Tà Y Ma Phi Của Nhiếp Chính Vương


Edit: ღ Linh Nhiღ


Beta: ღ Vy Nhi ღ


Nghe được lời nói của Trầm Dĩnh mày liễu của U Tà khẽ nhướn lên, sau đó sờ sờ cằm, nàng vốn vì Liệt Hỏa Kình Thương mà chuẩn bị một điệu múa, hiện tại lại có người dùng cách này để khiêu khích nàng?


U Tà nghĩ nghĩ, khóe miệng khẽ gợi lên một chút không dễ nhận ra: "Bổn vương phi cũng đã nhiều năm chưa từng khiêu vũ, hôm nay vừa vặn luyện tập để giãn gân cốt" Nói xong nhìn về phía Trầm Dĩnh, mà Trầm Dĩnh lại bị ánh mắt thâm trường của U Tà dọa cho phát run.


"Hừ. . . Ai. . . Ai chẳng biết ngươi từ nhỏ đã bất tài vô năng, kia. . . Kia danh xưng Thiên hạ đệ nhất tài nữ còn không biết thực hư là như thế nào !" Sắc mặt Trầm Dĩnh trắng bệch, run rẩy nói.


Mà U Tà cũng không thèm để ý, sau đó nhìn Trầm Dĩnh, ý bảo nàng ta có thể trước bắt đầu.


Mà Trầm Dĩnh cũng lấy lại thần sắc, đắc ý nở nụ cười, nàng cùng với Ôn Lam ở Phong Mâu quốc được gọi là song tuyệt, cảm tình vô cùng tốt, hôm nay nàng nhất định phải làm cho Tức Mặc U Tà kia không thể rời khỏi, vì Lam Nhi báo thù, và giải mối hận trong lòng nàng!


Trầm Dĩnh vừa mới chuẩn bị nhảy, U Tà lại khẽ mở miệng nói: “ Đợi chút, nếu đã là tỷ thí, vậy thì sẽ có thắng có thua, nếu là ngươi thua thì ngươi phải làm gì đây?”.


Nghe vậy Trầm Dĩnh cười khinh một tiếng, nàng thua? Khiêu vũ? Thật sự là chuyện cười lớn nhất thiên hạ!


"Hừ, ngươi muốn thế nào cũng được!” Trầm Dĩnh cũng không phải tự phụ, từ nhỏ nàng đã được dạy khiêu vũ, mười mấy năm bồi dưỡng thì làm sao có chút lo lắng được?


Nghe vậy, ánh mắt U Tà xẹt qua một tia thâm thúy: “ Nếu ngươi thua…. Vậy thì đầu ngươi liền lưu lại đi” Dám coi nàng là quả hồng mềm để người khác tùy ý nắn bóp, nếu nàng không răn đe, sợ rằng sau này sẽ có nhiều chuyện vớ vẩn đến tìm nàng đi.


Nghe vậy cước bộ Trầm Dĩnh run lên, mặt đen kịt, đầu….? Nếu như không có đầu… nghĩ đến cảnh tượng kia, Trầm Dĩnh có chút hối hận vì đã đòi tỷ thí với U Tà nhưng bây giờ đang có rất nhiều ánh mắt nhìn nàng, nàng không muốn cũng phải đồng ý.


"Hảo, so . . . So liền so! Nếu như ngươi thua vị trí Nhiếp Chính Vương phi kia sẽ là của ta, như thế nào?” Ánh mắt có chút si mê nhìn thoáng qua Liệt Hỏa Kình Thương, mà U Tà nhìn Liệt Hỏa Kình Thương bên cạnh vẫn ngồi vững như núi thái sơn, liền rùng mình một phát, lại dám đánh chủ ý lên người nam nhân của nàng?


"Hảo, nếu ta thua, vị trí Nhiếp Chính Vương phi này liền là của ngươi” Ngón tay mảnh khảnh của U Tà khẽ sờ sờ vào chiếc chén bên cạnh, sắc mặt lạnh nhạt như nước nói.


Bởi vì vốn là chuẩn bị khiêu vũ, cho nên trước khi đến hoàng cung Trầm Dĩnh đã mặc vũ y bên trong. Nàng ta đã chuẩn bị tốt lắm, theo giai điệu, dáng người duyên dáng, ống tay áo khẽ bay, eo nhỏ đong đưa, theo âm nhạc dáng người khẽ chuyển động, giống như một con bướm đang múa.


Tất cả mọi người đều tán thưởng không thôi, sau đó dùng ánh mắt thương hại mà nhìn U Tà, vị trí Nhiếp Chính Vương phi tốt thế nhưng lại sắp bị đoạt mất, thật sự là đáng thương.


Sau đó mọi người lại nghĩ đến thân phận của U Tà, ánh mắt lại chuyển thành sáng quắc, nếu nàng không còn là Nhiếp Chính Vương phi, thì tất cả bọn họ không phải là có cơ hội hay sao?


Mà Liệt Hỏa Kình Thương cảm nhận được ánh mắt của mọi người, dòng khí lạnh lẽo quanh thân lập tức phát ra, con ngươi lục sắc lạnh như băng nhìn lướt qua tất cả mọi người, khớp xương nổi rõ nắm chặt lấy bàn tay của U Tà.


Nhất thời mọi người ở đây bị dọa cho sợ hãi, làm sao bọn họ có thể quên một pho tượng sát thần vẫn còn ở đây, nữ nhân của Ma chủ Ma Vực không phải là người bọn họ dễ dàng mơ ước?!


Nhạc kết thúc, Trầm Dĩnh ngoái đầu nhìn Liệt Hỏa Kình Thương ngại ngùng cười, nhanh nhẹn xoay người đi xuống.


" Vũ của ta đã xong, mời Nhiếp Chính Vương phi lên sân khấu” Trầm Dĩnh lộ vẻ đắc ý nhìn U Tà, vũ đạo hôm nay của nàng so vói trước đó còn đẹp hơn, nàng cũng không tin nữ nhân này lại có thể thắng nàng! Haha, vị trí Nhiếp Chính Vương phi nhất định sẽ là của nàng rồi!


Nghe vậy U Tà liền ghé vào tai Liệt Hỏa Kình Thương nói: "Thương, hảo hảo mà xem lễ vật ta chuẩn bị cho ngươi a" .


Nghe được U Tà nói, môi của Liệt Hỏa Kình Thương khẽ nhếch lên, dung nhan tuấn mỹ lập tức giống như tiên hạ phàm, con ngươi U Tà nhất thời đen lại, nhéo nhéo mặt của Liệt Hỏa Kình Thương: “ Không cho cười ”.


Nói xong U Tà liền đi tới bên người Nhã Trúc, nghe được ba chữ kia Liệt Hỏa Kình Thương cũng sửng sốt, sau đó cười càng thêm thoải mái.


Nhã Trúc mở hộp gấm trong tay ra, một đôi lụa đỏ như máu của Nghê Thường xuất hiện.


Ngón tay mảnh khảnh của U Tà giơ lên, vòng tay Ngọc Lưu Ly liền hiện ra, sắc mặt những người từng vung tiền như rác nếu đã từng gặp qua vòng tay Ngọc Lưu Ly đều bị kiềm hãm, Ngọc Lưu Ly này giống như là được chế tạo riêng vì nàng.


U Tà nhìn thoáng qua biểu tình của mọi người, đem ánh mắt nhìn lại về phía Liệt Hỏa Kình Thương , khóe miệng khẽ nhếch, môi đào khẽ mở nói: "Điệu múa này có tên là ‘ Cười Thiên’!”.


Nói xong U Tà liền bay người về phía vườn hoa mai.


Vườn hoa mai phía dưới, một cái thân ảnh đỏ bừng phía trên, mỉm cười một chút cũng làm run lòng người, từng bước vũ mang theo loại ngạo khí bất phàm!


Trong tay hai dải lụa đỏ vũ động càng lúc càng nhanh, cước bộ lại làm cho người ta nhìn xem hoa cả mắt, đúng lúc này tiếng đàn bất chợt vang lên, thế nhưng mọi người cũng chẳng thèm bận tâm là ai đang tấu, tay áo khẽ vung mềm mại như nước chảy mây trôi, vô số cánh hoa mai tung bay trong ánh nắng rực rỡ, phiêu lãng lay động, toàn bộ Ngự hoa viên đều mê mang chìm đắm trong cả biển hoa.


Tiếng đàn nhanh hơn, dáng người U Tà vũ động cũng càng lúc càng nhanh, bàn tay trắng nõn như ngọc uyển chuyển lưu luyến, làn váy tung bay, lưu quang phi vũ (ánh sáng lấp lánh vờn quanh), cả người giống như một bông hoa rực rỡ cách biệt trần thế, mông lung mờ ảo, bước vũ chớp động xinh đẹp, vừa gần trong gang tấc nhưng lại tựa hồ xa đến không thể nhận ra.


Trong Ngự hoa viên, mỗi người đều giống như ngây ngốc, ánh mắt dõi theo thân ảnh càng vũ càng mau trên vườn mai kia, ánh mắt đều không nỡ chớp mắt một cái, sợ rằng chỉ một cái nháy mắt thôi người trên vườn mai kia sẽ biến mất vậy.

Trong Ngự hoa viên, mỗi người đều giống như ngây ngốc, ánh mắt dõi theo thân ảnh càng vũ càng mau trên vườn mai kia, ánh mắt đều không nỡ chớp mắt một cái, sợ rằng chỉ một cái nháy mắt thôi người trên vườn mai kia sẽ biến mất vậy.


Một điệu vũ kết thúc, người trên vườn mai khẽ vung tay lên, những cánh hoa mai đủ mọi màu sắc liền tung bay hình thành dòng chữ: "Ký quân nhất vũ, loạn thế khói lửa, cả đời nhất thế một đôi nhân" .


Xong U Tà liền đứng ở trong mưa hoa xinh đẹp, cùng Liệt Hỏa Kình Thương xa xa tương đối, thản nhiên cười, khiến ngay cả đóa hoa cũng mất đi nhan sắc.


Tự ngày ấy, bốn chữ "Tức Mặc U Tà" cũng giống như bản thân của nàng liền trở thành thần thoại khắp Lăng Thiên đại lục.


Qua rất lâu sau đó mọi người mới hồi phục tinh thần lại, nhìn U Tà ánh mắt đột nhiên đều trở nên sùng kính như vậy, không biết vì sao, nàng vừa mới vũ như vậy, thật giống như một tiên tử lăng không mà đến, lạnh nhạt xuất trần.


Trầm Dĩnh giờ phút này sắc mặt trắng bệch ngã ngã xuống đất, chỉ chốc lát lại cười ha hả, thị vệ cầm đao liền trực tiếp kết thúc sinh mạng nàng ta, nhưng mà thấy một màn như vậy U Tà vẫn như trước mặt không đổi sắc.


Trầm Dĩnh đời này chính là dựa vào vũ đạo để sinh tồn, nhưng mà U Tà lại đánh nát điểm tựa của nàng, năng lực hèn kém như vậy, dù cho hiện tại không chết, cũng sống không được bao lâu. Bất luận ở đâu trên thế gian này, cuối cùng có thể sống , đều chính là cường giả!


Mà Trầm Thanh Nhu nhìn thoáng qua thi thể Trầm Dĩnh, trong con ngươi xẹt qua một tia tàn nhẫn, trước cho ngươi đắc ý, đợi đến lúc đó ta liền xem ngươi còn có thể náo loạn như thế nữa hay không !


"Ha ha ha, hay cho một điệu vũ ‘Cười thiên’, U Tà quả thực không giống những nữ tử tầm thường !" Tây Việt Tiêu vẻ mặt tươi cười nói.


"Kêu ta Tức Mặc U Tà" Mà U Tà cũng vẫn mặt không đổi sắc, chỉ là mặt mày hiện lên trong trẻo nhưng lạnh lùng nói.


Mà nghe nói như thế sắc mặt Tây Việt Tiêu khẽ biến, hung hăng siết chặt nắm tay, Tức Mặc Vãn Nguyệt nhìn Tây Việt Tiêu bị U Tà kia nhục nhã, lập tức phẫn nộ, đứng lên liền chửi ầm lên: "Phế vật, ngươi lại dám ăn nói như thế với vua của một nước!"


Nghe vậy khóe miệng U Tà gợi lên một chút độ cong trào phúng, chính là chớp mắt liền đi tới bên cạnh Tức Mặc Vãn Nguyệt: "Đối hắn như vậy thì như thế nào? Ngươi nghĩ rằng ta sẽ bỏ qua cho ngươi sao?", U Tà dứt lời, Tức Mặc Vãn Nguyệt lập tức mở to hai tròng mắt té ngã trên đất, dưới chân tràn đầy máu tươi.


"Ngươi. . . Ngươi đã làm gì ta? Làm gì? !" Một bên Tây Việt Tiêu nhìn bộ dạng Tức Mặc Vãn Nguyệt con ngươi chợt lóe, nhưng chưa mở miệng, nếu như vậy mà có thể làm cho U Tà hết giận theo hắn trở về, cũng đáng lắm.


U Tà lạnh con ngươi nói: "Làm gì? Tâm nguyện kiêu ngạo nhất của ngươi không phải trở thành một quốc gia chi mẫu sao? Ta đây không biết Nguyệt Thần sẽ thừa nhận một quốc gia chi mẫu không thể đẻ trứng hay không a " .


Nghe thế Tức Mặc Vãn Nguyệt không chịu nổi đả kích lớn như vậy lập tức hôn mê.


Mà Tức Mặc Hoành cũng giận dữ ra tiếng: "Nghiệt súc, ngươi cư nhiên dám làm như thế với thân muội muội (muội muội ruột) của chính mình thân sao? !"


Nghe vậy U Tà xuy cười một tiếng: "Nghiệt súc? Thân muội muội? Thân muội muội chính là từ nhỏ đã đánh mắng ta? Thân muội muội chính là bên ngoài hủy hoại thanh danh của ta? Thân muội muội chính là phái người đi muốn lấy mạng của ta? Hay cho một Thân muội muội ! Ngươi cho là toàn bộ Tức Mặc gia của ngươi có thể thoát được? Ngươi hãy hỏi một chút xem hảo phu nhân của ngươi đã làm ra cái chuyện gì? "


Liệt Hỏa Kình Thương đứng ở bên cạnh U Tà, lạnh mặt nhìn một nhà Tức Mặc gia, tay quyền nắm chặt, ánh mắt xẹt qua một tia sát khí, mẫu hậu!


Nghe vậy Tức Mặc Hoành nhìn về phía Vân Thu Thủy, mà Vân Thu Thủy mặt đen như than té ngã trên đất, cũng không dám mở miệng, ấp úng cái gì đó đến nỗi nói không nên lời. Tức Mặc Hoành trong lòng run lên, cái tiện nhân này thật sự đã làm chuyện gì? !


Nhưng mà còn không đợi Tức Mặc Hoành lên tiếng, Hoa Lộng Ảnh giống như bị đả kích, như người điên chạy đến chỉ vào mặt U Tà mà mắng: "Ngươi là yêu quái, ngươi nhất định là yêu quái, Thiên Tầm, chàng xem, Thiên Tầm cách xa nàng ta một chút đi " .


Nghe vậy khóe miệng Liệt Hỏa Kình Thương gợi lên một chút độ cong lãnh liệt thị huyết, hai đạo kiếm khí vừa chuyển, mắt đẹp của Hoa Lộng Ảnh lập tức bị móc ra. Tiếng kêu thảm thiết nhất thời vang lên, đệ nhất mỹ nhân ngày xưa giờ phút này đúng là ngay cả một nữ tử bình thường cũng không bằng được.


Thủ đoạn của Liệt Hỏa Kình Thương làm cho bốn phía lâm vào một mảnh yên tĩnh, trưởng Hoàng nữ của Hoa Tàn quốc mà Nhiếp Chính Vương cũng dám động thủ, còn có chuyện gì hắn không dám đây? !


Mà Vân Thu Thủy lại sợ tới mức lạnh run, chỉ chốc lát hai mắt mở to, bị dọa đến toát mồ hôi lạnh mà chết, Tức Mặc Vãn Tinh gắt gao ôm miệng, nước mắt không ngừng rơi xuống.


Mà Tức Mặc Hoành dường như chỉ trong nháy mắt mà đã già đi đến mấy chục tuổi, vẫn ngơ ngác không nhúc nhích. Trấn quốc đại tướng quân của một nước giờ phút này thế nhưng cũng chỉ như một ông lão bình thường. Lúc trước hắn cũng từng hoài nghi Tức Mặc U Tà không phải là nữ nhi của hắn, nhưng mà hiện tại nhìn thấy Vân Thu Thủy chết, hắn đã hiểu được, thì ra nàng thật sự không phải nữ nhi của hắn.


Ba người nữ nhi, một người không phải của hắn, một người cả đời không thể sinh dục, sau đó nhìn về phía Tức Mặc Vãn Tinh lắc lắc đầu, một người khác chỉ sợ về sau cũng sẽ mãi mãi tồn tại một bóng ma trong tâm hồn, Tức Mặc gia vốn tốt đẹp nhất thời đều tan nát hết cả.


Giờ phút này những cánh hoa mai rơi xuống Ngự hoa viên đột nhiên trở nên có chút dày đặc. Trầm Thanh Nhu giữ vẻ mặt âm trầm ngồi, tay Liệt Hỏa Vô Tình có chút run rẩy, kinh hãi không thôi, Tây Việt Tiêu cũng là có chút sợ hãi, thậm chí thực hối hận đã đi đến Phong Mâu, mà Mộc Lăng Phong tuy rằng cũng có chút kinh hãi, nhưng lại vẫn như trước mặt không đổi sắc ngồi yên tại chỗ.


Tam quốc đối đầu, ngoại trừ Tuyết Phong ra, hai quốc khác đều vô cùng thê thảm.


Liệt Hỏa Kình Thương nhìn tình cảnh này, đôi đồng tử lục sắc lóe ra nhìn thẳng đôi mắt màu hổ phách của U Tà: "Tà Nhi, ngươi từng hỏi ta thiên hạ này ta có muốn hay không, hôm nay đáp án của ta chính là, thiên hạ này, ta muốn!"


Nghe vậy U Tà sửng sốt, nhưng sau đó khóe miệng có chút gợi lên: "Chỉ cần ngươi muốn, ta liền theo ngươi chinh chiến thiên hạ!" .


"Ha ha ha, Hảo! Chư vị ba ngày sau Ma Vực ta sẽ lấy thiên lễ cưới Ma phi, nhớ rõ đến lúc đó trình diện. Hảo hảo hưởng thụ thời gian ba ngày này, ba ngày sau, Liệt Hỏa Kình Thương ta sẽ khởi binh chinh phạt Lăng Thiên đại lục!" Thanh âm từ tính lãnh liệt thị huyết (lạnh lùng đầy sát khí) giống như ma âm quay cuồng ở khắp Ngự hoa viên thật lâu cũng chưa tiêu tán. . .


(*Vy Nhi:…..AAA…Vậy là sắp có một hồi đại hôn long trọng đây a. Ta hảo hảo chờ mong cả hai người cùng khoe tài phú nha. Các nàng có ai mong ngóng như ta không đây??? )


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận