Tạc Niên


Âu Dương Lam tại nơi cách Tô Nhan một bước chân thì dừng lại, thanh âm đã khôi phục bình tĩnh: “Ngươi đi đâu?”


Không ngờ được ngữ khí hắn sẽ bình thường như vậy, Tô Nhan trong lòng đã chuẩn bị tốt tâm lí bỏ mình nên mở miệng nói: “Ta thấy bên ngoài không khí tốt lắm, nên ta kêu Tiêu Tuyệt mang ta đi chơi chút.”


Âu Dương Lam lúc này mới nhìn thấy Tiêu Tuyệt, đôi mắt như màn đêm nhìn lướt qua sau đó dừng ở trên tay hắn, đem quạt xếp lại, cười cười: “Vì sao không nói cho ta biết?”


Tô Nhan hiển nhiên không đuổi kịp tiết tấu của hắn, thoáng ngây người một chút, lại nghe Âu Dương Lam nói tiếp: “Chỉ cần ngươi mở miệng, ta chắc chắn bồi ngươi.”


“…… Lần sau nhất định sẽ nói cho ngươi biết.” Bị đôi mắt long trọng sáng ngời của Âu Dương Lam nhìn đến không được tự nhiên, Tô Nhan đành phải nghiêng đầu đi, đem tầm mắt dời qua gốc hoa lan bên cạnh. Chính bản thân Tô Nhan cũng chưa phát hiện, dưới ánh đèn sáng ngời, gương mặt như tuyết của y bị nhiễm một tầng đỏ ửng. Âu Dương Lam hơi híp mắt, khóe môi gợi lên một mạt cười mê người, đi qua đi kéo cánh tay Tô Nhan dẫn vào phòng: “Chậm chút, thân mình ngươi còn chưa hoàn toàn tốt, nghỉ ngơi sớm một chút.”


Tô Nhan mơ hồ choáng váng bị hắn mang đi, thẳng đến cửa phòng đóng lại bị người ôn nhu ấn ở trên giường mới bất tri bất giác minh bạch tình cảnh chính mình hiện tại.


Giãy giụa muốn đứng lên lại bị đôi tay Âu Dương Lam kìm lại, từ trên cao nhìn xuống: “Tô Nhan, ngươi thật sự là một thư đồng không biết nghe lời.” Trong mắt của hắn hiện lên toàn là vui vẻ cùng một cảm xúc không biết tên. Tô Nhan ngơ ngẩn nhìn trong chốc lát, sau đó quay đầu đi: “Làm thiếu gia nhọc lòng, là vi thần không đúng.”


“Nga? Ngươi sai ở chỗ nào?”


Âu Dương Lam ngữ khí rõ ràng lại ôn nhu bất quá Tô Nhan nhất thời đáp không được, chỉ có thể mở to mắt nhìn chén trà tinh xảo trên bàn. Nghĩ đến Âu Dương Lam có lẽ vừa mới đại phát tính tình, những chén trà tinh xảo trên bàn đều biến thành mảnh nhỏ rải rác vô tội nằm ở nơi đó, toàn thân tản ra một loại lãnh quang không hề tức giận: “Thiếu gia, ngươi lại vừa phát hỏa sao?”


Theo ánh mắt Tô Nhan nhìn qua, Âu Dương Lam mím môi buông tay ra, đột nhiên nói một câu không đâu: “Về sau ngươi một bước đều không được ly khai tầm mắt của ta.”


Tô Nhan nhìn hắn: “Lần đó là ngoài ý muốn.”


Chuyện Tô Nhan nói là lần rơi vào hồ Uyên Ương hồ. Kỳ thật chính mình cũng biết là lừa mình dối người, huống chi Âu Dương Lam khôn khéo như thế, làm thế nào không biết do Vương Quý Phi làm. Mà chuyện Vương Quý Phi vào đại lao cùng Âu Dương Lam không khỏi có can hệ. Không hề ngoài ý muốn, Âu Dương Lam cười: “Có lẽ chỉ có ngươi cho rằng đó là ngoài ý muốn. Không sao, những thứ đó ở đằng trước tính kế người của chúng ta, tất cả đều chạy không thoát.” Nói cho hết lời, trong mắt hắn lại ngưng kết một tầng sương thật dày, Tô Nhan thấy, trong lòng không khỏi phát lạnh.


Chính là ánh mắt này, làm Tô Nhan luôn có ảo giác sẽ lập tức mất đi Âu Dương Lam.


Dự cảm của Tô Nhan luôn chính xác, như một đời kia, khi Tô Nhan có loại cảm giác này, chính mình liền bị người áp vào hầm ngầm phủ Lục hoàng tử, ở nơi đó, có Âu Dương Lam.


Âu Dương Lam vững vàng ngồi trên ghế sơn đen, bốn phía trên tường đèn đuốc sáng ngời chiếu vào gương mặt tuấn tú tuyệt nhiên của Tô Nhan, có loại lãnh diễm mỹ. Hắn vừa nhấc đầu, Tô Nhan liền dễ dàng thấy được bên môi hắn một mạt cười gượng ép. Kỳ thật Tô Nhan cũng muốn cười, chỉ là nước mắt đã tràn ra trước. Một nam nhân hai mươi ba tuổi khóc lóc bộ dáng thật sự không được tốt lắm. Cho nên Tô Nhan kia mới thực nỗ lực đem những giọt nước mắt đó mãnh liệt bức trở về, nháy mắt liền thấy Âu Dương Lam đã đứng ở trước mặt.


Giày trên chân hắn mạ một tầng ám sắc viền vàng, mũi giày vừa vặn đối diện đầu gối Tô Nhan, ẩm ướt trên mặt đất còn có vệt nước. Tô Nhan bị người ép quỳ xuống, đầu gối lập tức cảm giác được cổ lành lạnh. Tiếp theo, Âu Dương Lam chậm rãi ngồi xổm xuống, đôi mắt thẳng tắp tiến vào mắt y: “Tô Nhan, ngươi vì sao phải phản bội ta?”


Thanh âm kia nhất quán dễ nghe, chỉ là nghe vào trong tai liền có ảo giác chính mình nhất định sẽ bị đối phương xé nát, chính mình lúc ấy như thế nào mà trả lời?


Đúng rồi, mình nói: “Xin lỗi, Lục hoàng tử, ta là người của Tô gia.”


Mình thấy Âu Dương Lam ánh mắt lập tức cứng lại, biến thành băng sương trăm năm khó tan. Hắn nhìn nhìn, từng câu từng chữ nói: “Tô gia đều đã chết, Tô Nguyên Tu cái lão đông tây đó sớm đã chết, ngươi vì sao chấp mê muốn tử thủ vì hắn? Hắn muốn làm hoàng đế đó là chuyện của hắn! Cùng ngươi Tô Nhan có quan hệ gì đâu! Ngươi chỉ cần ở bên cạnh ta, vĩnh viễn như vậy không tốt sao? A?! Ngươi vì một nguyện vọng vĩnh viễn không có khả năng thực hiện mà phản bội ta, phản bội mọi thứ đã có giữa chúng ta, Tô Nhan, ngươi đúng là nhẫn tâm!”


Không, không phải.

Không, không phải.


Vô số câu trả lời đã luyện tập rất nhiều lần vọt tới cổ họng, rồi lại bị ngạnh ấn trở về.


Đây là một bí mật, thời điểm biết bí mật này chính mình liền tính toán muốn vĩnh viễn tử thủ, muốn đem nó mang vào phần mộ. Nếu một đời kia, mình có thể như hiện tại tâm cảnh sáng choang, bọn họ có lẽ thật sự có thể cứ vậy, chậm rãi già đi.


Chỉ là, khi đó, mình là Tô Nhan cố chấp bảo thủ.


Cho dù mình yêu người trước mắt này tận xương tủy, có một số việc, nhưng kinh qua năm tháng sẽ trở thành một cái hào rộng, vĩnh viễn không thể vượt qua.


Trừ bỏ chết, mình kỳ thật có rất nhiều lựa chọn, chỉ là, trong mắt y lúc đó chỉ có chết mới có thể xem như chuộc tội, xem như giải thoát, xem như mình đối Âu Dương Lam cũng thành toàn.


Có một điểm kỳ thật nói sai rồi, không phải Âu Dương Lam vì trả thù Âu Dương Quân mà mất đi cái gì, mà là chính hắn lựa chọn đi con đường hắc ám này.


Đứng trước vận mệnh, có được cùng mất đi sẽ trở nên nhỏ bé và hèn hạ. Mình từng ở trước vận mệnh quật cường cúi đầu, vì thế hôm nay mình nằm trên giường phủ Lục hoàng tử mà cái người mình tự tay đẩy ra, giờ phút này lại đứng bên mép giường, đang cúi đầu ôn nhu nhìn mình.


Tô Nhan thường xuyên tự hỏi, đây có phải chính là trời cao cho mình một khảo nghiệm khác?


Nói đến cùng, mình vẫn là không cam lòng.


Không cam lòng Âu Dương Lam đã quên mình, không cam lòng chỉ có một mình mình nhớ rõ những chuyện cũ năm xưa, không cam lòng cả đời này, mình cùng Âu Dương Lam sẽ như vậy mà bỏ qua nhau.


Nhiều việc không cam lòng như vậy, Tô Nhan cảm thấy không xong rồi.


Cho nên hỏi Âu Dương Lam một câu: “Thiếu gia, ngươi biết ai là Âu Dương Thiến không?”


Âu Dương Lam kinh ngạc nhướng mày, tựa hồ kinh ngạc vì Tô Nhan biết người này tồn tại, nhưng vẫn là nhẹ giọng nói: “Nàng sống lúc ta còn nhỏ, không quá nhớ rõ bộ dáng của nàng, chỉ nghe người ta nói nàng là vương triều đệ nhất mỹ nữ.”


“Ta nghe nói nàng bị đương kim hoàng thượng xử tử.” Tô Nhan nói thẳng, đôi mắt nhìn hoa văn trên đầu, thanh âm rất bình tĩnh.


Âu Dương Lam cúi đầu nhìn Tô Nhan, sau đó ngồi cạnh giường: “Phụ hoàng rất ít khi nói đến nàng, chỉ nói nàng là tội nhân của vương triều, chết không hết tội.”


Tô Nhan không nói chuyện, đột nhiên quay đầu nhìn Âu Dương Lam, thanh âm thực nhẹ truyền đến: “Thiếu gia đâu? Người cũng cảm thấy nàng là tội nhân sao?”


Âu Dương Lam lắc đầu, thanh âm có chút đê mê: “Cô cô này của ta luôn tùy tính, có lẽ nàng thật sự đã làm chuyện gì đại nghịch bất đạo, nếu không phụ hoàng cũng không vô duyên vô cớ đem nàng xử tử, lại còn khiến cho người trong thiên hạ đều biết. Ta nghe lão thái giám trong cung nói, phụ hoàng trước kia thương yêu nhất là muội muội này.”


“Phải không?” Tô Nhan không hề ý nghĩa hỏi lại, chậm rãi nhắm hai mắt.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận