Thần Hoàng


- Vấn Hư?Hoa Vân kia có một chút nao nao,sắc mặt quái dị.Vị tổ sư Lăng Vân Tông ở đây cũng không có gì làm mọi người thấy kỳ quái.Kỳ lạ là người khác. Tại sao lại đi theo Long Ảnh đến đây.Lẽ nào hai người này lại liên kết cùng nhau? Làm sao có thể?Mà không nói đến thù hận giữa Lăng Vân Kiền Thiên, lại là hai vị tổ sư, tội nghiệp Vấn Hư, lành ít dữ nhiều.Tên Vấn Hư đi sát theo sau Long Ảnh,nhưng không nói lời nào, nét mặt lặng lẽ đứng ở góc xa.Rồi sau đó nhìn mọi người với ánh mắt phức tạp.Nhất là Hoa Vân Long Huyền hai người,muốn nói ra,nhưng lại ngưng lại,khổ não thở dài.Hoa Vân giật mình trong phút chốc,rồi cũng không để ý gì.Với trí tuệ của người này,không ngu xuẩn đến mức đi giúp đỡ Long Ảnh Ngao Khôn,làm Lăng Vân Tông tự tuyệt đạo môn.

Lúc này lại nghe thấy giọng cười lớn của Long Ảnh:

- Long Ảnh ta cả đời này chỉ có lần này chọn đồ nhi là hợp với ý nguyện! Đừng nói tổn đạo tiêu thân,chỉ là bị một vết thương nhỏ, cũng khiến ta đau lòng tột đỉnh.Hắn ngày nay bị thế, ta làm sao không đến bảo vệ được chứ?Lại híp mắt lại,nhìn mọi người xung quanh:

- Hôm nay ta lão già chết tiệt này đã đến,Hoa Vân ngươi đối đãi làm sao?Ngươi chờ, cũng là muốn đối địch với lão già này?Câu nói này cũng là hỏi 3 vị tu giả Thần Cảnh.Thái linh Tông Thu Vân,không một chút hồ đồ lắc đầu:


- Không phải ta đối với Long Ảnh ngươi là địch, chỉ là bất đắc dĩ. Đồ đệ của ngươi mấy năm nay tung hoành ngang ngược, giết người vô số. Môn phái của ta tính mệnh của mười vạn đồ đệ, phải có một lời giải thích. Xin khuyên Long Ảnh tiền bối hôm nay lùi một bước, không thì đao kiếm không có mắt, không chừng tính mệnh của tiền bối cũng khó giữ!Kia Đạo Lăng Tông đạo nhân, gã gọi Phong Vân Tử, lúc này cũng một tiếng hừ lạnh:

- Chỉ dưỡng không dạy,phụ chi quá. Giáo không nghiêm, sư chi nọa. Này Tông Thủ rơi vào tình thế hôm nay, là ngươi Long Huyền gieo gió gặt bão! Ta tông xé trời Lão Nhân, mới vừa rồi cũng vẫn vu ngoài thủ. Cần phải làm hắn nợ máu trả bằng máu!Một vị thần cảnh khác cũng là phái nữ.Một thân áo dài trắng,nhưng bộ mặt lại gầy đét,nhìn giống như một bô xương khô.Lúc này lại cười ha ha:


- Long Ảnh,đệ tử của ngươi phá hoại đại sự của Nguyên Thủy Thần Tông ta.Âm mưu ngàn năm giờ chỉ còn là hư không, ngươi nói hắn có nên giết hay không? Kỳ thực muốn ta rút lui cũng đơn giản,chỉ cần bồi thường tổn thất cho ta,hai mạng người là được.Bà ta chưa nói xong,thế giới hư không này lại bị một vết xé ngang.Một bóng người, từ trong bước ra. Một thân hồng bào, chính là Huyết Y.Thấy trước mắt mọi người đều rùng mình, cảnh giác trông lại, Huyết Y lập tức lặng lẽ cười.- Yên tâm! Bản tôn lần này đến, chỉ là vì xem náo nhiệt!Tuy là nói như vậy, nhưng kia ánh mắt lại mang theo vài phần tà ý, nhìn Long Ảnh Ngao Khôn.Lưỡi lè ra liếm lấy môi.- Tự nhiên!Nếu có thể đạt được hai mạng người,cũng không tồi!Long Ảnh nghe xong cặp lông mày bạc rung nhẹ,rồi tự ti:

- Thật tình, trước mắt đều là kẻ thù? Nhân duyên của Long Ảnh ta lại có thể tệ đến bước này sao. Chẳng lẽ thực sự là dục lão hủ, vong ở đây gian?Mọi người nghe vậy, đều cười nhạt, không nói tiếp. 

Hoa Vân ánh mắt khinh thường, giống như nhìn kẻ tiểu nhân, nhìn Long Ảnh.Tâm hồn nhẹ nhõm,nghĩ đến vạn năm trước. Người này xuất hiện, cách khoảng không đánh sư tôn ba chưởng, cưỡng ép cứu được Ngao Khôn, gây chấn động lúc đương thời.Khi đó hắn kinh hãi vì thiên nhân, vừa sợ vừa hận. Nhưng thời gian này, cũng bất quá là một đãi chết người mà thôiLong Ảnh cũng không cảm thấy xấu hổ, ngược lại hỏi:


- Vấn Hư, theo như ngươi xem, kết quả hôm nay sẽ như thế nào?Thần sắc Vấn hư, lúc xanh lúc trắng,vừa thẹn vừa giận, trầm mặc trứ không chịu nói.Trái lại ở bên cạnh,Minh Ngọc đang mỉm cười:

- Đương nhiên là Long Ảnh đạo huynh, đại sát tứ phương, quét ngang tất cả!Long Ảnh lão nhân, nhất thời cười to ra tiếng.Đối diện Hoa Vân mấy người, lại đều nhíu mày, bản năng cảm giác, tình hình có chút gì sai.Trọng Quang kia là kẻ trực tiếp rút kiếm, một đường lạnh lùng sắc trắng kiếm quang, như rồng chém ra!- Nói khoác mà không biết ngượng! Việc người này trực tiếp giết người, hà tất nhiều lời?Chính là điêu linh chi kiếm, vừa mới tới giữa đường, đã nổ tung. Trọng Quang nét mặt, cũng hiện lên ửng hồng không bình thường ,làm cho một thời đã qua, rửa trôi hết xuống dòng sông. Trong con mắt kia, còn lại là vô cùng hưng phấn.

Theo một thân huyết khí của Trọng Quang cũng quán nhập đến trong linh kiếm đang bạo liệt ra.Tuế nguyệt lưu quang kia cũng mạnh mẽ khoách đại hơn chục lần. Ở trong giới hà này, hóa thành triều tịch cuồn cuộn, hướng phía Long Ảnh đang đứng, trùng kích chảy tới.Mà ở trong Trọng Quang, Huyền Hư Tử còn lại là tiện tay lấy ra một cái chuông nhỏ, xoay tít bay trên không trung, từ trên chụp xuống, đem thời gian xung quanh đều trói buộc toàn bộ.- Tuế Nguyệt Chi Pháp, điêu linh, Định Vũ Chung, nguyên lai là như vậy!Trông thấy cảnh này, Thu Cảnh khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra vài phần quả nhiên là vậy.Nếu là hai vật này, như vậy Long Ảnh Lão Nhân này, Kiếm Thánh năm xưa thực sự là không có nửa phần sinh cơ.Ở đối diện hắn, Đạo Lăng Tông Phong Vân Tử lại là một trận cười khẽ, mắt thấu ra lãnh mang.Nếu đã biết rõ Long Ảnh sẽ tự mình ở đây, Đạo Linh Khung Cảnh há có thể không có phương pháp ứng phó?Tuế nguyệt, điêu linh, thật đúng là hao tổn tâm huyết, thực đã bỏ được tiền vốn.Một ngụm Điêu Linh Kiếm, lại thêm Trọng Huyền sau khi trọng thương, đã phát ra toàn bộ khí lực tiềm năng, đem tuế nguyệt kia đả phát thôi động. Nhưng không biết Long Ảnh này sẽ ứng đối ra sao?Người này là Tông Thủ chi sư, cũng đồng dạng kiếm thuật cực kỳ cường đại. Có thể tự sáng tạo ra Cửu Cửu Long Ảnh Kiếm loại kiếm thuật tuyệt thế cấp bậc Thánh Linh như vậy, có thể thấy được thiên phú cao tuyệt của hắn.Chỉ là đáng tiếc, người này đã tại Thánh Cảnh nhất giai dừng lại cả vạn năm. Chỉ còn có ba mươi năm thọ nguyên nữa, ở dưới Tuế Nguyệt Chi Pháp tập kích, dù cho kiếm thuật thông thiên, thần thông cái thế, cũng là không thể tránh được.Lúc này đây, sợ rằng hơn phân nửa muốn thân vẫn tại nơi này.Càng nhiều tâm thần đã quan chú tại Vân Giới.Chỉ cần Long Ảnh này mất đi, khi đó chính là lúc Tông Thủ vì Phá Thiên lão nhân đền mạng.Vị Diễm Khô Ma của Nguyên Thủy Ma Tông kia cũng đang cười hài lòng, hứng thú dạt dào.Thánh Cảnh chi diệt đây chính là cảnh tượng vạn năm khó gặp.Mà Huyết Y ở bên cạnh, lại là lần nữa liếm liếm mội, trong mắt lộ ra vẻ thị huyết.Ánh mắt nhìn Long Ảnh đã phảng phất như đang nhìn thức ăn.Trong đám người, duy chỉ có Vấn Hư là thần tình phức tạp cực điểm. Ánh mắt nhìn Trọng Quang càng mơ hồ hàm chứa vẻ tiếc hận và thương hại.Còn Ngao Khôn lại cũng đang cười, tiếng cười quỷ dị không gì sánh được.Mọi người không hiểu ý hắn, chỉ cảm thấy không hiểu ra sao. Bất quá chỉ sau chớp mắt, lực chú ý của mọi người đã một lần nữa trở về trên người Long Ảnh.Mặc dù Tuế Nguyệt chi hà kia đã xông đến gần trước người, vẻ mặt Long Ảnh lại cũng không có bao nhiêu biến hóa.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận