Thần Hoàng


- Phốc phốc, tự nhiên là muốn nhắc nhở ngươi! Vị hộ pháp thánh thú này ở hai ngàn năm trước đã trải qua địa chiến, thương thế đến nay còn chưa khỏi hẳn. Vốn nên là vật trấn áp số mệnh của Đạo Linh Khung Cảnh ta trong hai mươi năm sau. Ngươi lại cứ muốn sớm lấy ra, sư tôn hắn há có thể không tức giận?Long Huyền bật cười, lời nói trêu chọc, trong giọng nói cũng ẩn chứa vào phần không cho là đúng.- Tổng cảm giác được phu quân ngươi lần này thật sự quá mức coi chừng! Chỉ vì một người vừa mới đạp chân vào Linh cảnh, rõ ràng liền vận dụng hộ pháp thánh thú có thực lực Thần cảnh. Dùng đao mổ trâu để giết gà, cùng lắm cũng chỉ là như thế này thôi.- Dùng đao mổ trâu giết gà? Phu nhân ngươi cũng đã nhìn thấy! Phải nên biết rằng Nguyên Mộng kia, chính là vì hắn mà chết! Nếu dùng thực lực mà nói, Nguyên Mộng còn hơn thánh thú này đâu chỉ một bậc? Một tháng trước, cũng không phải là đã vẫn lạc rồi sao?Long Huyền yên lặng không nói, chỉ là trong lòng thầm nghĩ. Nguyên Mộng kia nhưng lại chết ở trong tay Ngao Khôn, không có quan hệ gì với Tông Thủ.Tiểu tử kia, cũng không thể làm được gì Nguyện Mộng cả.Lại không có chút ý tứ phản bác nào, ngược lại là ánh mắt si mê, dịu dàng thắm thiết nhìn xem Hoa Vân.Vô luận là những lời vừa rồi đúng hay sai, nàng ta chẳng muốn để ý, liền ưa thích người đàn ông khí phách như phu quân vậy.Trong mắt Hoa Vân, lúc này nhưng lại hàn quang ẩn thấu:- Tóm lại là lúc này, tất yếu phải giải quyết dứt khoát! Không thể chủ quan, cũng không thể cho bọn hắn dù là nửa phần cơ hội!Tình Minh ở phía sau, thần sắc là lần nữa nghiêm nghị:- Đệ tử nhớ rõ! Nhất định không phụ sự kỳ vọng của sư thúc tổ!Lúc này Hoa Vân mới cười cười, quơ quơ tay áo, ý bảo Tình Minh có thể rời đi. Sau đó nàng cũng lập tức hóa thành một dạo độn quang, xé rách không gian, đi vào Vân Giới.Khi Tình Minh ly khai một lát, Hoa Vân lại nhìn ở một phương xa xa, trong tầng tầng hư không.Ý niệm tản ra, tràn qua hơn mười cái thế giới. Sưu tầm bốn phía, vẫn là chẳng được gì.Rồi sau đó cũng chỉ lại nghe thấy Trọng Quang cười lạnh một tiếng:- Hai người này, còn đúng là thật biết nhẫn nại! Ngược lại là muốn xem xem, thời điểm Tông Thủ kia ngã xuống, Ngao Khôn kia cùng lão đầu Long Ảnh còn có thể hay không ngồi nhìn? Còn có thể nhịn được hay không?Mọi người chỗ này nghe được, đều là cười cười với nhau. Môi của Hoa Vân, càng là lãnh khốc hơn mấy lần.Mặc dù không đến, có thể đem họa lớn trong lòng như Tông Thủ chém giết, coi như cũng là có thu hoạch.Nếu mà tới, vậy thì càng tốt. Con nghiệt trùng kia, hắn muốn tự thân đem nó trấn áp vạn năm, khiến cho cô hàn lãnh tịch mà chết.Còn có Long Ảnh nhiều chuyện kia nữa, cũng nên là đến thời điểm người này mất mạng!Ở trên Đăng Thiên Thai, toàn thân Tông Thủ lại là rùng mình một cái. Rồi sau đó là híp mắt, tiếp tục nhìn ở thiên không xa xa.Lúc độ kiếp, tâm niệm của tu giả cùng thiên nhân giao cảm, là thời điểm ngộ đạo tốt nhất, cũng chính là lúc linh giác nhạy cảm nhất.Vì vậy có thể cảm ứng được mấy cổ khí tức cường đại cùng với từng tia sát cơ ác niệm đang tiềm ẩn ở ngoài hư không Vân Giới.Khiến cho xương cốt ở bên trong phát lạnh từng đợt, trái tim triệt để chìm vào đáy cốc.Bất quá chỉ là thoáng qua, Tông Thủ liền lại cảm giác thân hình tứ chi khôi phục lại cảm giác ấm áp.Là bởi vì linh giác của hắn lúc này lại cảm ứng được một cái linh niệm khác, đang ở tại xa xa an ủi hắn, cũng chống đỡ cho hắn.Là Long Ảnh lão nhân!Vị sư tôn kia của hắn quả nhiên là đã đến. Hơn nữa khí cơ mà lần này cảm ứng được, so với trước kia không biết là mạnh hơn bao nhiêu lần. Cũng có sinh cơ bừng bừng, cảm giác không thấy được bất luận dấu hiệu gì của thiên nhân ngũ suy.Chí cảnh! Hơn nữa là nhất chi đại đạo!Thiên có 50, nhưng đã biến mất một. Cũng bao hàm ý nhất pháp hóa vạn lưu, vạn lưu quy nhất pháp.Đạo đồ này, thật là đúng rồi!Trong lòng cũng là vui mừng cho Long Ảnh, vào Chí cảnh, trường sinh bất lão, không cần tiếp tục buồn rầu vì nguy cơ vẫn lạc.Mà mấy viên Tử Cực đan mà mình giành được ở trong địa để thâm hồ kia, lại là có thể tiết kiệm được.Lại ẩn ẩn vì thế mà đáng thương cho Hoa Vân, Long Huyền kia đang ở ngoài Vân Giới.Sư tôn đã tới, như vậy mấy vị này, cũng chỉ có thể gặp bi kịch.Ngao Khôn vì ngày hôm nay mà bố cục mấy năm, một khi phát động, nhất định không phải là chỉ đơn giản đem bọn hắn bức lui như vậy!Từ lúc vài năm trước, hắn cũng đã có thể cảm giác được một cổ tử lệ khí oán hận đang âm thầm ẩn núp trong Ngao Khôn.Mối thù sinh tử, bất cộng đái thiên, chỉ có thể nợ máu phải trả bằng máu!Than khẽ, Tông Thủ lắc đầu, thầm nghĩ thù hận giữa chính mình với Đạo môn, xem ra là không có cách giải nào khác.Trong mắt nhưng lại có ý cười gằn chiếm đa số, ánh mắt bễ nghễ, cách hơn mấy chục dặm, đưa mắt nhìn xuống những người đang rục rịch kia.Trung thổ vân lục, diệt hơn bốn mươi tông kia, mặc dù đều là toàn bộ đồ tuyệt, nhưng cũng tuyệt không phải là kết thúc phiền toái.Những người này có thân nhân có hảo hữ, còn có vô số ngoại môn đệ tử ở ngoài.Ở vực ngoại, cũng có rất nhiều cường giả Linh cảnh, Tiên cảnh chưa trở về.Thời điểm lúc này, nhưng lại toàn bộ tụ tại nơi đây. Một cỗ sát khí xông tận trời kia cơ hồ có thể đem hắn bao phủ.Nếu ánh mắt có thể giết người, thì lúc này hắn ở trên Đăng Thiên Thai, đã bị chặt đứt ra vô số lần.Hỏa diễm dưới người, lúc này đã chuyển thành màu đen tuyền. Rút lấy sát lực oán khí đang tràn ngập mà đến kia, hóa thành nghiệp hỏa, đang trùng kích đạo cơ của hắn.Hàm Quang Đan trong khí hải, mười tám đạo cấm phù trong hồn hải, chỉ cần sơ sẩy một cái, cũng sẽ bị nó làm cho nhiễm bẩn.Tông Thủ lại an nhiên đứng ở bên trong hỏa diễm mà không hề hay biets. Ngược lại là Tiểu Kim và Hàm Hi giấu trong tay áo của hắn lại có chút không chịu nổi, liên tiếp từ trong tay áo bay ra.Khiếu Nhật cùng Lôi Đình Dực Long cũng tự mình phi độn đi ra, tránh sang một bên, trong mắt đều là lộ ra vẻ lòng còn sợ hãi.Nghiệp hỏa này, đúng là khảo vấn tâm linh của Tông Thủ. 30 vạn sát nghiệt, cơ hồ không có chỗ nào không phải là người đã có thành tựu. Cái lực lượng oán sát kia, cũng lớn đến vô biên vô hạn.Mặc dù chỉ là bị lan tới gần, bốn con linh thú hộ giá này cũng thấy là không thể chịu nổi. Đọc Truyện Online mới nhất ở TruyenFull.vnTông Thủ cũng không quan tâm, người có thể tu thành sát lục kiếm đạo, hoặc là tên điên, hoặc chính là tâm niệm đã cô đọng đến cực hạn.Đứng nguyên ở chỗ này, yên lặng đề tụ những hồn lực nội tức mới sinh răng trong cơ thể, đem từng cái khống chế.Cũng liền trong chớp mắt này, xa xa liên tục có chín đạo bạch quang, trước sau từ bên ngoài tầng mây hướng về Đăng Thiên Thai hạ xuống.Tông Thủ không chúi do dự, liền rút vô danh kiếm ra.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận