Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Tô Lạc đứng lên, sửa sang quần áo, lúc này mới thản nhiên rời đi, trước khi rời khỏi còn dặn dò hạ nhân: “Tô phu nhân do bị Lão gia đá nên tình trạng vết thương vô cùng nghiêm trọng, bổn tiểu thư đi tìm Lãnh dược sư.”


Lúc này, Tô phu nhân đã bị câu nói kia của Tô Lạc làm cho kích động, toàn thân không thể động đậy được nữa, đến lời cũng không nói được.


Hai mắt ba ta trợn tròn, nhìn chằm chằm vào Tô Lạc, tràn ngập hận ý trong mắt.


Thế nhưng Tô Lạc chỉ cười nhạt, hờ hững liếc nhìn Tô phu nhân và Tô Tĩnh Vũ, quay người rời đi không chút lưu luyến nào.


Lúc này, nàng không cảm thấy hối hận chút nào.


Muốn trách thì trách Tô phu nhân và Tô Tĩnh Vũ, đang yên đang lành thì động tới nàng.


Ngay từ đầu là Tô Tĩnh Vũ giả vờ bị trọng thương, ép Tô Tử An bắt mình đi cầu xin Dao Trì tiên tử.


Lãnh dược sư tới đã khiến cho kế hoạch của bọn họ bị phá sản. Nhưng kế này không thành họ lại thực hiện kế khác, đó chính là cho Tô Tĩnh Vũ uống thuốc độc, mà thuốc giải lại chỉ có Dao Trì Lý gia mới có. Như vậy, Tô Tử An vẫn phải bắt Tô Lạc đến cầu xin Dao Trì tiên tử.


Thế nhưng, ai mà ngờ được, vào bước ngoặt cuối cùng, Tô Lạc lại lấy thiên linh thủy ra, hơn nữa lại còn là thiên linh thủy thượng phẩm, công hiệu cực kỳ tốt. Do đó, kế hoạch của Dao Trì tiên tử và Tô phu nhân thất bại trong gang tấc.


Nhưng Tô Lạc sao lại có thể để bản thân chịu thiệt? Tất cả những việc này, thật ra đều nằm trong kế hoạch của nàng.


Cho nên, Tô Lạc đã cải trang thành người áo đen, bởi vì che khăn đen, Tô Lại lại còn cố ý bắt chước giọng nói và ngữ khí của Dao Trì tiên tử, cho nên trong khoảng thời gian ngắn Tô phu nhân không nhận ra được.


Cũng bởi vậy, Tô Lạc đã thành công mang tội danh hạ độc giá họa cho Dao Trì tiên tử.


Bởi vì lần hạ độc trước thật sự là do Dao Trì tiên tử làm, cho nên bây giờ Dao Trì tiên tử cũng giống như là đống bùn nhão dính trong đũng quần, không phải phân cũng là phân, chỉ có thể nhận tội danh này.


Đã có thể khiến cho Tô Tĩnh Vũ từ nay về sau phải nằm liệt trên giường, lại có thể khiến Tô Tử An chán ghét vứt bỏ Tô phu nhân, sau cùng, còn thành công đổ tội cho Dao Trì tiên tử, Tô Lạc chính là một mũi tên trúng ba đích.


Tô phu nhân đã không còn uy hiếp gì đối với nàng nữa. Tô Tĩnh Vũ cũng đã thành phế nhân.


Nhìn Tô Phủ to như vậy, nhưng lại lạnh lẽo buồn tẻ, khóe miệng Tô Lạc nhếch lên thành một nụ cười khổ.


Nàng không muốn hại người, kết quả những người trong Tô phủ này vì muốn ra tay với nàng mà từng người từng người tự chuốc lấy diệt vong.


Đầu tiên là Tô Vãn, kế tiếp đến Tô Thanh, bây giờ là Tô Tĩnh Vũ và Tô phu nhân… Hi vọng Tô Khê và Tô Tử An nhận ra sự thật, đừng hãm hại nàng, nếu không thì...


Khóe miệng Tô Lạc nhếch lên một nụ cười nhạt. Bóng dáng rất nhanh biến mất tại chỗ.


Lãnh phủ.


Bên ngoài Lãnh phủ.


Lãnh dược sư trong cơn tức giận đã phất tay áo trở về phủ, cửa chính của Lãnh phủ được đóng lại “ầm” một tiếng.


Đuổi theo sau là Tô Khê và Tô Tử An đã bị nhốt ở ngoài cửa.


Quản gia canh giữ ở cửa, tức giận trừng mắt nhìn hai người: “Hảo cẩu bất đáng đạo (1), đi mau đi mau, Lãnh phủ chúng ta không hoan nghênh các người!”


Lão gia nhà hắn ta hiếm khi tự hạ thấp mình chiếu cố đến những thế gia này khám bệnh cho người ta, ai dè bọn họ lại không biết tốt xấu như vậy, lại dám lừa gạt lão gia, thật sự rất đáng hận!


Quản gia đóng cửa lại phát ra tiếng “ầm”, nhốt Tô Tử An và Tô Khê ở bên ngoài cửa.


Tô Tử An sốt ruột.


Hắn ấn đầu Tô Khê xuống: “Quỳ xuống, nhanh nhận lỗi với Lãnh dược sư! Nhanh lên!”


Hi vọng Lãnh dược sư có thể nể mặt Tô Khê, có thể võng khai nhất diện (2), điều trị cho Tĩnh Vũ, nếu không, đứa con trai này của hắn sẽ thật sự thành phế nhân rồi!


Tô Khê bị ấn mạnh xuống đất, do bị va đập mạnh mẽ, hai đầu gối lập tức vang lên âm thanh đau đớn chói tai.


“Cha...” Tô Khê bị đau, trong hốc mắt tràn đầy nước mắt.


***


(1) Hảo cẩu bất đáng đạo: Ở đây ý chỉ người không được giáo dục đàng hoàng.


(2) Võng khai nhất diện: Lưới mở một mặt. Ý chỉ tấm lòng nhân hậu, khoan dung, độ lượng của một người, thông qua việc cho người có lỗi một lối thoát hoặc cho phép họ có một cơ hội để sửa chữa lỗi lầm của mình.


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận