Thần Hoàng


- Tất cả Huyết Vân thiết kỵ, Huyền Hồ thiết kỵ, đều theo đuôi truy kích!Tông Nguyên kinh ngạc nhìn nhìn đối diện:- Kiểm điểm không sợ Tử Quy Tử bố cục phục giết ngược sao? Hơn nữa nếu Đạo Môn, thừa dịp Càn Thiên Sơn ta hư không lại trở tay một đao, hậu quả sẽ rất khó lường.Huyết Vân Kỵ tuy mạnh, hợp lực ứng phó bốn mươi năm mươi vị tiên cảnh, cũng đã là cực hạn.Huống chi, Đạo Linh khung cảnh, còn có gần hai vạn lục giai đạo binh chia ra bố tứ phương, có thể tùy thời tiếp ứng.- Hắn không dám!Khổng Dao lắc đầu, thần tình lạnh nhạt tự tin. Thấy Tông Nguyên vẫn nghi kị. Đành phải bỏ thêm một câu giải thích.- Nguyên nhân chính là thông minh, mới có thể biết quân thượng, tuyệt sẽ không dễ dàng buông tha bọn hắn. Lúc này Tử Quy Tử hẳn là muốn làm sao để bảo vệ tánh mạng, bình yên quay về Đạo Linh khung cảnh.Tông Nguyên nghĩ nghĩ, quả là thế. Liền cúi người thi lễ, xem như lĩnh mệnh.- Lần này Đan Tuyền Tông, Không Khí Tông và Phù Linh Tông cũng sẽ sai người đi theo giúp ngươi. Trận chiến này Khổng Dao tuy có mười phần nắm chắc, nhưng cũng cần cẩn thận. Nếu bản soái đoán không sai, Tử Quy Tử kia định chọn phân tán phản hồi để mê hoặc tai mắt quân thượng --Khóe môi Khổng Dao hiện lên một tia cười lạnh. Cũng chỉ có như thế hắn mới có thể bình an quay về khung cảnh.Nếu mấy trăm người tụ cùng một chỗ, ‘ phu quân ’ kia của nàng tất nhiên sẽ trước tiên không chủ ý đến thứ khác, lựa chọn đánh chết vị chủ mưu này.Lại nhìn xa phía đông, tâm thần một hồi hoảng hốt.Thủ lĩnh thân vẫn, Đạo Môn huyết kiếp, thật đúng là bị phụ thân nàng nói trúng!Chỉ một kiếm đã bức sát đạo môn Chi Chủ, không biết là phong thái hạng gì?Lại nghĩ nam nhân kia lúc này, rốt cuộc là ở nơi nào? Đối với Khổng Dao nàng rốt cuộc là thấy thế nào?Nói là Vương phi, nhưng lại vẫn là xử nữ -- vì sao lúc nghe những lời này trong nội tâm lại khó chịu không vui như thế chứ?Trên mặt nóng lên, Khổng Dao mạnh mẽ lắc đầu. Thầm nghĩ tình hình hiện giờ không phải là thứ mình sở cầu sao?Có thể thống lĩnh mấy trăm vạn tinh binh, chinh chiến sa trường, còn có gì chưa đủ nữa?Rồi lại không hiểu, chỉ cảm thấy trong lồng ngực tịch liêu※※※※Tông Thủ lúc này vẫn ở bên ngoài mấy vạn dặm, trên một chỗ phế tích.Vô danh kiếm phiêu xoáy ở bên cạnh, mà dưới chân lại là một mảnh phế tích, cùng với một chữ bằng máu.- Bốn mươi ba! Hai mươi hai vạn ba ngàn bốn trăm năm mươi --Vô danh kiếm, đã uống máu người. Trên người Tông Thủ, cổ huyết ý sát khí kia cũng càng lúc càng đậm đặc.Cuộc chiến Vũ Lam Sơn, Sát Lục Kiếm Ý của hắn còn chỉ tới mới vào cấp độ kiếm phách .Nhưng chỉ không đến mấy canh giờ đã đến phách cảnh đỉnh phong.Tông Thủ hoài nghi, cứ tiếp tục như vậy, môn Sát Lục Kiếm Ý sợ rằng còn bước vào hồn cảnh nhanh hơn những kiếm ý khác.Phách tụ thì hồn sinh --Trận chiến Vũ Lam Sơn, Tông Thủ kỳ thật đã thấy được một tia yếu nghệ cấp độ Kiếm Hồn.Nhưng trong lòng biết kiếm thuật tầng thứ này tuyệt không phải thân thể hồn niệm, cảnh giới hôm nay có khả năng thừa nhận, vẫn nên buông tha mới thỏa đáng.Thật muốn đột phá, cũng không phải không thể. Chỉ là khi thi triển thì nhất định phải thân vẫn không thể nghi ngờ.Hàm Hi và mười hai đầu ngân nghĩ bên cạnh lại lần nữa kết thành hình kén .Lần này bị hắn diệt môn, là một tông phái tên Minh sinh đạo.Tình hình cũng giống như mấy chỗ lúc trước. Bất quá lúc đạo quan chỗ này ngay từ đầu liền thỉnh xuất một vị thần linh, tên gọi ‘ Thái Lăng Huyền Quân ’.Thân như Chu Tước, hỏa diễm lượn lờ, thực lực ước chừng cùng cấp với tiên cảnh.Phối hợp cùng linh trận, khiến Tông Thủ phải phí hết không ít công phu, mới chém giết được.Tự nhiên thu hoạch sau đó cũng khiến cho người phải mừng rỡ.Thần lực đã bị hắn dùng Thôn Thiên Nguyên Hóa Đại Pháp hấp thu, chìm vào trong thân thể.Sau đó lại phát giác Hàm Hi, kỳ thật cũng không hứng thú lắm với thần lực.Chính thức ưa thích lại là bản thân tượng thần quanh năm bị ý niệm hàng tỉ tín đồ tẩy luyện, cùng với thần hạch ẩn chứa trong đó.Những vật này đối với hắn vô dụng, Tông Thủ cũng rất hào phóng.Hắn lúc này, đúng là muốn sưu tầm Nguyên hồn trí nhớ của Minh Sinh đạo chủ.Một mực kỳ quái, những thần linh này, vì sao những tông phái Đạo Môn khác diệt vong lại không thấy. Chỉ có Đạo Linh khung cảnh, và Minh Sinh đạo là có --Trước kia hắn không cảm thấy hứng thú, lúc này lại rất khao khát!- Giáo phái chi tranh? Thì ra là thế --Tay Tông Thủ nắm chặt, cầm trong tay tàn hồn, trực tiếp bóp nát.Theo như trí nhớ của người này thì Đạo môn 3000 tông phái, mặc dù thực lực đều không kém.Nhưng đối với đạo quan thế tục cũng không có quyền quản hạt, vì vậy tự nhiên cũng không có khả năng uẩn dưỡng thần linh.Minh Sinh Đạo lại đặc thù một ít, ở Đông Nam chi địa, truyền đạo ở Man Hoang.Mấy ngàn năm mới uẩn dưỡng ra được một hộ pháp tôn thần ‘ thái lăng huyền quân ’ như vậy.Mà lúc này thiên hạ đạo quan, đều phân thành ba phái, Ngọc Thanh, Thượng Thanh, Thái Thanh, phân biệt do Đạo Linh khung cảnh, Thái Linh Tông cùng Đạo Lăng Tông chấp chưởng.Vốn Thái Thanh nhất mạch thanh thế thịnh nhất, nhưng từ sau khi Kiếm Tông phân liệt liền suy sụp không ít.Cái gọi là ‘ Tam Thanh" chính là ba vị hộ pháp tôn thần địa vị tối cao của Đạo gia.Bản thân bị Đạo Môn điều khiển, cũng không có thần trí, tự nhiên cũng không nói đến tranh chấp gì.Nhưng người phía dưới lại không giống, Đạo Môn hàng tỉ đệ tử, tâm tư không đồng nhất, lợi ích bất đồng, cũng có nhu cầu khác nhau. Vì vậy mới có tam hệ đạo quan, khung cảnh và hai đại tông phái, từng người đều nắm giữ bộ phận hộ pháp thần linh.Kỳ thật Tông Thủ để ý nhất vẫn là cách tụ kết ‘ thần linh ’.Đáng tiếc vị chưởng giáo minh sinh đạo này lại hoàn toàn không biết chuyện này. Thái lăng huyền quân cung phụng ở nơi này cũng là do bên phía Đạo Linh khung cảnh sai người tới tế luyện cho bọn hắn. Minh sinh đạo cũng không nhúng tay, cũng không cách nào biết được ảo diệu trong đó.Không khỏi có chút khí tự, nếu có thể có càng nhiều thần lực, cường độ nhục thể của hắn nhất định có thể tiến thêm mấy giai nữa trước khi độ kiếp.Căn cơ vững chắc, con đường ngày sau tự nhiên cũng càng rộng lớn.Chỉ là xem tình hình này, hắn muốn lại chém giết thần linh cùng loại cơ hồ đã là chuyện không thể rồi.Tiếp theo trong nội tâm lại khẽ nhúc nhích, những tông phái này không có. Như vậy một ít đạo quan thuộc Đạo Linh khung cảnh quản hạt có thể có thu hoạch không?Suy ngẫm chỉ chốc lát, Tông Thủ liền tạm thời đè ý niệm xuống, nội tra thân thể.Lúc trước thần lực hấp vào thể nội đã phát sinh tác dụng, đang dùng giây phút làm đơn vị, liên tục không ngừng kiên cố lấy thân thể thể.Ngắn ngủn mấy canh giờ, lại có thể sánh được với lúc trước hắn dùng thiết sa tôi luyện trong một tháng!Tiếp tục như vậy, chỉ cần nửa tháng nữa, đoán chừng đã có thể đón đỡ cửu giai linh binh mà lông tóc ít bị tổn thương, chính thức viên mãn.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận