Tán Tỉnh Cô Nàng Ngây Thơ


Sau vài ngày suy nghĩ, Bạch Thư Dư quyết định, nàng quyết định rời khỏi trấn nhỏ phía nam, cùng Diêm Tử Thông lên phía bắc.


Dọc đường đi, Diêm Tử Thông nhiệt tình vì nàng giới thiệu phong cảnh xung

quanh, chỉ sợ nàng cảm thấy không quen, bất lực, luôn luôn cho rằng Thư

Dư chưa bao giờ bước ra khỏi trấn nhỏ, hắn không ngờ rằng từ một tháng

trước Thư Dư một mình đi tới đất khách này…


Thư Dư nhìn cao ốc ngoài cửa sổ xe rất nhanh lướt qua, suy nghĩ đột nhiên bay đến buổi tối một tháng trước kia…


Tuy rằng kia đã là chuyện một tháng trước, nhưng vừa nghĩ đến ban đêm điên

cuồng kia, Thư Dư tâm bình tĩnh lại lần nữa nổi lên sóng lăn tăn, vạt áo đặt ở trên đầu gối hai tay nắm chặt, lúc này tâm tình của nàng giống

như là bàn tay trắng hung hăng rút lại thành một đoàn không có lý do gì, nàng hảo muốn biết vị tiên sinh kia đã từng hay không? Hắn có hay không còn nhớ kỹ đêm đó nghỉ ngơi? Hắn căm hận sự lừa dối của nàng sao? Thư

Dư trong lòng hiện lên vô số thắc mắc, xác thực không ai có thể cho nàng đáp án.


” Thư Dư? Em làm sao vậy? Nhìn em nhíu mày giống như có

tâm sự, có chuyện gì khiến em cảm thấy không vui sao?” Từ đầu đến cuối

đem tầm mắt để trên người Thư Dư, khi Diêm Tử Thông trông thấy nàng nhíu chặt mi tâm, lập tức lo lắng hỏi.


Lúc này mạch suy nghĩ vẫn lượn vòng tại đêm đó, Thư Dư mới thu hồi tâm tư bay xa của mình, xấu hổ sờ

sờ sợi tóc lưa thưa bên gò má, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Không có, nào

có tâm sự cái gì…”


” Anh gọi em mấy tiếng, em đều không phản ứng…”


” Diêm đại ca, ngại quá, có thể là ta quá mệt mỏi….”


” Không sao, em không cần xin lỗi anh… Xuống xe đi, chúng ta tới rồi.”


Thư Dư nghiêng đầu nhìn một chút toà nhà bên phải, đó là một tòa cao ốc mới mẻ độc đáo, hoa lệ mà lại xa hoa, vừa nhìn đã biết giá trị xa xỉ.


Theo bước Diêm Tử Thông, Thư Dư đi tới, xuyên qua hoa viên, chỉ chốc lát sau bọn họ đã đến tầng mười hai.


” Nơi này là?” Khi Diêm Tử Thông xuất ra tấm card đem cửa chính rất nặng mở ra, Thư Dư khó hiểu hỏi.


Sau khi Diêm Tử Thông dẫn Thư Dư vào nhà, quay đầu lại đối nàng nói: “Nơi

này là nhà mới hai năm trước anh mua, anh mời công ty trang hoàng sửa

sang lại, em trước hết ở chỗ này.”


” Ta ở ở đây? Vậy còn ngươi?” Thư Dư ánh mắt tùy ý trong phòng xem sơ qua một hồi sau đó hỏi.


Gian nhà ở đây trang hoàng tương đối rất khác biệt, ánh sáng mờ *** khiến Thư Dư cảm thấy vô cùng ấm áp.


” Đợi lát nữa anh phải về nhà thăm mẫu thân anh, trong tòa nhà lớn chỉ có một người bà ở, rời khỏi bà nhiều năm như vậy, nên khi nay anh phải trở về tận tận hiếu đạo.” Diêm Tử Thông đi tới trước cửa sổ sát sàn phòng

khách, kéo rủ xuống đất cửa sổ liêm, ánh mắt ý tứ hàm xúc sâu xa nhìn

phía cảnh đêm ngoài tầng mười hai.


” Diêm đại ca, chờ ta sau khi

tìm được công tác, ta sẽ mỗi tháng trả tiền thuê nhà cho ngươi.” Thư Dư

không muốn không lý do chấp nhận sự giúp đỡ của Diêm Tử Thông, huống hồ

nàng cứ như vậy ở lại sẽ làm hỗn tạp quan hệ nàng và Diêm Tử Thông.


” Thư Dư, anh đồng ý làm qua anh sẽ chiếu cố em, huống hồ anh muốn sắp

xếp em đến [Diêm Hải tập đoàn] đi làm, phương diện công tác em không cần lo lắng.”


” Diêm đại ca… Ngươi đối với ta ân tình, thực sự không biết phải như thế nào đáp đền ngươi….” Thư Dư một đôi mắt trong suốt

mang theo cảm kích nhìn Diêm Tử Thông nói.


Diêm Tử Thông đột

nhiên cầm cổ tay nhỏ bé trắng trẻo của Thư Dư, một đôi mắt yêu mến rõ

ràng, tâm tình hơi hơi kích động nói: “Thư Dư, kỳ thực anh luôn luôn

cũng rất….”


Diêm Tử Thông thâm tình còn không có cơ hội nói rõ đã bị Thư Dư cắt ngang, nàng bình tĩnh nói: “Diêm đại ca, cảm ơn ngươi đối với ta yêu mến, ta sẽ vĩnh viễn đem ngươi thành đại ca tôn kính.” Thư

Dư mở lời chuyển đề tài, chỉ sợ Diêm Tử Thông bày tỏ tình yêu sẽ thay

đổi quan hệ đơn thuần của hai người.


” Thư Dư… Ai, được rồi! Em

hảo hảo nghỉ ngơi, nếu có cái gì cần lại cho anh biết….” Diêm tử cô đơn

đem yêu mến chứa chan đè xuống, cả người tựa như bóng cao su không có

sức trút tức giận.


” Cảm ơn ngươi.” Thư Dư không dám đón lấy đôi

mắt trống rỗng của hắn, chỉ có thể đem quan hệ của hai người xác định ở

tình huynh muội, nàng đối với Diêm Tử Thông chỉ là sự tôn kính huynh

trưởng, không có mảy may tình yêu nam nữ, lòng của nàng từ lúc đêm đó đã hoàn toàn giao cho một người đàn ông xa lạ không quen…


” Vậy anh đi trước.” Sau khi Diêm Tử Thông thở dài, mang theo bóng lưng vô cùng khổ sở rời khỏi gian nhà.


Thư Dư cắn môi dưới, hiểu mình im lặng khước từ đã làm diêm đại ca bị

thương, bất quá nàng thực sự không muốn làm ra biểu hiện giả dối khiến

diêm đại ca hiểu lầm nàng đối với hắn có cảm giác…


” Tưởng tiên sinh, nghe nói Diêm Tử Thông đã trở về.”


” Nay ta biết.” Tưởng Hạo Ân châm một điếu thuốc, nhìn bầu trời ngoài

tầng ba mươi, hắc đồng (con ngươi đen) u ám lạnh nhạt khiến người khác

giá lạnh suy nghĩ lúc này của hắn.


” Chúng ta đây trước tiên phải ra trận không? Toàn bộ lợi thế muốn cùng diêm gia đàm phán cũng đã

chuẩn bị tốt, còn lại chính là thời gian cùng Diêm Tử Thông giao thủ.”

Quách trợ thủ đặc biệt tiến thêm một bước hỏi.


” Không cần, trước tiên chậm đợi thay đổi.” Nói đến diêm gia, Tưởng Hạo Ân tính cách luôn

luôn nghiêm túc sẽ trở nên hết sức điên cuồng, diêm gia mắc nợ hắn nhiều lắm. Sau khi cùng diêm gia đấu tranh mấy năm, cuối cùng cái chết của

luôn nghiêm túc sẽ trở nên hết sức điên cuồng, diêm gia mắc nợ hắn nhiều lắm. Sau khi cùng diêm gia đấu tranh mấy năm, cuối cùng cái chết của

diêm phụ khiến hắn chiếm được đền bù, ban đầu diêm phụ vẫn phủ nhận có

con riêng, sau khi lập di chúc, đem tài sản khổng lồ một chia làm hai.

Một nửa cho Diêm Tử Thông, một nửa cho Tưởng Hạo Ân, tin tức này công bố lập tức gây sóng gió giới truyền thông, bởi vì điều này là gián tiếp

thừa nhận Tưởng Hạo Ân vẫn bị che giấu thân phận nhị công tử diêm gia.


Bất quá, Tưởng Hạo Ân cũng không nghĩ như vậy là kết thúc, hắn một chút tâm nguyện muốn nhận thức tổ tông cũng không có, hắn thầm nghĩ lấy lại toàn bộ những gì thuộc về hắn đồng thời giúp người chịu đựng không nổi diêm

gia, phu nhân lạc tố chân nhục nhã mà *** bỏ mình là mẫu thân đòi lại

một công đạo.


Những ngày này, Tưởng Hạo Ân theo con riêng từng

bước một bò lên trên tổng giám đốc [Uy Liên xí nghiệp], dọc theo đường

đi hắn nỗ lực so với người bình thường quá trình càng gian khổ, bất quá

hắn đã đem toàn bộ quá khứ đau khổ gánh chịu toàn bộ tính trên đầu diêm

gia. Đến lúc đó, hắn sẽ để bọn họ hoàn trả gấp bội.


Nghĩ đến chua xót mấy ngày này, tâm Tưởng Hạo Ân lại lần nữa lạnh lùng, bất quá lúc

này một bóng hình xinh đẹp đảo qua trái tim lạnh lẽo của hắn…


Đêm đó trộm tiền hắn lại là bất cáo nhi biệt* nữ nhân…


(* bất cáo nhi biệt: đi ko từ biệt)


Mặc dù bạn trên giường một người tiếp một người thay đổi nhưng Tưởng Hạo Ân lại vẫn như cũ không cách nào quên nữ nhân đặc biệt kia! Một xử nữ mạc

danh kỳ diệu bò lên trên giường hắn, nàng là một nữ nhân vừa hồn nhiên

vừa có tâm cơ, dạy hắn đối với nàng sinh ra hứng thú say mê, nhưng không cách nào thỏa mãn lòng hiếu kỳ bản thân, đơn giản là sau đêm đó, nàng

không bao giờ từng xuất hiện trước mặt hắn nữa.


Nàng tựa như một

con mồi thoát khỏi cạm bẫy chạy trốn không tung tích, Tưởng Hạo Ân tin

tưởng có một ngày, hắn nhất định có thể bắt được nàng…


Tiến vào

[Diêm Hải tập đoàn] đảm nhiệm chức thư ký tổng giám đốc rồi một tháng,

Thư Dư dùng thái độ công tác chăm chỉ nhất báo đáp lại ân tình của Diêm

Tử Thông. Một tháng tới nay, Diêm Tử Thông chưa từng lại đối với Bạch

Thư Dư làm bất luận áp lực tình cảm, cái này làm tâm tình của nàng thả

lỏng không ít.


” Thư Dư, hôm nay chúng ta tan ca sớm một chút,

anh mời em ăn cơm.” Diêm Tử Thông trước bàn làm việc của Bạch Thư Dư,

lấy tay nhẹ nhàng gõ gõ mặt bàn của nàng,, gọi nàng đang vùi đầu trong

văn kiện như núi nhỏ.


” Thế nhưng ta còn có công việc còn không làm hết….” Thư Dư dời ngón tay đặt ở trên bàn phím, mười ngón đan chéo có vẻ khó xử.


Trên thực tế Thư Dư không muốn bản thân lại biến thành mục tiêu tấn công,

thân là lính nhảy dù(????) nàng đã bị rất nhiều nữ đồng nghiệp công ty

xa lánh, các đồng nghiệp lén lút truyền đi nàng tất nhiên danh nghĩa

tổng giám đốc phu nhân, nàng thực sự không muốn gây ra đề tài cho những

nhân sĩ tám kia thảo luận.


” Thư Dư, anh hiểu em từ chối anh

nguyên nhân là vì sao, nhưng em không cần vì những lời người ta nói hồ

đồ đó mà để ý, em chỉ cần làm chính mình là tốt rồi.” Diêm Tử Thông

đương nhiên biết trong lòng Thư Dư khúc mắc chuyện gì, chuyện xấu hắn

cùng với Thư Dư tại công ty đã ầm ĩ xôn xao, tuy nói như thế nhưng trong lòng Diêm Tử Thông lại có vài phần tư tâm vì lời đồn không thật này mà

mừng thầm.


” Ta biết ta không nên để ý tới những người đồn đãi

đó, nhưng chúng ta có lẽ chớ gần quá tốt hơn….” Thư biết biết nói như

vậy nhất định sẽ làm tâm Diêm Tử Thông bị thương, nhưng từ khi vào công

ty đến bây giờ, Diêm Tử Thông mỗi ngày đón đưa nàng đi làm, đây đã vô

hình tạo thành bối rối của nàng.


” Thư Dư, lẽ nào em… Ghét anh?” Thư Dư nói khiến sắc mặt Diêm Tử Thông đại biến, hắn dùng giọng điệu một chút bị thương hỏi.


“Không, ta không phải có ý đó, ngươi vừa mới trở về công ty thì dính vào những

chuyện bịa đặt này, các cổ đông đối với ngươi nhất định rất không thông

cảm, ở công ty chúng ta có lẽ nên bảo trì khoảng cách, đối với ngươi đối với ta đều tốt.” Thư Dư vội vàng giải thích.


Thư Dư nói khiến

buồn rầu đè xuống của Diêm Tử Thông thoáng tiêu tan, nguyên lai sách dư

xuất phát cũng là vì hắn suy nghĩ. Vì vậy hắn mặt lộ vẻ mỉm cười nói:

“Thư Dư, thực sự là vất vả cho em, anh cuối cùng hiểu được là anh bạc

đãi em.” Đối mặt sự thông cảm của Bạch Thư Dư, Diêm Tử Thông tràn đầy

thua thiệt nói.


” Ngươi cho ta một công tác tốt lại khiến ta có

đời người hoàn toàn mới, nếu không phải ngươi, ta cả đời cũng không được trải qua những việc này, ngươi giống như là đại ca của ta yêu mến ta,

mà ta lại không tài cán vì ngươi làm chút cái gì, phải hỏi xin lỗi chính là ta mới đúng.” Bạch Thư Dư cảm kích rất nhiều còn không quên nhắc nhở Diêm Tử Thông, bọn họ quan hệ chỉ là tình huynh muội, không cách nào

vượt qua ranh giới đó.


” Thư Dư, anh phải nói như thế nào em mới

có thể hiểu rõ anh muốn làm không chỉ là đại ca….” Sau khi Diêm Tử Thông thở dài, con mắt thâm tình nhìn chằm chằm nàng, loại ánh mắt nóng bỏng

chờ đợi này làm Bạch Thư Dư muốn chạy trốn.


Nàng đối với diêm đại ca ngoại trừ yêu mến huynh muội qua loa ra, không có chút tình yêu nam

nữ, Thư Dư một chút cũng không muốn phá hoại phần *** kia.


” Diêm đại ca, lẽ nào ngươi đã quên ngươi từng đáp ứng qua ta, sẽ không ép

buộc ta tiếp nhận tình cảm của ngươi sao?” Bạch Thư Dư cúi đầu không dám hướng về phía ánh mắt của Diêm Tử Thông.


Lúc này Diêm Tử Thông

Lúc này Diêm Tử Thông

mới hiểu được bản thân thất lễ, cổ họng hắn rõ ràng ho khan vài tiếng,

sau đó lại một bộ cười nói không sao cả: “Anh chỉ bất quá là nói đùa mà

thôi… Đi thôi! Anh đã đặt nhà hàng, tối nay phải cho chúng ta trở thành

thân phận đồng nghiệp mới hảo hảo chúc mừng một chút, huống hồ em gần

đây luôn theo anh tăng ca đến nửa đêm, thân là lão bản anh nên hảo hảo

thưởng người viên chức tận trách này thật là tốt chứ?”


” Này…

Được rồi, sau khi ta thu xếp hết phần văn kiện này chúng ta liền xuất

phát.” Thấy Diêm Tử Thông lại khôi phục thái độ vốn có, Thư Dư không

muốn phá hư quan hệ tốt đẹp này. Vì vậy cố đáp ứng lời mời của hắn.


” Diêm đại ca, Tưởng Hạo Ân cùng Diêm gia rốt cuộc có cái gì, vì sao hắn

nắm giữ [Diêm Hải tập đoàn] 35% cổ phần nhưng mọi người lại nhìn hắn như xem thường?” Lúc dùng cơm, Bạch Thư Dư đột nhiên hiếu kỳ hỏi cáo tên

mấy ngày qua liên tục lượn lờ bên tai nàng, nàng liên tục nghe người ta

nói Tưởng Hạo Ân là một con riêng cực phú dã tâm, nhưng không rõ nội

tình.


Diêm Tử Thông tay xắt đồ ăn đột nhiên ngừng lại, sau khi

hắn thở dài nói: “Tưởng Hạo Ân là em trai cùng cha khác mẹ của ta, phụ

thân trước khi mất vì duy trì xí nghiệp và gia đình yên ổn, vẫn không

nói rõ thân phận của hắn ra ngoài, ngay cả mẫu thân đối với Tưởng gia

nhục nhã và ức hiếp, hắn cũng thờ ơ, ngay cả ta cho rằng Tưởng Hạo Ân

chỉ là một tên lừa đảo, hơn nữa trong di chúc của phụ thân lại xuất hiện tên của hắn…. Tâm huyết cả đời của phụ thân nỗ lực chỉ chừa cho ta và

Tưởng Hạo Ân, mẫu thân một hào cũng không có được, cũng vì vậy mẫu thân

ta đối với hắn oán hận càng sâu.”


” Cho nên chuyện diêm bá mẫu

căm hận Tưởng Hạo Ân là sự thật?” Bạch Thư Dư từ đáy lòng rất thông cảm

với Tưởng Hạo Ân, nàng rất rõ ràng cái loại thống khổ có nhà về không

được, có phụ thân nhưng không cách nào cùng nhận thức này, sau khi nghe

Diêm Tử Thông nói xong nàng đối với Tưởng Hạo Ân chỉ có luyến tiếc và

thương yêu.


” Đây là một cái giá lạnh, mẫu thân Tưởng Hạo Ân từng là nữ nhân đời này cha anh yêu nhất, me anh căn bản không cách nào tiếp nhận chuyện thật này, bởi vì bà là một nữ nhân lòng tự trọng cực cao,

trước đây vì muốn hủy diệt Tưởng gia, bà làm rất nhiều chuyện thương tổn mẫu tử bọn họ, sau cùng còn bức mẫu thân Tưởng Hạo Ân cùng đường….”


” Trời ạ….” Bạch Thư Dư khó có thể tin che miệng lại, không nghĩ tới diêm mẫu lại là nữ nhân thủ đoạn độc ác như vậy, nhà giàu có sau như biển

những lời này hôm nay Thư Dư cuối cùng cũng thể nghiệm rồi.



Không nói những chuyện này, cuối cùng cũng trở thành quá khứ… Cho dù

lòng anh đồng tình với Tưởng Hạo Ân lắm, bây giờ anh cùng hắn cũng chỉ

là kẻ thù khác tuyến, hắn muốn lấy cổ phần [ Diêm Hải tập đoàn] để hủy

diệt Diêm gia, hơn nữa cổ phần trên tay hắn muốn nuốt chửng [Diêm Hải

tập đoàn] căn bản nắm chắc thắng lợi trong tầm tay. Anh không thể để

vương quốc xí nghiệp kinh doanh một tay phụ thân hủy ở trên tay hắn!”

Diêm Tử Thông trong mắt nhiệt huyết bốc cháy, lại nhìn không thấy xí

nghiệp gia nên có quyết đoán, diêm đại ca thật có thể đánh sụp đổ Tưởng

Hạo Ân hay không?


” Tưởng Hạo Ân trên người chảy dòng máu cũng là Diêm gia, mặc kệ ai thua ai thắng, sau cùng người thắng cũng là phụ

thân ngươi.” Bạch Thư Dư sau khi uống một ngụm rượu đỏ, nhàn nhạt nói.


” Tưởng Hạo Ân trên người chảy dòng máu chính là ác ma, trước đây hắn

chịu đựng những gian khổ nhiều năm tạo nên hắn ngày hôm nay có tài, ác

ma vô tình! Anh sẽ không dễ dàng để [ Diêm Hải tập đoàn] rơi vào trong

tay hắn, hắn cũng không phải là thật tình muốn kinh doanh nó, chẳng qua

là muốn phá huỷ tất cả vì hắn đã từng chịu áp bức và lăng nhục, em cũng

không phải là người nhà giàu có nên những chuyện rối rắm này không cách

nào đúng đắn quyết định ai phải ai không!” Diêm Tử Thông không thích

trong miệng Bạch Thư Dư nghe thấy tất cả lập trường thanh minh đứng ở

Tưởng Hạo Ân, vì vậy hắn không khách khí nói.


” Ta rất xin lỗi….” Thư Dư đây mới phát hiện bản thân nói nhiều.


Thân là một người thư ký nàng thực sự không nên nhiều chuyện như vậy, chẳng

qua là… Tưởng Hạo Ân đã triệt để kích thích lòng hiếu kỳ của Bạch Thư

Dư.


” Thư Dư, anh không có chút ý muốn oán trách em….” Diêm Tử

Thông mới phát hiện bản thân rất kích động, hắn hướng Bạch Thư Dư tạ

lỗi.


” Không sao….” Bạch Thư Dư bĩu môi không một chút nào lưu tâm giọng nói vừa mới xúc động phẫn nộ của Diêm Tử Thông.


Trong lúc bầu không khí không tự nhiên, đột nhiên phía trước bàn ăn có một khuôn mặt quen thuộc khiến lòng của nàng cứng lại.


Là… Hắn! Cái nam nhân cướp đi đêm đầu tiên của nàng… Ánh mắt sắc bén kia,

thái độ lạnh lùng, Bạch Thư Dư cả đời cũng quên không được!


Ngay

tại nàng đang hoảng hốt, ánh mắt của nam nhân đồng thời nhìn nàng, trong con ngươi đen trắng rõ ràng của hắn, Bạch Thư Dư thấy được kinh ngạc

thản nhiên, Thư Dư vội vàng hạ thấp, hoảng loạn muốn tránh đôi mắt lạnh

lùng của hắn.


Không! Nam nhân kia không có khả năng còn nhớ rõ

nàng, thân phận hôm nay của Bạch Thư Dư rồi không phải là nữ nhân bán

mình đêm đó… Huống hồ nữ nhân bên người hắn giống như Trường Giang. Hắn

làm sao còn có thể nhớ kỹ nàng?


Bạch Thư Dư thu hồi ánh mắt, nàng bất an vặn vẹo thân thể cả người thấp thỏm hơi thở nóng lên.


” Thư Dư, em làm sao vậy? Có phải thân thể khó chịu hay không?” Nhìn

thấy vẻ mặt và động tác khác thường của Bạch Thư Dư, Diêm Tử Thông không khỏi khẩn trương.


Nhìn theo ánh mắt của Bạch Thư Dư, Diêm Tử Thông trông thấy nam nhân tà nịnh kia… Tưởng Hạo Ân!


“Em biết hắn?” Cảm thấy không có khả năng nhưng Diêm Tử Thông còn tính thăm dò vừa hỏi.


” Ai?” Bạch Thư Dư âm thanh run rẩy hỏi lại.


” Tưởng Hạo Ân.”


Nam nhân cướp đi đêm đầu tiên của nàng kia… Chính là Tưởng Hạo Ân? Ba chữ

này vào trong lòng Bạch Thư Dư, không nghĩ tới, nam nhân cùng nàng có

một đêm tình chính là Tưởng Hạo Ân… Cực kỳ buồn cười chính là nàng không chỉ cung hắn trên giường còn trộm tiền của hắn… Nếu như sau khi Diêm Tử Thông biết chuyện này hắn sẽ có phản ứng sao?


Có trời mới biết

Bạch Thư Dư hiện nay có bao nhiêu hy vọng bản thân có thể từ trên thế

giới này biến mất, bởi vì nàng một chút dũng khí đối mặt Tưởng Hạo Ân

cũng không có, áp bức và lăng nhục, sợ hãi, khiếp đảm đồng thời một thời điểm toàn bộ xuất hiện với nàng, khiến nàng đầu cháng váng hoa mắt, khó thở.


“Không, ta… làm sao lại biết hắn….” Bạch Thư Dư toàn thân run rẩy kịch liệt, tiếng nói cũng không liên tục.


Ông trời vì sao muốn trêu đùa nàng như vậy chứ? Nhất định để nàng không hề

chuẩn bị tâm lý gặp lại nam nhân nàng cho rằng đời này không bao giờ gặp mặt nữa…


” Thư Dư, em đang run lên, rất lạnh sao? Có phải máy

điều hoà nhiệt độ quá cao hay không?” Diêm Tử Thông lo lắng sờ sờ đôi

tay nhỏ bé lạnh lẽo của Bạch Thư Dư, sau đó cởi áo khoác của mình phủ

lên trên nàng.


” Diêm đại ca, ta ăn no rồi, chúng ta đi thôi….”

Lập tức Bạch Thư Dư thầm nghĩ rời khỏi cái nhìn chăm chú nóng như lửa

của nam nhân kia, mặc kệ hắn rốt cuộc có nhận ra nàng hay không, nàng

cũng không có dũng khí lưu lại.


” Diêm Tử Thông, thế giới thật

nhỏ.” Bạch Thư Dư vừa mới nói xong, Tưởng Hạo Ân đã tiên phong đi tới

đối mặt với Diêm Tử Thông bọn họ, khẩu khí lạnh nhạt run rẩy không mang

theo mảy may nhiệt độ.


” Hạo Ân, không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp mặt ngươi.” Đối mặt Tưởng Hạo Ân khí thế cường đại, Diêm Tử Thông có vẻ thiếu khí thế.


Ánh mắt sắc bén của Tưởng Hạo Ân quét đến áp chế Bạch Thư Dư cúi đầu thấp, sau đó khóe miệng hé ra ý tứ hàm xúc.


” Vị tiểu thư này là?”


” Thư ký của ta Bạch Thư Dư, Thư Dư, cùng tương tiên sinh chào hỏi, sau

này mọi người cơ hội gặp mặt rất nhiều.” Diêm Tử Thông phát hiện ánh mắt của Tưởng Hạo Ân từ đầu tới đuôi đều nhìn chằm chằm vào Bạch Thư Dư,

ánh mắt trắng trợn kia của hắn làm Diêm Tử Thông sinh ra tức giận.


Bạch Thư Dư cố lấy dũng khí lớn lao mới ngẩng đầu lên, tươi cười thản nhiên

chào đón ánh mắt của Tưởng Hạo Ân, nói: “Tương, tương tiên sinh, chào

ngươi.”


” Bạch tiểu thư rất quen mặt… Chúng ta có đúng gặp qua ở đâu hay không?” Tưởng Hạo Ân dùng giọng nói trào phúng nói.


Hắn nói lại làm cho Thư Dư một trận run rẩy, trán của nàng lạnh run, lòng bàn tay đổ mồ hôi không ngừng.


” Làm sao có thể, Bạch tiểu thư vừa mới theo Bình Đông đến nàng chẳng bao giờ rời khỏi nơi đó, Hạo Ân, ngươi làm sao có thể gặp qua nàng!” Không

đợi Bạch Thư Dư trả lời, Diêm Tử Thông tỏ ra chiếm giữ muốn thay nàng

giải thích rõ, bất quá một màn này vào trong mắt Tưởng Hạo Ân lại một

chút lực sát thương cũng không có, dù cho Bạch Thư Dư là nữ nhân của

Diêm Tử Thông, hắn cũng muốn vì sai lầm trước kia của nàng mà trả giá

thật lớn.


” Có đúng không… Có thể chúng ta thực sự đã từng gặp

qua.” Khóe miệng Tưởng Hạo Ân hiện lên nụ cười tà ma chờ đợi con mồi, nụ cười quỷ dị này làm Bạch Thư Dư cảm thấy hết sức sợ hãi.


” Thư Dư, em gặp qua Hạo Ân?” Diêm Tử Thông khó tin hỏi.


“Không, ta chẳng bao giờ gặp qua tương tiên sinh, diêm đại ca, thân thể ta

không thoải mái, chúng ta có thể đi trước không?” Bạch Thư Dư không thể

còn sống với một nam nhânở đây, dưới ánh mắt làm càn điên cuồng của hắn, nàng cảm thấy bản thân hóa thành nước, suy nghĩ mạch lạc gần đây rõ

ràng là hoàn toàn không cách nào hoạt động suy xét bình thường.


” Hạo Ân, sách dư khó chịu, chúng tôi muốn đi trước, về phần vấn đề xử lý cổ phần [Diêm Hải tập đoàn]….”


” Qua vài ngày ta sẽ tự mình đến [ Diêm Hải] trao đổi với ngươi.” Lúc đầu Tưởng Hạo Ân luôn luôn ở vào tình trạng bị động, bất quá nữ nhân hiện

nay khơi dậy ý chí chiến đấu bùng cháy của hắn. Vì vậy hắn quyết định

chủ động xuất kích.


Sau khi Diêm Tử Thông đối Tưởng Hạo Ân gật đầu, đỡ Bạch Thư Dư phát run ly khai nhà hàng.


Nhìn hai bóng lưng rời đi, giữa đôi mắt Tưởng Hạo Ân thâm bất khả trắc* mới dấy lên một cổ tức giận.


(*thâm bất khả trắc: sâu đến độ ko thể đo được)


Một tên trộm lại là thư ký của [ Diêm Hải tập đoàn], chẳng lẽ hắn thực sự

lại bị Lạc Tố Trinh nữ nhân này xếp đặt? Là Lạc Tố Trinh phái Bạch Thư

Dư tới sao?


” Quách trợ lý, nữ nhân bên người Diêm Tử Thông có tên [Bạch Thư Dư], giúp ta điều tra rõ thân phận của nàng.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận