Tam Đại Vương Phi: Khuynh Cung Đại Náo


Tuyết Linh bỏ xa Tiểu Lam khiến nàng ấy mất dấu . Nàng tiếp đất 1 cách nhẹ nhàng trước mặt 2 con bạnh " tốt " kia . Tức giận nói :


- Hai con ch* điên !


Ngân Nhi và Ngọc Di lại nheo mắt . Ây da ! Nữ nhân diêm dúa này là ai mà sao cứ gặp hoài vậy kìa ? Thật là chói mắt quá . Ngọc Di ngu ngơ hỏi :


- Ngươi là ai ?


Mặt Tuyết Linh đen như đít nồi , nàng tức giận dùng pháp thuật dịch chuyển ra đằng sau hai người . Ánh sáng tím nhạt thoáng lóe lên 1 cái đã bao trọn Tuyết Linh và xuất hiện ở đằng sau Ngân Nhi và Ngọc Di . Nàng liền đạp vào mông 2 người cái mạnh khiến các nàng ngã xuống đất . Ngân Nhi cùng Ngọc Di mếu máo xoa xoa thí thí trông thật khổ sở . Ngân Nhi hùng hổ chỉ vào mặt Tuyết Linh nói :


- Ngươi muốn làm gì ? Ngươi muốn ám sát chúng ta hay sao ? Ta nói cho ngươi biết hoàng hậu đương triều chính là tỷ muội kết nghĩa của chúng ta . Có tin ta nói với nàng chém đầu ngươi hay không ?


- Trên đầu Tuyết Linh có mấy vạch đen chảy xuống . Nàng giật phắt đám trâm trên đầu mình ra , cởi luôn cái áo khoác ngoài vứt toàn bộ xuống đất . Tuyết Linh đặt chân mình lên mông Ngân Nhi , lực đạo chà ở đó không được ít lắm . Nàng cười nói :


- Hơ hơ hơ ... nhìn kĩ xem ta là ai đây mấy cưng ?


A hahaha ... Tuyết Linh đó hả ? Mèn đét ơi ! Nãy người ăn mặt diêm dúa quá ta nhìn không ra . - Ngân Nhi cười khan mấy tiếng đáp . Nàng lại lấm lét nhìn Tuyết Linh nói tiếp : - Vậy ngươi bỏ chân ra được chưa ?


Tuyết Linh hừ lạnh bỏ đi về phía rừng đào trước mặt . Ngọc Di cùng Ngân Nhi vội chạy theo hỏi :


- Ngươi giận thiệt hả ? Xin lỗi , tại lúc đó ngươi dúa quá mà ...


- ... - Tuyết Linh im lặng . Nàng không giận lắm . Chẳng qua là đang suy nghĩ sao nàng biết cái loại phép thuật dịch chuyển đó ? Thật kì lạ .


- Ê ! Vậy là ngươi làm hoàng hậu rồi ? Có tốt không ? - Ngọc Di vui vẻ hỏi .


- Ừm , cũng tạm ổn . Mà 2 ngươi lên làm vương phi rồi đấy .


- Thật ? Thế có ở phủ riêng không ? - Ngân Nhi hỏi .


- Có , ngươi lo về dọn đồ đi . Hôn lễ sắp được cử hành trong 5 ngày tới đấy . - Tuyết Linh .

- Có , ngươi lo về dọn đồ đi . Hôn lễ sắp được cử hành trong 5 ngày tới đấy . - Tuyết Linh .


- Ờ . Mà nhanh như vậy cả 3 người chúng ta đã lập gia đình hết rồi ha ? - Ngân Nhi nhìn lên trời cao hoài niệm . Nhớ ngày xưa 3 đứa các nàng vô âu vô lo chơi bời quậy phá , làm ra những " phát minh " rất khủng khiếp nhưng giờ đây đã có chồng hết rồi .


[ - Bách Diệp , nàng chậm một chút . - 1 nam nhân áo đen gọi với theo nữ nhân áo đỏ .


- Chàng nhanh chút đi . Tỉ tỉ và muội muội đang đợi chúng ta đó . - Nữ nhân áo đỏ kia quay lại . nói . Khuôn mặt ấy chính là khuôn mặt đã thường xuyên hiện ra trong đầu Huỳnh Lưu .


- Ê ! Để mừng ngày chúng ta còn được tự do , ra ngoài chơi với ta không ? - Tuyết Linh hỏi .


- Nhất trí !!! - 2 người kia sáng mắt trả lời .


------------------------------------


Huỳnh Lưu gương mặt buồn bã , ngồi cạnh Nguyên Phong và Thiếu Hạo . Hắn thở dài nói :


- Đại hoàng huynh , nhị hoàng huynh dạo này không hiểu sao mỗi lần đệ nhìn Ngọc Di , giống như ảo ảnh cứ hiện lên khuôn mặt của 1 nữ nhân khác . Đệ thường hay mơ về những chuyện rất kì lạ .


Hắn nhớ lại những giấc mơ đó ...


- Bách Diệp , nàng chậm 1 chút . - 1 nam nhân áo đen gọi với theo nữ nhân áo đỏ .


- Chàng nhanh chút đi . Tỉ tỉ và muội muội đang đợi chúng ta đó . - Nữ nhân áo đỏ kia quay lại nói . Khuôn mặt ấy chính là khuôn mặt đã thường xuyên hiện ra trong đầu Huỳnh Lưu .


--------------------------------


- Đông Minh , dạo này ta cảm thấy thật bất an . - Bách Diệp khuôn mặt lo lắng , tựa đầu vào vai nam nhân áo đen .


- Không sao đâu . Có ta ở đây rồi . - Đông Minh ôm đôi vai nàng an ủi .


---------------------------------


Lần này khác với những giấc mơ có mây trắng mênh mông khác . Khung cảnh này lại là vẻ điều hiu , cô quạnh .


Trên bãi cát nóng có 1 đôi uyên ương ôm chặt lấy nhau , nước mắt Bách Diệp rơi không ngừng nói :


- Đông Minh ... cuối cùng ... cuối cùng ta cũng tìm được chàng rồi . Đông Minh ....


- Đông Minh ánh mắt cay đắng ôm chặt nàng hơn .


- Đông Minh , lần này gặp lại có lẽ là lần cuối cùng ... chàng hãy trốn đi xa nơi này ... Ta đã biết trước tất cả rồi ... Đành hẹn chàng ... kiếp sau ... ta nguyện cùng chàng vĩnh viễn không rời ... - Trong tiếng nấc , Bách Diệp thốt lên từng lời khiến lòng Đông Minh chua xót ... ]


Tim hắn không hiểu sao nhói lên từng hồi . Nguyên Phong nhìn hắn , thở dài rồi thâm tình nói :


- Tam đệ , chẳng lẽ đệ đã có người khác ? Là cô nương nhà nào vậy ?


- Không có , không có . Trong lòng đệ vẫn chỉ 1 mình Ngọc Di thôi ! - Huỳnh Lưu vội vàng phủ định lời nói của Nguyên Phong . Chắng qua hắn thấy chuyện này rất kì lạ . Lúc đầu gặp nàng , hắn yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên cũng không biết là tại sao . Chỉ biết lúc đó cảm giác thật thân thuộc như đã biết nàng từ lâu và giống như ... hắn đã chờ nàng vậy ...


-----------------------------------


Ngân Nhi , Ngọc Di và Tuyết Linh gặp nhau ở tẩm cung của Nguyên Phong , Tuyết Linh đẩy cửa đi vào . Nàng nhìn xung quanh lại thấy Nguyên Phong sau khi nói chuyện với 2 vị đệ đệ của mình trở về , đang đọc tấu chương .


Hắn nhìn thấy nàng , khẽ mỉm cười vẫy tay với nàng nói :


- Linh nhi , mau lại đây . Ta có thứ muốn tặng nàng .


Tuyết Linh cũng nghe lời đi lại gần . Nguyên Phong từ trong ngăn tủ lấy ra một chiếc hộp rất to , ánh mắt ôn nhu nói :


- Đây là bộ bạch ngọc ta đã tìm điêu khắc sư tài giỏi nhất làm ra . Nay ta tặng nàng xem như là quà sinh nhật trước của nàng đi .

- Đây là bộ bạch ngọc ta đã tìm điêu khắc sư tài giỏi nhất làm ra . Nay ta tặng nàng xem như là quà sinh nhật trước của nàng đi .


- Ta ... ngươi biết sinh nhật của ta ? - Tuyết Linh ấp úng hỏi .


Nguyên Phong khẽ gật đầu . Hắn mở chiếc hộp gấm kia ra , cầm lấy 2 chiếc vòng bạch ngọc có khảm những hoa văn tinh tế bằng vàng . Vừa nói hắn vừa đeo từng chiếc vào tay nàng :


- Tam đệ nói với ta , Ngọc Di bảo sinh nhật nàng vào mùng 10 tháng 8 . Nàng nói ... có đúng không ?


- ... - Tuyết Linh không nói gì , nàng chỉ thấy gò má mình nóng lên . Aaaa ... xấu hổ thật !!!


Nguyên Phong cứ tiếp tục lấy chiếc vòng cổ đeo cho nàng rồi đặt lên tay nàng 1 miếng ngọc bội phụng hoàng được khắc rất tỉ mỉ . Hắn lại nói :


- Trong cái hộp này còn có đôi hoa tay và trâm cài . Nàng cứ mang về từ từ dùng . À , ta đã cho người chuyển đồ của nàng sang tẩm cung của ta rồi . Trong cung cũng có rất nhiều nha hoàn , lính canh . Ta xin lỗi vì thời gian trước đã không quan tâm đến nàng , ta hứa sau này ta sẽ bù đắp thật tốt .


Tim nàng lạc đi 1 nhịp nhưng lại rất nhanh khôi phục bình thường . Đột nhiên trong lòng nàng cảm thấy nghi ngờ . Hắn tốt đến như vậy sao ? Có vấn đề . Ủa mà sao nàng dọn qua không phải là cung hoàng hậu mà là tẩm cung của hắn ? Eh ? Chẳng lẽ ở đây không ban cung cho hoàng hậu ? Vậy chẳng lẽ ta phải ở với hắn sao ??? Ô ô ô ... nàng không muốn đâu . Nhưng mà bây giờ chuyện quan trọng còn cần phải làm . Tuyết Linh đề phòng nhìn hắn nói :


- Ê Nguyên Phong , ta có thể xuất cung thăm phụ thân hay không ?


- Được nhưng ta bây giờ không thể cùng nàng đi được ... - Nguyên Phong .


- À , không sao . Ta , Ngọc Di , Ngân Nhi đi là được rồi . Đã lâu không thăm người ta thật rất nhớ . - Tuyết Linh chém gió nói . Trong lòng nàng thầm xua đuổi hắn : " Ây da ! Ngươi không cần đi đâu a . Ở đây chơi một mình với chồng tấu chương này đi a ! "


Nguyên Phong suy nghĩ một hồi rồi đặt vào tay nàng 1 tấm lệnh bài . Đó chính là lệnh bài xuất cung , hắn nói :


- Nàng đi cẩn thận . Nhớ hồi cung sớm .


Tuyết Linh rùng mình 1 cái . Mẹ ơi ! Sao hôm nay tên này ... ghê quá vậy ? Bộ uống lộn thuốc hay sao ???


- Haha , đa tạ . Yên tâm , ta sẽ về sớm . - Tuyết Linh cười khan hai tiếng . Nàng cầm chặt lệnh bài rồi chuồn nhanh ra ngoài . Ở đây thêm chút nữa chắc nàng mắc ói mà chết .


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận