Thần Hoàng


Tông Thủ không biến sắc chút nào, chỉ nhìn Tô Tiểu Tiểu thật sâu một cái, rồi sau đó cũng là cười cười:- Nói như thế, lúc này Tô cô nương là không coi trọng Tông Thủ độ cái Tiên cảnh chi kiếp này?- Không phải là không coi trọng!Tô Tiểu Tiểu kia trực tiếp lắc đầu:- Ở trong mắt của Tiểu Tiểu, quận thượng đã là người sắp chết, tuyệt sẽ không có khả năng nào khác, chỉ là thời gian sớm hay muộn mà thôi.Thấy thần sắc Tông Thủ vẫn là nhàn nhạt, tựa hồ cũng không để ý. Tô Tiểu Tiểu kia lại nhíu nhíu mày, tiếp tục nói:- Lần này quốc quân diệt mấy chục Đạo gia tông phái, chém giết Vô Khư, gián tiếp khiến cho Nguyên Mộng Tử vẫn lạc. Hiện nay mặt mũi của Đạo Linh Khung Cảnh mất hết, uy nghiêm mất sạch. Mặc dù biện pháp tốt nhất là không báo thù, trọng lập uy danh, nhưng cũng là muốn đưa Tông Thủ ngươi tru sát. Hiện nay thực lực của Đạo Linh Khung Cảnh tổn thất lớn, không thể động thủ, nhưng hai vị Hoa Vân Long Huyền cũng đã sắp rở về. Vô luận như thế nào, Tiểu Tiểu cũng nghĩ đến hai vị này sẽ không có lý do gì mà buông tha Tông Thủ ngươi. Mặc dù là sau lưng quốc quân có Ngao Khôn, có Long Ảnh, chỉ sợ cũng khó thoát khỏi cái chết!Tông Thủ khẽ gật đầu, những lời này ngược lại là không tệ. Liền là chính bản thân hắn, cũng đồng dạng là biết Đạo môn sẽ không đơn giản buông tha cho mình.- Như vậy ý của Tô tiên tử, chẳng lẽ là Vạn Ma khung cảnh, chịu giúp Tông Thủ ta?Nếu có thể như thế, đó chính là không thể tốt hơn.Tô Tiểu Tiểu lại tránh không đáp, nói tiếp:- Thái Linh, Đạo Lăng nhị tông, muốn thu lấy nhân tâm của 3000 đạo môn, lấy đầu của quốc quân, là không còn gì tốt hơn. Liền ngay cả vị nguyên thần hoàng đế của Đại Thương kia, sợ cũng không cho phép Càn Thiên Sơn phát triển thoải mái. Thậm chí Ma đạo ta, lại khiến cho quốc quân chê cười, so sánh với tình hình của Đạo môn, càng là không chịu nổi. Mấy cái Ma đạo đại phái, Vạn Ma khung cảnh đồng dạng là không thể ước thúc được. Ân oán của quốc quân cùng Nguyên Thủy ma tông, chỉ có thể tự mình giải quyết. Kiếm Tông, Phật môn, mặc dù là không giúp đỡ Đạo môn, lần nay cũng sẽ khoanh tay đứng ngoài quan sát. Vì vậy Tiểu Tiểu cũng là không nghĩ đến, quốc quân có khả năng độ kiếp thành công.Cho đến lúc này, môi của Tô Tiểu Tiểu lại nhếch lên tự giễu:- Lần này không phải là Vạn Ma khung cảnh ta muốn trợ giúp quốc quân. Mà là quốc quân ngươi, nên như thế nào hướng Vạn Ma khung cảnh ta cầu giúp đỡ mới đúng! Thế gian này, cũng chỉ có Vạn Ma khung cảnh ta mới có thể trợ giúp quốc quân ngươi thoát kiếp. Không biết quân thượng ngươi, ý như thế nào?Tông Thủ nghe được, trong nội tâm là ai thán một tiếng. Nữ nhân này thật đúng là đem tình cảnh hiện nay của hắn nói ra được bảy tám phần.Theo lẽ thường mà nói, Tông Thủ hắn xác thực là chết chắc! Lại không có biện pháp khác.Bất quá, đây cũng chỉ là lẽ thường.Chỉ thấy Tô Tiểu Tiểu ở đối diện, là ánh mắt sáng chói, ý lạnh lùng chê cười cùng chờ đợi hỗn hợp. Tông Thủ lại cảm giác âm thầm buồn cười:- Như vậy là theo ý của Tô cô nương, là muốn Tông Thủ ta bái nhập Ma môn? Tốt nhất là phải giam cầm nguyên thần có đúng không? Không biết là Huyết Vân kỵ kia có muốn hay không? Càn Thiên Sơn cũng cần phải thỏa mãn người trong Ma giáo phải không? Hằng năm lại cần cung cấp bao nhiêu nô bộc yêu tộc? Bao nhiêu vật huyết tế?Lúc đầu Tô Tiểu Tiểu kia còn hơi có chút mừng rỡ, nhưng càng nghe về phía sau, càng thấy được không đúng, chân mày lá liễu nhíu lên.Cuối cùng quả nhiên thấy Tông Thủ lắc đầu cười gằn một tiếng, thần sắc nhàn nhạt:- Ở trước khi bổn vương động sát tâm, có thể cút đi cho ta!Tô Tiểu Tiểu nghe vậy là triệt để ngơ ngẩn, rõ ràng có chút không dám tin nhìn Tông Thủ một cái.Hào khí nơi đây, lại dần dần lạnh lại. Sau mấy tức, mới mạnh mẽ cười cười.- Tính tình của quốc quân, thật đúng là có chút đặc biệt! Muốn thẳng không khom, cũng không để ý đến hậu quả. Cũng được! Quân thượng đã không muốn, Tiểu Tiểu cũng không bắt buộc. Bất quá kính xin quân thượng lại suy xét một hai, trong vòng hai mươi ngày, lời ấy của Tiểu Tiểu, vẫn còn hiệu lực.Sau khi nói xong, cũng lại không lưu luyến, quả quyết độn không rời đi. Trong chốc lát, cũng không thể cảm giác được khí cơ của nàng nữa.Tông Thủ thì là nhức đầu vuốt vuốt mi tâm, ý niệm minh tưởng cảm ứng. Tầng ngăn cách trước kia, lúc này rõ ràng đã có một lỗ hổng cự đạt nứt ra. So với mấy ngày trước, đã khuếch đại gấp mười lần.Đây là di chứng khi tiếp được một kích toàn lực của Nguyên Mộng Tử, Thiên chướng đã rách, hơn nữa cũng vô pháp đình chỉ, không ngừng mở rộng ra.Mặc dù không hề làm gì, đình chỉ tu hành, nhưng cũng chỉ cần ba mươi ngày, sẽ dẫn phát thiên kiếp.Lúc này đây, thật đúng là bị dồn đến tuyệt cảnh. Ngay cả nửa điểm dư địa để trở lại cũng không có.Nhớ đến thời điểm ly khai Đạo Linh Khung Cảnh, cái ác niệm từ bốn phương tám hướng đưa tới kia, lông mày Tông Thủ liền nhíu lại càng sâu.Những người này, tựa hồ cũng đoán trước rằng lúc này đây, hắn chắc chắn phải chết.Những cái sát ý kia, rõ ràng không che lấp chút nào.Cho dù là hắn, mới vừa vặn khiến cho Nguyên Mộng Tử bỏ mình. Uy thế cực lớn, đã đến cực hạn, cũng không thể đem bọn họ chấn nhiếp.Trái lo phải nghĩ, cũng không phải là thượng sách gì. Cái này đã vượt qua năng lực của hắn, ngoại trừ nhập vào Thương Sinh khung cảnh ra, liền không còn cách nào khác.Không khỏi là mỉm cười tự giễu một cái, ở trong mắt những người kia, Tông Thủ hắn phảng phất như là lưu tinh. Tuy là sáng chói chói mắt, ánh sáng khó có thể khiến người khác bì kịp, nhưng tốc độ rơi xuống, tương tự cũng là cực nhanh.Nghĩ đến đây, song quyền của Tông Thủ, lại chợt nắm chặt. Khí kình vỡ bờ, cốt cách toàn thần đều phát ra tiếng nổ vang ‘Canh cách’.Kỳ thật đây cũng là chuyện thường tình của con người, bất quá thời điểm lúc này nhớ tới, nhưng lại khiến cho người ta khó chịu như thế?Sau khi độ kiếp, sớm muộn gì cũng khiến cho người người này đẹp mắt!Chợt lại nhíu mày, khiến cho nộ niệm ở trong lồng ngực lại một lần nữa bình phục.Tông Thủ cũng lại một lần nữa ai thán một tiếng, biết được trong lồng ngực có ý niệm này, cũng là lòng dạ của hắn không đủ, công phu dưỡng khí là chưa đủ. Rồi sau đó kiếp kỳ sắp đến, tâm ma đã bắt đầu di động.Tâm cảnh bất thường, mới có cái ý niệm bạo ngược trong đầu.Đang nghĩ như vậy, chỗ phía sau lại truyền đến một thanh âm:- Lúc này đây, đa tạ!Không cần quay đầu lại, Tông Thủ đã biết đây là Ngao Khôn không thể nghi ngờ. Nhưng lại âm thầm oán giận, như thế nào những cao nhân này, lại ưa thích ở sau lưng dọa người?Cũng không quay đầu, chỉ hiếu kỳ hỏi:- Cảm ơn ngược lại là không cần, có thể có cơ hội tru sát Nguyên Mộng Tử, Tông Thủ tuyệt sẽ không bỏ qua. Chỉ là một đường mà nghĩ đến, Ngao Khôn cùng đạo gia, tựa hồ là tử thù?- Không đội chung trời!Thanh âm của Ngao Khôn kia nhàn nhạt:- Đã không thể đem Ngao Khôn ta hàng phục, nhưu vậy ta cùng với người nọ, không phải hắn chết chính là ta vong!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận