Thần Hoàng


Lại đem từng đoàn thanh quang thần lực chém ra, ngăn trở ngân quang tới gần. Hàng vạn hàng nghìn phiến lá thanh sắc phủ kín không trung.Điểm ngân sắc quang hoa kia lại cũng không thèm để ý, quay tròn thật nhanh xung quanh Vạn Mộc Thanh Đế.Khí cơ sắc bén cực điểm, đó là thần lực huy quang kia cũng hoàn toàn không thể ngăn cản. Toàn bộ thanh diệp, chỉ cần thoáng tới gần, đã bị chém thành phấn toái.Bất quá rốt cuộc cũng bị ngăn cản ở ngoài trăm trượng, không thể tới gần nửa phần.Vô Diệu Tử lại còn không kịp mừng rỡ, chỉ thấy kiếp lôi kia đã sinh biến hóa. Năm lần bảy lượt bị Thanh Mộc thần lực ngăn cản. Lúc này càng là dứt khoát một phân thành hai. Một bộ phận như cũ đuổi theo điểm ngân quang kia, một bộ phận lại hướng phía hóa thân của Vạn Mộc Thanh Đế đánh tới. Trong nháy mắt bành trướng ra gấp mấy lần.Hóa thân của Vạn Mộc Thanh Đế cũng theo bản năng liền có phản ứng. Trong tay trống rỗng ngưng tụ ra một đạo thanh sắc cự kiếm, chém ngang mà đến.Trong chớp mắt quang hoang sí bạch lại một lần nữa thiểm diệu hư không. Vô Diệu Tử vô ý thức tránh né ra. Linh giác lại mơ hồ cảm ứng được, đạo bạch mang phân liệt ra, trong chốc lát đã khiến thanh kiếm kia nát bấy, để nửa phần cánh tay của hóa thân Vạn Mộc Thanh Đế cũng toàn bộ yên diệt, lúc này mới lần lượt tiêu tán.Hóa thân thần minh sáu trăm năm mươi trượng chống cự chỉ trong nháy mắt, đã khôi phục như lúc ban đầu. Bên kia bảy tên Chân Vũ kiếm sĩ nâng thần tượng Thanh Đế lên, ở trong miệng đều tràn đầy huyết sắc, vẻ mặt tái xanh.Trong lòng Vô Diệu Tử cũng trầm xuống, chỉ cảm thấy lồng ngực một mảnh lạnh lẽo. Hắn thoáng có thể cảm ứng được, khí cơ của Vạn Mộc Thanh Đế kia đã so với lúc trước suy nhược hơn không ít.Lần này cố nhiên là bình yên vô sự, nhưng nếu là kiếp lôi lại đến, hóa thân thần minh này còn có thể thừa thụ được mấy kích nữa?Tốc độ của ngân sắc Nghĩ Hậu này, thực sự quá nhanah!Kế sách hiện nay, chỉ có thể là hi vọng bên kia mấy chục vị đồng môn sớm một chút đem Tông Thủ chém chết. Lại đến thêm mấy vị Linh Cảnh, trước đem con Nghĩ Hậu này giải quyết.Chỉ là khi Vô Diệu Tử lại đưa mắt nhìn ra ngoài ba vạn trượng kia, phương hướng Tông Thủ xem qua, cũng không tự kiềm chế được lại là thần tình khẽ run sợ. Chỉ thấy cả Vũ Lam Sơn này, vô số âm hồn toái tán đang hướng bên đó hội tụ tới.Huyết quang chói mắt, tỉ mỉ quan vọng, rõ ràng là khẩu huyết kiếm trong tay Tông Thủ kia đang điên cuồng hấp thu thôn phệ những tàn hồn kia.Sắc mặt tái nhợt còn có Thu Hoa. Dù chưa quay đầu nhìn lại, nhưng biến cố trên đỉnh Vũ Lam Sơn, linh giác của hắn lại tự có thể cảm ứng, thần sắc nhất thời vô cùng khó coi.Trăm phương ngàn kế tránh né, nhưng vẫn xuất hiện loại tình hình bết bát nhất này.Chung quanh đã có hơn mười tiên cảnh ra tay, tản đi một ít tàn hồn tụ tập tới kia.Nhưng lại ngăn không ngăn được bản thân Tông Thủ, đã không còn ngàn vạn mộc đằng, cũng không có bát quái kim tỏa trận phong tỏa không gian.Trong thời không ngàn trượng, chỉ lay động một cái, liền có một nhân ảnh có đôi Hắc Dực cực lớn xuyên không lập loè, đã đến ngoài mấy trăm trượng. Huyết sắc kiếm khí trong tay, lập tức liền cưỡng ép rút đi tất cả hồn lực chung quanh gần như không còn!Khí cơ của Tông Thủ cũng theo hồn lực tụ kết mà càng trở nên nguy hiểm.Thu Hoa trong lòng căng thẳng, lúc này mới biết sư tôn vì sao lại kiêng kị người này như thế, hắn lập tức liền toàn lực ứng phó, không lưu dù chỉ một chút dư lực.Người này, thực không thể cho hắn nửa phần cơ hội!Vẫn cười lạnh như trước, lúc này bên cạnh hắn đã có ba người đang phi tốc độn lại. Đều là tiên cảnh trung kỳ, cũng thuộc loại nổi bật trong đồng mônChỉ một đầu hộ giá linh sủng mà thôi, nháy mắt liền có thể giải quyết.Chân Vũ Cự Kiếm, lần nữa nện xuống, trong tiếng nổ vang, Tông Thủ lần nữa bị nện ra trăm trượng. Quanh người cao thấp, đã xuất hiện tảng băng.Hỏa Viêm Cự Phủ cũng theo sát phía sau, trụy lạc ngang trời, lại nổ vang một tiếng ‘ khanh ’ bén nhọn.Tông Thủ cả người mang kiếm rơi gấp xuống, đúng là bị cực lực kia sinh sinh đập xuống từ không trung!Toàn thân Hỏa Viêm màu đen cũng theo đó toái tán.Thu Hoa lắc mình một cái đã đến mặt đất. Một đoàn hỏa diễm màu trắng bệch tản ra mười trượng, rồi sau đó mạnh mẽ vọt lên trên, ăn mòn tất cả mọi thứ chung quanh nơi này.Dưới mặt đất lập tức bị ăn mòn thành lỗ thủng, nơi đó đúng là Tông Thủ!- Đây chính là hậu thủ của quân thượng sao? Đáng tiếc cũng quá coi thường thủ đoạn của Đạo Môn ta! Sư tôn hắn đã sớm có bố trí đề phòng, để tránh biến cố. Chỉ bằng đầu Ngân Hỏa Nghĩ Vương này của ngươi mà muốn phá sát cục thì vẫn chưa đủ đâu!Thanh âm còn chưa dứt, một đôi lôi dực màu đen của tiểu kim liền bỗng nhiên cuốn một cái. Lôi Liệt thiên hoa cùng chân diễm màu trắng kia đụng nhau, trong khí kình chấn minh, thân hình Tiểu kim không tự chủ được bay ngược về sau.Lôi Dực tiêu tán. Bất quá cũng hóa giải nguy cơ bị chân hỏa phệ thân cho Tông Thủ.Thực lực của nó đã nhập tiên cảnh, lại phục chế song mạch chi thân và Thôn Thiên nguyên hóa thuật của Tông Thủ, khí lực hùng hồn thậm chí còn hơn Tông Thủ một bậc.Lúc này đã không còn hơn mười vị tiên cảnh tu sĩ vây công nên chợt cảm thấy dễ dàng hơn không ít.Chỉ trong tích tắc, cặp lôi dực ngàn trượng sau lưng tiểu Kim lại lần nữa khôi phục như lúc ban đầu.Mà Tông Thủ lúc này, thân hình cũng ổn định lại, mắt nhìn về phía đỉnh núi. Chỉ thấy bên kia có một vị Chân Vũ kiếm sĩ bỗng nhiên niệm gì đó, bóp nát một tinh thạch bảy màu, rơi vãi trên Đào Mộc tượng thần ở phía trước.Theo thất thải quang hoa lưu chuyển, thần lực do Vạn Mộc Thanh Đế hóa thân liền lại một lần nữa khôi phục như lúc ban đầu. Khí thế phục rực.Tông Thủ không biết đó là vật gì, cũng chẳng muốn đi phân biệt. Chỉ biết thời gian mà Hàm Hi tranh thủ cho hắn đã đủ rồi!Lại lắc mình một cái, lại đến trên không bốn cao ngàn trượng, tiếp tục bay về phía cao hơn. Thần niệm tối tăm đã xa xa tập trung vào hóa thân của Chân Vũ Thần Quần.Thu Hoa nhất thời lực tẫn, cũng không đuổi theo sau, chỉ dùng thần sắc đạm mạc nhìn Tông Thủ lần nữa bay lên không trung.- Quân thượng đây là chuẩn bị muốn chạy trốn sao? Đáng tiếc, chúng ta mặc dù đã không còn bát quái kim tỏa trận, nhưng vẫn có thể miễn cưỡng ngăn quân thượng bỏ chạy được!Kim mang liên tiếp bỗng nhiên diệu lên trên đỉnh đầu Tông Thủ, vô số đạo Tử Kim lôi quang, bỗng nhiên bừng bừng phấn chấn, trùng kích về phía dưới.Một thanh âm khác, theo sát tới:- Đường này không thông, kính xin quốc quân lăn xuống cho ta!Đó là một đạo nhân đang mặc áo bào màu bạc, tay kết lôi ấn, lập giữa không trung, dẫn dắt đến vô số Lôi Đình màu vàng tràn ngập trên không.Ngoài ra càng có vô số kim quang nhỏ vụn chớp động bên trong.Chỉ cần dùng linh thức thoáng cảm ứng, liền có thể phát ra là vô số khí nhận như đao hình bán nguyệt xuyên thẳng qua trong điện quang, thế như tia chớp, mau lẹ dị thường, cũng vô cùng lăng lệ ác liệt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận