Tay Súng Bắn Tỉa Lạc Về Thời Tam Quốc


"Đi, đi xem”


Vương Xán nghe thấy trong rừng cây truyền đến từng trận hổ gầm, trong mắt hiện lên một chút hưng phấn.


Hổ, không ngờ có hổ xuất hiện.


Bốn người men theo tiếng rống giận dữ của hổ, bước nhanh đi đến, tuy rằng còn không có thấy hổ, nhưng lại đã có thể cảm nhận được trong rừng cây truyền đến cảm giác áp bách ẩn chứa trong tiếng hô của hổ.


Hổ, vua của bách thú.


Tiếng rống to này làm cho trong rừng cây truyền đến một trận thanh âm sột soạt sột soạt, động vật nhỏ trốn ở trong rừng cây đều chạy trốn tứ phía, chạy tới chỗ an toàn.


Đột nhiên, đồng tử của Vương Xán co rụt lại, rồi đột nhiên thấy phía trước xuất hiện hai con hổ.


Thân hình hai con hổ này khổng lồ, bốn chân giống như bốn cái trụ, một cái đầu tròn phi thường lớn, hai con mắt giống như chuông đồng, trên thân thể hai hổ đều bao trùm lấy màu đen hoặc đường vân ngang màu rám nắng, đường vân vẫn kéo dài đến ngực bụng, đằng trước trán hiện ra một chữ Vương thật to.


Hai con hổ đứng ở trong rừng cây, liền có một cỗ khí thế từ trên người tản ra.


Tàn nhẫn, hung ác.


Thân là vua bách thú, toàn thân hai con hổ đều tản ra hơi thở dã man.


"Rống...Rống...”


Hai con hổ nhìn thấy lại có người tiến đến, lập tức há mồm to màu đỏ tươi, ngẩng đầu thét dài, tuy rằng bốn người Vương Xán đứng ở đàng xa, lại vẫn có thể cảm giác được một cỗ mùi tanh đập vào mặt, Vương Xán đứng ở bên cạnh Thái Diễm, cảm giác được thân thể Thái Diễm khẽ run, hắn nhẹ nhàng nói: "Diễm nhi, ngươi lui xa một chút" Dừng một chút, Vương Xán lại hướng Ngột Man nói: "Ngột Man, bảo vệ tốt Diễm nhi”


"Dạ" Ngột Man đáp một tiếng, sau đó mang theo Thái Diễm lui về phía sau liên tiếp, thối lui đến chỗ an toàn.


Lúc này, ánh mắt Vương Xán tập trung ở vị trí một trượng ngay phía trước con hổ, trên người của một người tuổi còn trẻ.


Người trẻ tuổi đưa lưng về phía Vương Xán, quay mặt về phía con hổ.


Tuy Vương Xán chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của người trẻ tuổi, nhưng là nhìn từ bóng dáng, chỉ thấy thanh niên này cao hơn tám thước, mặc trên người quần áo dài màu trắng, thân giống như hạc, búi tóc đen thui như mực tung bay sau lưng, trong tay nắm một cây trường thương, quả thật là vô cùng tiêu sái.

Tuy Vương Xán chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng của người trẻ tuổi, nhưng là nhìn từ bóng dáng, chỉ thấy thanh niên này cao hơn tám thước, mặc trên người quần áo dài màu trắng, thân giống như hạc, búi tóc đen thui như mực tung bay sau lưng, trong tay nắm một cây trường thương, quả thật là vô cùng tiêu sái.


"Rống...Rống...”


Hai con hổ đồng thời gầm một tiếng, sau đó dùng sức mạnh của bốn chân to như cây cột, nhảy dựng thân hình khổng lồ lên, đánh móc sau gáy thanh niên áo trắng, thời điểm thân thể hai hổ nhảy lên, lập tức tạo thành một trận gió lớn, đây là do tốc độ cực nhanh tạo thành, đồng thời, khi mãnh hổ mở lớn miệng dính máu, một hơi thở hung lệ táo bạo khủng bố tràn ngập ở trong rừng cây, làm cho động vật nhỏ đang trốn trong rừng cây đều nhanh chóng chạy trốn.


"Bang bang”


Thân thể thật lớn của hai con hổ rơi xuống, khiến cho mặt đất rung lên, móng vuốt hổ sắc bên xoẹt qua ở trên không trung, làm cho thanh niên không thể không tạm thời lui về phía sau.


Thanh niên nhảy lên, tránh thoát hai con hổ vồ tới, đồng thời cũng nắm chặt trường thương trong tay


"Nghiệt súc, nhận lấy cái chết”


Thanh niên hét lớn một tiếng, thân thể giống như đại bàng giương cánh, nhảy dựng lên một cách mãnh liệt, đồng thời hai tay nắm trường thương, co rụt lại phía sau một cách mạnh mẽ, sau đó trường thương trong tay giống như giao long xuất hải, một đạo hàn quang từ trên mũi thương chợt lóe lên, rồi sau đó đạo thương mang kia đâm về phía con hổ trong nháy mắt.


"Phốc phốc”


Hàn quang hiện lên, mũi thương bén nhọn sắc bén để lại trên người hai con hổ hai dấu vết đỏ như máu.


"NGAO...OOO...NGAO...OOO...”


Hai con hổ bị trường thương trong tay thanh niên đâm bị thương, lập tức khàn giọng thét dài lên.


Mắt hổ cực lớn trợn tròn giống như hai quả chuông đồng, máu tươi đã kích thích dã tính, tàn nhẫn và hung tàn của hai con hổ, hai con hổ không dừng lại một chút nào, vừa mới rơi trên mặt đất, liền triển lại khai công kích trong nháy mắt, phân ra một trái một phải đánh về phía thanh niên, thanh niên lách qua một bên, trường thương trong tay đâm ra từng đóa thương hoa, đâm về phía con hổ.


Lúc này, Vương Xán mới nhìn rõ khuôn mặt của thanh niên.


Thanh niên cực kỳ đẹp trai, mày rậm mắt to, mũi cao thẳng, môi mảnh mỏng, dung mạo tuấn vĩ, quả thật là một phong độ mà chỉ có quân tử mới co, nhưng lúc này thanh niên dùng trường thương, cả người lại tràn đầy khí tức nhanh nhẹn dũng mãnh, trường thương xẹt qua lưỡng hai đạo hồ quang trên không trung.


"Chi lạp”


Trường thương lướt qua, trong nháy mắt liền để lại một đạo vết máu trên người hai con hổ.

Trường thương lướt qua, trong nháy mắt liền để lại một đạo vết máu trên người hai con hổ.


Hai con hổ bị trường thương đâm trúng, kêu lên ngao ngao, điên cuồng đánh về phía thanh niên, nhưng mà, tuy rằng thân hình khổng lồ của hai con hổ thoạt nhìn dọa người, nhưng không có làm cho thanh niên bị thương chút nào, ngay cả góc áo của thanh niên cũng chưa có thể đụng được, sự tình như vậy khiến cho hai con hổ càng thêm điên cuồng, con mắt giống như chuông đồng cũng biến thành màu đỏ.


Cuồng bạo, táo bạo.


Hai con hổ điên cuồng lên, giương miệng lớn dính máu gào thét lớn.


"NGAO...OOO...”


Rống to một tiếng, một trong hai con mãnh hổ đánh về phía thanh niên.


"NGAO...OOO...”


Một con hổ khác phủ phục ở một bên, chờ vừa tới khi con hổ trước đánh về phía thanh niên, thấy rõ ràng phương hướng di động của thanh niên, mới nhảy mạnh, nhảy đến chỗ của thanh niên, tuy rằng trường thương của thanh niên cực kỳ lợi hại, một cây trường thương đang bay múa trong tay, giống như long xà nhảy múa, tràn đầy hơi thở sắc bén, nhưng là hai con hổ lại làm như không thấy, chỉ để ý đến việc đánh về phía thanh niên.


Nhưng mà thân pháp của thanh niên cực kỳ linh hoạt, nhiều lần đều khó khăn lắm mới tránh thoát hổ đánh giết.


Hai con hổ đánh giết, gào thét điên cuồng khàn giọng, từng đợt hơi thở tanh hôi từ trong miệng hổ tản ra.


Thanh niên chau mày, nhìn hai lão hổ liên tục phóng đến, lộ ra thần sắc ngưng trọng, trường thương trong tay hắn cũng bắt đầu dồn dập chuyển động, một trận gió thật lớn từ trên trường thương tản ra, mũi thương đang bay trong không khí, chỉ nghe thấy tiếng mũi thương đâm rách không khí, ra giống như tiếng của phượng hoàng kêu to.


"Thu thu… Thu thu thu”


Hai tiếng kêu vang truyền đến, trường thương trong tay thanh niên tựa như hóa thành một con phượng hoàng thật lớn, thanh niên đập một đập thật mạnh dưới chân, cả người liền nhảy dựng lên, đánh móc sau gáy con hổ cách đó không xa.


"Phốc”


Trường thương đâm vào trong thân thể con hổ, trong chốc lát, một cỗ máu tươi phun ra.


Trường thương trong tay thanh niên đâm vào thân thể con hổ, sau đó lập tức thu trở về Ngay sau đó, lại là một cỗ máu tươi từ trên người hổ vẩy ra, con hổ bị đâm trúng kêu gào thảm thiết, chân trước vung mạnh lên, nháy mắt chụp được trường thương, lực lượng khổng lồ từ phía trên trường thương truyền tới, khiến cho bàn tay của thanh niên tê rần, suýt nữa không có nắm vững trường thương trong tay.


Nhưng mà, lực lượng trên cán thương lại làm cho thanh niên giống như bị sét đánh, vô cùng đau buốt.

Nhưng mà, lực lượng trên cán thương lại làm cho thanh niên giống như bị sét đánh, vô cùng đau buốt.


Đúng lúc này, con hổ phủ phục ở một bên như rình mồi hành động, tranh thủ trong nháy mắt, đánh về phía thanh niên.


Trường thương của thanh niên vừa mới thu lại, tay nắm chặt trường thương vẫn nhức mỏi như cũ không thôi, nhưng mà, lúc này một con hổ khác đã phóng tới, hổ còn chưa tới, một mùi máu tươi tanh hôi đã truyền tới, sắc mặt thanh niên ngưng trọng, khẽ cắn môi, lúc này cũng chỉ có thể liều mạng bị thương, cũng phải giết chết một con hổ rồi.


Một con hổ, thanh niên còn có thể giết chết.


Hai, có vẻ giống như lấy trứng chọi đá rồi.


Đuôi của trường thương xoay tròn, mũi thương bén nhọn sắc bén chuyển động nhanh, một khí tức cương mãnh hung lệ từ phía trên mũi thương tản ra, mũi thương xoay tròn, giống như đầy sao lóe ra, tản ra một cỗ khí tức không gì sánh kịp.


Ngay tại lúc thanh niên chuẩn bị sẵn sàng, chuẩn bị cho dù bị thương cũng muốn giết chết con hổ trước mắt, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng rít bén nhọn chói tai.


Một đạo hào quang đen thùi xé rách không khí, bay nhanh về phía trán của con hổ đang nhảy tới.


Nháy mắt, chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, một thanh âm giống như xương vỡ vụn truyền đến, trên trán con hổ đang ở giữa không trung bỗng thêm một mũi tên màu đen, mũi tên ở giữa trán con hổ, vết máu đỏ tươi từ trên trán hổ chảy ra chầm chậm.


"NGAO...OOO...”


Con hổ giữa không trung há to miệng, gào thét một tiếng, trong thanh âm tràn đầy thê lương.


Phanh một tiếng, con hổ từ không trung rơi xuống mặt đất, vẫn không nhúc nhích.


Thanh niên ngẩn người, chợt quay đầu lại nhìn lại.


Chỉ thấy lại là một đạo hào quang đen thùi chợt lóe rồi biến mất, cách đó không xa, trên trán con hổ bị thanh niên đâm trúng cũng có một mũi tên màu đen cắm vào, phần đuôi mũi tên, vẫn lay động như cũ.


" Cung tiễn thật là lợi hại”


Trong lòng thanh niên thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn về phía Vương Xán, lộ ra một tia cảm kích.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận