Thần Hoàng


- Đợi Thu Hoa trở về, Thái Linh Tông ta tất có đại lễ dâng lên, dùng để chúc mừng Thánh Tôn tiến giai!Những lời này nói ra, mấy người chung quanh đều là mục mang dị sắc nhìn qua.Thực tế Hoa Vân Long Huyền, trong mắt càng là nộ diễm điên cuồng thiêu đốt, gắt gao nhìn chằm chằm vào.Người này quả nhiên là vô sỉ!Thu Vân lại không thèm để ý chút nào, sau khi nói xong, lại đưa mắt nhìn vẻ mặt Long Ảnh. Thấy Long Ảnh cũng không có vẻ không vui, hay có lời nói gì, lúc này không vui mới tạm buông lỏng.Lần nữa thi lễ, Thu Vân liền trực tiếp xé mở hư không bích chướng, bước vào trong đó.Nơi này, hắn đã là không muốn ở thêm dù chỉ một lát.Người này vừa đi, Diễm Khô Ma kia cũng là xoay chuyển ánh mắt xoay chuyển ánh mắt, không dám ở trước mặt Long Ảnh lại ra vẻ kiểu cách gì nữa. Cũng là thần sắc nghiêm túc nói:

- Diễm Khô Ma bái kiến Thánh Tôn! Lúc trước nói lời bất kính, có chỗ đắc tội, kính xin Thánh Tôn đừng trách! Nguyên Thủy Thần Tông ta cùng với đồ đệ Thánh Tôn đích thật có chút ân oán. Nhưng cẩn thận nghĩ đến, sự kiện kia cũng không phải không cách nào đền bù. La Minh cùng Mật Đà La hai người càng là khiêu khích trước, nên là sai lầm của tông ta. Hôm nay Diễm Khô Ma nếu có thể còn sống, Nguyên Thủy Ma Tông ta, tất nhiên sẽ tận lực đền bù tất cả tổn thất của Kiền Thiên Sơn. Cũng có hậu lễ, để chúc mừng Thánh Tôn Chí Cảnh!Long Ảnh nghe vậy cười cười, tùy ý phất phất tay, hắn là chẳng muốn cùng dạng người như vậy so đo tính toán.Diễm Khô Ma lập tức cũng thở dài ra một hơi, không chút do dự, lóe lên thân hình, trốn vào một đầu linh hà. Quang ảnh lập loè, so với tốc độ khi Thu Vân rời đi nhanh hơn gấp mấy lần.Ở đây ba vị Thần Cảnh, đảo mắt cũng chỉ còn một mình Phong Vân Tử, người này cũng là hạng quyết đoán, đồng dạng chắp tay thi lễ:

- Cung chúc Thánh Tôn, được hưởng trường sinh! Chuyện hôm nay là bởi vì ta thấy sự tình không rõ, bị người giấu kín. Như Thánh Tôn chịu giơ cao đánh khẽ, để cho Phong Vân Tử ta có thể bình yên trở về. Như vậy Đạo Lăng Tông ta tất có hậu báo!Long Ảnh lần này lại là hai mắt có chút cau mày, trong mắt duệ quang chợt lóe.- Theo ý của ngươi là cứ tính toán như vậy? Vị Phá Thiên lão nhân kia của quý tông, đúng là chết ở trong tay đồ đệ ta...- Theo ý của ngươi, là cứ tính toán như vậy sao? Vị Phá Thiên lão nhân kia của quý tông, đúng là đã chết ở trong tay của đồ đệ ta!Trong nôi tâm của Phong Vân Tử lập tức mát lạnh, âm thầm thở dài. Vào thời điểm này, hắn đâu còn có thể so đo tính toán chuyện này? Muốn tìm chết sao?Hiện tại cũng không cần suy nghĩ, Phong Vân Tử đã nghiêm túc đáp:


- Trên chiến trường, chết sống có số, chẳng trách được người khác. Đạo Lăng Tông ta cùng với Thánh Tôn vốn không ân oán. Lúc này đây là Phong Vân Tử lỗ mãng, đã mạo phạm đệ tử của ngài...Thấy Long Ảnh kia cũng không nói lời nào, nhìn về phía nơi khác.Phong Vân Tử lập tức im lặng không nói, nhìn mấy người Hoa Vân một cái, thở dài khe khẽ, yên lặng thối lui.Cách đó không xa Huyết Y càng trực tiếp nhằm lúc Trọng Quang tiếp được một kiếm Tuế Nguyệt của Long Ảnh, cũng đã bắt đầu lui về phía sau. Vô thanh vô tức, bất động thanh sắc đi đến chỗ cửa vào linh hà.Nhưng là ngay khi ở trong mắt hắn, lộ ra thần sắc may mắn, ý muốn thoát đi, lại thấy ánh mắt Long Ảnh cách không nhìn lại.Sau đó liền chỉ cảm thấy hai bên xung quanh người mình đều toàn bộ đông lại. Thời gian Không Gian Chi Lực cũng đều ngự sử bất động.Thân hình bị một cổ Kiếm Ý kinh khủng đến cực điểm trói buộc từ xa, đã không thể động đậy. 


Cảm giác bản thân thời khắc này cho dù là muốn động đậy một ngón tay cũng nhất định là kết quả thân hình hai đoạn.- Huyết Y lão đệ, chẳng lẽ liền chuẩn bị chạy đi?Long Ảnh cười cười, trong mắt ẩn hàm vẻ trêu tức:


- Ta còn nhớ rõ, vừa rồi Huyết Y lão đệ là muốn lấy thi thể của ta cùng với Ngao Khôn gia hỏa này làm huyết thực? Hiện tại bỏ đi, không ngại quá sớm?Trên mặt Huyết Y vô cùng khó coi cười cười, sau đó hoàn toàn buông tha ý niệm bỏ chạy, cúi người bồi lễ.- Lời này chỉ là nói đùa thôi. Long Ảnh Thánh Tôn chớ có coi là thật! Huyết Y đã biết sai! Kính xin Thánh Tôn đại nhân đại lượng, tha cho ta một lần. Cũng là Huyết Y có mắt không tròng, nếu sớm biết Thánh Tôn đã nhập Chí Cảnh, lại được lựa chọn lần nữa, sao dám lỗ mãng?Long Ảnh lạnh giọng mỉm cười một cái, tay áo khẽ động, trực tiếp một đạo kiếm khí đánh ra. Huyết Y lại vẫn là không dám nhúc nhích, tùy ý kiếm khí nhảy vào trong miệng hắn.Đem một hàm răng đánh thành phấn vụn, ngay cả đầu lưỡi cũng đồng dạng bị cắt đoạn.- Lấy lời nói cuồng vọng của ngươi, vốn nên chém ngay để răn đe! Chỉ vì gần đây, đồ nhi của ta có thể bình yên vô sự, cũng xem như có công bảo vệ của Huyết Y ngươi! Vì thế ngày hôm nay chỉ trừng phạt nhẹ. Ngày sau nếu có tái phạm, nhất định lấy đầu ngươi! Còn không mau cút cho ta.Vẻ oán hận của Huyết Y cũng không dám hiện lên trên mặt lúc này.Sau khi nghe được liền giống như được đại xá, vội vàng hóa thành một đầu Huyết Ảnh, trốn vào trong hư không.Vấn Hư bên kia lại là có chút hâm mộ, nhìn Huyết Y đang vội vàng chạy đi một cái.Ở trước mặt đắc tội Chí Cảnh có thể có kết quả này, đã rất không tồi rồi.Hắn cũng muốn đi, bất quá giờ phút này, lại tìm không được thời cơ thích hợp.Cũng may mắn là vị chưởng giáo Lăng Vân tông này tính tình cẩn thận. Không có tùy tiện tham gia trận chiến này, giữa hắn cùng với Long Ảnh này vẫn còn có dư địa xoay chuyển.Bốn người này vừa đi. Bên trong mảnh giới hà này, lập tức đã mất đi một nửa.Bên kia Trọng Quang lại vẫn là đứng thẳng. Nhưng cho dù là mấy người Hoa Vân Huyền Vi Tử cũng đều coi hắn như người đã chết.Mắt thấy ánh mắt của Long Ảnh đã lại nhìn chăm chú qua lẫn nữa. Hoa Vân vốn là tuyệt vọng một hồi, còn may chỉ vẻn vẹn nửa tức sau, một cổ khí cơ đồng dạng to lớn, bỗng nhiên cũng nhìn hắn gắt gao, đang tràn ngập ở trong giới hà.Hoa Vân tâm thần căng cứng, lập tức liền buông lỏng, một lát sau lại cuồng hỉ chạy xông tới.Đây là sư tôn của hắn.... Thanh Huyền!Vô số nguyên linh, đổ đầy giới hà linh năng bàng bạc kia. Đúng là đã ẩn hiện ra dấu hiệu chống đỡ hết nổi.Sau đó trong giây láy chỉ thấy một nhân ảnh hiện ra ở trước mắt mọi người.Một đạo nhân áo bào vải màu xanh, trong mắt hàm chứa vẻ đau lòng, nhìn Trọng Quang một cái. Tiếp theo là ánh mắt phức tạp nhìn Long Ảnh Ngao Khôn.- Long Ảnh đạo hữu, đã lâu không gặp!Long Ảnh cũng bình tĩnh chú mục nhìn đạo nhân này, thần sắc vẫn nhàn nhạt như trước chắp tay thi lễ:

- Long Ảnh tại đây, chờ đợi Thanh Huyền tiền bối đã lâu!Ngao Khôn lại là ánh mắt lạnh như băng, nhãn thần chăm chú, phảng phất như muốn đem thân ảnh của đạo nhân này một mực ghi nhớ sâu ở trong lòng.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận