Tạc Niên


“Đúng rồi, vì không để ngươi ở dưới tịch mịch, ta sẽ để cho Tô Nhan đi xuống bồi ngươi, cho các ngươi làm một đôi quỷ uyên ương, ngươi thấy coi thế nào?”


Âu Dương Lam nghe xong, thế nhưng làm như có thật sự gật đầu, bên môi tươi cười ôn hòa đến cực điểm: “Uyên ương từ này ta thích, chính là,” nói tới đây, hắn đột nhiên dừng lại, như là thuận theo lời hắn, bốn phía đột nhiên toát ra mười mấy tên hắc y nhân, bọn họ mỗi người cầm trường kiếm trong tay, kiếm pháp xảo quyệt lăng lợi, đem thủ hạ Âu Dương Phong đánh tới trở tay không kịp, hai tên chế trụ Tô Nhan cũng nhanh chóng bị chém té xuống đất.


Tây Minh cùng Đông Hồ nhanh chóng đem Tô Nhan giao trong tay Âu Dương Lam, tiếp tục gia nhập vòng chiến, rất nhanh tất cả thủ hạ của Âu Dương Phong đều phơi thây tại chỗ.


Tình thế chuyển biến bất ngờ, Âu Dương Phong mặt xám như tro tàn, bờ môi lồng lộng run run, thế nhưng một câu đều nói không nên lời.


Âu Dương Lam đem Tô Nhan đỡ ở trong ngực, thần sắc vẫn là bình đạm thật sự: “Hiện tại thu tay lại còn kịp.”


Âu Dương Phong lại cười: “Ta vì sao phải thu tay lại? Ta bất quá muốn chứng minh chính mình, bất quá muốn đứng trên vạn người, vì sao không thể?!” Thanh âm gần như rít gào, đứng ở trước dinh thự càng có vẻ mảnh khảnh, yếu đuối mong manh.


“Chờ xem, ta những tử sĩ sẽ lập tức tới, đến lúc đó giết các ngươi phiến giáp cũng không còn.” Đôi mắt Âu Dương Phong nháy mắt đỏ ngầu tơ máu chằng chịt, nhìn khủng bố thật sự. Âu Dương Lam cũng không nóng nảy, chỉ duỗi tay một phủi, Nam Cẩm liền đột nhiên xuất hiện, trong tay còn cầm một cái đầu người máu tươi đầm đìa. Âu Dương Lam đúng lúc lấy tay che khuất mắt Tô Nhan, không muốn làm y nhìn thấy quá nhiều máu tanh, ngay cả như vậy, Tô Nhan vẫn kịp thấy trong tay Nam Cẩm nắm một cái đầu, người kia là Lý Tiến.


Nam Cẩm đem đầu Lý Tiến ném xuống đất, đầu kia liền lộc cộc lộc cộc lăn vài vòng trên mặt đất, sau đó ngừng cách Âu Dương Phong cũng chỉ có vài bước. Thấy một cái đầu máu tươi chảy ròng mắt mở trợn trừng, Âu Dương Phong rốt cuộc vô pháp duy trì, hoàn toàn suy sụp.


“Ta ngược lại xem Hoàng Thượng sao có thể chế trụ dễ dàng như thế, hoa ra người hầu hạ thân cận lại là thủ hạ của Thất hoàng tử, kia Thất hoàng tử làm việc đương nhiên nhẹ nhàng hơn nhiều.” Nam Cẩm ôm kiếm, cười nhạt nói.


Sắc mặt Âu Dương Phong một mảnh tro tàn, có thể so với hoa dung nguyệt mạo nháy mắt đã mất đi nhan sắc, chỉ chăm chú nhìn cái đầu Lý Tiến trợn trừng hai mắt kia, một lần một lần lặp lại: “Không có khả năng, không có khả năng……”


Tô Nhan thấy sắc mặt hắn dị biến, vội tiến lên bắt lấy vạt áo hắn, sốt ruột hỏi: “Tiếu Dụ đâu? Ngươi đem hắn nhốt ở nơi nào?”


“Ha ha ha, ngươi vĩnh viễn sẽ không thấy hắn! Vĩnh viễn đều tìm không thấy!” Âu Dương Phong bình tĩnh nhìn Tô Nhan, nụ cười tà khí đến dị thường.


Tô Nhan chỉ cảm thấy bên hông tê rần, Âu Dương Phong trước mặt nháy mắt biến thành hai người, tiếng vang bên tai hết thảy bị bịt kín một tầng sa mỏng, rất mơ hồ. Tô Nhan chậm rãi rũ mắt, thấy một thanh chủy thủ thon dài đang lẳng lặng nằm ở nơi đó, lưỡi dao thẳng tắp hoàn toàn đi vào da thịt của mình, tay Âu Dương Phong nắm ở đầu kia, tươi cười bên môi càng thêm làm càn, bàn tay nắm chủy thủ lại ở hơi hơi xoay tròn, Tô Nhan chỉ cảm thấy một hồi khoan tim đau nhức, khóe miệng tràn ra máu tươi.


“Ha ha…… Tô Nhan, thật tốt, cho dù ta chết cũng có thể kéo ngươi xuống địa ngục, ha ha ha!” Tiếng cười Âu Dương Phong điên loạn xoay bên tai y không ngừng, Tô Nhan chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng một trận, thân thể chậm rãi ngã xuống, ngay sau đó rơi vào một lồng ngực ấm áp.


Y gian nan trợn tròn mắt, thấy Âu Dương Lam vẻ mặt cực kỳ bi ai.


Y trước nay chưa từng thấy qua dáng vẻ này của Âu Dương Lam, kiếp trước khi y bị ban chết, biểu tình trên mặt Âu Dương Lam là vui sướng.


Khi đó, y cảm thấy bọn họ sẽ không có khả năng lặp lại.


Hiện giờ, lặp lại rồi.


Còn chưa chân chính hạnh phúc, y lại cảm thấy sinh mệnh dần bị xói mòn.


Y vươn tay, nỗ lực bắt lấy ngón tay Âu Dương Lam thon dài, huyết tinh trong miệng như suối trào ra: “Âu Dương…… Lam.” Y mới vừa một mở miệng, máu liền phun ra, nhiễm hồng xiêm y của hai người.


Đánh nhau chẳng biết khi nào đã đình chỉ.

Đánh nhau chẳng biết khi nào đã đình chỉ.


Tất cả mọi người sững sờ đứng ở chỗ cũ, thấy Tô Nhan nằm trong lòng thiếu gia gương mặt đầy máu tươi, lại vẫn là đang cười, tươi cười rõ ràng là tốt đẹp lại làm người cảm thấy đau đớn không chịu nổi.


“Sẽ không có việc gì.” Âu Dương Lam cúi đầu xuống, chạm trán mình vào trán y, thanh âm lại ngăn không được run rẩy, sau đó hô: “Đi kêu Tiêu Tuyệt lại đây!”


Đông Hồ ngẩn người, ngay sau đó mũi chân nhẹ điểm, phi thân mà đi.


“Âu Dương Lam, kỳ thật ta không muốn chết.” Tay Tô Nhan vẫn bắt lấy tay hắn, từng chữ một rành mạch.


Âu Dương Lam nhẹ nhàng gật đầu, Tô Nhan liền cảm giác có thứ gì nhỏ giọt xuống dưới, tích ở trên má y, so với miệng vết thương còn khiến y đau đớn nóng rực gấp bội: “Ta sẽ không để ngươi chết, Tô Nhan, ta tuyệt không để ngươi chết.”


“Ta tin tưởng ngươi, cho nên, ngươi đừng khóc.” Tô Nhan khẽ cười cười, cảm giác ngón tay Âu Dương Lam đè miệng vết thương run đến lợi hại, y không khỏi nâng nâng đầu, nhìn mắt đối phương: “Âu Dương Lam, ta thật cao hứng, gặp ngươi.”


“Có lẽ ngươi sớm đã đã quên, lần đầu tiên chúng ta chân chính gặp mặt là thời điểm ta bảy tuổi, khi đó là đại thọ của phụ thân, tất cả mọi người tiến đến chúc mừng. Lần đầu ta gặp được ngươi, khi đó vẻ mặt ngươi không kiên nhẫn ngồi ở bên cạnh bàn, một câu cũng không nói, phụ thân khen ngợi ngươi một câu ngươi cũng không thèm nhìn,” Tô Nhan chậm rãi nói, sức lực đang dần thoát ly khỏi thân thể, y chỉ có thể dựa vào chút sức lực cuối cùng bắt lấy cái tay kia, mới có thể làm cho chính mình không nhắm mắt lại: “Ta chưa từng nói với ngươi, khi đó, lần đầu tiên thấy ngươi, ta đã thích ngươi rồi.”


“Rất ưa thích, rất ưa thích.” Thần trí chậm rãi thoát ra, trong miệng lại không ngừng lặp lại ba chữ này.


Âu Dương Lam dùng sức gật đầu, nước mắt lại rớt đến càng hung, hắn cũng không tin tưởng nước mắt, bởi vì cường giả nên không cần loại đồ vật yếu ớt này. Tô Nhan biết hắn sở hữu dã tâm cùng khát vọng, lúc này lại đột nhiên cảm thấy bi thương, nghe thấy Âu Dương Lam thấp liễm thanh âm: “Không nghĩ tới ngươi còn nhớ rõ, là, khi đó, ta cũng thấy ngươi.”


“Ngươi khi đó chỉ có bảy tuổi, an tĩnh ngồi ở trong một góc, không nói lời nào cũng không cười,” Âu Dương Lam ôm thân mình y, trong mắt tràn đầy hoài niệm cùng đau đớn: “Khi đó ta đối chính mình nói, nếu tương lai muốn cưới vợ, nhất định phải cưới người như ngươi vậy. Tô Nhan, ta sẽ không để ngươi chết, chúng ta còn chưa kịp thành thân, ngươi còn chưa hoàn toàn thuộc về ta, cho nên, ta tuyệt không sẽ buông ngươi ra.”


Tô Nhan muốn cười với hắn, lại phát hiện chính mình mệt mỏi đến động một ngón tay cũng không làm được.


Mí mắt càng ngày càng trầm trọng, mơ hồ nhớ tới kiếp trước, Âu Dương Lam lời nói quyết tuyệt: “Tô Nhan, cả đời này, ta lại không bao giờ muốn gặp lại ngươi.”


Y rốt cuộc biết, ý nghĩa trọng sinh của chính mình.


Nguyên lai, y chỉ là không cam lòng mà thôi.


Chỉ là muốn lại nghe một chút Âu Dương Lam chính miệng nói câu kia: “Tô Nhan, ta yêu ngươi.”


Nếu là như thế, y liền có thể an tâm nhắm mắt lại, từ đây phiêu đãng vô biên vô hạn trong bóng tối, cho dù vĩnh viễn không thể đụng vào góc áo người nọ, không thể nhận được ôn nhu hôn môi của người nọ, ngay cả như vậy, y cũng có thể an tâm vĩnh viễn làm một linh hồn du đãng tịch mịch.


Âu Dương Lam, Âu Dương Lam.


Ba chữ này cơ hồ trở thành toàn bộ ý nghĩa của sinh mệnh y.


Vì người này, y nguyện ý chết thêm một lần.


Vì người này, y có thể trả giá hết thảy.

Vì người này, y có thể trả giá hết thảy.


Tử vong, là một loại ý nghĩa tồn tại khác, y chỉ là sợ hãi, lại tuyệt không hối hận.


Nghĩ đến đây, Tô Nhan cuối cùng nhìn thật sâu người đang ôm lấy mình, nhẹ nhàng phun ra một câu: “Hãy quên ta.” Thanh âm kia cơ hồ nhỏ không thể nghe thấy, nhưng mà, trong mắt Âu Dương Lam lại đột nhiên mưa to tầm tã, rơi xuống ngực hắn rơi xuống gò má tái nhợt của người kia.


Khuôn mặt thanh tú, hai mắt nhắm nghiền, lông mi dài không run rẩy nữa, đôi môi diễm lệ đỏ bừng trong trí nhớ cuối cùng sáng ngời.


Âu Dương Lam nhìn khuôn mặt không còn lanh lợi, thật lâu, cúi người, ôn nhu hôn xuống, thanh âm tựa từ nơi xa xôi vượt núi vượt bể mà đến: “Tô Nhan, ngươi chính là toàn bộ thiên hạ của ta, thỉnh ngươi nói cho ta biết, cả thiên hạ đều đã mất đi, ta nên như thế nào?” Lời kia sâu kín âm thầm, tựa cất giấu vô tận chua xót cùng cực kỳ bi ai, một tiếng một tiếng vang nổ tan phế tích, đánh nát thương vân.


Sau đó, vương triều xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.


Thất Hoàng tử mưu phản bị đẩy ra ngọ môn chém đầu, hoàng đế thân thể khỏi hẳn, Cửu công chúa gả cho một người bình dân áo vải thâm ái yêu mến nàng.


Phủ Lục hoàng tử đột phát lửa lớn, trong một đêm biến thành một tòa phế tích.


Người ở bên trong từ đây biến mất bóng dáng, không thể nhìn thấy.


Bá tán kinh thành vô hạn cảm khái đây là thời buổi rối loạn, lại không khỏi cảm thán thế sự vô thường.


Thời gian, là thứ khốn nạn.


Nó không cách nào chữa khỏi miệng vết thương, cũng không thể làm ký ức phai màu.


Ngược lại, làm những hồi ức đã qua đi càng thêm sáng tỏ.


U tĩnh cuối mùa thu, nhà cửa yên tĩnh, một nam nhân từ hành lang gấp khúc đi tới, sắc mặt hắn bình tĩnh, trên người một kiện tố bào sáng sủa, tóc dài như mực bên trên giắt một cây trâm ngọc tinh xảo, trong tay của hắn bưng một chậu nước ấm, khi cúi đầu, ảnh ngược truyền ra dung nhan tuyệt mỹ của hắn.


Hắn như thường lui tới, quen thuộc đẩy ra cánh cửa gỗ kia.


Đi đến cạnh mép giường, chỉ cảm thấy trên tay buông lỏng, chậu nước trong tay liền rớt xuống đất, giữa mày phiếm nồng đậm bất an, lập tức xoay người xông ra ngoài.


Khoảnh sân an tĩnh sân bởi vì hắn vội vàng chạy nhanh mà dần dần trở nên bất an, lá rụng trên mặt đất cũng bay múa theo, nam nhân thần sắc nôn nóng, bất an vây lấy chân mày, cơ hồ chạy một lượt toàn bộ sân, rốt cuộc ở cửa hậu viện bắt gặp một bóng dáng mảnh khảnh.


Tấm lưng kia như trong trí nhớ giống nhau gầy yếu đĩnh bạt, như lúc bên huyền nhai cũng hiện lên một cỗ thanh nhã như thế.


Hắn dừng bước chân, hô hấp đều trở nên thật cẩn thận.


Đây là mộng.


Hắn đối chính mình nói.

Hắn đối chính mình nói.


Thân ảnh kia đứng ở cạnh cửa vào lúc này quay đầu lại, trên mặt thanh tú nhấc lên một tia ôn nhu tươi cười, thanh âm bởi vì nhiều năm không nói chuyện mà mang theo khàn khan: “Ngươi có nhớ không? Lần đầu tiên ngươi hôn ta, là ở chỗ này.”


Âu Dương Lam chỉ cảm thấy trước ngực huyết khí quay cuồng, nhịn hồi lâu mới chậm rãi đi qua.


Sau đó cẩn thận đem thân hình người nọ ôm vào lòng, thanh âm ngay cả chính mình cũng không phát hiện không dám tin tưởng: “Tô Nhan, là ngươi sao?”


Ngườ trong lòng ngực nâng cánh tay lên, vòng qua eo hắn, cười nói: “Ta chung quy vẫn là không muốn chết.”


Âu Dương Lam dùng sức ôm chặt y, ngón tay bởi vì kích động mà nắm chặt thành quyền, móng tay đâm vào trong thịt cũng không phát hiện: “Ta biết ngươi nhất định trở về.”


“Ân, Âu Dương Lam, ta đã trở về.” Tô Nhan nhẹ giọng nói, tiếp theo đem chính mình càng vùi sâu vào lòng ngực quen thuộc mà ấm áp kia.


Cách đó không xa sau cột trụ hành lang thô tráng, Bắc Linh cẩn thận bán vào bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Thật tốt quá! Công tử rốt cuộc tỉnh lại!”


“Có Tiêu thần y ta ở đây, hắn không tỉnh lại mới là lạ.” Tiêu Tuyệt vẻ mặt xú thí, Vệ Tử Thu trừng hắn liếc mắt một cái: “Cút!”


“Dạ dạ a, đều là phu nhân y thuật lợi hại, cho nên A Nhan mới tỉnh lại.”


Vệ Tử Thu vẫn trừng hắn, sau đó lại than nhẹ một tiếng: “Sáu năm, rốt cuộc cũng tỉnh lại.”


Sáu năm trước, khi hắn cùng Tiêu Tuyệt chạy tới, Tô Nhan sớm đã mất đi hơi thở, Âu Dương Lam lại giống như dã thú phát điên, gắt gao ôm lấy thân thể Tô Nhan, chết cũng không buông tay, trong mắt hắn tràn đầy tuyệt vọng, một lần một lần nói Tô Nhan không có chết.


Hắn cùng Tiêu Tuyệt bất đắc dĩ, chỉ phải đem Tô Nhan mang về phủ trị liệu.


Tô Nhan tuy rằng đã không còn hô hấp, nhưng thân thể nhưng vẫn ôn hòa, điều này làm cho tất cả mọi người thấy được một tia hy vọng.


Sau đó, Âu Dương Lam làm quyết định lớn nhất cuộc đời này.


Từ bỏ địa vị hoàng tử, mang theo mọi người trong phủ hoàng tử đi tới một cái trấn nhỏ phía Nam mà an cư lạc nghiệp, tất cả mọi người không nói, nhưng bọn họ đều biết, Âu Dương Lam định thủ hộ Tô Nhan cả đời, cho dù y có khả năng không bao giờ tỉnh lại.


“Tô Nhan tỉnh!” Tả Kỳ không biết từ nơi nào đột nhiên xông ra kêu gào, Đông Hồ vội che miệng hắn lại, làm một thủ thế chớ có lên tiếng.


Vì thế Tả Kỳ liền vô cùng thuận theo chớp chớp mắt, tỏ vẻ chính mình sẽ không kêu nữa, Đông Hồ lại đem tầm mắt chuyển qua hai người đang gắt gao ôm nhau cách đó không xa, hoàn toàn không có ý tứ đem tay thu hồi. Tả Kỳ khó hiểu, vươn đầu lưỡi trong lòng bàn tay kia liếm liếm, chỉ thấy Đông Hồ thoáng ngơ ngẩn, ngay sau đó câu môi cười.


Con mồi, cắn câu.


Ba người Hoa Lân cùng Nam Cẩm và Tây Minh theo sau cũng đuổi lại đây, thấy ánh sáng ngày thu ấm áp chen vào khe hở của tán lá rót xuống, chiếu vào hai người đang chặt chẽ ôm nhau, tựa như bắt đầu của hết thảy hạnh phúc.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận