Thái Cổ Thần Vương


Cảnh tượng trên cầu thang Thiên Bi cho người ta cảm giác chấn động mãnh liệt, tám người đứng ở trên bậc thang mười tám, một người đứng ở bậc thang mười bảy, tình cảnh như vậy mười năm qua chưa từng gặp.


- Nghe đồn, chín bậc thang ở giữa khảo nghiệm võ đạo ý chí, võ đạo ý chí không kiên định, không có quyết tâm không thể phá được, căn bản không bước lên được. Võ đạo ý chí của nhóm người này không chỉ mạnh mẽ vững chắc, hơn nữa, tất cả đều vô cùng cứng cỏi.


Trong lòng mọi người thầm nghĩ, nhưng giờ phút này, bọn họ đều ngừng lại, không có ai tiếp tục đi về phía trước.


Mười tám, số chín thứ hai là một ngưỡng cửa, muốn đi lên thêm một bước, rất khó khăn.


Nếu không, mười năm qua, ba lần mở Thiên Bi, các thiên tài sẽ không dừng lại ở đây, nơi này đã san bằng kỷ lục mười năm qua.


Thời gian chậm rãi qua đi, chín người duy trì động tác giống nhau, giống như đã quên đi thời gian, trong nháy mắt, nửa tháng trôi qua, bọn họ vẫn ở đó. Võ đạo ý chí trên người bọn họ càng lúc càng mạnh, mười tám bậc cầu thang, không phải đi lên rồi sẽ ổn định, phải luôn đứng ở đó, võ đạo ý chí phải thủ vững, hoặc đột phá, nếu không, sẽ bị đánh rơi xuống, càng đừng nghĩ tới việc xông lên bậc thang thứ mười chín.


Trên bậc thang mười tám, bọn họ chiến thắng bản thân, võ đạo ý chí của họ đang trở nên cứng cáp hơn, chỉ cần bọn họ không bại thì sẽ mạnh lên.


- Tư Đồ Phá, ba loại võ đạo ý chí đều đại viên mãn, hắn mới cảnh giới Nguyên Phủ tầng tám, còn chưa bước vào tầng chín, toàn bộ võ đạo ý chí đại viên mãn, chỉ cần hắn bước vào cảnh giới Nguyên Phủ tầng chín, ba mươi sáu vị trí đầu của Thiên Mệnh bảng sẽ có vị trí của hắn.


Mọi người cảm thán trong lòng.


Tư Đồ Phá vốn là nhân vật thiên kiêu đã định, hôm nay lại gặp cơ hội Thiên Bi này, sao có thể không tóm chặt cơ hội lần này.


Lần này Thiên Bi mở, đối với thiên tài yêu nghiệt mạnh mẽ mà nói là cơ hội tốt, đối với người thường mà nói, là ác mộng, giống như Âu Dương Đình, cầu thang Thiên Bi đã làm nàng nhìn thấy mình là người ở cấp bậc nào.


- Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong sắp xông lên rồi.


Đúng lúc này, đám người chỉ thấy Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong đều bắt đầu xông lên chín bậc cầu thang cuối cùng, bọn họ nâng bước chân của mình.


Hai người xếp hạng ở trên Thiên Mệnh bảng, chia thành hạng mười và mười hai, chênh lệch hai hạng, bởi vậy khi vừa mới bắt đầu, bọn họ đã có ý tranh đua.


Chín bậc Thiên Bi cuối cùng này có gì đang chờ đợi bọn họ?


Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong có thể đột phá bản thân, đột phá kỷ lục mười năm qua hay không?


Tất cả mọi người đều đang nhìn.


- Phụt…


Máu tươi bắn tung toé trong hư không, hầu như trong cùng một giây, Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong bị đánh bay ra, bay thẳng từ trên mười tám bậc thang xuống. Có bóng người ngự không chia ra đỡ lấy thân thể hai người, đó là cường giả Âu Dương thế gia và Bát Phương Phong Lôi tông ra tay, âm thầm thở dài một tiếng trong lòng, cuối cùng vẫn chưa thể phá được kỷ lục này.


Nhưng san bằng kỷ lục coi như xác minh thiên tư của họ, qua mười năm, người có thể đạt tầng mười tám cũng là người cực kỳ ưu tú.


Huyền Yên và Nhạc Bất Phàm nhìn thấy cảnh như vậy, biết kế tiếp bọn họ sẽ gặp khảo nghiệm mạnh nhất.


- Cổ niệm giấc mộng, ngươi không ngăn được ta.


Ngay lúc này, một tiếng than nhẹ truyền ra, sau đó mọi người đều nhìn thấy Tần Vấn Thiên ở bậc thứ mười bảy đã động, bước chân hắn hạ xuống, đi lên bậc thang mười tám, đột ngột, võ đạo ý chí rung chuyển.


Cổ niệm như lực, cổ niệm như mộng, cổ niệm như yêu điên cuồng công kích nhưng võ đạo ý chí của Tần Vấn Thiên bất diệt, tùy ý mưa rền gió dữ đánh tới, tùy ý cổ niệm kia mạnh hơn ý chí của hắn, thiêu đốt hắn, không cam lòng, bất khuất, bất diệt.


Bước chân của hắn vững vàng như núi cao, đứng sững ở trên bậc thang mười tám, trở thành người thứ chín, đứng trên bậc thang mười tám.


Hôm nay, chín người lên được bậc thang thứ mười tám. Vào lúc này, hai người thực lực mạnh nhất, Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong tiến lên bậc thang mười chín thất bại, chỉ còn lại có bảy người còn ở trên cầu thang Thiên Bi, vả lại, toàn bộ ở bậc thang thứ mười tám.


Cuối cùng Huyền Yên quyết định, tiếp tục xông lên mang theo chấp niệm vô cùng mãnh liệt, bước lên bậc thang mười chín, nhưng chỉ trong phút chốc, nàng phát ra một tiếng kêu thảm, như diều đứt dây, bị ném bay ra ngoài, rất thảm.


Huyền Yên xông lên bậc thang mười chín thất bại, bây giờ còn lại sáu người.


Sau đó, Nhạc Bất Phàm cũng tiến lên và thất bại, còn lại năm người.


Bốn đại nhân vật thiên kiêu xếp trong ba mươi sáu hạng đầu của Thiên Mệnh bảng đều thất bại khi bước lên bậc mười chín, cảnh như vậy có thể nói là thảm thiết.


Tư Đồ Phá, Tần Vấn Thiên, Âu Dương Cuồng Sinh, Sở Mãng, Phàm Nhạc, năm người này còn có hi vọng sao?


- Một bước xa, chính là khoảng cách, ta bước lên một bước này là có thể kiêu ngạo quần hùng, Tư Đồ Phá ta sẽ không thua, không thể thua.


Tư Đồ Phá ngẩng đầu nhìn về phía Thiên Bi, nơi đó giống như có bóng dáng của hắn.


Tư Đồ Phá hắn sao có thể thua Tần Vấn Thiên.


Hắn có thể rời khỏi Vô Song giới nhưng tuyệt đối không thể là bị trục xuất khỏi Vô Song giới, hắn không thể nào mất đi cái thể diện này.


Bốn thiên kiêu thành Thương Châu không có người của Tuyệt Sanh kiếm phái, bọn họ đều xông lên thất bại, Tư Đồ Phá hắn không thể bại, vì mình cũng vì Tuyệt Sanh kiếm phái.


Lòng hắn chưa bao giờ cứng cỏi như giờ phút này, hắn bước chân ra, trong chớp mắt này, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng toàn thân Tư Đồ Phá, nháy mắt, giống như đã trải qua sinh tử, hắn gào lên một tiếng, sức mạnh vô tận bùng nổ, chấp niệm mạnh nhất bảo vệ bản thân không bị diệt, hắn là Tư Đồ Phá, hắn muốn thắng.


- Uỳnh…


Lại một bước cắm rễ vững vàng, Tư Đồ Phá đứng ở trên bậc thứ mười chín, một làn sóng kinh khủng thổi quét đường cầu thang cổ, bóng lưng kia làm lòng người rung động dữ dội.


Đó là Tư Đồ Phá, Tư Đồ Phá của Tuyệt Sanh kiếm phái, hắn đứng ở trên bậc thang thứ mười chín, làm được chuyện đám người Âu Dương Chấn và Tang Lãnh Phong chưa làm được, hắn đã phá kỷ lục mười năm qua.


Hắn sắp trở thành người chói mắt nhất hôm nay.


Cầu thang Thiên Bi cổ này, giống như mở vì hắn.


- Thắng rồi.


Trên mặt Nhạc Băng Ảnh mang theo ý cười, đây là nam nhân Tư Đồ Phá của nàng, mặc dù nàng ta bị thương, lúc này trong cơ thể còn đang chấn động nhưng nàng ta không để ý. Tư Đồ Phá trở thành người chói mắt nhất, nàng nhìn về phía người Thương Vương cung, nhìn về phía người Tuyệt Sanh kiếm phái, bọn họ đều sẽ vì Tư Đồ Phá mà kiêu ngạo.


Nàng ta lại nhìn về phía bóng người Tần Vấn Thiên, giờ chết của hắn sắp đến rồi.


- Xem ra trên Thiên Mệnh bảng sắp xuất hiện một nhân vật mạnh mẽ.


Âu Dương Chấn ngẩng đầu nhìn Tư Đồ Phá, nhỏ giọng nói, Huyền Yên cũng khẽ gật đầu, Tư Đồ Phá làm được chuyện nàng chưa làm được.


- Nếu ta thắng, đừng can thiệp chuyện của ta và Huyền Tâm nữa.


Đúng lúc này, tiếng Phàm Nhạc đột nhiên truyền đến, khiến đồng tử của Huyền Yên hơi co rút lại, sau đó nàng nhìn thấy, Phàm Nhạc bước chân, cất bước về phía bậc thang thứ mười chín, thân thể có vẻ mập mạp kia khẽ run.


- Huyền Yên, ta sẽ thắng ngươi.


Gào lên một tiếng, đồng thời hai chân Phàm Nhạc hạ xuống, tiếng nổ ầm ầm truyền ra, hắn đứng ở trên bậc thang thứ mười chín. Lúc này, hắn giống như không sợ chết, thân thể mập mạp của hắn ở trong ánh mắt mọi người trở nên cao lớn hẳn lên.


Không có ai có thể ngờ được, Phàm Nhạc mập hắn đã đi lên bậc thứ mười chín.


- Phàm Nhạc!


Huyền Tâm nhìn bóng lưng kia, trong đôi mắt đẹp có chút hơi nước, tiếng phụt truyền ra, trên người Phàm Nhạc, máu tươi bắn ra nhưng hắn vẫn đứng đó, không chịu dao động.


- Huyền Yên, ta thắng rồi phải không.


Tiếng Phàm Nhạc bay tới, Huyền Yên nhìn thân hình không ngừng đổ máu kia, tâm linh của nàng chịu rung động rất mạnh, mở miệng, lại không biết nên nói cái gì.


- Phụt…


Máu tươi tiếp tục bắn ra, cánh tay Phàm Nhạc giống như sắp gãy.


- Sư tỷ.


Huyền Tâm nhìn Huyền Yên, nước mắt không ngừng rơi, Huyền Yên khẽ gật đầu, nói với trên không:


- Ta thua rồi.


- Oành…


Nàng vừa dứt lời, thân thể Phàm Nhạc cũng bay xuống, nằm ngang ở trong hư không, thân thể Huyền Tâm liền xông ra, đỡ lấy Phàm Nhạc, khi hạ xuống đất, chỉ thấy Phàm Nhạc cười nói với nàng:


- Huyền Tâm, muội không nhìn lầm bản thiên tài chứ?


- Ừm, không có, muội không nhìn lầm.


Hai hàng lệ rơi xuống, nhỏ ở trên mặt Phàm Nhạc, Phàm Nhạc nhắm đôi mắt, mang theo nụ cười ngất đi.


Phàm Nhạc trở thành người thứ hai phá kỷ lục, tuy hắn chỉ dừng một lúc ngắn ngủi, nhưng dù sao, hắn đã đứng ở trên bậc thang thứ mười chín, hắn đã phá kỷ lục mười năm qua.


Sở Mãng cũng khởi xướng xung phong, phát ra một tiếng gào thét nhưng hắn đã thất bại.


Tuy bại, lại không hối hận, hắn đã làm tới điểm cực hạn của mình.


Âu Dương Cuồng Sinh hắn cũng xông lên, trong khoảnh khắc hắn bước lên bậc thang thứ mười chín, mắng một tiếng:


- Con bà nó, ông đây không chơi nữa.


Sau khi dứt lời, hắn cũng bị đẩy xuống dưới nhưng hắn lại có phòng ngự trước, không bị thương nặng, trong miệng còn hùng hổ nói:


- Thiên Bi này chơi người đúng không?


Quá độc ác, vừa rồi hắn cảm giác sắp chết, hơn nữa là chết thật, bộ dáng thê thảm trên người Phàm Nhạc, tuyệt đối không phải ảo tưởng.


Trên cầu thang Thiên Bi chỉ còn lại có hai người cuối cùng, Tư Đồ Phá bậc mười chín, Tần Vấn Thiên bậc mười tám.


Thiên Bi này vốn mở ra vì bọn họ, không biết có phải là trùng hợp hay không, cuối cùng, chỉ còn lại có hai người bọn họ.


Chỉ là Tần Vấn Thiên thật sự có thể quyết đấu với Tư Đồ Phá sao?


Một bước xa kia, chính là khoảng cách, bao nhiêu người đã ngã xuống ở một bước đó.


Âu Dương Chấn, Tang Lãnh Phong, Huyền Yên, Nhạc Bất Phàm, bọn họ đều chưa xông lên, chỉ có Tư Đồ Phá hắn làm được. Phàm Nhạc, xem như làm được nửa bước hắn vì yêu mà chiến, vì không muốn để Huyền Tâm hổ thẹn mà chiến, hắn nói cho Huyền Yên, nói cho điện Huyền Nữ, nói cho người thành Thương Châu rằng Phàm Nhạc hắn không kém hơn bất cứ thiên tài nào.


Sau khi Tư Đồ Phá đứng vững, quay đầu lại, nhìn Tần Vấn Thiên một chút, quan sát hắn, bình tĩnh nói:


- Cách xa một bước, đó là một khoảng cách, mà khoảng cách giữa ta và ngươi chắc chắn không chỉ một bước.


Lời nói rơi xuống, Tư Đồ Phá lại đi lên lần nữa, bước lên bậc thang thứ hai mươi.


- Ô...


Đám người thở sâu, trong lòng chấn động, Tư Đồ Phá còn đang tiến lên.


Còn Tần Vấn Thiên lại đang nhắm mắt giống như còn giãy giụa ở tầng mười tám.


Cuộc tỷ thí này thật sự còn cần thiết sao?


Ba ngày trôi qua, Tần Vấn Thiên vẫn như vậy; mười ngày trôi qua, Tần Vấn Thiên vẫn như vậy; một tháng trôi qua, Tần Vấn Thiên vẫn như vậy!


Tư Đồ Phá đã bước lên tầng hai mươi mốt, bỏ xa Tần Vấn Thiên ba bậc, khoảng cách ba bậc không thể vượt qua!


Nhưng mà bọn họ lại phát hiện, Tần Vấn Thiên nhắm mắt đứng đó, yêu khí trên người hình như dần dần mạnh lên, ý chí đều viên mãn mới có thể chống lại cổ niệm Thiên Bi, khi đó, hắn sẽ lấy trạng thái mạnh nhất, xông về phía trước!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận