Thần Hoàng


Chỉ nhìn thoáng qua, Nguyên Mộng Tử liền không để ý, lại một lần nữa chú mục đến Tông Thủ, rồi sau đó là thở dài một tiếng.- Quốc quân sao lại phải khổ như vậy? Ngươi hôm nay đem bản tôn dồn đến chân tường, bản tôn cũng không thể không đem hết toàn lực, đưa quốc quân vào chỗ chết! Kết quả lưỡng bại câu thương, chỉ có thể là tiện nghi cho người khác.Tông Thủ nghe được là trong nội tâm cười một cái, thời điểm lúc này mới biết là lưỡng bại câu thương, tiện nghi cho người khác?Một năm trước ở trong mắt của Đạo tông, hắn và Càn Thiên Sơn chỉ sợ là cẳn bản không được để vào mắt, cho rằng có thể dễ dàng bị chèn ép nghiền nát. Cũng đoán trước là Tông Thủ hắn nhất định đại bại trước Dạ Ma quân.Nếu không phải như vậy, làm sao lại làm ra sự tình chọc đao sau lưng người khác?Cho dù là sau một năm khi bảy ngàn Tử Lân Diễm Thương kỵ kia cùng với một bộ Chân Vũ kiếm trận bị hắn tự tay tiêu diệt, những người này cũng đối với hắn và Càn Thiên Sơn đồng dạng là không có quá nhiều đổi mới.Cho là Tông Thủ hắn có thể để mặc người chém giết. Càn Thiên Sơn dã như thành cát, là vừa chạm vào thì liền đổ.Chỉ cần từ vực ngoại triệu hồi càng nhiều môn nhân tiên cảnh tu sĩ hơn nữa, liền có thể tìm lại mặt mũi của mình, liền có thể đưa cái họa lớn trong lòng là hắn này gạt bỏ.Ba ngày trước, tuy là hòa đàm, lại cũng chỉ là vì Đạo Linh Khung Cảnh tranh thủ thêm chút thời gian.Thủy chung không bỏ đi ý định đưa Tông Thủ hắn tru diệt. Phương pháp tầm thường không thể thực hiện được, hơn phân nửa là tuyển lúc hắn độ kiếp.Hai vị Thánh cảnh là Hoa Vân cùng Long Huyền vì sao mà trở về Vân Giới, không nói cũng biết.Mặc dù là vào lúc này nghĩ đến, trong lồng ngực cũng vẫn có cảm giác biệt khuất phẫn hận.Đã là như thế, như vậy hắn cần gì phải lưu thủ?Đây là sinh tử chi tranh! Không được phép có nửa phần mềm yếu, cũng không có thể có nửa điểm chần chờ do dự !Bất quá, Nguyên Mộng Tử này có quyết đoán như thế, thật đúng là có chút ít vượt qua ý liệu của hắn.Tình cảnh như thế, vị Thần cảnh đại năng này của Đạo Linh Khung Cảnh, xem ra thực sự là không tiếc vẫn thân, cũng muốn đưa hắn tru diệt ở chỗ này!Thủy Lăng Ba cô nàng có cái miệng thối này! Rõ ràng còn thật sự bị nàng nói trúng rồi.Càng không hề nghĩ tới, Nguyên Mộng Tử này rõ ràng là chưa từng như hắn dự đoán, trực tiếp ra tay. Mà là lựa chọn cái hắn không am hiểu nhất là ý niệm giao phong, đấu pháp trong mộng.Khẽ lắc đầu, tâm niệm Tông Thủ liền lại khôi phục đến tĩnh lặng.Bất động không hề dao động, vô hỉ vô bi.- Hai người chúng ta, hôm nay không phải là ngươi sống, thì chính là bổn vương chết. Các hạ dĩ nhiên không có nhiều thời gian lắm, cần gì phải nói nhảm nhiều như vậy?Cực kỳ tùy ý nắm chặt tay lại, một thanh kiếm màu đỏ liền xuất hiện ở trong tay hắn. Đây là kiếm linh của vô danh kiếm.Rồi sau đó là ‘Tâm tượng’ hiển hóa, trước tiên là hồn hải sáng lạn như tinh không, tiếp theo là mười tám cái phù văn linh cấm, ở trong mộng cảnh đột ngột hiện ra.Lại tiếp tục, thì là huyết mạch ấn ký của Cửu Vĩ linh hồ, Lục gia Phần Không chi diễm, ảo ảnh Thủy Kỳ Lân, còn có Lôi Loan sải cánh ngàn trượng.Mà cái cửu trọng kim tháp kia cũng đồng dạng là hiện ra thân ảnh. Phía dưới thì có một thanh kim sắc trường kiếm khắc Minh Hoàng Long vân, do ‘Vương Khí’ tích tụ lại.Tranh đấu trong mộng cảnh, chính là tâm niệm đấu tranh!Ở trước mặt Thần cảnh, hắn cũng tuyệt không dám lưu thủ. Biết được một kích này, nhất định là thế như sấm sét lôi đình.Nếu muốn bình yên vô sự là vượt qua được, như vậy hết thảy vốn liếng, hết thảy thần thông đều cần phải dùng đến.Nguyên Mộng Tử giật mình, rồi sau đó cũng là mỉm cười tự giễu một cái.- Trận chiến ngày hôm nay, ngược lại thật là không cần nhiều lời! Lúc này ta với quốc quân quả nhiên là không phải sinh tức là tử!Bất quá vừa rồi những lời nói kia, những không phải là hắn nói nhảm.Trong lúc nói chuyện, đã đem tất cả đủ loai tâm ma, đủ loại yêm chướng ở trong đạo đò, đều hiển hóa vào trong giấc mộng này.Mượn nhờ linh trận, đem mấy ngàn dặm phụ cận, tất cả tâm niệm của tà vật và si mị cường đại, từng cái dẫn vào đây.Là Vô Mộng Tâm Dẫn quyết!Đạo thuật mà suốt đời khổ tu, hơn 6000 năm trấn áp ở trong tâm niệm, với tư cách là đủ loại mộng yểm tà ma của căn bản đạo cơ, đều ở trong khoảng thời gian ngắn, bất chấp hậu quả phóng thích toàn bộ.Chỉ vì có thể làm được một kích tất sát!Tuyết bạch không gian ở chung quanh bị đưa đến kia, giờ phút này đã bị nhuộm thành một màu đen ảm đạm.Vô số vật có hình thù kỳ quái, liên tục hiển hóa.Đen đến thâm thúy, ám đến tà uế.Khóe môi của Nguyên Mộng Tử cũng một lần nữa nhếch lên, có thể cảm giác được ý niệm của Ngao Khôn ở vực ngoại Vân Giới kia đang như núi như biển lấy tốc độ cực nhanh nghiền nát.Cũng không thèm để ý chút nào, ánh mắt của Nguyên Mộng Tử là lạnh như băng, không một chút biểu tình, cùng Tông Thủ đối mặt.- Như vậy quốc quân đã chuẩn bị thật tốt để nhận lấy cái chết chưa?Trong mắt hắn, vị quốc quân của một nước này, đã là có chín thành phải chết.Chỉ có một thành sinh cơ, mà mặc dù chạy trốn được, cũng một lần nữa khó trở thành mối họa.Duy chỉ có mười tám đạo phù văn đang tỏa kim quang lóng lánh kia, lại khiến cho hắn có chút ít kinh ngạc.Vũ Trụ, Vận Mệnh, Nhân Quả, Âm Dương, Thôn Thổ.Trong nội tâm ngoài cả kinh ra, cũng là giật mình, càng cảm thấy kinh sợ một hồi.- Vận mệnh, nhân quả, thời không, thì ra là thế! Thì ra là thế! Trách không được quốc quân có thể liên tục chém hóa thân của ba vị thần minh. Trách không được Vô Khư lại vẫn lạc dưới tay ngươi, thật sự là không oan.Những đại đạo này liên quan đến bản chất của giới vực, thường nhân dù là tiếp xúc một thức, cũng là khó khăn.Nhưng người ở trước mắt này, chẳng những là đã nắm giữ, hơn nữa đều là có tạo nghệ không cạn.Tông Thủ này nếu như còn có tương lai, chỉ là so với hắn tưởng tượng, còn càng đáng sợ hơn!Sát niệm lập tức càng nồng, cũng may mắn vô cùng.Tâm niệm khởi lên, khắp phiến không gian của mộng cảnh này lại bắt đầu chấn động.Rồi sau đó vô số ‘Mặc’ sắc kia, hướng phía Tông Thủ điên cuồng tấn công mà đi.Từng cái miệng lớn như máu mở ra, ghê tởm dữ tợn, nanh vuốt sắc bén, tất cả tà linh đều gần như là điên cuồng, hướng phía Tông Thủ tấn công đến.Cũng là thời điểm cái hắc ám mặc sắc kia sắp đem Tông Thủ triệt để nuốt hết, thì một cỗ kiếm ý mênh mông cũng đồng thời vọt lên.Giờ phút này sau lưng Tông Thủ đang có từng điểm đen hiện ra, rồi sau đó chợt nổ tung.Ở mảnh không bạch thế giới này, không ngừng vẽ ra mở rộng, giống như sinh ra một thế giới!Một trận chiến ở Vũ Lam sơn, Tông Thủ cần tụ được nguyên hồn, máu huyết của mấy vạn người, mới xuất ra được một kiếm này.Thế nhưng mà nơi đây, lại là trong mộng cảnh của Tông Thủ! Cho nên hắn có thể tùy tâm sở dục.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận