Thái Cổ Thần Vương


Tần Vấn Thiên một mình đi tìm Hoa Tiêu Vân, bởi vì Thiên Tuyệt Minh nói cho hắn biết tin tức là bên cạnh Hoa Tiêu Vân chỉ có một hộ vệ cảnh Thiên Cương sơ kỳ, nếu như vậy Khôi Lỗi của hắn vẫn có thể ngăn chặn.


Còn Hoa Tiêu Vân, hắn có thể giải quyết.


Tần Vấn Thiên đương nhiên sẽ không biết, sở dĩ Hoa Tiêu Vân tới Đông vực thành Vọng Châu, là bởi vì sát thủ đến đây tập sát hắn, đã tới Đông vực.


Hoa Tiêu Vân cũng không biết, hắn vừa bước vào Đông vực, đã bị người theo dõi, hơn nữa còn nói cho Tần Vấn Thiên.


Hai người, đều muốn đối phương chết, rồi lại không biết bản thân gặp phải nguy cơ.


Thời điểm Tần Vấn Thiên đi ra khỏi Học viện Bạch Lộc, kỳ thực cũng đã có người theo dõi hắn. Trên đường phố, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, người lái xe vô cùng phổ thông, nhìn qua không thể bình thường hơn được, hắn một mực cúi đầu, từ từ đánh xe ngựa đi về phía trước.


Tần Vấn Thiên căn bản sẽ không chú ý đến một chiếc xe ngựa. Ở trên đường phố thành Vọng Châu thực sự quá bình thường, hơn nữa đối phương không kỳ lạ chút nào, chậm rãi đi tới, cách hắn rất xa, căn bản sẽ không gây nên chú ý.


Lúc này, bên cạnh người lái xe, có một bóng người dạo bước mà đi, cùng xe ngựa song song, thân ảnh ấy lưng đeo một thanh cổ kiếm, mang theo mặt nạ màu trắng bạc, lộ ra một đôi mắt ở bên ngoài.


Người lái xe như không nhìn thấy hắn, vẫn thúc ngựa đi về phía trước, nhưng thân ảnh kia cũng an tĩnh theo, không nhanh không chậm, cùng người lái xe một mực duy trì động tác hoàn toàn giống nhau.


- Đây là nhiệm vụ của ta.


Người lái xe bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén sáng lên rồi biến mất, đảo qua thân ảnh vác cổ kiếm mang theo mặt nạ màu trắng bạc kia, giọng nói của hắn trực tiếp truyền vào trong tai đối phương, sau đó cúi đầu tiếp tục đánh xe.


- Ta biết.


Thân ảnh ấy nhẹ nhàng gật đầu.


- Biết, thì làm chuyện của ngươi đi.


Người lái xe lạnh như băng nói. Làm đồng liêu, hắn rất nhanh liền nhớ tới đối phương là ai.


Ngân Xà, giống như hắn, đều là sát thủ làm thêm của Ám Ảnh Lâu, có quyền hạn tương đương hắn, đi lên tầng thứ năm nhận nhiệm vụ.


Tu vi của Ngân Xà là Nguyên Phủ đỉnh phong vốn không có tư cách có quyền hạn cao như vậy, nhưng hắn lại làm một nhiệm vụ cực kỳ kinh người là phối hợp ám sát thành công một nhân vật hùng mạnh mới tăng lên quyền hạn.


- Ta sẽ không cần ngươi trả thù lao.


Ngân Xà thản nhiên nói, giọng nói rất bình tĩnh.


- Nhưng nếu ngươi nghe ta, chớ nóng vội động thủ.


- Hừ, đối phương sớm muộn sẽ phát giác, không sai biệt lắm liền có thể hạ thủ.


Người lái xe bình tĩnh nói.


- Không, chờ hắn đi tìm trợ thủ của ngươi, nếu như vậy ngươi sẽ có nhiều thêm một trợ lực.


Ngân Xà như hiểu rõ hết thảy, tiếp tục nói.


- Giúp đỡ?


Giọng nói phu xe mang theo vài phần khàn khàn, trợ thủ của hắn đều ở trong xe.


- Yên tâm, ta đã điều tra xong, nếu như ta đoán không sai, chính chủ của ngươi đã đến. Bây giờ, hắn đang đi tìm người thuê ngươi, chờ bọn hắn động thủ, ngươi động thủ lần nữa, đó mới là thời cơ tốt nhất, còn người thuê chết sống, lại có liên quan gì tới ngươi?


Giọng nói của Ngân Xà làm cho người lái xe cảm thấy một luồng hàn ý, tuy Ám Ảnh Lâu sẽ không che giấu nhiệm vụ, trực tiếp dán ra ở nhiệm vụ điện, nhưng tin tức người thuê là tuyệt đối bảo mật.


Ngân Xà này, hắn làm sao biết người thuê là ai?


Hơn nữa, tựa hồ Ngân Xà muốn lợi dụng cả người thuê, làm cho hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ lần này tốt hơn, nếu như vậy, chẳng lẽ Ngân Xà này và Thần Văn Đại Sư tứ giai kia có ân oán cá nhân sao?


Ngân Xà này sẽ là người nào?


Nhưng hắn cũng không lo lắng Ngân Xà lừa hắn, thực lực của Ngân Xà là Nguyên Phủ cửu trọng, hắn muốn giết Ngân Xà, vẫn không có vấn đề quá lớn.


...


Trong một tửu lâu của đông vực Vọng Châu Thành, Hoa Tiêu Vân đang uống rượu, thời khắc này trên mặt hắn mang theo một dáng tươi cười thống khoái.


Mối thù đoạn tay rất nhanh có thể báo, sát thủ của Ám Ảnh Lâu, chắc chắn sẽ không làm cho hắn thất vọng.


Giơ chén rượu trong tay lên, Hoa Tiêu Vân uống một mình, trong con ngươi hiện lên lãnh ý, ánh mắt của hắn nhìn đối diện, thống khoái ngưng trọng, sau đó ánh mắt lộ ra nụ cười nhạt.


Chỉ thấy đối diện hắn, có một nữ nhân trẻ tuổi mặc váy đỏ, cực kỳ xinh đẹp mang đến cho người ta cảm giác siêu phàm thoát tục, vừa nhìn chính là thiên kim tiểu thư trong đại thế lực, khí chất ưu nhã.


Nữ nhân này tựa hồ đã nhận ra ánh mắt của hắn, ngẩng đầu nhìn Hoa Tiêu Vân, cái nhìn này càng làm cho trong lòng Hoa Tiêu Vân hơi nhảy lên, nói thầm một tiếng mỹ nhân.


Nữ nhân trẻ tuổi mềm mại, da trắng như tuyết, vô cùng mịn màng, liếc mắt nhìn liền như có thể nhìn ra thân hình nữ nhân này nhất định là vô cùng mỹ diệu, môi đỏ mọng, càng tăng thêm vài phần mỹ cảm.


- Nữ nhân này là tiểu thư nhà nào của thành Vọng Châu?


Trong lòng Hoa Tiêu Vân thầm nghĩ một tiếng, nếu ở thành Vọng Châu có dung mạo như vậy, chắc chắn sẽ không là người vô danh, xem khí chất, cũng giống như xuất từ đại gia tộc thế lực.


Tuy hắn là hoàn khố, nhưng vẫn có mấy phần nhãn lực.


Nữ tử thấy Hoa Tiêu Vân nhìn chằm chằm vào nàng, trong con ngươi xinh đẹp không khỏi hiện lên một tia không vui, động tác hơi nhíu mày, lại càng làm cho Hoa Tiêu Vân tim đập thình thịch.


- Tại hạ Hoa Tiêu Vân, không biết cô nương xưng hô như thế nào?


Hoa Tiêu Vân muốn chắp tay, lại phát hiện bản thân độc tí, trong lòng không khỏi đau xót, chỉ có thể mỉm cười nhìn nữ tử gật đầu.


Nữ tử không vui nhìn hắn, lạnh lùng nói:


- Hoa gia nhị thế tổ, đã đoạn tay, lại còn không thành thật như thế.


Hoa Tiêu Vân nghe được lời này thần sắc cứng đờ, có chút khó coi.


- Tại hạ chỉ muốn làm quen, cô nương lại nhục mạ người như vậy?


Hoa Tiêu Vân lạnh nhạt nói:


- Không biết tiểu thư nhà nào ngông cuồng như thế?


- Thư Nguyễn Ngọc.


Nữ tử đạm mạc đáp, làm cho thần sắc của Hoa Tiêu Vân cứng lại, trong đầu vang lên một cái tên, không khỏi cười nói:


- Hóa ra là Thư tiểu thư, nghe nói Thư tiểu thư sắp cùng Dương huynh đính hôn, chúc mừng!


Thư Nguyễn Ngọc này chính là Thư gia thiên kim của đại gia tộc ở đông vực thành Vọng Châu, ở đông vực thành Vọng Châu cũng khá nổi danh, bất luận là xinh đẹp hay thiên phú, đều cực kỳ xuất chúng.


Khoảng thời gian trước, phủ Trích Tinh muốn vì Dương Phàm chọn một người yêu, Dương Phàm liền có chút ái mộ Thư Nguyễn Ngọc này, phủ Trích Tinh tự mình cầu hôn, Thư gia tất nhiên là đại hỉ, vui sướng đáp ứng.


Nhân vật thiên kiêu của phủ Trích Tinh Dương Phàm, đây đối với Thư gia mà nói không nghi ngờ đã coi như với cao.


Đương nhiên bản thân Thư Nguyễn Ngọc này cũng cực kỳ bất phàm, lòng dạ cực cao, hai mươi mốt tuổi, đã bước vào Nguyên Phủ Bát trọng, cũng cực kỳ ưu tú.


Thư Nguyễn Ngọc vẫn không để ý Hoa Tiêu Vân, thần sắc của Hoa Tiêu Vân lúng túng, nhưng trong lòng thì cực kỳ không vui.


Bây giờ hắn ở trong gia tộc địa vị hạ thấp, ngay cả vị hôn thê của Dương Phàm ở trước mặt hắn, hắn cũng tự giác cảm thấy kém hơn một bậc, càng cực kỳ khó chịu.


Nhất là thấy Thư Nguyễn Ngọc này cực kỳ khinh thường hắn, càng hận không thể hung hăng chà đạp đối phương một phen. Đáng tiếc, hắn không có cơ hội như vậy, cũng chỉ có thể ở trong lòng thầm nghĩ.


Giờ khắc này ở ngoài tửu lâu, trên đại lộ, một thân ảnh khoác trường bào dạo bước, hấp dẫn không ít người.


Đơn giản vì thân ảnh này tựa hồ không có khí tức sinh mệnh, khuôn mặt của hắn lộ ra cảm xúc giống như kim loại, ánh mắt của hắn sắc bén, nhưng không giống con ngươi của người.


Giống như là Khôi Lỗi.


- Nơi đó giống như cũng có.


Có một người đi tới bên cạnh một con Khôi Lỗi, không khỏi quay đầu lại nhìn cách đó không xa, tựa hồ cũng có một con Khôi Lỗi, rất kỳ quái, có vẻ như là có người cố ý thả Khôi Lỗi ra ngoài.


Mà ở trong tửu quán đối diện Hoa Tiêu Vân, chỉ thấy một bóng người hơi cúi đầu, mang theo đấu lạp, không ai chú ý tới, mi tâm của hắn như có một luồng tia sáng lóng lánh, dường như có một con mắt.


Người này, chính là Tần Vấn Thiên, sau khi hắn biết được địa điểm cụ thể của Hoa Tiêu Vân liền đi thẳng tới nơi này. Con mắt thứ ba kia, đang thả ra tia sáng đáng sợ. Đột nhiên, cảm nhận của hắn điên cuồng mở rộng, động tác rất nhỏ của mỗi một người, đều không gạt được hai mắt hắn.


Ở trên đường phố, có hình ảnh người lui tới, xa xa có một chiếc xe ngựa chậm rãi đi tới, bên cạnh người lái xe, còn có một nam tử cõng cổ kiếm mang mặt nạ, cực kỳ kỳ quái.


- Là bọn hắn?


Tần Vấn Thiên mơ hồ cảm giác có chút không đúng, hắn tựa như cảm giác đã thấy qua chiếc xe ngựa này, chẳng qua là vốn dĩ không coi trọng, nhưng đối phương dĩ nhiên cũng đến nơi này, càng làm cho Tần Vấn Thiên cảm giác quỷ dị chính là thực lực phu xe kia, hắn dĩ nhiên không thể nhìn thấu.


Nhìn không thấu, có nghĩa là cảnh Thiên Cương.


Ngay cả thân ảnh mang mặt nạ ở bên cạnh người lái xe, tu vi cũng là Nguyên Phủ cửu trọng.


Trong xe còn có ba người, ba người này ngồi ở trên xe ngựa, trong ánh mắt lại lóe lên tia sáng đáng sợ.


Không thích hợp rồi!


Tần Vấn Thiên nháy mắt cảm giác được có chút không đúng, chiếc xe ngựa này, tựa hồ khá giống là theo chân hắn mà tới.


- Ông…!


Đột nhiên, bên cạnh Tần Vấn Thiên xuất hiện một bóng người, là Thanh Nhi, nàng vừa xuất hiện, rất nhiều người trong tửu quán hướng ánh mắt nhìn, lộ ra thần sắc kinh diễm.


Nàng cứ như vậy an tĩnh ngồi ở bên cạnh Tần Vấn Thiên, tựa hồ cũng cảm thấy có người truy tung Tần Vấn Thiên mà tới.


Nàng không giỏi ngôn từ, cũng không nói gì, chỉ nghĩ thời khắc này nàng không thể cách Tần Vấn Thiên quá xa.


Tần Vấn Thiên cảm giác đến trong tửu lâu của Hoa Tiêu Vân, hắn thấy Hoa Tiêu Vân, thấy được hộ vệ cảnh Thiên Cương, hắn còn thấy được tựa hồ Hoa Tiêu Vân đang nói chuyện với một nữ nhân cực kỳ xinh đẹp, nhưng nàng kia mặc kệ hắn.


- Hả?


Hộ vệ ở sau lưng Hoa Tiêu Vân nhíu mày, hắn bỗng nhiên sinh ra một loại cảm giác cực kỳ kỳ diệu, dường như có người dòm ngó bản thân, nhưng không thể tìm ra loại cảm giác này đến từ đâu.


Chẳng lẽ có nhân vật cực kỳ lợi hại ở trong bóng tối chú ý hắn?


Hoa Tiêu Vân lại không phát hiện được, hắn chỉ nhìn Thư Nguyễn Ngọc, ánh mắt hơi híp, trong mắt thỉnh thoảng hiện lên một tia tà quang, tựa hồ suy nghĩ chuyện xấu xa gì.


- Ầm!


Đột nhiên, phảng phất như có một tia ánh chớp màu trắng nhảy vào trong Thức Hải, đầu của Hoa Tiêu Vân run lên, rên khẽ một tiếng, sắc mặt tái nhợt.


- Thiếu gia.


Hộ vệ tựa như nhận ra cái gì, Hoa Tiêu Vân gầm nhẹ một tiếng, hắn chỉ cảm thấy từng tia ánh chớp khủng bố nhảy vào Thức Hải, dường như có một Viễn Cổ Cự Thú khủng bố nhìn hắn rít gào, áp bách đầu hắn.


- Ầm ầm ầm!


Ý thức điên cuồng bị trùng kích, toàn thân Hoa Tiêu Vân bị thẩm thấu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, bảo vệ chặt ý thức bất diệt.


- Vãn bối lỗ mãng, không biết đắc tội vị tiền bối nào?


Hoa Tiêu Vân trầm thấp quát, chỉ cảm thấy khí tức tử vong bao phủ đến, loại công kích ý thức cách không này, tuyệt đối là cảnh Thiên Cương đang công kích hắn!


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận