Thần Hoàng


Không tâm tư đi để ý tới biến cố trong trận kia, tỉ mỉ chú mục phía trên.Chỉ chờ Tông Thủ từ không trung ngã rơi xuống dưới.Mà khi mấy câu nói cuối cùng lọt vào tai, lại chợt kinh ngạc trong lòng một trận.Sẽ không tự cam lòng chịu chết chứ?Đúng. Hắn cũng thấy Tông Thủ này không giống như loại người tự phụ.Có thể trong vòng mấy năm, càn quét quần hùng, nhất thống Đông Lâm, há lại là kẻ ngu ngốc? Sao lại đơn giản tự chui tuyệt địa?Năm xưa Thượng Tiêu Tông không phải là bởi vì coi thường Đông Lâm, mới dẫn đến diệt vong.Như vậy ở sau lưng người này đến cùng lại là cái gì?Trong đầu suy nghĩ lưu chuyển, trong lòng Linh Hải bất chợt lại động, lần nữa nhìn về phía Bát Quái Kim Tỏa Trận ở trên.Dạ Lan Quan?Nhớ kỹ Hoàng Minh Tông ở bên ngoài Dạ Lan Quan, chính là vào chạng vạng ngày hôm qua, chịu khổ diệt môn.Mà khi đó cũng chính là lúc Dạ Lan Quan toàn phái di chuyển, chạy đến Vũ Lam Sơn.Nếu là Tông Thủ vào sau đó phát giác hành tung của hắn, lại động tay động chân gì đó...Trong lòng Linh Hải nhất thời một trận kinh hãi, lông tơ dựng thẳng đứng lên.Đúng rồi, là Huyễn Tâm Kính! Thiên Hồ Nhất Tộc, sở trường nhất chính là Huyễn Hoặc Tâm Thần Chi Thuật!Còn Tông Thủ này càng là cửu vĩ, huyết mạch hoàng tộc của Thiên Hồ Tộc! Bình thường không dùng, không có nghĩa là hắn không có khả năng.Nhưng chỉ là huyễn thuật thôi sao? Không đúng, hẳn là còn có bố trí khác mới đúng!Mặc dù phá vỡ kim tỏa trận này, lại có thể làm sao? Cuối cùng Tông Thủ kia sợ là vẫn khó tránh khỏi như cũ. Kết cục thân vẫn đạo tiêu...- Vô Khư sư huynh đối với người này hiện tại vô cùng kiêng kỵ. Một trận chiến này đã tận hết lực lượng của Đạo Linh Khung Cảnh ta. Kiên quyết không cho phép có sai lầm!Vô Diệu Tử kia đang nói chuyện, đã thấy Linh Hải bỗng nhiên sắc mặt đại biến, đột ngột nhảy vọt lên bầu trời, hướng phía Bát Quái Kim Tỏa Đại Trận bên trên phóng đi.Vô Diệu Tử khó hiểu khẽ ngẩn ra, có chút không giải thích được. Lại gần một khắc sau, thần tình của Vô Diệu Tử đồng dạng cũng vô cùng khó coi.Chỉ thấy xa xa phía chân trời kia, bỗng nhiên có một đạo bạch mang, lăng không đánh xuống.Biến cố bất ngờ, đã là thế không ai có thể ngăn cản được, đem tầng lực chướng phong tỏa không gian kia, xuyên thủng trong nháy mắt!Đây là...kiếp lôi?Nhưng kiếp lôi vì sao lại xuất hiện ở đây? Trên đỉnh Vũ Lam Sơn này cũng không thấy có người độ kiếp.Không phải Tông Thủ kia, Đạo Linh Khung Cảnh bọn họ cùng với tu sĩ lục tông nơi đây, cũng không có người không biết nặng nhẹ như thế!Nhưng kiếp lôi này lại vì sao mà đến?Bạch mang kia tốc độ đánh xuống siêu việt quá xa Linh Hải. Trong một cái chớp mắt, cũng đã bay tới trên bầu trời Bát Quái Kim Tỏa Đại Trận kia.Tựa hồ bởi vì lúc trước, đã từng bị tỏa không chi lực của đại trận này ngăn trở.Khi một đường rơi xuống, thể tích của bạch sắc lôi mang kia đã cấp tốc bành trướng ra.Chỉ là chợt lóe một cái, đã dễ dàng phá vỡ mà vào trong trận. Bạch mang tứ tán, nơi đi qua toàn bộ Linh Sư trong trận đều là huyết nhục vỡ vụn, nguyên thần tan biến trong giây lát.Liền ngay cả Linh Diệu Tử ở phía xa chủ trì trận đồ, cũng vô pháp tránh né được. Một đạo bạch mang phân hoá, hướng phía bên hắn chợt lóe mà đến.Cũng may hắn ở đây đã có chút phòng bị, sớm có một ngụm tử sắc linh kiếm, tế ở trước người.Trong sát na giao tiếp, lại vẫn là kiếm quang kích tán, bị đánh bay thật xa. Cả cánh tay phải đều bị dư ba của bạch quang này phá hủy.Trong tay Bát Quái Kim Tỏa Trận đồ cũng băng diệt trong nháy mắt!Một ngụm máu ứ trong cổ phun ra, Vô Diệu Tử nhãn thần kinh hãi nhìn lên bầu trời.Bên tai truyền đến tiếng gầm giận dữ của Linh Hải chân nhân, chỉ thấy bạch sắc kiếp lôi kia vẫn là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, giống như cắt lúa. Đem nhục khu của gần nghìn Linh Sư trong trận đều đánh cho nát bấy, huyết nhục toái tán hết cả.Lúc này trong trận, cũng hiện lên một điểm ngân quang, phát sinh tiếng cười như chuông bạc.Đem huyết nhục và hồn lực toái tán ở gần đó, đều hấp phệ tất cả. Sau đó đôi cánh kia nhẹ nhàng vỗ lên, đã đồng thời tránh thoát khỏi bạch mang và Linh Hải truy kích mà đến. Hướng phía ba tòa Chân Vũ Thất Tiệt Kiếm Trận trên hư không bay nhanh đi.Độn tốc kia cực nhanh, đúng là khiến hắn đến giờ vẫn không nhìn rõ được thân ảnh của đối phương.Không tốt!Trong lòng khẽ kinh hãi, trong mặt Vô Diệu Tử cũng hiện ra vài phần vô cùng lo lắng.Chân Vũ Thất Tiệt Kiếm Trận, bảy người liên thủ, hầu như có thể đối kháng Tiên Cảnh Tu Giả. Nhưng mà lúc này đang cầu khẩn hóa thân thần minh hiện ra, căn bản là không có bao nhiêu dư lực, phòng hộ thân mình, giống như là chưa bố trí phòng vệ.Chỉ có hóa thân của vị Vạn Mộc Thanh Đế kia có thể dựa vào.Hắn cố lòng muốn động, nhưng lúc này thương thế trầm trọng, một tia kiếp kia vẫn ở trong cơ thể hoành hành, căn bản là không thể động đậy được.Lại nhìn viễn phương, chỉ thấy hai cụ háo thân Thần linh Chân Vũ Hỏa Minh kia, bao gồm cả Thu Hoa, cùng hơn mười vị Linh Cảnh Tu Giả ở bên trong, đã rời xa khỏi Vũ Lam Sơn ngoài ba vạn trượng. Lúc này mặc dù muốn cứu, cũng là không kịp.Con ngươi nhất thời co rụt lại, Tông Thủ này chẳng lẽ là cố ý làm như vậy, đem người dẫn dắt rời đi?Dường như không để cho hắn cơ hội suy nghĩ, lúc này ở dưới chân núi đã truyền đến từng trận lay động.Hướng xuống phía dưới nhìn, chỉ thấy hơn trăm người mặc trang phục của Dạ Lan Quan đệ tử, bỗng nhiên nhãn thần mờ mịt, hướng người bên cạnh xuất thủ.Binh khí lướt qua, lập tức là hơn trăm người bất ngờ không kịp đề phòng, hoặc là trọng thương, hoặc giả trực tiếp thân vong.Lại có sáu điểm ngân quang, nhảy vào giữa đông đảo đệ tử kia, nơi đi qua, không ngừng có huyết quang thoáng hiện. Đều là một đao chém đứt đầu, không người có thể chống đỡ.Độn tốc so với điểm ngân quang phía trên kia thua kém rất xa, nhưng lại là cực nhanh. Hầu như có thể cùng với Linh Cảnh trung giai tu sĩ tương xứng.Lúc này Vô Diệu Tử cuối cùng cũng thấy rõ được, ngân quang kia rốt cuộc là vật gì.Chính là sáu con ngân nghĩ, trước người bốn chiếc đao tí, toàn thân ngân giáp, lưng sinh sáu cánh, cả người thiêu đốt hỏa diễm thánh bạch.Nhãn thầm mờ mịt trong chốc lát, Vô Diệu Tử cuối cùng nghĩ ra vật này là gi.Có người nói bên cạnh Tông Thủ, quanh năm mang theo mấy con ngân sắc phi nghĩ, tốc độ phi độn, nhanh tuyệt hậu thế, chính là dị chủng trời sinh.Hôm nay nói đến, lúc này ngân điểm trên mặt kia, chính là con Nghĩ Hậu sao?Hầu như là vô ý thức, Vô Diệu Tử đem mấy con linh thú tùy thân gọi ra, bảo vệ ở bên người.Lúc này căn bản là không có lòng để ý tới tràng đồ sát dưới núi kia. Vô Diệu Tử ngẩng đầu, lại nhìn về phía bầu trời lần nữa.Chỉ thấy Linh Hải chân nhân kia, đã bị ngân quang kia bỏ qua thật xa. Bạch sắc kiếp lôi, mặt cũng chỉ có thể theo ở phía sau, không thể truy kích.Vạn Mộc Thanh Đế kia dường như nhận ra nguy cơ, lại cũng không rảnh để ý tới Tông Thủ, ngàn vạn đằng mộc từ trên đỉnh Vũ Lam Sơn mọc thẳng lên, nỗ lực đem ngân quang quấn lấy.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận