yếu ớt đáng khinh, không ngờ lại dám mách lẻo với Hoàng thượng.

"Hoàng thượng đừng hiểu lầm, là do Vương chiêu nghi bất cẩn làm đổ trà, không phải cố ý khiến muội muội bị bỏng." Tiết quý phi quyết đoán đổ hết tội lên đầu Vương chiêu nghi, "Không biết vết thương của muội muội sao rồi ạ?"

Hoài Cảnh Đế không đáp lời Tiết quý phi, mà đột nhiên nói sang chuyện khác, "Vụ án mưu phản lúc trước của Ngô đại nhân, đến giờ Tiết thượng thư vẫn chưa thoát khỏi liên quan."

Cuối cùng nụ cười trên mặt Tiết quý phi cũng cứng lại, ngơ ngác nhìn Hoài Cảnh Đế. Hoài Cảnh Đế nói tới đó thì ngừng lại rồi đứng dậy, "Trẫm mong ngươi biết điều một chút, đừng để Tiết thượng thư chưa giải quyết xong chuyện kia đã phải dập lửa trong nhà."

Một lúc lâu sau khi Hoài Cảnh Đế đi, lâu tới mức trà trên bàn đã nguội, Tiết quý phi vẫn còn ngồi im ở đó.

Thạch Trúc thấy mặt Tiết quý phi trắng bệch ra thì lo lắng đi tới hỏi han: "Nương nương, ngài vẫn ổn chứ?"

Tiết quý phi nhấp đôi môi khô khốc, nói với Thạch Trúc: "Thạch Trúc, rót cho bổn cung chén trà."


"Dạ." Thạch Trúc cung kính rót trà, Tiết quý phi uống một ngụm trà nóng mới thấy đầu ngón tay lạnh buốt ấm lên một chút.

"Nương nương." Thạch Trúc thoáng do dự rồi mở miệng, "Vừa rồi Hoàng thượng có ý gì thế ạ?"

Tiết quý phi nhếch môi cười gằn, ngay cả ánh mắt cũng lạnh tanh, "Hoàng thượng muốn cảnh cáo ta, nếu còn động tới Trần Thần Thần thì sẽ diệt sạch nhà họ Tiết."

Mặt Thạch Trúc tái nhợt, giọng nói cũng run run, "Vậy nương nương, chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Tiết quý phi không nói gì, chỉ siết chặt chén trà trong tay, đầu ngón tay đã trắng bệch.

Trong điện Thần Quang, sau khi Thần Thần ăn trưa xong lại ngựa không ngừng vó mà bắt đầu học tập lễ nghi trong cung. Hai vị ma ma rất nghiêm khắc, chỉ cần sơ sẩy một chút là bắt Thần Thần làm lại. Thần Thần âm thầm rên rỉ, làm phi tử của Hoàng thượng đúng là không phải chuyện cho người làm.

May mà hôm nay Hoài Cảnh Đế tới rất sớm, cứu thoát Thần Thần khỏi địa ngục đau khổ. Thần Thần thấy Hoài Cảnh Đế, nước mắt lưng tròng ra đón, "Hoàng thượng, ta không học nữa được không?" Chân của nàng quả thật muốn gãy rồi hu hu hu.

Hoài Cảnh Đế véo má nàng, kéo Thần Thần ngồi xuống, "Không được."

"Vì sao?" Bị từ chối, nước mắt Thần Thần lại trào ra nhiều hơn.

"Đừng làm bộ đáng thương." Hoài Cảnh Đế nhìn dáng vẻ đáng thương của Thần Thần thì thấy hơi khó xử, "Sau này cần dùng."

Thần Thần rất buồn bực, mấy thứ này dùng ở đâu chứ! Nhưng thấy thái độ Hoàng thượng kiên quyết như thế, Thần Thần cũng không dám cãi. Hoài Cảnh Đế giúp Thần Thần đấm bóp cẳng chân đã tê dại, cuối cùng vẫn không đành lòng mà nói, "Trẫm sẽ bảo bọn họ dạy chậm lại, mỗi ngày dạy ít một chút, để nàng nghỉ ngơi nhiều một chút được chưa?"

"Được ạ." Đành thế vậy.

Hoài Cảnh Đế mỉm cười, nói với Thần Thần: "Đêm nay trẫm sẽ bảo ngự trù làm nhiều món ngon để an ủi nàng."

Vừa nghe được ăn ngon, Thần Thần thấy phấn khởi ngay, "Ta muốn ăn bò hầm gà cung đình cá om cà tím sườn xào chua ngọt khoai tây hầm bồ câu non nướng còn có chân giò kho tàu nữa!"

Thần Thần kể một lượt món ăn, còn chẳng buồn bỏ dấu câu.


Hoài Cảnh Đế 囧 囧, sau đó sai Lý công công: "Nhớ kỹ chưa? Mau bảo phòng bếp làm đi."

Lý công công mím môi, nhìn Thần Thần hỏi: "... Có thể đọc lại lần nữa không ạ?"

Thần Thần: "..."

Sau khi Thần Thần đọc lại danh sách món ăn, Lý công công nhớ kỹ bèn tới phòng bếp truyền lệnh. Trong điện Thần Quang có một phòng bếp độc lập, vì gần đây Hoàng thượng luôn dùng bữa ở điện Thần Quang nên Phương đại trù cũng chuyển từ điện Vĩnh Tín sang hẳn đây.

Thừa dịp phòng bếp nấu ăn, Hoài Cảnh Đế thấy trời vẫn sáng bèn kéo Thần Thần tới Ngự Hoa Viên ngắm hoa.

Tuy thời điểm tốt nhất để ngắm hoa đã qua, song Ngự Hoa Viên nào giống nơi khác, nơi này chẳng mùa nào là thiếu hoa cỏ.

Trước kia lúc Thần Thần ở cô nhi viện từng vẽ tranh hoa cỏ trong vườn, nhưng trong cô nhi viện chỉ có vài cây hoa hồng, Thần Thần cũng vẽ được gì nhiều. Giờ thấy Ngự Hoa Viên có nhiều hoa thơm cỏ lạ như thế, Thần Thần nghĩ khi nào nhất định phải tới đây vẽ tranh để bù lại tiếc nuối năm xưa.

Hoài Cảnh Đế luôn nắm tay Thần Thần không buông, hai người thong thả đi dạo trong Ngự Hoa Viên, thỉnh thoảng y còn giới thiệu cho Thần Thần một số chủng loại hoa cỏ. Thần Thần ngạc nhiên nhận ra, tuy Hoàng thượng không nhớ nổi tên người nhưng lại nhớ rất rõ tên hoa cỏ.

Có lẽ Lý công công nên sửa tên mình thành tên cỏ, ví dụ như... Cỏ đuôi chó.

Vì Lý công công ngày nào cũng đi theo Hoàng thượng, thật sự rất giống cái đuôi nhỏ của y. Thần Thần nghĩ mà buồn cười, nàng bật cười thành tiếng, một cọng cỏ đuôi chó béo tốt như Lý công công đúng là hiếm thấy.

Hoài Cảnh Đế quay sang thấy Thần Thần đang cười chợt thấy vui lây, "Sao đang đi lại đột nhiên cười thế?"

Nghe Hoài Cảnh Đế hỏi, Thần Thần tự dưng càng thấy buồn cười hơn, "Không, không có gì..."

Thần Thần cười tới mức mí mắt cong cong, Hoài Cảnh Đế cười khẽ hai tiếng, không kiềm lòng được mà kéo Thần Thần vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt đang cong lên của nàng.

Đám người hầu đi sau bọn họ không dám nhìn, Hoàng thượng cứ đột nhiên tập kích kiểu đó sao tim họ chịu nổi đây!


Hoài Cảnh Đế hôn dọc từ khóe mắt xuống tới chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên môi Thần Thần, rồi nuốt hết ý cười trên môi nàng vào miệng mình, "Cười đã chưa?"

Thần Thần lại cười thêm hai tiếng, ôm lấy eo Hoài Cảnh Đế, cọ cọ vào ngực y.

Hoài Cảnh Đế nhìn cái đầu vùi trong ngực mình, sự vui vẻ nơi đáy mắt không tan đi nổi, "Cười đã rồi thì đi tiếp."

"Dạ." Thần Thần buông Hoài Cảnh Đế ra, mặc cho y kéo mình tiếp tục dạo khắp Ngự Hoa Viên.

Tình cờ thay, hai vị Tiệp dư nhà họ Tiêu không biết nghe tin ở đâu mà cũng chạy tới Ngự Hoa Viên ngắm hoa. Càng tình cờ là, Ngự Hoa Viên lớn như thế mà bọn họ chạm mặt Thần Thần và Hoàng thượng.

Thấy hai vị Tiêu tiệp dư đang đi tới, Thần Thần vội vàng chớp chớp mắt, dựa vào kỹ thuật diễn cao siêu để nhập vai quả hồng mềm ngay lập tức.

Hai vị Tiêu tiệp dư từ từ đi tới trước mặt Hoàng thượng, dịu dàng hành lễ với y, "Thần thiếp xin thỉnh an Hoàng thượng."

Không chỉ động tác mà ngay cả giọng nói của cả hai cũng giống nhau như đúc.

Hoài Cảnh Đế nhìn bọn họ, mày hơi chau lại, "Bình thân."

"Tạ ơn Hoàng thượng." Hai người đồng thời đứng dậy, ánh mắt không hẹn mà đều bắn về phía Thần Thần đang đứng cạnh Hoài Cảnh Đế. Thần Thần ngạc nhiên, hơi sợ hãi hành lễ với hai người họ, "Xin thỉnh an hai tỷ tỷ."

Tiêu tiệp dư số Một nhìn Thần Thần mỉm cười, nhưng lại nói với Hoài Cảnh Đế: "Sao hôm nay Hoàng thượng lại có nhã hứng cùng Trần muội muội tới Ngự Hoa Viên dạo chơi thế?"

Tiêu tiệp dư số Hai nhận lấy cây gậy tiếp sức, "Ôi, tình cờ thật, không biết Hoàng thượng có để ý chuyện bọn thiếp gia nhập không?"

Hoài Cảnh Đế nói tỉnh bơ, "Bọn ta dạo xong rồi, đang định quay lại điện Thần Quang dùng bữa tối."

Tuy da mặt hai vị Tiêu tiệp dư khá dày nhưng cũng không dám theo họ về điện Thần Quang dùng bữa. Tiêu tiệp dư số Một lẳng lặng nhìn Thần Thần, mỉm cười nói với Hoài Cảnh Đế: "Vậy thì tiếc thật, lần sau nếu Hoàng thượng có hứng thì nhớ hẹn bọn thiếp cùng đi dạo Ngự Hoa Viên nhé."

"Ừ." Hoài Cảnh Đế lên tiếng rồi kéo Thần Thần tiếp tục đi về phía trước. Hai vị Tiêu tiệp dư nói một câu cung tiễn Hoàng thượng rồi liếc nhìn nhau, đi về hướng ngược lại.

Thần Thần quay đầu nhìn bọn họ, nói với Hoài Cảnh Đế bên cạnh: "Ngài không thích bọn họ à?"

Hoài Cảnh Đế mím môi, mãi sau mới nói: "Trẫm thấy phần lớn phi tần hậu cung trông đều giống nhau, nhưng bọn họ thì..." Hoài Cảnh Đế nói tới đây, dường như có chút buồn rầu, "Trẫm thấy hai người họ giống nhau như đúc."


Trần Thần Thần: "..."

Nàng im lặng hồi lâu mới mấp máy môi nói: "Quả thật bọn họ giống nhau như đúc."

Hoài Cảnh Đế ngạc nhiên nhìn Thần Thần, "Nàng cũng thấy vậy à?"

Trần Thần Thần: "..."

Phàm ai có mắt đều thấy thế được chưa?

Hóa ra Hoàng thượng không chỉ bị mù tên mà còn bị mù mặt.

... Đúng là số khổ mà.

Thần Thần chợt bước tới ôm chặt Hoài Cảnh Đế.

Hoài Cảnh Đế cúi đầu nhìn Thần Thần, bỗng thấy buồn cười, "Nàng làm gì thế?"

"An ủi ngài."

Hoài Cảnh Đế: "..."

Hoài Cảnh Đế đẩy Thần Thần ra khỏi người mình, giọng điệu có chút tò mò, "Nhưng sao trông nàng lại có vẻ sợ bọn họ thế?"

Chuyện hôm trước ở điện Ngọc Minh Hoài Cảnh Đế có nghe kể lại, với sự hiểu biết của y về Thần Thần thì nàng không phải là người vừa gặp đã bị mấy phi tần hậu cung dọa sợ. Cho nên chỉ có một cách lý giải là... Thần Thần đang đóng kịch.

Nhưng Hoài Cảnh Đế lại không hiểu nổi tại sao Thần Thần muốn làm thế.

Tay Thần Thần vẫn đặt trên eo Hoài Cảnh Đế, nàng nháy mắt với y, "Ta thích trêu bọn họ."

Hoài Cảnh Đế: "..."

Hoài Cảnh Đế bật cười nhìn Thần Thần, không kiềm được lại hôn nàng một cái, "Hóa là người hư nhất hậu cung là nàng."


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận