Tâm Sâu Tựa Biển



Tòng Thanh Vũ lơ đãng đánh giá anh ta một chút, là một người đàn ông khoảng chừng 30 tuổi, ngũ quan rất chính trực, thoạt nhìn là người đàn ông trưởng thành ổn trọng.
Tuy rằng cả người đều là hàng hiệu, nhưng lại không có cảm giác thiếu gia ăn chơi ngang ngược càn rỡ, không thể nói là chán ghét.

Nhưng, Tòng Thanh Vũ chú ý tới ánh mắt anh ta nhìn Triệu Y Cách, ở trong đó rõ ràng hàm chứa không cùng một dạng tình ý, giống như tình yêu của đàn ông đối với phụ nữ.

Xem ra, hai người này...!
Tòng Thanh Vũ rũ mắt xuống, thu hồi tâm tư, yên lặng lắng nghe Triệu Y Cách nói chuyện với người đàn ông kia.

"Y Cách, em đến rồi." Anh ta lộ ra dáng vẻ tươi cười.

"Ừm.

Bách Hàm, Thư Hàm thế nào rồi?" Vẻ mặt Triệu Y Cách vẫn không lạnh không nhạt như cũ, nhưng giọng nói cũng không lạnh băng giống ngày thường.

"Hiện tại đúng là sống chạy nhảy loạn." Lương Bách Hàm nói, "Nhưng vẫn còn đang cáu kỉnh."
"Sao vậy?" Triệu Y Cách không có đi vào, hạ giọng hỏi Lương Bách Hàm.

Lương Bách Hàm có chút bất đắc dĩ: "Em cũng biết đó, từ nhỏ tới lớn, Thư Hàm phải làm rất nhiều phẫu thuật lớn nhỏ, cho nên em ấy không thể đi học, tham gia các hoạt động bình thường như những đứa trẻ khác.

Lâu dần, khó tránh khỏi sẽ cô đơn, bạn bè cũng ít.

Vất vả lắm mới có thể về nước học đại học, vừa nghe nói mình lại phải phẫu thuật, sao có thể đồng ý?" Trực giác của Tòng Thanh Vũ theo như lời của anh ta, Lương Bách Hàm chính là người anh tốt, rất yêu thương em gái mình.


Cũng có thể đoán được cô nhóc 20 tuổi mà Triệu Y Cách nói trước đó chính là "Lương Thư Hàm" trong lời của bọn họ, hơn nữa sức khỏe cũng không tốt.

Triệu Y Cách hiểu rõ gật đầu: "Bách Hàm, quên giới thiệu, đây là Tòng Thanh Vũ bác sĩ Tòng, cô ấy là bác sĩ chuyên khoa tim mạch của bệnh viện, cũng là bác sĩ xuất sắc trong nước.

Em thấy cô ấy có giúp Thư Hàm được một phần nào đó."
Lúc này Lương Bách Hàm mới chú ý tới Tòng Thanh Vũ ở sau lưng Triệu Y Cách.

"Cô Tòng, thật thất lễ.

Chào cô, tôi là bạn tốt của Y Cách —— Lương Bách Hàm." Lương Bách Hàm rất phong độ nói.

Tòng Thanh Vũ khẽ mỉm cười, mở miệng rất lễ phép cùng khách khí: "Có gì đâu anh Lương, là tôi thất lễ mới phải, bây giờ mới chào hỏi.

Tòng Thanh Vũ." Lúc giới thiệu cô không đem mối quan hệ của mình với Triệu Y Cách thêm vào giống như Lương Bách Hàm, chẳng qua là đơn giản nói tên mình thôi.

Không biết vì cái gì, Triệu Y Cách đột nhiên cảm thấy khí chất trên người Lương Bách Hàm với Tòng Thanh Vũ rất giống như, chính là nho nhã lễ phép, tao nhã lịch sự.

Lương Bách Hàm là người tri thức, phong độ nhẹ nhàng, mà Tòng Thanh Vũ lại là cô gái nhã nhặn ấm áp.

Ba người nói vài câu, liền tiến vào phòng bệnh.

Tòng Thanh Vũ đi vào liền thấy một người phụ nữ trung niên vẻ mặt bất đắc dĩ ngồi ở cạnh giường bệnh, mà cô gái mặc quần áo bệnh nhân quay lưng lại với người phụ nữ kia, úp sấp trên cửa sổ.

"Mẹ, Y Cách đến rồi, còn có vị này chính là bác sĩ chuyên khoa tim mạch —— bác sĩ Tòng." Lương Bách Hàm nói với Liễu Húc.


Liễu Húc ngồi dậy đi về phía Tòng Thanh Vũ và Triệu Y Cách.

Liễu Húc hé ra một khuôn mặt hỗn huyết, tuy rằng đã trung niên, nhưng mà không khó nhận ra bà lúc trẻ là một mỹ nhân.

Chẳng qua năm tháng làm tăng thêm ý nhị của bà mà thôi.

Liễu Húc rất khách khí chào hỏi các cô.

Tòng Thanh Vũ mỉm cười gật đầu với Liễu Húc, sau đó ánh mắt của cô liền rơi xuống người Lương Thư Hàm.

Tóc đen dài rủ xuống bờ vai gầy yếu bị bệnh tật dày vò, quần áo bệnh nhân rộng thùng thình càng làm em trông gầy yếu hơn, gió nhẹ thổi tới, mái tóc mềm của em có chút phấp phới.

Không biết vì sao, chẳng qua là nhìn một lần, Tòng Thanh Vũ liền đáy lòng dâng lên cảm giác muốn thương yêu cô bé 20 tuổi này.

Lương Thư Hàm nghe được bác sĩ đến rồi, đầu cũng không quay lại, ngược lại ác ngôn ác ngữ nói một câu: "Bảo lão già kia cút ra ngoài mau, em không cần kẻ nào phẫu thuật cho em hết."
Lương Bách Hàm vừa định mở miệng răn dạy sự vô lễ của nàng, Tòng Thanh Vũ lại cười khẽ một tiếng: "Thật đáng tiếc, tôi không phải lão già nào hết."
Nghe được tiếng cười của cô gái trẻ, Lương Thư Hàm rất kinh ngạc, hiển nhiên đây không phải tiếng cười của mẹ mình, từ trước đến nay Triệu Y Cách mạnh mẽ nghiêm túc càng không có cười thành tiếng như thế.

Lại nghe cô nói mình không phải lão già nào hết, chẳng lẽ? Em vừa quay đầu lại, ngoại trừ Triệu Y Cách đã quen biết từ nhỏ, còn cô gái trẻ tuổi xinh đẹp mang kính gọng vuông nhỏ, vẻ mặt mỉm cười nhìn em.

Lương Thư Hàm cực kỳ kinh ngạc, nhếch miệng, rất lâu mới lên tiếng: "Lão già kia đâu?"

"Thư Hàm!" Lúc này Liễu Húc nãy giờ không tiếng mới mở miệng, "Đây là bác sĩ Tòng, ở đâu ra lão già? Con thật sự không lễ phép rồi đó! Còn không xin lỗi bác sĩ Tòng."
Tòng Thanh Vũ nghe xong: "Không sao.

Thật ra em ấy rất đáng yêu.

Tại trong suy nghĩ cùng kiến thức của em ấy, vẫn cảm thấy bác sĩ đều là những người đeo mắt kính dày hơn đít chai, lão già tóc lưa thưa ấy."
Liễu Húc có chút xấu hổ, lúng túng cười cười: "Đúng vậy, tuổi không còn nhỏ, vẫn là tùy hứng như thế, một chút cũng không chín chắn.

Bác sĩ Tòng xuất sắc như vậy." Liễu Húc đối với Tòng Thanh Vũ tồn tại hảo cảm không tên, cô bé trước mắt không giống Triệu Y Cách cả ngày trưng bộ mặt lạnh nhạt, nụ cười của cô, tính cách cô khiêm tốn, cách cô ứng xử nho nhã lễ phép, đều rơi vào mắt Liễu Húc.

Nói thật, quen biết cô bé này còn chưa được một tiếng đồng hồ, bà lại có chút hâm mộ ba mẹ Tòng Thanh Vũ, có cô con gái xuất sắc như vậy.

"Bác gái quá khen.

Về sau Thư Hàm nhất định sẽ xuất sắc hơn cháu ấy chứ." Tòng Thanh Vũ cười, ánh mắt chuyển hướng về phía Lương Thư Hàm.

Triệu Y Cách ở một bên đưa mắt nhìn sang Tòng Thanh Vũ, "Xuất sắc hơn cô ấy" —— hình như có người vừa nói không chút xấu hổ nha.

Trong lòng Lương Thư Hàm vẫn còn kinh ngạc cùng hiếu kỳ, em thật sự không thể tin được bác sĩ tim mạch của em lại là một cô gái trẻ tuổi như thế, lại còn là cô gái trẻ tuổi xinh đẹp.

Xem tuổi tác, em cũng có thể gọi cô ấy là chị.

Bây giờ Lương Thư Hàm bắt đầu ngại ngùng rồi, nhớ lại hành vi vừa rồi của mình cũng thật thất lễ, Quan trọng là em còn gọi Tòng Thanh Vũ là lão già.Nghĩ đến đây, da mặt mỏng của nhóc con lập tức đỏ tận mang tai, nhào vào lòng mẹ, vùi đầu cổ mẹ mình, như làm nũng kêu lên một tiếng: "Mẹ ~~~ anh không có nói cho con biết ~~" nói xong còn oán trách trừng mắt liếc Lương Bách Hàm vô tội.

Lương Bách Hàm tiếp thu nửa con mắt của em gái, rất là oan uổng: "Anh cũng mới biết Y Cách mang bác sĩ Tòng đến mà."
Triệu Y Cách khẽ gật đầu.


Không ai hiểu con gái bằng mẹ, Liễu Húc đương nhiên biết rõ suy nghĩ của con gái, nói với Tòng Thanh Vũ: "Bác sĩ Tòng, đừng trách, đứa nhỏ này chính là như vậy đấy." Lại cúi đầu xuống nói với con gái: "Lúc này mới biết ngượng, sao vừa rồi không nghĩ tới hậu quả?"
Tòng Thanh Vũ nói: "Không sao.

Lương Thư Hàm, không định chào hỏi tôi một tiếng sao?"
Lương Thư Hàm chậm rãi từ trong lòng của mẹ ló ra: "Chào chị, em là Lương Thư Hàm."
Tòng Thanh Vũ hào phóng vươn tay ra: "Chào em, Tòng Thanh Vũ."
Lương Thư Hàm có chút nhút nhát nắm tay cô: "Vừa rồi rất xin lỗi."
"Tôi không có để trong lòng, em thì càng không cần để ý rồi, đứa nhỏ đáng yêu." Tòng Thanh Vũ thu tay về, hai tay tùy ý đút ở túi quần jeans.

Động tác này càng làm cho Tòng Thanh Vũ lộ ra thanh xuân tràn đầy.

Lương Thư Hàm vẫn cúi đầu, nghe người lớn nói chuyện.

Trong lúc đó, còn luôn len lén ngẩng đầu nhìn Tòng Thanh Vũ, em chỉ cảm thấy rất thích chị gái luôn mỉm cười này, rất dễ dàng làm cho người ta có dục vọng muốn thân cận cô.

Cẩn thận như Tòng Thanh Vũ, tự nhiên có thể chú ý tới ánh mắt của Lương Thư Hàm, cô từ chối cho ý kiến, chẳng qua là ánh mắt ngẫu nhiên giao nhau, cười với nhóc con kia.

Mỗi lần bị phát hiện, Lương Thư Hàm lại rất ngại ngùng đem đầu giấu sau lưng mẹ mình.

Tòng Thanh Vũ cảm thấy cô nhóc rất đáng yêu, vẻ mặt cưng chiều cùng dịu dàng.

Hai người bọn họ đúng là mắt đi mày lại thú vị cực kỳ, nhưng có một vị đại tiểu thư liền đen mặt.

Ánh mắt Triệu Y Cách sắc bén làm sao không chú ý đến hai người mới quen không lâu ở trước mặt mọi người chàng chàng thiếp thiếp đây! Trong lòng càng không thể khống chế dâng lên một luồng phiền muộn buồn bực, nàng không rõ vì cái gì, nhưng rất rõ ràng một chỗ là —— nàng rất không thích bộ dáng kia của Tòng Thanh Vũ đối với Lương Thư Hàm.

Lập dị lại nịnh nọt!.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận