Tà Y Ma Phi Của Nhiếp Chính Vương


Edit+Beta: Minh Nguyệt Linh Nhi


Chỉ thấy nữ tử đang đi tới một thân hồng y yêu dã, bộ hồng y kia làm lộ nửa cánh tay, cổ tay trắng nõn mảnh khảnh được cổ thượng có ấn kí hình hoa quấn quanh, váy dài tới cặp mắt cá chân, không ngắn quá, không dài quá, tà váy có chút phất phơ.


Làn da trắng nõn như tuyết, cái trán trơn bóng ở giữa có nốt chu sa, một đôi hổ phách tràn đầy thâm thúy cùng am hiểu sâu, chiếc mũi lung linh nhanh nhạy, môi anh đào mềm mại như nước, dung mạo như họa, mỹ không giống phàm nhân bình thường.


Ánh nắng giờ ngọ chiếu trên người nàng, vì nàng tạo thành một vòng sáng bao phủ, lơ đãng toát ra khí chất cao quý cùng thanh nhã làm người ta kinh diễm không nói lên lời.


Liệt Hỏa Kình Thương lần đầu nhìn thấy U Tà mặc đồ đỏ cũng đã biết, nhưng bây giờ vẫn không kiềm chế được, trong mắt xẹt qua một chút kinh diễm, sau đó khóe miệng có chút cong lên, đứng dậy đi tới bên người U Tà, nắm tay nàng ngồi xuống.


Mà Hoa Lộng Ảnh nhìn thấy bộ dạng cùng khí chất của Tức Mặc U Tà, kinh ngạc trừng lớn con ngươi, trong lòng xẹt qua một tia âm ngoan, hóa ra thế nhân đồn đại đều là sự thật, nàng ta trước kia đã ngụy trang!


Tức Mặc Vãn Nguyệt nhìn bộ dáng Tức Mặc U Tà liền ngây ngốc, sau đó nhìn Tây Việt Tiêu bên người đang dùng ánh mắt si mê nhìn nàng, đáy mắt xẹt qua một tia ngoan lệ, Tức Mặc U Tà đừng trách ta đối với ngươi vô tình!


Tức Mặc Vãn Tinh nhìn thấy bộ dáng của Tức Mặc U Tà thì sắc mặt lập tức trắng nhợt, cư nhiên lại là thật, thật sự là nàng, nàng ta nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng, nghĩ đến đây Tức Mặc Vãn Tinh liền cúi gằm mặt xuống muốn như người bình thường.


Con ngươi Vân Thu Thủy co rụt lại, nhìn U Tà, rồi đột nhiên sắc môi trắng bệnh, tuy rằng nàng cùng phụ nhân mười mấy năm trước không giống nhau, nhưng mà tao nhã bậc này, lại gả cho Nhiếp Chính Vương đỉnh đỉnh đại danh, nếu sau này nàng ta biết chuyện mười mấy năm trước, vậy thì nhất định sẽ không tha cho nàng!


Nghĩ đến đây da đầu Vân Thu Thủy cũng run lên, trái lại Tức Mặc Hoành thì sau khi kinh ngạc một phen liền chuyển thành tràn đầy vui sướng, nữ nhi nhà mình rốt cục cũng biến đẹp, nói như vậy thì sau này Nhiếp Chính Vương Liệt Hỏa Kình Thương sẽ vô cùng săn sóc Tức Mặc gia!


Mà Mộc Lăng Phong có chút dại ra một lát sau đó chính là mừng như điên, là hắn? Mặc Tà! Lần trước từ biệt ở Nguyệt Thần Lưu Ly trai hắn cảm thấy dường như đã gặp qua Mặc Tà, thì ra hắn đúng là nàng! Chẳng lẽ lần trước nàng thế nhưng lại cứu Uyển Hi, nàng thế nhưng chính là Mặc Tà!


Mà Ôn Lam vốn là muốn dâng tặng lễ vật, ánh mắt của mọi người lại bị Tức Mặc U Tà cướp đi, hơn nữa lần trước quá tiết, Ôn Lam lập tức kỳ quái nói: "Nhiếp Chính Vương phi đến thật ra thực Sớm a, làm cho Hoàng thượng cùng Thái hoàng thái hậu chờ lâu như thế, buồn cười? !"


Nghe vậy U Tà nâng mắt nhìn về phía Ôn Lam, nhưng chưa nói gì, mà Liệt Hỏa Kình Thương đã âm lệ mở miệng: "Vương phi của Bổn vương còn không tới phiên người khác nói!" .


Dứt lời một đạo nội lực trực tiếp đánh vào một bên cánh tay của Ôn Lam, sắc mặt Ôn Lam lập tức trắng bệch, hét to một tiếng liền ngất đi, đám tiểu thư khuê các cùng các Tần phi xung quanh nhìn đến cánh tay máu chảy đầm đìa kia, đều là la hét ầm ầm.


Nghe tiếng la hét chói tai này, mày liễu của U Tà khẽ nhíu lại, thấy thế Liệt Hỏa Kình Thương liền ném một cái chén xuống đất: "Đều câm miệng cho bổn vương, nếu kinh động đến Vương phi của bổn vương, bổn vương sẽ làm cho các ngươi mãi mãi không mở miệng được!" .


"A a, Nhiếp Chính Vương không khỏi quá mức bừa bãi, dám đối với muội muội của bản cung hạ độc thủ?!" Từ trên ghế đứng dậy - Ôn Nhiêu nổi giận nói, không có một chút nào phong thái Hoàng quý phi của một quốc, Liệt Hỏa Kình Thương nhìn U Tà lạnh nhạt ngồi, nhìn bộ dạng của Ôn Nhiêu, ánh mắt xẹt qua một tia chán ghét.


Tất cả mọi người đều sợ hãi che miệng lại, sợ phát ra âm thanh nào đó, làm kinh động đến Nhiếp Chính Vương phi, Nhiếp Chính Vương đã nói là làm, mặc kệ ngươi có thân phận gì đi nữa, nếu là trêu chọc hắn, thì hoàng đế hắn cũng không để vào mắt!


Mà Hoa Lộng Ảnh nhìn Liệt Hỏa Kình Thương sủng nịnh Tức Mặc U Tà như thế, bàn tay gắt gao siết chặt, móng tay sắc nhọn đâm vào thịt, máu tươi theo đó chảy xuống, nói không nên lời.


Hoa Lộng Ảnh đứng mạnh lên, tay chỉ về phía Liệt Hỏa Kình Thương, lớn tiếng mở miệng nói, "Minh Thiên Tầm, không ngờ ngươi lại làm cho ta thất vọng như vậy?!"


Nghe vậy tất cả mọi người đều hoảng hốt, nhất tề nhìn về phía Liệt Hỏa Kình Thương, mà nghe nói như thế Liệt Hỏa Kình Thương cũng không có một chút cảm xúc, U Tà cũng lẳng lặng ngồi ăn điểm tâm, còn quay đầu đối với Liệt Hỏa Kình Thương nói, "Thương, điểm tâm này không thể ăn a " .


Mà Liệt Hỏa Kình Thương nghe vậy, ngón tay khẽ xoa xoa vụn bánh điểm tâm trên khóe miệng của U Tà sủng nịch nói: "Không muốn ăn thì đừng ăn nữa. " .


Nhất thời tất cả mọi người có chút nghi hoặc nhìn về phía Hoa Lộng Ảnh, sau đó hai mặt nhìn nhau, công chúa Hoa Tàn quốc này không phải điên rồi chứ? Nhiếp Chính Vương Phong Mâu quốc của bọn họ sao có thể là người làm cho giang hồ lo sợ, thị sát vô tình, Ma chủ Ma Vực - Minh Thiên Tầm chứ?!


Nhưng mà Liệt Hỏa Kình Thương nói một câu làm cho mọi người lại lâm vào hoảng sợ: "Ta không biết ngươi" Thanh âm lãnh lệ, năm chữ cứ như vậy truyền vào trong tai Hoa Lộng Ảnh, thân hình Hoa Lộng Ảnh lập tức lảo đảo, sau đó liền té ngã trên mặt đất.


Mà khớp xương ngón tay thon dài của Liệt Hỏa Kình Thương nhẹ nhàng tháo bỏ lớp mặt nạ ra, hé ra một khuôn mặt tuấn tú vô cùng, mà con ngươi vốn đang đen liền khôi phục lại màu lục.


Tiếng hút không khí liên tiếp vang lên, trời ạ, thật sự là Thiên hạ đệ nhất mỹ nam - Minh Thiên Tầm!


Sau khi dại ra một lúc tất cả mọi người lại liếc nhìn nhau, vẻ mặt vô cùng kinh hãi, một Nhiếp Chính Vương quyền cao chức trọng cư nhiên lại là đại ma đầu giết người không ghê tay trong giang hồ? Giờ phút này người trong tam quốc đều có mặt ở đây, nếu bị truyền ra ngoài, Phong Mâu bọn họ sẽ gặp chuyện mất!


Mà Trầm Dĩnh khi nhìn đến bộ dạng của Liệt Hỏa Kình Thương, tâm không thể khống chế được, không khỏi đập bùm bùm.


Sau đó nhìn đến U Tà mỹ mạo khuynh thành vẫn lạnh nhạt ngồi, ánh mắt xẹt qua một tia âm mưu, chỗ bên cạnh nam tử kia phải là nàng mới đúng! (*Linh Nhi: Lại thêm 1 cô bánh bèo)


"Nhiếp Chính Vương phi, nếu như mọi người đều đã tặng lễ , không biết Vương phi muốn xuất ra cái gì để chúc mừng sinh thần của Thái hoàng thái hậu ? !" Trầm Dĩnh có chút ngoan lệ mở miệng, mà trong mắt Trầm Thanh Nhu xẹt qua một tia thâm thúy.


Lập tức suy nghĩ của mọi người được gọi trở lại, mọi người đồng loạt nhìn U Tà, lúc trước ở đại hội võ lâm đồn đại, dung mạo cung chủ Ám U cung tuyệt sắc khuynh thành, lại là Ma phi của Ma chủ Ma Vực - Minh Thiên Tầm?!


Mạo mỹ khuynh thành. . . Sẽ không phải là... Giờ phút này nữ tử ngồi ở bên cạnh Nhiếp Chính Vương kia chính là Cung chủ Ám U cung - Mặc U? !


Mà U Tà nghe vậy nhìn nhìn Liệt Hỏa Kình Thương bên cạnh, khóe miệng có chút cong lên một nửa, môi đỏ mọng khẽ mở: “ Hàn Mai, đem lễ vật đưa lên” . Nghe nói như thế, Hàn Mai vốn đứng yên ở đằng sau U Tà liền đi lên phía trước, cầm hộp gỗ trong tay đưa cho mama bên người Thái hoàng thái hậu.


Con ngươi Trầm Thanh Nhu chợt lóe, hướng mama kia ném một cái ánh mắt, sau đó mama kia liền mở hộp gỗ ra, một bộ phượng bào hoa lệ đến cực điểm xuất hiện, phượng bào đó đỏ tươi, trên mặt con thêu một con phượng hoàng vô cùng tinh tế, giữa đôi mắt của phượng hoàng còn được khảm một viên kim cương lòe lòe sáng.


Bộ quần áo đẹp đẽ mà quý giá, Hàn Mai mở miệng nói: "Phượng bào này có tên là Uyển Nhã Hinh Phượng, là Lưu Ly trai ta kêu ba trăm hai mươi vị tú nương, ba ngày liên tiếp không ngừng nghỉ chế tạo ra, mỗi một đường may đều là dùng tơ vàng thêu nên, giá trị liên thành, không thể đo lường!" .


Nghe vậy tất cả mọi người đều sợ hãi, sau đó liền nhìn nhìn U Tà, sau lại gật gật đầu, quả nhiên không hổ là chủ nhân sau màn của Lưu Ly trai, của cải này thực sự không thể đo lường, phượng bào này thực sự là xa hoa đến cực điểm.


Mà khi nghe được bốn chữ "Uyển Nhã Hinh Phượng" , sắc mặt Trầm Thanh Nhu nhất thời trắng bạch, bàn tay dưới ống tay áo nắm chặt, Tức Mặc U Tà, ngươi muốn nói cho ta biết chỉ có Hỏa Uyển Hinh mới chân chính là người đứng đầu hậu cung sao, là phượng hoàng chân chính sao?!


Liệt Hỏa Kình Thương khi nhìn đến phượng bào này cũng là sửng sốt, sau đó cầm lấy tay U Tà, trong mắt xẹt qua một tia cảm động, đây là Tà Nhi của hắn, là tình cảm mà hắn trân trọng nhất trong cuộc đời này.


Trầm Dĩnh nhìn thấy U Tà xuất ra vật vô giá như thế, yết hầu tắc nghẹn như vừa nuốt phải một con ruồi nhặng, “ Hừ, bất quá là ỷ vào mình là chủ nhân của Lưu Ly trai thôi, có cái gì đáng khoe!”, Trầm Dĩnh ghen ghét mở miệng.


Mà U Tà nghe vậy lại thản nhiên gật gật đầu, "Đúng vậy, bổn vương phi ỷ vào mình là chủ nhân của Lưu Ly trai thì sao? "


"Hừ, thật sự là chê cười, thế nhưng ngươi lại thật sự dám thừa nhận, nếu không có Lưu Ly trai, ngươi cũng chỉ là một bao cỏ mà thôi! ", Trầm Dĩnh không thể chịu được bộ dạng lạnh nhạt của U Tà, hung hăng lớn tiếng mở miệng nói.


Mà nghe vậy, con ngươi Liệt Hỏa Kình Thương xẹt qua một tia sát khí, vừa muốn mở miệng đã bị U Tà chặn lại.


"Chẳng lẽ bổn vương phi lại không thừa nhận được sao? Nếu đã không tính Lưu Ly trai, bổn vương phi còn có Túy Ly các cùng Lưu Nước Miếng uyển nữa. " U Tà chớp chớp con ngươi, có chút vô tội nói.


Mà nghe nói như thế, hai mắt Trầm Dĩnh mở to, hoảng sợ không kiềm chế được, làm sao có thể, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng!


Con ngươi của Trầm Thanh Nhu ngồi bên cạnh Trầm Dĩnh cũng co rụt, khó trách… Khó trách nàng liên tiếp phái người đến ám sát nhưng lại không thành công, thì ra là bị nữ tử che dấu thâm sâu này lừa gạt! Nếu có nàng ở bên cạnh, vậy thì việc loại bỏ Liệt Hỏa Kình Thương càng thêm khó khăn, chuyện xấu, đây thực sự là một chuyện vô cùng xấu!


Nghĩ đến đây con ngươi Trầm Thanh Nhu hung hăng híp lại, mặc kệ như thế nào, nàng cũng nhất định phải loại bỏ hai người này!


Mà hô hấp Hoa Lộng Ảnh cũng là bị kiềm hãm, sau đó là cười khổ, nếu thật sự là như thế, thì nàng coi nàng ta là cái gai trong thịt cũng không khỏi quá mức buồn cười, nhưng trong lòng lại chậm rãi dâng lên phẫn hận cùng oán trách trời đất.


Dựa vào cái gì nàng ta có bộ dáng xinh đẹp như vậy? Dựa vào cái gì nàng ta c có thể gả cho nam nhân xuất sắc như thế? Dựa vào cái gì nàng ta lại có nhiều thế lực như vậy? Tất cả dựa vào cái gì? Nàng không phục, ông trời không công bằng, không công bằng!


Đồng tử Tức Mặc Vãn Nguyệt mở lớn, không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng, từ nhỏ đến lớn đều bị nàng gọi là phế vật thì làm sao có thế lực lớn đến như vậy ? Nhưng mà mới qua bao lâu, một cái bao cỏ phế vật vô nhan lại biến thành Thiên hạ đệ nhất nữ tử?


Mà giờ phút này hai tròng mắt của Tức Mặc Vãn Tinh lại tràn đầy hối hận, thế lực của nàng ta càng nhiều, vậy thì tỷ lệ Tức Mặc gia bị diệt vong càng cao, hết thảy đều không quan trọng, nàng chỉ muốn Tức Mặc gia không xảy ra chuyện gì thôi!


Giờ phút này, trong ánh mắt của Tây Việt Tiêu và Liệt Hỏa Kình Thương tràn đầy ham muốn giữ lấy, nữ tử như thế, nếu nàng muốn thống nhất Lăng Thiên đại lục thì sẽ dễ như trở bàn tay mà thôi!


Sau khi mấy lời nói của U Tà qua đi, chúng đại thần hận không thể hôn mê đi, thọ yến lần này thực là làm cho tâm bọn họ không chịu nổi, vừa rồi Nhiếp Chính Vương là Ma chủ Ma Vực, sau đó Nhiếp Chính Vương phi lại là Cung chủ Ám U cung cùng Ma phi Ma Vực, tất cả những chuyện này hợp lại, liền trở thành chủ tử có thế lực lớn nhất!


Nếu Nhiếp Chính Vương Phong Mâu quốc cùng Nhiếp Chính Vương phi ở cùng một chỗ, như vậy thì đại lục sắp được thống nhất rồi!


"Sinh thần Thái hoàng thái hậu, Dĩnh Nhi nguyện hiến vũ trợ hứng, không biết Nhiếp Chính Vương phi có dám so tài cùng ta?! " Trầm Dĩnh tức giận trừng lớn con mắt, hôm nay nàng nhất định phải làm Tức Mặc U Tà bẽ mặt!(*Vy Nhi: Nằm mơ a...Thật là tiểu tam mà còn k biết tự lượng sức. :) . Tự cầu phúc đi !!! :) ^^


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận