Thần Hoàng


Vừa mới dừng lại, giữa không trung thân thể lại chớp động, liên tục tránh thoát khỏi vài đạo đao pháp lục tục đánh tới.Dĩ vãng người cùng hắn chiến đấu, hắn thường thường đều không cần tránh né. Chỉ cần lấy thời không chi thuật, tại giới ngoại giới nội thoáng chuyển hoán, đã không người có thể đả thương được.Sau khi đạt được Trụ Cực Mệnh Thế Thư cùng với bản Vũ thư tàn quyển kia, môn thần thông này đã càng vận dụng đến xuất thần nhập hóa.Thực lực không đủ, không thể đả thương đến một sợi lông của hắn.Chỉ là hôm nay cũng không đi, ba gã Linh Cảnh Tu Giả thông qua Thái Dịch Huyền Khôn Trận đã tìm đến nơi đây, đều có thể làm được cách không đả thương địch thủ.Mà vị Bình An Đạo chưởng giáo kia cũng có thể làm được.Vì vậy hôm nay là tuyệt đối không thể an ổn đứng trên hư không quan sát.Cánh tay càng phát tê dại, kiếm lực cường hoành trên trọng kiếm kia, vượt qua hắn hơn nửa phần.Càng có từng tia băng hàn chi lực thấu xương, hầu như muốn đem thân thể hắn triệt để đông cứng. Ngoài ra còn kèm theo điện lưu to lớn. Mặc dù hắn không sợ hãi, ngược lại có thể tăng cường Lôi Dực phía sau lưng, lại cũng có chút khiến người kinh hãi.Điều khiến kẻ khác không thể làm gì được nhất là thần lực này căn bản không thể thôn phệ hấp thu...Tông Thủ đang lúc nhíu mày, trọng kiếm kia lại một lần nữa huy trảm tới. Cự lực hùng hồn, hoàn toàn không ở dưới một kiếm mới vừa rồi.Lúc này đây hắn lại không có ngạnh tiếp. Mà là chợt lóe thân thể đến trên không trung bảy trăm trượng. Cùng một cự nhân đối diện từ xa.Cả người mặc giáp, tay cầm cự kiếm, toàn thân lộ ra khí tức thần thánh, hắc quang đầy rẫy, tràn ngập cả phiến thiên không này, hạo hãn giống như đại dương thao thao, vô cùng vô tận.Tất cả hình dáng tướng mạo đều cùng những Chân Vũ Thần Quân được cung phụng trong đạo môn kia giống nhau như đúc.Đây là thần minh? Còn là lần đầu tiên được nhìn thấy.Nghe đồn trong Chân Vũ là tồn tại sánh ngang với Thần Cảnh đỉnh phong, còn là đã lâu không có hiện thân. Trước mắt một vị này hơn phân nửa là hóa thân không thể nghi ngờ.Cự nhân kia một kiếm thất bại, liền lập tức lại là một kiếm đơn giản lưu loát!Đại xảo bất công, cũng nặng tựa vạn quân!Bất quá trong mắt cự nhân lại là si ngốc không hề có cảm tình, tựa hồ là tồn tại không có thần trí.Tông Thủ cũng không chút nào cảm giác khác thường. Cái gọi là Thần linh, hầu hết đều là tượng đất mộc điêu sinh thành. Quanh năm suốt tháng, dưới ý niệm của vô số người trùng kích, đâu có thể có linh tính gì chứ?Tốt hơn một chút, giống như Chân Vũ vậy, nguyên bản chính là Tiên Thiên chi linh, có thể nắm giữ chút pháp tắc chi lực. Nhưng cũng không chịu nổi bị ý niệm của tín chúng tẩm nhiễm.Mặc dù có thần trí, đạo môn cũng sẽ trăm phương nghìn kế tiêu trừ. Đây là đạo môn hộ pháp, há lại cho phép nó có linh thực, có cơ hội thoát khỏi khống chế của bọn hắn?Lại là một kiếm giao phong, trong tiếng ầm ầm chấn hưởng, Tông Thủ lần thứ hai bay ngược ra, thân ảnh lại vẫn thong dong như cũ.Ánh mắt chợt lóe, Chân Vũ Thần Quân thần lực hóa thân này mạnh hơn hắn, nhưng biến hóa chi đạo của kiếm thuật lại xa xa không bằng.Cũng không biết đạo môn này là dùng loại bí pháp nào luyện chế, đã không có linh trí, cũng không chỉ dựa vào bản năng để chiến đấu, kiếm thuật linh pháp cũng đạt đến cao siêu.Bất quá đến cùng không thể xem như Tu Giả chân chính, ứng biến linh hoạt. Chỉ cần vài kiếm hắn đã có thể nắm chắc, đem nó chém giết!Kiếm tiếp theo, nếu không có biến cố, đó chính là lúc phản kích.

Cũng ngay trong sát na này, bỗng nhiên một mảnh viêm quang tràn ngập phía chân trời. Một cái hỏa phủ thật lớn bay ngang đánh xuống.



Trong lòng Tông Thủ khẽ run sợ, lúc sắp sửa trúng chiêu, đã xé mở hư không tránh thoát. Khi lại hiện thân, đã ở ngoài nghìn trượng.Ngẩng đầu nhìn về nơi xa, chỉ thấy ở chỗ đỉnh núi kia, lại hiện ra một bộ Chân Vũ kiếm trận. Đồng dạng là một vị thần minh toàn thân xích sắc hỏa diễm đứng ở trên hư không nhận tế bái từ xa, đang từ trong một bức thần tượng khác lao ra.Thân thể ngang tàng, cao hơn sáu trăm bảy mươi trượng. Uy thế cùng với Chân Vũ Thần Quân không phân cao thấp, chỉ hơi thấp hơn chút.Hỏa diễm và hắc quang quấn xoắn lẫn nhau, chiếu rọi phía chân trời.- Đây là Hỏa Minh Chân Quân?Tông Thủ chỉ nhìn một cái, đã biết lai lịch của hắn. Là tồn tại có thể cùng với Chân Vũ Thần Quân sánh ngang hàng trong đạo môn.Đạo gia bốn trăm thần minh cũng là nội tình chân chính của hắn.Có người nói thời đại Vân Hoang, ba vị tôn thần kia, bản thể càng truyền thuyết có thể cùng Chí Cảnh chống đỡ.Chỉ vì một hồi đại chiến, chịu hao tổn nghiêm trọng, ngủ say ở trong Đạo Cảnh động thiên, đến nay cũng không có thức tỉnh.Duy chỉ ngũ đại thần quân hóa thân, còn có thể sử dụng. Vạn năm qua này, chinh phạt xung quanh, mọi việc đều thuận lợi.Hơi chút phân thần, chợt nghe bên cạnh truyền đến một tiếng cười nhạt:


- Quốc quân thân lâm tuyệt cảnh, sắp sửa thân vẫn. Lúc này còn dám phân tâm, thật không hỗ là danh xưng vô địch. Chẳng lẽ đã dự định buông tha?Khi lời nói vừa dứt, một con Hỏa Phượng Hoàng khổng lồ từ trên không đuổi tới. Tất cả thần thái đều hoàn mỹ vô khuyết, mang theo vô số kim hoàng liệt diễm.Thần niệm cảm ứng, chỉ cảm thấy đạo nhân trẻ tuổi này đứng ở bên cạnh người.Lúc trước hắn nghe Bình An Đạo chưởng giáo kia, gọi người này là Thu Hoa.Cũng vừa mới biết được, Thu Hoa chân nhân này chính là một trong những đệ tử của Vô Khư.Có chút môn đạo! Hỏa Phượng Hoàng kia, nhìn như là Hỏa hệ thần thông thần thông nhưng bên trong đó lại có biến hóa khác.Đây là thực diễm...Thu Hoa tu luyện chính là Vạn Vật Hủ Thực Chi Đạo.Lôi Dực to lớn ba nghìn trượng mở ra, Lôi Liệt Thiên Hoa đầy trời tản ra, địch lại Thủy Vân hỏa hải trùng kích mà đến kia.Trong tay Tông Thủ đồng thời có một đoàn kiếm quang hồn hậu mờ nhạt bắn ra.Cửu Cửu Chân Long Kiếm chi huyền hoàng!Đất dày chống đỡ vạn vật, nhưng diệt liệt diễm, mặc ngươi ăn mòn, cũng là không có việc gì!Nhẹ nhàng linh hoạt, đã đem Hỏa Phượng Hoàng kia triệt để đánh tan.Thu Hoa biến sắc, hắn biết được chính mình và Tông Thủ khoảng cách lớn. Nhưng vạn lần không nghĩ tới, chênh lệch giữa hai người lại to lớn như vậy!Hôm nay nếu không phải dựa vào thần linh trợ giúp, tất sẽ là một hồi khổ chiến tử thương thảm trọng.Sau một khắc, Thu Hoa nét mặt lại là vui vẻ. Thấy trên đỉnh Vũ Lam Sơn kia lại là một đoàn thần lực tản ra.Trên đỉnh Vũ Lam Sơn kia, đã là vị thần tượng thứ ba, được mời lên ở giữa không trung.Mà lúc này đây xuất hiện, lại cũng là một cự nhân vô cùng to lớn.Cao hơn sáu trăm năm mươi trượng, đạp lăng trường không, cả người chớp động thanh sắc quang hoa.Thân hình "yểu điệu" càng giống như là bộ dáng nữ tử, cũng là toàn thân tràn ngập khí tức thần thánh.Chỉ vung tay lên đã có ngàn vạn mộc đằng từ dưới mặt đất mọc dựng lên, hướng phía Tông Thủ quấn đến.Càng có ngàn vạn phi hoa phấn hồng, bay lượn phía chân trời, từng mảnh rơi xuống.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận