Tạc Niên


Mấy người đang nói chuyện, lại thấy một bóng người từ ngoài cửa đi đến.


Người nọ một thân tố sắc áo, sắc mặt nhiễm ý cười ấm áp ý, trong ánh mắt đều phiếm nhàn nhạt vui sướng, Âu Dương Lam nhìn người tới, hơi nhướng mày: “Tam ca.”


Âu Dương Khâm nghe thấy hắn kêu to như vậy thiếu chút nữa bị hù chết, hắn vừa mới từ Hàm Dương giải sầu trở về, một hồi tới là tính tìm Tô Nhan, nào biết vừa vào cửa liền thấy Lục đệ đã mất nửa năm trước lại đang đứng ở nơi đó, hơn nửa ngày mới tìm về thanh âm của mình: “Lục…… Lục đệ, ngươi không chết?”


“Đương nhiên.”


“Thật tốt quá! Tô Nhan nhất định sẽ cao hứng muốn chết!” Âu Dương Khâm vui vẻ kêu lên, lại thấy mặt Lục đệ mặt trong nháy mắt âm trầm xuống, hắn thừa nhận chính mình rất sợ đệ đệ này, thật sự rất sợ.


Âu Dương Lam biết hắn vô tâm nói vậy, cũng chỉ thoáng đen mặt liền khôi phục bộ dáng bình thường: “Tam ca là tới tìm Tô Nhan?” Thấy Âu Dương Khâm gật đầu, lại tiếp tục nói: “Tô Nhan mấy ngày gần đây nhiễm phong hàn, đang nằm trên giường nghỉ ngơi, không tiện gặp khách.”


Âu Dương Khâm vốn dĩ có chút sợ hãi hắn, nghe thấy nói như vậy tất nhiên là không dám có bất luận nghi hoặc gì, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Phụ hoàng biết ngươi đã trở về rồi hả?”


“Ta mới từ trong cung trở về.” Âu Dương Lam trả lời như thế, Âu Dương Khâm liền không biết nên nói tiếp thế nào, hắn đột nhiên lên tiếng: “Phụ hoàng mấy ngày gần đây thân thể bất an, Tam ca vừa đi chính là mấy tháng, phụ hoàng quả thật là nhớ mong ngươi, hiện giờ phụ hoàng bị bệnh, Tam ca nên để tâm nhiều hơn mới được.”


Âu Dương Khâm gật gật đầu: “Ta biết rồi.” Tiếp theo hai người không nói chuyện, Âu Dương Khâm ngồi trong chốc lát, liền tìm cái lấy cớ rời đi.


Vừa mới ra tới cửa, liền đụng vào hai người Tiêu Vệ đang nắm tay nhau một cái.


Âu Dương Lam dù bận vẫn ung dung đứng ở chỗ cũ nhìn cửa, chỉ thấy Âu Dương Khâm phi thường tự nhiên cùng hai người Tiêu Vệ chào hỏi, sau đó vẻ mặt tươi cười rời đi.


Phát hiện này làm hắn rất là kinh ngạc, xem ra đi ra ngoài mấy vòng, tâm cảnh của Âu Dương Khâm đã khoáng đạt không ít.


“Vừa mới đó là Tam hoàng tử.” Tiêu Tuyệt tìm mọi cách nịnh nọt.


“Phải không? Lớn lên rất không tồi.” Vệ Tử Thu trêu đùa ngay sau đó lên tiếng.


“Không được! Ngươi chỉ được nhìn ta!”


“Hảo hảo hảo, chỉ nhìn ngươi.”

“Hảo hảo hảo, chỉ nhìn ngươi.”


Hai người không e dè gì cả khiến cho Bắc Linh che miệng cười trộm, không khí vốn áp lực cũng bởi vì sự xuất hiện của bọn họ thả lỏng được chút ít. Lúc này, Tiêu Tuyệt cùng Vệ Tử Thu đã đi vào trong sảnh, Tiêu Tuyệt thấy Âu Dương Lam câu đầu tiên lời nói đó là: “Tô Nhan mất tích đúng không?”


Âu Dương Lam gật gật đầu, Vệ Tử Thu liền di một tiếng, “Ngươi thoạt nhìn thực bình tĩnh, Tô Nhan đi rồi, ngươi chẳng lẽ một chút cũng không nóng nảy?”


“Tô Nhan rất có đúng mực, ta tin tưởng y.” Âu Dương Lam cười, thanh âm ôn nhu đến cực điểm.


“Hư hết rồi.” Vệ Tử Thu lấy tay bịt mũi.


“Còn tung tích Tô Nhan?” Tiêu Tuyệt lần này không lại phối hợp Vệ Tử Thu hài hước, thay đi bộ dáng không đứng đắn thường ngày. Âu Dương Lam đem trâm trong tay cho hắn nhìn: “Y để lại manh mối trên đường, rất nhanh sẽ tìm được, hơn nữa, đối phương muốn chính là ta, ta không bước một bước, y nhất định sẽ an toàn.”


“Hoàng cung đã bị tử sĩ thân cận Âu Dương Phong khống chế hết rồi, ngươi đêm nay lẻn vào tẩm cung của phụ hoàng ta, xem thân mình ông ấy rốt cuộc như thế nào.”


Tiêu Tuyệt gật đầu đáp ứng rồi xuống dưới, vẫn là không yên tâm: “Nếu đã biết Âu Dương Phong muốn soán vị, vì sao hiện tại còn chưa bắt hắn?”


Âu Dương Lam nhăn lại lông mày: “Thế lực của hắn so với tưởng tượng của ta còn cường đại hơn, hoặc là một lưới bắt hết nếu không hậu hoạn vô cùng, huống chi phụ hoàng không muốn tổn thương hắn.”


Vệ Tử Thu phỉ nhổ: “Ta xem Âu Dương Phong tám phần là từ nhỏ đã bị xem nhẹ, cho nên mới muốn làm mấy thứ gì đó khác người thu hút sự chú ý của chúng ta. Các ngươi không phải nói thân mình hắn vẫn luôn không tốt tùy thời đều có khả năng chết sao? Nói không chừng hắn thừa dịp trước khi chính mình chết, nếm thử chút tư vị làm hoàng đế a.” Lời này không hề căn cứ, trong mắt Âu Dương Lam lại đột nhiên hiện lên một mạt dị sắc.


Chờ cho đôi phu phu Tiêu thị rời đi, Âu Dương Lam mới một mình đi hậu viện.


Tô Nhan để lại ký hiệu, đều là chút đồ vật tùy thân vẫn luôn mang theo, tuy rằng không nhiều lắm, lại đủ để cho hắn tìm được kia tòa nhà đối phương ẩn thân.


Hắn đứng trước đại phòng phía trước, trầm giọng nói: “Âu Dương Phong.”


Ba chữ ngắn ngủn dường như truyền ra rất xa, rất nhanh cửa phòng bị mở ra, thiếu niên một thân quần áo đen như mực đứng ở bên trong cánh cửa, thấy hắn liền uyển chuyển tươi cười: “Lục ca, ngươi tới nhanh quá.”


Âu Dương Lam chỉ nhìn hắn một cái, tầm mắt liền lướt qua đầu vai hắn, thấy sau lưng hắn, đang bị hai cái hắc y nhân một tả một hữu đỡ – Tô Nhan, hai mắt y nhắm nghiền, cũng may toàn thân cũng không thấy vết thương gì. Âu Dương Lam ở trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra, nghe thấy giọng Âu Dương Phong chậm rãi truyền đến: “Lục ca thật là thông minh tuyệt đỉnh, biết ta chỉ nguyện một mình ngươi đến đây.”


Âu Dương Lam lúc này mới đem tầm mắt kéo qua người hắn, tựa lần đầu gặp mặt, khuôn mặt tuấn tú, thân hình mảnh khảnh, chỉ là tươi cười trên mặt làm hắn khẽ nhíu mày, người này so với cơ thể nhỏ yếu thâm trầm quá nhiều.


Cho dù là hắn, cũng bỏ nửa năm mới tra ra người đứng sau hết thảy mọi chuyện.


Lại là người không ngờ tới nhất.


“Vì sao phải làm như vậy?” Âu Dương Lam trầm giọng hỏi, thanh âm lạnh băng đến cực điểm.


Âu Dương Phong cười, khuynh quốc khuynh thành: “Lục ca hỏi ta vì cái gì, ngươi không phải sớm đã biết sao?”


Âu Dương Lam mày nhăn càng sâu, cũng không nói tiếp.


Liền nghe thanh âm Âu Dương Phong tinh tế nhu nhu tiếp tục độc hại lỗ tai hắn: “Phong nhi từ nhỏ lớn lên đã sâu đậm yêu mến Lục ca ngươi, ta không tin Lục ca chưa bao giờ phát hiện ra.” Vẻ mặt của hắn thực vui sướng, đôi mắt mỹ lệ cũng phiếm nồng đậm thâm tình, hoàn toàn không giống như làm bộ. Âu Dương Lam lại đột nhiên cười: “Phải không? Nếu thích ta như vậy, hiện tại liền cởi xiêm y, để ta hảo hảo xem thân thể của ngươi.”


Thấy Âu Dương Phong vẫn không nhúc nhích, Âu Dương Lam bên môi tươi cười càng thêm rộng mở: “Thế nào? Ngay cả điểm này cũng không làm được thì sao xứng thích ta?”


Âu Dương Phong tất nhiên bị lời này kinh ngạc một phen, nhưng rất nhanh phục hồi tinh thần lại, không giận ngược lại tươi cười: “Tô Nhan cũng rất thích ngươi, vậy phải chăng hắn cũng vì ngươi cởi sạch quần áo trước mặt mọi người rồi?”


“Đương nhiên không có.” Âu Dương Lam một đôi mắt bình tĩnh nhìn vị trí phía sau hắn, Tô Nhan còn đang hôn mê, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại, ánh mắt Âu Dương Lam thoáng chốc nhu hòa xuống, tựa như có thể nhỏ ra nước. Âu Dương Phong bị khuôn mặt nhu tình như nước thật sâu đâm một phát, thanh âm lập tức cất cao vài phần: “Vì sao?!”


Âu Dương Lam không thu tầm mắt lại, chỉ từng câu từng chữ nói: “Ngươi làm sao xứng đánh đồng với y?”


“Ngươi!” Âu Dương Phong khí nộ, cũng chỉ có thể phun ra một chữ này.


Âu Dương Lam một lần nữa nhìn về phía hắn, bên môi tươi cười lạnh băng mà tà khí: “Âu Dương Phong, nói ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?”


Trên mặt Âu Dương Phong đựng đầy tức giận, khóe môi cố tình lại hơi hơi giơ lên: “Ta chỉ muốn Lục ca ngươi.”


“Ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng?” Âu Dương Lam nhìn hắn, đồng dạng câu môi cười, giữa hắc mâu lại không hề có ý cười. Tuy là tươi cười bình thường lại làm Âu Dương Phong bất giác hơi lui về phía sau hai bước, ngay sau đó cười nói: “Kia Lục ca cảm thấy ta muốn cái gì?”

“Ngươi cảm thấy ta sẽ tin tưởng?” Âu Dương Lam nhìn hắn, đồng dạng câu môi cười, giữa hắc mâu lại không hề có ý cười. Tuy là tươi cười bình thường lại làm Âu Dương Phong bất giác hơi lui về phía sau hai bước, ngay sau đó cười nói: “Kia Lục ca cảm thấy ta muốn cái gì?”


“Ta nghe nói Ngu phi muốn Thập Nhất đệ làm hoàng đế?” Âu Dương Lam cũng không trả lời hắn, ngược lại hỏi một câu.


Ngu phi là mẹ đẻ của Âu Dương Phong, có lẽ bởi vì Âu Dương Phong từ nhỏ thân mình gầy yếu nên Ngu phi cũng không xem trọng hắn, thậm chí chút quan tâm tối thiểu đã thiếu càng thêm thiếu, ngược lại đem hy vọng ký thác trên người Thập Nhất hoàng tử Âu Dương Thành nhỏ hơn hắn vài tuổi.


Mặt Âu Dương Phong lập tức âm trầm xuống, hình như có vô số mây đen tràn ngập, đậm đặc đến bất luận cái gì đều không hòa tan được, sau đó hắn mở miệng lộ ra một mạt tươi cười tà vọng: “Thì tính sao? Ai ngăn ta người đó chết!”


“Ngươi quả thực muốn ngôi vị hoàng đế.” Âu Dương Lam nhìn hắn thịnh nộ, bình tĩnh làm ra kết luận.


Âu Dương Phong đột nhiên nở nụ cười: “Lục ca ngươi biết thì đã sao? Phụ hoàng sớm bị ta khống chế rồi, đại thần trong triều cũng đều đứng về phía ta, chỉ cần hôm nay giết được ngươi, lại đem những tên thuộc hạ ngu xuẩn của ngươi trừ bỏ cho sảng khoái, thiên hạ này lập tức sẽ trở thành của Âu Dương Phong này, ta muốn cho những người vẫn luôn xem nhẹ ta nhìn thấy, ta là như thế nào đứng ở nơi tối cao kia.”


“Thật đáng buồn vô cùng.”


Một đạo thanh âm thanh thúy đột nhiên truyền đến, Âu Dương Phong cả kinh, theo tiếng nhìn lại thấy Tô Nhan không biết khi nào đã tỉnh, giương ánh mắt rạng rỡ nhìn hắn, bên môi là trào phúng chói lóa. Trong mắt Âu Dương Phong hiện lên một tia sát khí, lại đột nhiên cười: “Ngươi nói cái gì?” Ngữ khí bình tĩnh lại nguy hiểm.


Tô Nhan lại không trả lời ngay, chỉ là xa xa nhìn thoáng qua Âu Dương Lam đứng ngoài cửa lớn, trên người hắn còn mặc triều phục mà chính mình mặc cho vào buổi sáng. Cho dù đứng giữa một mảnh phế tích cũng khó nén quý khí sinh ra đã có sẵn, trên mặt mang theo thong dong ưu nhã mỉm cười, sâu thẳm trong mắt tựa khảm một khối nam châm, liếc mắt một cái liền sẽ hãm sâu trong đó.


“Có bị thương hay không?” Thanh âm Âu Dương Lam nháy mắt biến thành một độ cung vi diệu, lời nói ôn nhu khiến cho Âu Dương Phong khẽ nhíu mày.


Tô Nhan lắc đầu, ngược lại nhìn về phía Âu Dương Phong: “Tiếu Dụ ở nơi nào?”


“Đã chết.” Âu Dương Phong vung ống tay áo, quay mặt đi.


Tô Nhan lại là cười: “Nguyên lai Thất hoàng tử lại thích đem đồ của người chết làm vật tùy thân.” Tầm mắt thong thả mà bình tĩnh dừng bên hông Âu Dương Phong, trên đai lưng khảm đá quý treo một cái túi thơm màu lam nhạt, Tô Nhan liếc mắt một cái liền nhận ra đó là đồ của Tiếu Dụ.


Nghe vậy, sắc mặt Âu Dương Phong càng thêm khó coi, chính là không có đem túi thơm kia vứt xuống.


Lại nhìn về phía Âu Dương Lam, cười nói: “Lục ca, kỳ thật ta cũng không muốn giết ngươi, bất quá nếu ngươi đã biết bí mật của ta, hôm nay liền lưu không được nữa, đương nhiên ta sẽ phi thường cẩn thận, sẽ không làm ngươi thấy đau đớn, cho nên ngươi liền ngoan ngoãn đứng ở đó chịu chết đi.”


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận