Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư


Hai tròng mắt của Tô Lạc như nước, lại lạnh như băng, dường như có thể nhìn thấu hết thảy. Nàng nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, cười nhẹ: “Không biết, nhưng mà ta biết, ta thích nhất chính mình.”


“Nha đầu, ta cũng thích ngươi nhất.” Mắt phượng của Nam Cung Lưu Vân híp lại, đôi mắt giống như nước biển trong xanh, cười nửa thật nửa giả.


“Vậy ngươi chẳng phải sẽ rất mệt sao?” Tô Lạc nói, ngầm có hai ý.


“Bổn vương cũng không kinh doanh lỗ vốn.” Nam Cung Lưu Vân cười giống như một con hồ ly nham hiểm tu hành ngàn năm, mắt phượng híp lại, cả người thoạt nhìn rất lười biếng: “Không tin? Chúng ta đánh cược không?”


“Không đánh cược!” Nhất định lại là người thắng làm vua, kẻ thua ấm giường, Tô Lạc mới không bị mắc lừa đâu.


Đúng lúc này, dưới lầu lại truyền đến âm thanh ầm ĩ khắc khẩu.


Vô số binh lính vây cả tòa tửu lầu lại, đông đúc chật như nêm cối, ngay cả ruồi bọ đều không bay lọt.


Sau khi Triệu quận thủ biết được tin con hắn chết, dường như cả người đều hỏng mất. Hắn dắt trường thương lên lưng, sải bước lên lưng ngựa chạy nhanh về hướng tửu lầu.


Ngay lúc đám người Lưu Duy Minh đang thương lượng rời đi thì đúng lúc Triệu quận thủ mang người đến, bao quanh chắn bọn họ ở cửa.


Hai bên giằng co, ai cũng không nhường ai.


Phe Liễu Nhược Hoa nói Triệu công tử chết chưa hết tội, Triệu quận thủ lại một lòng muốn báo thù cho con!


Triệu quận thủ luôn luôn là người cứng rắn làm cho bằng được, hôm nay nhất định muốn lấy cái đầu trên cổ của Liễu Nhược Hoa xuống, dù phụ thân nàng là Thừa tướng cũng không thay đổi được mong muốn ban đầu của Triệu quận thủ.


Nhưng đám người Lưu Duy Minh sao có thể đáp ứng được? Mỗi một người bọn họ đều là con cháu của gia tộc lớn trong triều, chức quan của mỗi trưởng bối trong nhà lôi ra tới đều lớn hơn Triệu quận thủ.


Vì thế, hai bên bắt đầu đánh nhau.


Triệu quận thủ cũng không phải là người mà con hắn có thể so được, người ta đường đường là võ giả cấp năm, một tay Quỷ Mã Thương xuất thần nhập hóa, ít người có thể địch lại.


Cuối cùng, phe Liễu Nhược Hoa thất bại.


Trường thương của Triệu quận thủ gác lên vai Liễu Nhược Hoa, mũi thương tỏa ánh sáng lấp lánh, đằng đằng sát khí.


Khuôn mặt của Triệu quận thủ âm trầm giống như ác ma tới từ địa ngục, trên mặt là sát khí nồng nặc, lạnh băng mà nói: “Tự sát, hoặc là bị giết, đều giống nhau.”


Lúc này, máu trên cổ tay Liễu Nhược Hoa đã ngừng chảy, sắc mặt nàng ta tái nhợt như tờ giấy trắng, ngay cả đứng đều không đứng được, nhưng nàng không hề kinh hoảng chút nào, cười lạnh nói: “Một quận thủ nho nhỏ như ngươi cũng dám uy hiếp bổn tiểu thư? Ngươi có tin không cần bao lâu, bổn tiểu thư có thể khiến ngươi bị bắt vào tù!”


Sắc mặt Triệu quận thủ âm trầm, cả người có vẻ lạnh băng u ám: “Tự sát, hay là bị giết?”


Ánh mắt của hắn thực khủng bố, giống như ma quỷ chiến đấu hăng hái trong địa ngục, tắm máu mà ra, lạnh băng không có một chút cảm tình.


Triệu quận thủ cả đời say mê tu luyện, không quản giáo con hắn chặt chẽ mới khiến bi kịch này xảy ra. Hắn tự trách, nhưng hắn cũng tuyệt đối sẽ không sẽ bỏ qua kẻ thù giết con mình.


Dù nàng là nữ nhân, dù nàng là con gái của Liễu Thừa tướng đương triều!


Liễu Nhược Hoa thấy sát ý bốc lên trên mặt Triệu quận thủ, đáy lòng hiện lên một chút sợ hãi, nhưng nàng tự trấn định, lạnh lùng cười: “Ngươi muốn giết ta? Ngươi hỏi qua Tấn Vương điện hạ chưa?”


Tấn Vương điện hạ? Trên khuôn mặt đang lâm vào trạng thái điên cuồng của Triệu quận thủ hiện lên sự kinh hãi.


Tấn Vương điện hạ đối với võ giả mà nói chắc chắn là sự tồn tại vô cùng mãnh liệt.


Thiên phú đứng nhì trên toàn bộ đại lục, chưa đến hai mươi tuổi cũng đã thăng cấp đến cấp sáu, nghe nói đã tới đỉnh cấp sáu, chỉ cách cấp bảy một cánh cửa mà thôi.


Thiên tài như vậy ai lại không sùng bái? Ai dám cùng hắn đối địch?


“Tấn Vương điện hạ?” Triệu quận thủ nhíu mày, lặp lại một câu. Hay là thằng con trai không nên thân của hắn đắc tội Tấn Vương điện hạ nên mới bị giết?


Truyện đánh dấu

Nhấn để xem...

Truyện đang đọc

Nhấn để xem...
Nhấn Mở Bình Luận