Thần Hoàng


Mười hai đầu ngân nghĩ, chính là một vạn bốn ngàn bốn trăm dặm.Phạm vi này, bất luận chút động tĩnh nhỏ bé nào cũng đều không thoát khỏi Linh Giác của hắn.Trong nội tâm Tông Thủ vừa kinh vừa hỉ. Mười hai đầu phi nghĩ kia rõ ràng còn có công dụng bực này, thật sự là vượt quá dự kiến.Có tấm lưới khắp vạn dặm này, không chỉ là lần này tìm tung tích Tử Quy Tử sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.Mà ngày sau ở rất nhiều chỗ cũng đều có thể cần dùng đến.Nếu đại quân chinh chiến, mươi hai đầu phi nghĩ này tản ra, địa vực trong vạn dặm đều có thể chấp chưởng.Bổn sự dùng binh chinh chiến có thể tăng lên mấy cấp bậc. Mặc dù là tuyết thế danh soái như Khổng Dao hắn cũng có tự tin, có thể tới liều mạng một phen.Ý niệm lập tức thu lại, Tông Thủ bắt đầu cẩn thận phân biệt, khí cơ động tĩnh trong hơn vạn dặm nàyBản thân thì một đường tiếp tục hướng về phía nam, bất quá một lát, đôi mắt liền sáng ngời, khóe môi nổi lên vài phần cười lạnh.Thật sự không khéo, vừa hay gặp được. Hai người kia, mặc dù không phải Tử Quy Tử, cũng nhất định là nhân vật trụ cột của Đạo Linh khung cảnh.Đã gặp, sao có thể cho chúng chạy trốn? Thân ảnh lóe lên, Tông Thủ tiếp tục ngồi lên Tích Ma Phi Toa. Hướng mặt phía nam phi độn, ba hai canh giờ, đã đến bên ngoài vạn dặm.Hiện ra thân ảnh, Tông Thủ giẫm chân tại chỗ một cái đã đến dưới vân hải, vừa hay là một đầu sông ngầm sâu dưới lòng đất.Mà ở phía đối diện không xa, đang có hơn mười người, cũng đang đi qua đầu sông ngầm này, cấp thiết bỏ chạy.Tiên cảnh năm người, cửu giai có chín vị. Trong đó hai người, thực lực chẳng những đã đến tiên cảnh trung kỳ, Chân Nguyên càng phong phú hơn xa người thường.Lúc trông thấy Tông Thủ, mười bốn người thần sắc đều khẽ giật mình, ánh mắt xẹt qua một tia lo sợ không yên.Một người cầm đầu, ngôn ngữ khô khốc hỏi:- Là Huyết Kiếm Yêu Quân sao?Trong thanh âm, tràn ngập ý tuyệt vọng. Nơi này là dưới mặt đất hai nghìn trượng, lẽ thường mà nói, đối phương tuyệt không nên phát giác mới phải.Tông Thủ thì hơi kinh ngạc, Huyết Kiếm Yêu Quân? Chẳng lẽ đây là danh hào mới của Tông Thủ hắn sao?Chợt không để ý nữa, Tông Thủ trực tiếp hỏi:- Trong các ngươi, ai là Tử Quy Tử?Cũng không có người trả lời, bất quá trong đó mấy người ánh mắt lại không tự kìm hãm được nhìn về phía người cầm đầm.Tông Thủ lạnh lùng cười cười, bên cạnh chớp động hai đạo vầng sáng vàng bạc, nơi bay qua, lập tức tơ máu văng tung tóe.Tiểu kim và Hàm Hi chỉ chớp động một cái, đao mang hơi hiện, mấy tu sĩ cửu giai đã trực tiếp bị chặt bay đầu.Mấy tu sĩ tiên cảnh cũng tránh né ngăn cản vô cùng chật vật.Tông Thủ thì từ bên ngoài ngàn trượng rực tiếp tới trước người Tử Quy Tử.Bàn tay lớn trương lên, phá vỡ hộ thân cương lực, bắt lấy cổ người kia.Hắn không muốn tên thủ phạm Tử Quy Tử này cứ thế chết đi. Cho nên không cần kiếm, chỉ muốn bắt sốngTất phải bắt về nước, lăng trì, phanh thây xé xác dưới Càn Thiên Sơn mới có thể giải hận!Ở đối diện hắn, trong mắt Tử Quy Tử đều là ý tuyệt vọng.Cường giả tương bác, chỉ cần một chiêu là đã phân ra cao thấp.Tông Thủ tu vị tuy chỉ cửu giai, nhưng sát ý ngập trời lăng áp mà đên cũng không phải là hắn có thể chống cự. Cũng khiến một tia hi vọng cuối cùng trong lòng hắn bị nát bấy.Tựa hồ tự biết khó tránh khỏi sinh tử, toàn bộ thân hình Tử Quy Tử bỗng nhiên nổ bung, huyết vụ tứ tán, Chân Nguyên tuôn ra.- Tử Quy Tử hôm nay thân vẫn đã định, thỉnh Tinh Minh sư huynh đi nhanh!Thời không chung quanh bỗng nhiên bị cưỡng ép phá vỡ, đưa một người sau lưng hắn vào trong hư không. Rồi sau đó ‘ oanh ’ một tiếng nổ vang, cả người lẫn nguyên thần, đều tịch diệtTông Thủ đứng trong huyết nhục đầy trời, tùy ý để huyết điểm mang theo cương lực mạnh mẽ kia đánh vào người.Toàn thân, lại ẩn ẩn có tầng khí màng, bị vô số huyết điểm trùng kích cũng không động chút nào.Trong nội tâm có chút sầu não, Tử Quy Tử này không khỏi chết quá tiện nghi! Cũng do mình, quá mức chủ quan.Tiếp theo lại có chút hiếu kỳ. Có thể khiến người này không tiếc hi sinh tánh mạng, cũng muốn đẩy đi, không biết là nhân vật bậc nào đây?- Thú vị!Đứng yên tại chỗ, hồn niệm Tông Thủ xa xa cảm ứng.Tử Quy Tử dùng hơn phân nửa khí huyết bản thân làm dẫn, thi triển bí thuật, xuyên thủng thời không, trực tiếp truyền tống Tinh Minh kia đến bên ngoài ba vạn dặm, lúc này không ngờ đã đến trong Trung Thổ Vân Lục.Lập tức không gian thông đạo kia muốn khép kín. Tông Thủ bỗng dưng chém ra một kiếm, kiếm quang màu hồng đỏ thẫm giống như Long Ảnh. Thẳng vào trong kẽ nứt kia.Ẩn ẩn có thể nghe bên kia, truyền đến một tiếng kêu thảm. Rồi sau đó đầu thông đạo bị một thân khí huyết Tử Quy Tử mạnh mẽ đánh ra ở trước mắt liền biến mất vô tung.- Nữ nhân?Tông Thủ trong nội tâm lập tức đều là cảm giác quái dị. Đều là Đạo gia chân nhân đã tu hành mấy trăm năm, chơi cái gì nữ giả nam trang? Quả nhiên quái dị.Thực sự không để trong lòng, chắp tay chờ. Đợi đến khi tiểu kim Hàm Hi thu hết tánh mạng mười mấy người ở đây.Liền lại đạp vỡ vụn không gian, đi ra khỏi nơi này.Cũng ngay một sát na khi Tông Thủ vừa muốn ly khai ác uyên này thì lại bỗng dưng chỉ cảm thấy chung quanh hơn mười cổ ý niệm hung lệ lục tục xuyên không tới.- Tiên cảnh?Lông mày Tông Thủ nhíu lại, lờ mờ cảm ứng được ý cảnh cáo trong những thần niệm này.Cũng có bộ phận, là kích động, xem hắn như đồ ăn.Hắn bế quan chỉ ngắn ngủn một năm thôi, nhưng dưới Vân Hải đã có thêm nhiều tinh thú tiên cảnh vậy rồi --Chỉ nháy mắt, nguyên thần Tông Thủ đã phản cơ theo bản năng. Sát Lục Kiếm Ý và Cửu Long kiếm ý tụ hợp, tức thì xông lăng mà lên.Trong ba phần mười nháy mắt liền đánh tan thần niệm của chút ít tinh thú kia không còn lại gì!Rồi sau đó một tiếng Long khiếu quét ngang ngàn dặm, tản ra bốn phương tám hướng!Dưới Vân Hải, cả phiến không gian, tất cả tinh thú, dưới uy áp này đều phải phủ phục dưới mặt đất.Xa xa ngoài ngàn dặm, càng truyền đến từng tiếng thú hống vô cùng thảm thiết.Đây là bị kiếm ý hắn sáng chế, suy giảm tới Nguyên Hồn.Tông Thủ bất đắc dĩ lắc đầu, tuyệt đại đa số tinh thú, trước khi mở ra linh trí chỉ có thể theo bản năng nuốt hấp thiên địa tinh hoa để tu hành.Mà mặc dù sau khi mở ra linh trí, cũng thường thường không chiếm được phương pháp tu hành nào quá tốt. Cần từng bước một tấn giai, tăng lên huyết mạch bản thân mới có thể đạt được thần thông dị thuật truyền thừa bổn tộc .Đào tạo Nguyên Hồn càng chỉ có thể dựa vào quanh năm tháng dài tích lũy.Bị kiếm ý tổn thương lần này còn trong phạm vi chúng chịu được. Ít nhất cần mấy năm nữa mới có thể khôi phục đến trạng thái hoàn hảo. Đây cũng cái giá lớn khi khiêu khích hắn.Lại thầm cảm thấy kỳ quái, những tinh thú tiên cảnh này thường thường đều có lãnh địa của mình. Sao hôm nay toàn bộ lại tụ cùng một chỗ? Hơn nữa những tiếng kêu thê thảm kia tựa hồ cũng là cũng một phương hướng?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận